Truyện Đời Tôi Ở Mỹ

27/05/200600:00:00(Xem: 191491)

Người viết: QUÂN NGUYỄN

Bài số 1016-1625-338-vb7200506

*

Tác giả tên thật là Quân Nguyễn, parole officer người Việt ở Santa Ana. Định cư ở Mỹ từ năm 87, hiện cư  ngụ tại thành phố Anaheim, CA.

*

Đã bao nhiêu lần tôi muốn ngồi xuống viết một vài mẩu chuyện nhỏ kể về đời tôi, thầy tôi nhà thơ Nguyên Sa Trần Bích Lan, thầy tôi  giáo sư Đặng Huy Đức, về người anh hùng không quân thiếu tá Ngô Giáp, và về những mảnh đời đây đó…nhưng chẳng có lần nào tôi làm được chuyện đó!

Chiều nay, thứ sáu 28/4, trên đường lái xe đi làm về, chợt nhớ Chủ Nhật này là 30 tháng 4. Lại 30 tháng Tư nữa rồi! Chẳng hiểu sao tôi lại quyết định sẽ viết một mẩu truyện về đời mình nhân dịp kỷ niệm lần thứ 31 của ngày này. Có lẽ tôi nghĩ rằng bây giờ mình đã 50 rồi, đời cũng đã từng trải, chả còn sợ sệt gì nữa khi muốn nói ra những điều mình nghĩ, ít ra là về cuộc đời của mình.

Năm 1987, sau năm tháng sống trong trại tỵ nạn Philippine, gia đình tôi đến định cư ở Orange County. Lúc ấy, vợ chồng tôi chỉ có một đứa con gái lớn, mới lên 10 tuổi. Vợ chồng con cái chia một căn apartment 2 phòng với chú em kế độc thân. Chú em út còn đang học đại học thì sống với bố mẹ tôi cách đó chỉ một góc đường. Người em kế giúp tôi lo các giấy tờ cần thiết, dạy tôi lái xe, rồi xin cho tôi vào học ESL ở Fullerton College. Chú em út thì mua cho tôi chiếc Corolla cũ, và xin cho tôi một chân giao báo cho tờ Register. Con gái tôi thì được xếp vào học lớp 5 ở trường tiểu học kế bên nhà, mặc dù rằng ở Việt Nam nó chưa học xong lớp 1, đã bị bố cho nghỉ vì đi học bị cô giáo bắt ca "Ai yêu bác Hồ Chí Minh hơn chúng em nhi đồng…" trong lớp, mà về nhà lại ca oang oang cho bố nghe!

Về vật chất, cuộc sống của gia đình tôi lúc ấy có lẽ tốt đẹp gấp trăm lần khi còn ở Việt Nam. Cái cảm giác sống an tâm trong một xứ sở tự do thì gấp triệu lần, chả có lo âu về thằng công an phừơng xóm nào cả! Vậy mà mối lo lắng, thương nhớ về gia đình, bè bạn ở quê nhà còn đang đói khổ, lại làm vợ chồng tôi buồn hơn. Bà xã tôi thì chắt chiu từng  xu để gởi chút quà về cho cha mẹ, chị em, bè bạn, mà tiền cước phí nặng, về đến Việt Nam thì thuế nó ăn hết, có khi bán hết quà chỉ đủ để trả thuế!

Tôi thì lo vật lộn với bài vở và quyển tự điển Anh Việt Nguyễn Văn Khôn hằng đêm, học chẳng thấy tới đâu, mà thấy tương lai thì mù mịt, nhiều lúc ban đêm nước mắt chảy ròng ròng ở bàn học, hoặc thình lình ở ghế đá sân trường Đại Học! Tôi lại chẳng biết thương yêu đứa con gái nhỏ, nhiều đêm lôi nó dậy đi phụ bố xếp báo từ 2 giờ sáng, mưa gió lạnh lẽo bất kể! Đã vậy, những năm nó lên "Teenager" , quá lo sợ nó hư hỏng theo kiểu Mỹ, nên lúc nào cũng la rầy, cấm, cản, trừng phạt kiểu Việt Nam. Bây giờ nghĩ lại thấy hồi đó nó là đứa con gái ngoan, mà mình chẳng có chút thì giờ quan tâm tới nó, từ việc hoc hay những nhu cầu cần thiết của đứa con đang lớn. Nó chẳng bao giờ xin xỏ bố mẹ gì hết vì biết câu trả lời sẽ là "không!"

Năm 89, bà xã tôi sanh đứa con trai kế. Vợ chồng tôi gọi  nó là quí tử, cho bú mẹ tới gần 2 tuổi. Dù vậy cuộc đời cũng không sáng sủa gì mấy. Vẫn vật lộn với bài vở hằng đêm, tương lai thì vẫn mù mịt, hiện tại thì nghèo túng, bị khinh rẻ, xa lánh, có vài lần tôi đã muốn quyên sinh cho rồi! Nhờ Trời, tôi đã qua khỏi nhưng lần "depression" kinh khủng đó!

Năm 92, bà xã tôi sinh đứa con gái út, phải mổ ra vì nó lớn quá, 12lbs. Vợ chồng tôi tưởng rằng chỉ con trai mới quí thôi, chẳng ngờ lại quí đứa con gái út hơn hết. Nó xinh xắn, lại ngoan ngoãn và lúc nào cũng quyến luyến cha mẹ.

Chẳng bao lâu tôi lên trường CSUF, đổi nghành học từ Business sang Sociology, vì thấy đọc sách Mỹ dễ hơn làm toán, vả lại cũng tin rằng Mỹ nó đời nào mướn thằng Á Châu già, nói tiếng Anh với "heavy accent" làm "manager" cho hãng xưởng của nó, bộ Mỹ nó hết người rồi hay sao! Còn nếu đi làm công cho nó thì cần gì phải học cho mệt.

Sau đó, tôi tốt nghiệp cử nhân, kiếm được việc làm vớ vẩn trong trường học, và rồi cho INS. Bà xã tôi cho rằng tôi học vậy đủ rồi, nhưng vốn biết mình dở, vụng về, và để cho công việc làm được chắc chắn trong tương lai, tôi quyết định bỏ ra một năm rưỡi nữa để học xong cao học ở CSUF.

Nhờ Trời, tôi cũng học xong, vì cái gì cũng vậy có bắt đầu thì cũng có lúc chấm dứt, có vô trường thì cũng có ngày ra trường, miễn mình có cái đích để nhắm tới và quyết tâm làm cho xong mới thôi. Với cái bằng cao học tôi được tuyển dụng vào làm counselor trong nhà tù tiểu bang ở Chino. Mỗi ngày tình nguyện làm 16 tiếng, chưa kể đi về hết 2 tiếng.

Chẳng thấy mặt mũi con cái mấy năm trời, vì khi mình đi làm từ 5 giờ sáng thì nó chưa dậy, mà khi mình về lúc 11 giờ đêm thì nó ngủ rồi. Mọi việc ở nhà đều trông vô bà xã. Được cái bả chăm sóc con cái chu đáo lắm, đứa nào cũng mập mạp tươm tất, sạch sẽ, nhất là 2 đứa nhỏ. Nhờ vất vả ngày đêm với công việc làm, tôi mua được căn nhà lớn với hồ bơi và một chiếc Corrolla mới cho con gái lớn dễ dàng.

Sau một thời gian ngắn bận rộn với nhà tù, tôi được bổ nhiệm làm parole officer ở Moreno Valley rồi Santa Ana. Giờ giấc và công việc dễ chịu hơn gấp trăm lần so với lúc làm việc trong nhà tù.

Tôi nhờ học ngành xã hội học ở Mỹ, mà mở mang tầm nhìn, biết nhận thức cái đúng cái sai của xã hội Mỹ, và của cuộc đời mình nói riêng, và của đời người nói chung, rồi tự thấy mình sai 99 phần trăm trong cách đối xử hoặc thương yêu đối với vợ con, nhất là đứa con gái lớn.

Nhờ trời, nó chẳng vì mình sai mà hư hỏng hoặc oán trách, rồi cũng tốt nghiệp trung học, đại học, cao học và rồi trở thành đều tra viên tội phạm của Bộ Lộ Vận Tiểu Bang. Nó lại lấy được chồng hiền, người Việt giáo sư trường Luật. Hôm 19 tháng 4 vừa rồi, vợ chồng nó sanh được đứa con gái cho tôi lên chức "grandpa". Thật là một niềm vui lớn và mới lạ cho vợ chồng tôi.

19 năm ở Mỹ, tôi đi làm đủ 19 năm, và sẽ tiếp tục cho tới khi đứa con gái út ra đại học. Được sống ở Mỹ, được tự do nhìn thấy sự thật, được nhìn thấy cái đúng cái sai để chọn lựa hay từ bỏ, được có cơ hội để học hỏi, để vươn lên, để tìm kiếm một cuộc đời tốt hơn cho mình và cho con cháu mình, tôi càng thương cho đồng bào, thân nhân, bè bạn còn kẹt lại Việt Nam.

19 năm ở Mỹ, tôi vẫn thao thức không tài nào ngủ được những đêm 29 tháng 4, ngày tự do cuối cùng của miền nam, và của đời tôi cho đến năm 19 tuổi. Sau ngày ấy, cả nuớc trở thành nhà tù lớn cho cả dân tộc, và ngày ấy tôi chẳng bao giờ ngờ rằng có ngày mình sẽ sống đến 50, mà cũng chẳng đáng sống đến 50 làm gì trong cái ngục tù lớn đó!

Vậy mà đã 31 năm rồi, có người hẳn đã quên  hoặc muốn quên cái ngày đen tối ấy của dân tộc và của đời họ, nhưng đối với tôi, tôi chẳng làm sao quên được. Nhờ Trời, ngày mai 29 tháng Tư, tôi vừa đúng 50 tuổi.

QUÂN NGUYỄN

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,544,599
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.