CHA ƠI-CHA Ở ĐÂU?

26/02/200700:00:00(Xem: 109438)

CHA ƠI-CHA Ở ĐÂU"

Người viết: Chi Mai

Bài số 1204-1816-5121vb2260207

*

Tác giả là trưởng nữ một gia đình thuộc sắc tộc Chăm (Chàm)  đang sống tại Việt Nam, đến Mỹ do sự can thiệp đặc biệt của bệnh viện U.C Davis ở Sacramento, để thăm gặp người em ruột bị ung thư máu trước khi anh từ giã cuộc đời. Câu chuyện về những ngày cuối cùng của người em từng được kể lại trong một bài viết phổ biến vào dịp Lễ Tạ Ơn 2006.  Sau đây là bài viết thứ hai của bà, về tâm sự của những người con hai dòng máu Việt Mỹ.

*

Một thiếu phụ lai Mỹ, tuổi đời hơn ba mươi, rất xinh đẹp đã thốt lên lời này: "Em rất muốn tìm thấy cha, dù có là Homeless!"

Vâng, sinh ra làm kiếp con người, ai nấy cũng muốn được sống đầm ấp bên cha mẹ, đấng sinh thành! Nhưng không phải ai ai đều có diễm phúc được lớn lên trong sự bảo bọc của người cha. Trong số có những người con lai Mỹ.

Khi chiến tranh Việt Nam kết thúc, những người lính Mỹ trở về cố hương, đã để lại hàng ngàn giọt máu rơi bên kia bờ Thái Bình Dương xa thăm thẳm. Những đứa ấy lớn lên trong sự kỳ thị ngay chính đồng bào mình. Có những bà mẹ vì quá sợ hãi, hay vì quá đói nghèo đã bỏ rơi con giữa chợ đời mênh mông, mặc cho số phận đẩy đưa. Cũng có những bà mẹ hy sinh tất cả cho con, chịu đựng mọi sự khinh miệt, trù dập để bảo vệ đến cùng đứa con thương yêu của họ, dù người cha đã ra đi biền biệt, phủi sạch tay không còn lưu luyến nữa.

Những đứa trẻ lai ấy vừa hồn nhiên vừa ngộ nghĩnh, đa số có khả năng múa hát rất hay. Có một cô bé khi còn bé thơ đã mừng vui xúng xính trong bộ váy mới đợi được lên sân khấu làng. Nhưng đã bị đuổi về, chỉ vì cô bé có chiếc mũi cao và cặp mắt xanh của "Đế quốc Mỹ". Những giọt nước mắt trẻ thơ đã in mãi trong tâm tưởng cô mãi về sau khiến cô chỉ muốn che dấu cái mũi cao của mình, khi mà ngày nay những cô mũi thấp phải tốn bộn tiền mới có được chiếc mũi cao như thế. Có những đứa bé bị đánh đập đọa đày chỉ vì chúng mang bóng dáng của "Đế quốc Mỹ"! Gần như hầu hết các bé lai chưa từng được cha ẵm bồng nâng niu, nhưng chính huyết thống của người cha đã truyền lại cho những người con, khiến họ phải hứng chịu mọi nỗi đắng cay thiệt thòi. Họ hoàn toàn vô tội và phần đông chưa từng thấy mặt người cha!

Tạo hóa xoay vần, thế sự đổi thay, con người lúc xuống chó, lúc lại lên voi. Nhờ sự kiện Mỹ chấp thuận di dân cho các diện H.O và các con lai nên họ đã được đền bù phần nào nỗi đau to tát ấy. Những bà mẹ khi xưa đã gánh chịu bao lời dèm pha, chỉ trích, nay cũng được toại nguyện nhìn những đứa con của mình lớn lên hạnh phúc và thành đạt. Nhưng mặc dầu được hưởng cuộc sống vật chất đầy đủ, họ vẫn canh cánh bên mình hình ảnh một người cha chưa từng gặp mặt.

Có một bà mẹ tính tình "ruột để ngoài da" đã kể oan oan rằng: "Khi xưa đi làm bồi phòng trong sở Mỹ, chỉ gặp thằng Mỹ một đêm là chửa!" Không biết tên, cũng không biết tuổi, chỉ nhớ nét mặt và dáng vóc thấp lùn. Nên khi được qua Mỹ, gặp ông Mỹ nào lùn lùn, mập mập, bà cũng kêu lên: "Ông kia giống cha nó lắm, chắc cha nó đó!" Nhưng chỉ độ từ xa thôi, không dám xáp la cà để hỏi! Có một trường hợp may mắn gặp được cha, khi vừa mới chân ướt chân ráo lên đất Mỹ, thì có người cha ra đón vì ông ta đã tìm hỏi tin tức nơi những người đến Mỹ trước. Nhưng chỉ sum hợp với cha được vài tháng thì cha mất vì bịnh ung thư. Gia tài để lại là một chiếc môto và $5 đô la trong nhà băng! Có lẻ họ cũng đau buồn nhưng gia đình họ cũng rất mãn nguyện vì đã được nhận họ hàng bà con trên đất Mỹ xa lạ này. Hình ảnh của người cha được treo nơi trang trọng nhất, như niềm hãnh diện của người con đã tìm được gốc tích của mình, dù rằng tài sản của cha để lại chẳng bao nhiêu! Có một trường hợp, người con lai sau một htời gian trông ngóng tin tức đã khoe ầm lên rằng: " Tôi tìm được cha tôi rồi." Mọi người cùng hỏi: "Ở đâu"" Anh ta cười hềnh hệch: "Tại đầu cầu Golden Gate".

Thì ra vì quá thèm thuồng gặp được cha, anh ta đã tưởng tượng nên một người cha vĩ đại trong tâm tưởng của mình! Bức tượng vị kỹ sư xây dựng cầu Golden Gate. Nhận tượng làm cha chẳng sợ ai giành dựt cả!

Lại nói về người thiếu phụ muốn tìm được cha dù có là Homeless. Cô có đủ tên tuổi hình ảnh của cha. Khi qua Mỹ đã cố gắng hết sức để tìm kiếm. Nhưng một cái tên trện đất Mỹ trùng rất nhiều người. Mọi sự nhắn tin đều vô vọng, có lẽ người cha không muốn lộ diện vì mắc kẹt với người vợ Mỹ. Lúc ban đầu gia đình họ đến Mỹ còn khó khăn thiếu thốn, nếu có bàn tay của người cha giúp đỡ thì họ sung sướng biết bao nhiêu. Thời gian qua đi, họ đã tự lực vươn lên, đã tự đứng được trên đôi chân của mình, thành đạt sung túc. Họ đã có tất cả: Tiền bạc, danh lợi, hạnh phúc và những đứa con xinh xắn dễ thương. Nhưng họ chưa mãn nguyện, vì họ chưa tìm được người cha,và xâu xa dễ thương. Nhưng họ chưa mãn nguyện, vì họ chưa tìm được người cha, và xâu xa hơn nữa là dòng dõi gốc gác của mình. Biết đâu đấy trong cuộc sống chung đụng với người Mỹ, những đứa con của họ sẽ trưởng thành, có thể chúng sẽ có người yêu hoặc hôn phối với ngay chính người thân của mình, như thế là mang tội với đất trời, một cái tội vô tình đầy nỗi oan nghiệt.

Ngày nay, cô vẫn thường nhìn theo những người Mỹ, cố tìm lại hình bóng của người cha đã phai mờ trong ký ức. Đêm đêm lại cầu nguyện Trời Phật xui khiến cho người cha nhớ lại đứa con của mình mà tự tìm đến, như một món quà của Thượng Đế ban cho. Và cô mãi mãi canh cánh bên mình một câu hỏi: "Cha ơi, Cha là ai"!"

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,390,381
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.