Luyện Công

14/09/200600:00:00(Xem: 132594)

Bài số 1099-1708-421-vb5140906

Tác giả 36 tuổi, cho biết ông thuộc một gia đình HO, sang Mỹ cuối 1990, hiện là cư dân Barling, Arkansas, nghề nghiệp: accountant. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của ông là chuyện vui vẻ gia đình Việt tại Mỹ  “Vợ làm Nail, chồng cắt cỏ”  rất được bạn đọc tán thưởng. Sau đây, thêm một bài viết mới của ông.

*

Một chiều thứ sáu  đẹp trời nọ, một mình trong văn phòng, hết việc làm,  tôi bèn vào "net"  lưót vèo vèo trên mạng xem hoa xem cỏ, xem thế thái nhân tình.  Sau khi ghé Yahoo đọc sơ mấy cái tin, check thờI tiết,  tiện tay tôi click một phát dzọt qua "Bếp Nhà VietFun" coi có món gì mới lạ nấu đãi bà xã lấy điểm.

Bếp VietFun giờ này đang đông đúc, khói tỏa mù mịt một góc trời, mùi xào nấu xông lên ngào ngạt thấu tận từng  tế bào khứu giác đánh thức cái bao tử ngái ngũ đang nằm co ro trong cái bụng lép xẹp của tôi. Len lỏi giữa các món bò bía, gỏI cá, cơm sườn, lẩu Thái, hến xào..... là những lờI tâm sự vui buồn lẫn lộn của các đầu bếp đang tuông trào lai láng. MỗI  tâm sự phơi bày nơi đây đều được mọI ngườI trong bếp xúm vào"tám" tận tình, "tám" đến khi cái đống tơ vò lùng bùng rốI mem của ai đó được gở ra từng sợI, từng sợI rạch ròi mớI thôi.  Bỗng chốc tôi như lạc vào cái thế giớI rất huyền hoặc của chị em  phụ nữ, những nỗI niềm riêng như mây, như mưa, như gío thoảng, như nắng vàng ....mà giớI mày râu như tôi có mấy ngườI lãnh hộI được. Đang lướt nhẹ vẩn vơ, tôi chợt chú ý đến lờI thì thầm của một "tám" nào đó có nickname là DesertFlower thích một vài tánh đàn bà của đàn ông, đó là: "tỉ mỉ, nhỏ nhẹ vớI mình, thích nghe mình nói và ủng hộ mình, lãn mạn, quan tâm nhiều..." "Oh my God" tôi reo lên, đã tìm được "bí kiếp" rồI, nó qúa bình thường, bình thường đến nỗI "vỏ lâm đồng đạo" chả ai thèm để ý đến. Sự cao thâm, cái tinh túy của nghệ thuật chinh phục bà xã là ở đây, đâu phảI cần đi vào thư viện đào bớI hang núi sách về tâm lý phụ nữ, đâu cần phảI có kiến thức bác học uyên thâm mớI hiểu được lý lẽ bình thường và vô cùng đơn giản này chứ!

Cuộc sống tất bật của xã hội thờI nay có lúc làm mình quên đi ngườI bạn đường của mình, đó là bà xã. Có thể do áp lực công việc, có thể do thói quen, có thể do ích kỷ ...ngườI ta bỗng rẽ sang lối của riêng mình lúc nào không biết, bỏ lạI ngườI đồng hành đàng sau,  lẽ loi mình "ên" bên lốI mà cả hai đã từng thề non hẹn biển rằng sẽ đi chung trọn đờI. Tâm đắc vớI  lờI  tâm sự trong bếp VietFun, tôi "copy" và dấu kín vào một "file" ngay,  hạ quyết tâm phảI luyện cho bằng được cái bí kíp kia trong thờI gian ngắn nhất. PhảI thú thiệt vớI bà con rằng "võ công" của tôi lúc này thuộc loạI thường thường, một lần thắng mườI lần thua; gặp lúc song to gió lớn, cuốn ...chiếu bỏ của chạy lấy ngườI là cái chắc.

Tôi suy nghĩ miên man, bí kíp có năm phần, biết luyện phần nào trước đây" Thôi thì chọn phần gai góc nhất để luyện xem khả năng tôi tớI đâu, đó là : "Thích nghe mình nói và ủng hộ mình."  Các  đấng mày râu chớ vộI chê tôi nhé! Có ngườI sẽ cườI khẩy nói rằng: "Xì, mấy cái lẽ tẻ đó mà cần gì phảI luyện."  hoặc có đấng còn táo bạo hơn: " Bả phảI nghe tôi nói và phảI ủng hộ tôi mớI đúng chứ!"  Các bác không tin hả, cứ chờ xem!

Sáng thứ bảy dậy sớm cắt cỏ, dọn dẹp trong nhà xong, tôi lôi mấy tờ magazine mớI ra ngồI đọc. Bà xã cũng vừa dậy đi ra, thấy tôi bả hỏI liền:

-Hôm nay mình ăn cái gì hả anh"

-Ăn cái gì cũng được em à" Tôi trả lờI mắt vẫn không rờI cuốn báo.

-Em nấu bún riêu nha"

-Ừ thì bún riêu.

-Ý mà mình mớI ăn bún riêu tuần trước, thôi em nấu phở ăn nhen. - Bả đổi ý

-Ừ ăn phở cũng được.   Tôi ậm ừ cho qua chuyện

-Anh có thích ăn phở em nấu không"

-Em nấu thì anh ăn,  tôi trả lời.

-Trưa nào anh cũng đi ăn phở, bô anh không ngán sao"

-Cũng ngán, nhưng em nấu thì anh ăn.

-Mà anh thích bún riêu hay thích phở"

-Phở hay bún riêu cũng được em à

-Em hỏi là anh thích món nào sao anh không trả lời, phở hay bún riêu"

- Anh thích bún riêu.   Tôi nói đại.

-Thôi vậy để em nấu bánh canh đi!

Đó, nếu "võ công" không thâm hậu,  đến câu hỏi thứ bốn của bả là tôi đã  tẩu hỏa nhập ma, hai lỗ tai cùng lỗ mũi xịt khói đen ngòm, tóc tuôn khói trắng mù mịt rồI. Nhưng ít ra thì tôi cũng đã đạt được mấy phần công lực: Lắng nghe bả nói rồi ủng hộ, nói nhỏ nhẹ với bả. Cần phảI có thờI gian để luyên thêm những phần còn lại: Tỉ mỉ, lãng mạn và quan tâm bả nhiều hơn. Cái dzụ quan tâm này tôi có hơn nhếch nhác đôi chút, bằng chứng là tôi chẳng bao giờ nhớ đến ngày cướI hay sinh nhật của bả cả. Của tôi tôi còn không nhớ nỗI huống hồ của bả. Để tỏ lòng quan tâm đặc biệt này,  tôi ra ngay tiệm bán qùa cáp mua một lúc mấy hộp quà gói bao bì cẩn thận, không quên kèm theo mấy cái thiệp chúc sinh nhật, kỷ niệm ngày cưới.... Tôi còn cẩn thận ghi những lờI chúc nồng nàn và không kém phần ướt át mà chỉ có bả tôi mới dám đưa cho đọc thôi.  Xong đâu đó tôi dấu biệt một nơi thẩt kín đáo trong nhà, chờ đến lúc bả nhắc là có qùa tặng ngay. Cứ như là tôi vô cùng quan tâm đến những ngày trọng đại ấy, nào dám quên! 

Thượng đế sinh ra đàn ông vai u thịt bắp, có lẽ như vậy đã đủ nên ngài mới ngắt đi cái tỉ mỉ, lãng mạn, và sự quan tâm sang hết cho đàn bà. Vì thế đàn ông bẩm sinh đã thiếu những thứ đó, muốn có cần phải luyện tập lâu năm mới được.

Một hôm nọ, tôi đang ngồi con tivi ngoài phòng khác, bà xã bước ra từ phòng ngủ trên tay cầm cái quần lót to đùng của đàn bà. Bả nhìn tôi với cặp mắt mang hình "viên đạn" và hỏi liền:

-Anh đừng nói là mua cái này cho em nha, anh nói thật đi, anh mua cho ai đây, hay là của ai để quên lại"  

Tôi tá hoả tam tinh hổng biết đường nào trả lời. Hồi nào tớI giờ tôi có mua đồ lót cho ai đâu, thậm chí cũng chẳng quen ai là phái nữ một cách  thân thiện, cùng lắm là chào hỏi lịch sự ngoài đường thôi. Tôi cố gắng lục lọi hết trong trí nhớ của tôi xem tôi có cầm nhầm của ai không" Chắc chắn là không rồi, tại sao tôi lại cầm nhầm cái quần lót của đàn bà chứ" Còn chuyện của ai để quên lạIicàng không có cơ sở, vì cái quần lót kia còn dính tòn teng cái bảng giá, chứng tỏ rằng nó còn mới tinh, tôi cam đoan rằng chẳng có bà nào đãng trí đến nồi mặc quần lót mà không cắt cái bảng giá kia đi.

-Anh làm sao biết được cái đó ở đâu ra.   Tôi qủa quyết.

-Trong nhà này chỉ có anh với em, em không mua vậy ai mua" Bả vừa nói vừa mếu máo.

-Ai mua anh không biết, nhưng anh không mua cái quần đó   Tôi lập lại một cách chắc nịch.

-Anh đó nghen, anh bội bạc em, anh đã có vợ rồi mà còn lăng nhăng ở ngoài, lại còn mua quần lót tặng người ta nữa, sao mà con khổ qúa mẹ ơi - Bả khóc hu hu làm tôi càng bối rối hơn.

-Anh đã nói là anh không mua cũng không lăng nhăng với ai hết, tại sao lại cứ đổ tội cho anh vậy   Tôi bực tức.

-Em cũng không biết anh nghĩ sao khi quen với cái con nhỏ này, nhìn cái quần lót đã biết là nó mập cở nào, bộ đàn bà trên đời này chết hết rồi sao" 

 Càng nói bả càng khóc.

Tôi chịu hết nổi nên bốc phone gọi mẹ của bả đến giải quyết, chứ tôi nhất định không chấp nhận được nỗi oan thấu tận trời xanh này. Cây ngay đâu sợ chết đứng, nhưng bả đỗ thừa một lúc nữa chắc tôi chết thiệt. Bà mẹ vợ của tôi cũng mau mắn, mới đó đã xuất hiện. Hỏi han rõ ngọn ngành đâu đó, bả mới lên tiếng :

-Ủa cái quần đó của mẹ sao lại ở đây, làm mẹ cứ tưởng bà bán hàng quên bỏ vô, về nhà kiếm muốn chết luôn.

Bà xã tôi nghe như vậy liền nín khóc.

-Của Mẹ thiệt hả"

-Ừ thì hôm trước đi shopping với con đó, mẹ để quên bên này - Mẹ vợ tôi giải thích

Bà xã liếc nhìn tôi rồi nói:

-Em sorry nha!

Tôi ngồi phịch xuống ghế sofa, lòng nhẹ hẫng, nhưng vẫn chưa hoàn hồn sau cái tai bay vạ gió này.

Đợi cho bà mẹ vợ đi về tôi mới lên tiếng:

-Đổ thừa cho người ta, giờ nói một câu sorry thôi hả"

Bà xã mắt còn ngấn lệ, chạy lại ôm tôi hun một cái thật kêu. Tôi quên mất tiêu là chuyện gì đã xảy ra.

À nhớ rồi: Phải lãng mạn!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 804,538,432
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.