Nguyên Sa Trần Bích Lan, Nhà Giáo - Nhà Thơ

04/08/200600:00:00(Xem: 266290)
Nguyên Sa Trần Bích Lan, Nhà Giáo - Nhà Thơ

Người viết: QUÂN NGUYỄN

Bài số 1070-1679-392-vb5030806

Tác giả Quân Nguyễn  cùng vợ con đến Mỹ năm 1987, ông trở lại trường học, tốt nghiệp cao học về Sociology tại CSUF, đệ tam đẳng huyền đai Tae Kwon Do, từng làm counlelor tại nhà tù tiểu bang ở Chino, hiện làm state parole officer ở Santa Ana, và là cư dân Anaheim, CA. Sau hồi ký về Toà Đại Sứ Mỹ ở Saigon giờ thứ 25, sau đây là thêm một bài mới của ông, về một người thầy.

*

“Kính viếng hương hồn thầy tôi, cố giáo sư Trần bích Lan

Một tối ăn sinh nhật ở nhà người bạn láng giềng đã vãn.  Bà con bè bạn về gần hết, chỉ còn lại mấy thằng bạn thân quây quần quanh cái bàn nhỏ ở patio, chưa chịu chia tay.  Anh H, chủ nhà, bữa nay 49, coi bộ hơi "xừng xừng", và muốn cuộc vui "birthday" của mình tiếp tục "tới bến", nên xách ra cây ra đàn guitar, đưa cho S, thằng em họ gảy, để ca bài "Áo lụa Hà Đông", một trong những bài ruột của anh; "Nắng Sài Gòn, anh đi mà chợt mát, bởi vì em mặc áo lụa Hà đông.  Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng, anh vẫn yêu màu áo âý vô cùng..."  Mặc dù anh không phải là ca sĩ "Bolsa", nhưng đang vui, lại có bà xã quê quán Hà Đông, ngồi kế bên, nên gắng hết mình ca như Sĩ Phú...

Chẳng hiểu sao, nghe đến đó, tôi dù chỉ uống được có hai chai "Bud", cũng cảm thấy "xừng xừng", cảm xúc ca theo: "...Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn, mà mùa thu dài lắm ở chung quanh.  Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung, bày vội vã vào trong hồn mở cửa.  Em chợt đến chợt đi anh vẫn nhớ, trời chợt mưa chợt nắng chẳng vì đâu.  Nhưng sao đi mà chẳng bảo gì nhau, để anh gọi tiếng thơ buồn vọng lại.  Để anh giận mắt anh nhìn vung dạị, giận thơ anh đã chẳng noí nên lời.  Em đi rồi sám hối chạy trên môi, những ngày tháng trên vai buồn bỗng nặng.  Em ở đâu hỡi mùa thu tóc ngắn, giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông, Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng, anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng..."

Sau bài hát đó, tôi bùi ngùi tâm sự với mấy người bạn, "Tác giả bài thơ phổ nhạc đó là  thầy tôi ngày xưa, nhà thơ quá cố Nguyên Sa Trần bích Lan".  Rồi chỉ trong giây phút, chẳng hẹn mà đến, một quãng đời trẻ trung, tươi đẹp, ngắn ngủi ngày xưa bỗng hiện ra trước mắt tôi, tưởng như mới hôm qua...

Ngày ấy, tôi  vừa tròn 17 tuổi, và đó là quãng đời đẹp nhất của tôi thời niên thiếu (và có lẽ của cả cuộc đời cũng nên!)  Mặc dù cuộc chiến tranh khốc liệt đang lan rộng xa gần từng ngày, tôi vẫn chẳng bận tâm chút nào về mối đe dọa của Cộng quân đối với miền nam thân yêu của tôi.  Như dự định từ trước, tôi sẽ kết thúc năm cuối cùng ở trung học với cái bằng tú tài, để rồi vào võ bị, và ra sĩ quan hiên dịch Biệt Động Quân biên phòng.  Tôi thường cười xòa với câu nói, "xanh cỏ hay đỏ ngực" (ý nói hoặc chết trận hay sẽ làm tướng tá) của các đàn anh lính hiện dịch. Khoái vô trường võ bị, tôi cũng chẳng bận tâm đến yêu ai, vì "đời lính biết trước được đâu", nếu có mệnh hệ gì thì ai nuôi vợ con đây!

Ngày một tháng bẩy năm 73, tôi vào học lớp 12A10, trường Văn Học, quyết tâm không ca bài "Thà như giọt mưa", vì nếu, "Ta hỏng tú tài, ta trượt... võ bị!"

Ngày đó, trừơng Văn Học có tỉ số học sinh đậu tú tài khá cao, đến hơn 60%.  Trường thường liệt kê danh sách những học sinh thi đậu năm trước trên một tấm bảng nhôm, với tên học sinh viết bằng sơn và hạng như TU, U, B, BT, và T (Tối Ưu, Ưu, Bình, Bình Thứ, và Thứ)  cạnh bên, và đóng trên cao ngay  trước cổng trường, để quảng cáo cho năm sau.  Đó là lý do tôi ghi danh học ở trường, với ước mong tên mình cũng sẽ lên bảng sau kỳ thi tú tài tới. 

Lớp 12A10 của tôi ngay cầu thang của lầu một.  Trong lớp có hai dãy bàn, trái và phải với lối đi ở giữa.  Con gái ngồi bên dãy trái, con trai bên phải.  Cửa vào và cửa sổ lớn thì ở bên trái lớp học, đầu lớp, dãy con gái.  Tôi chọn ngồi ở giữa một cái bàn dài ở khoảng giữa lớp của dãy bên phải. Hôm đó, mắt tôi lúc nào cũng nhìn ra phía cửa ở đầu dãy bên con gái, để coi xem ai sẽ học với mình niên học này.  

Buổi chiều, có vài cô nữ sinh xinh xắn tha thướt trong áo dài trắng quần trắng ngồi bên dãy trái, trước tôi một hai hàng ghế, tha hồ mà ngắm nếu muốn, mà chẳng cần ngoái cổ ra phía sau!  Hôm ấy, chẳng muốn mà bị, tôi gặp được một người con gái tuyệt vời, để rồi phải thương nhớ một thời! Nàng tên... mà thôi, xin gọi là Em. Em xinh đẹp như nàng Juliett trong phim Romeo & Juliett, mà tôi có lần phải chen lấn bở hơi tai ở rạp Rex mới coi được.

Như đã kể, ngày ấy, tôi còn đầy nhiệt huyết, yêu lý tưởng quốc gia, tha thiết với quê hương dân tộc, và nguyện sẽ sống đời lính đến khi "xanh cỏ hoặc đỏ ngực." Vì vậy, lòng chẳng muốn yêu ai. Vậy mà ... Trời ơi, sao bắt tôi phải gặp nàng Juliett. Kìa suối tóc thề đen mướt, sống mũi dọc dừa, cằm chẻ chút xíu, đôi mắt bồ câu to đen láy với ánh nhìn thơ ngây, trìu mến,  buồn man mác, làm say đắm lòng người... Tóc ấy, mắt ấy, làm sao chịu cho thấu! Hèn gì chàng Romeo chả yêu nàng yêu nàng Juliett ngay từ cái nhìn đầu tiên!

Chiều ấy, tôi cũng có một giờ luận lý học với thầy Trần bích Lan.  Ông vào lớp với cái mũ phớt, trông rất lập dị, vì lúc đó đã sáu giờ chiều rồi, đâu còn nắng nôi gì, trời lại mưa lâm râm nữa.  Tuy nhiên ông giảng bài rất ngắn gọn, dễ hiểu, và vui nhộn, nên học sinh rất ưa thích ông ngay từ buổi học đầu tiên, dù rằng môn triết học, ai nghe cũng ngán! Về phần tôi, cái tên nghe rất nữ phái của ông làm tôi nghĩ ngợi hết mấy ngày--ai mà lại đặt tên con trai mình kỳ vậy! 

Thế rồi, chỉ vài ngày sau, tôi biết ông là chồng bà hiệu trưởng Trịnh thúy Nga.  Nghe nói ông là sĩ quan biệt phái về Bộ Giáo Dục, vậy thì lính mà làm hiệu trưởng trường tư thục thì bất tiện quá, để vợ làm cho xong.  Thôi thì ai nói sao nghe vậy, tôi chẳng bận tâm. 

Ngày ấy, ông độ ngoài bốn mươi, tướng mập mạp, chậm rãi, áo bỏ ngoài quần, đi dép lẹp xẹp, hễ thức là đội nón phớt, và không bận dạy học thì tay phải có điếu thuốc lá! Ông trông chẳng đạo mạo như thầy giáo, lúc nào cũng như đang suy tư, ít nói, ít lời, nhưng khi nói thì cụt ngủn mà khôi hài.  Lại có cái vẻ giản dị và lập dị của một nhà thơ, và đó cũng là một lý do tôi chẳng thể quên được ông, ngoài cái vai trò là một người thầy lớp 12 của tôi.

Triết học thì có ba môn: tâm lý, luận lý, và đạo đức.  Môn tâm lý thì dậy bởi thầy Sinh, môn luận lý thì thầy Lan, môn đạo đức thì thầy Khảo, nhưng sách thì đều do thầy Lan biên soạn, in, để giảng dậy cho cả ba môn.  Cho nên khi học thi, tôi chỉ cần vật lộn với sách giáo khoa của ông là đủ. 

Năm đó, ông lại có cậu  con cỡ tuổi tôi, cũng đang học thi tú tài.  Thế rồi, một bữa nó bị té xe Honda, gẫy tay, nằm nhà nhưng có thầy đến kèm, vì nhà của thầy Lan thì sát vách với trường ốc, trong con hẻm ngắn, đối diện xeo xéo với nhà thương Bình Dân, trên đường Phan thanh Giản.  Năm 74, nó đậu tú tài BT, và đi Tây du học ngay lập tức.  Thầy Lan cũng còn có một cô con gái, năm ấy chừng 15, và lúc đó tôi nghĩ cô giống thầy nhiều hơn mẹ. 

Vì phải lo tương lai tôi học rất chăm, chẳng "cúp cua" bữa nào.  Tôi lại học lớp chiều từ 2 đến 7 giờ, và chiều nào trước khi bước lên cầu thang để lên lầu, tôi đều phải di ngang qua cửa sổ lớn của phòng giáo sư ở tầng trệt.  Mà lần nào cũng vậy, tôi đều thấy thầy Lan ngồi trong phòng nhìn ra, tay cầm điếu thuốc lá.  Bốn mắt thầy trò nhìn nhau hầu như cả trăm lần suốt cả năm học mà chẳng nói.  Tôi chẳng mấy khi phải chào ông, trừ khi gặp trong lớp hoặc khi đụng mặt ở hành lang.  Dù vậy, tôi chẳng bao giờ quên được ánh mắt sâu xa, hiền hậu của thầy Lan kể từ ngày ấy!

Bà hiệu trưởng thì chẳng dậy học, chỉ lâu lâu mới thấy xuất hiện trong phòng giáo sư trong chiếc áo dài đứng đắn, nghiêm chỉnh.  Bà là  người đàn bà đẹp, độ 40, trông sang quí, nghiêm nghị, và dĩ nhiên là có học.  Tôi chỉ gặp bà vài lần trong suốt niên học ở trường.  Tôi còn nhớ ngày ấy, bà lái chiếc "con cóc" màu xanh lá cây lợt, và hình như thầy Lan cũng lái một "con cóc" cùng màu thì phải.

Cũng năm ấy, thầy Lan mất mẹ.  Đám ma bà cụ chôn ở Mạc đĩnh Chi, có sư sãi, và học trò của thầy đi rất đông.  Rồi thì con chó Nhật của thầy bị ô tô hàng xóm de ra cán chết.  Năm ấy thầy xui đủ thứ, nào là mẹ chết, con té gãy chân, chó bị xe cán. Bây giờ nhớ lại, tôi chắc năm ấy thầy bị hạn la võng 43 rồi!

Khác với những giờ học triết thường rất dễ buồn ngủ, giờ Luận Lý Học của thầy Lan rất vui, lớp học luôn luôn đầy tiếng cười. Cười xong là hiểu và nhớ luôn bài giảng.

Một câu chuyện khôi hài của thầy trong lớp, tôi còn nhớ mãi.  Một bữa ông giảng, "Người là một con gà không có lông..."  Một nam sinh ngắt lời ông, "Có chứ thầy!"  Cả lớp cười ầm, các nữ sinh thì đỏ mặt, nhưng ông thầy thì bình thản trả lời mà chẳng cười, "Lông ở đây là lông vũ cơ."

Năm 74 tôi đậu tú tài hạng B, rồi nộp đơn vào võ bị.  Hồ sơ sai xót thiếu tên tôi, bố tôi nổi giận, tôi bỏ trốn ông bằng cách vào học trường sĩ quan cảnh sát Thủ Đức!

*

 

Từ thời còn là học trò thầy Lan, tôi đã biết thầy là nhà thơ Nguyên Sa, nhưng ngày thì phải đi học đủ các môn, tối thì lại vùi đầu vào sách vở đến hai ba giờ sáng, cho cái mảnh bằng tú tài vô nghĩa... nên tôi chẳng có dịp nào tìm đọc thơ của ông.

Chỉ sau này, khi sống chui rúc, âm thầm, vô vọng dưới chế độ Cộng sản, tôi mới biết quí cái giá trị của tập "Thơ Nguyên Sa", quyển sách gối đầu giường của tôi cho đến ngày bỏ xứ. 

Thơ Nguyên Sa là niềm vui, hy vọng, và nguồn sống của tôi những ngày trai trẻ khốn cùng ấy... Tôi hầu như ưa thích tất cả những bài thơ cuả ông, và thuộc lòng gần hết.  Vậy mà đã 19 năm rồi kể từ ngày tới Mỹ, tôi chẳng có chút thì giờ nào để tìm mua lại tập thơ xưa của ông và để đọc lại những vần thơ cũ tuyệt vời đó.  Chẳng biết ông có sáng tác thêm thơ mới hay không"  Nhưng đây là những gì còn lại trong tôi từ thuở ấy, hoàn toàn được ghi theo trí nhớ:

"Paris có gì lạ không em" mai anh về em có còn ngoan, mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ, em có tìm anh trong cánh chim...Paris có gì lạ không em" mai anh về giữa bến sông Seine, anh về giữa một dòng sông trắng, là khói sương mù hay áo em.  Anh sẽ cầm lâý đôi bàn tay, tóc em anh sẽ gọi là mây, ngày sau hai đứa mình xa cách, anh vẫn được nhìn mây trắng bay...Anh sẽ chép thơ trên thời gian, lời thơ toàn những chuyện hờn ghen, vì em như một vầng trăng sáng, đã đắm trong lòng cặp mắt em.  Anh sẽ thở trong hơi sương khuya, mỗi lần tan một chút sương sa, bao giờ rõ một trời sao sáng, là mắt em cười trong bóng đêm..." 

Những vần thơ này đã là bài thơ khát sống của tôi những năm tháng trong lao tù đất nước, cải tạo, vượt biên...và tôi nguyện phải sống để một ngày được nhìn thấy bến bờ tự do, Paris rực rỡ, bằng chính đôi mắt mình.

"Tháng sáu trời mưa trời mưa không dứt, trời không mưa anh cũng lạy trời mưa, anh lạy trời mưa phong tỏa đường về, và đêm ơi xin cứ dài vô tận...Anh sẽ vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc, anh sẽ cầm tay em cho ngọc sát vào môi, anh sẽ nói thầm như gió thoảng bên vai, anh sẽ nhớ xuốt đời mưa tháng sáu..."  Bài thơ ấy cho tôi sống lại trong mơ những ngày mưa rào nắng đẹp trên quê hương thanh bình xa xưa, và những chiều mưa buồn ủ dột lẽo đẽo theo Em trên phố vắng đường về...

"Không có anh lấy ai đưa em đi học về, ai lau mắt cho em ngồi khóc, ai đưa em đi chơi trong chiều mưa.  Những lúc em cười trong bóng đêm, lấy ai nhìn những đường răng em trắng.  Đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh, lúc sương mờ ai thở để sương tan.  Ai cầm tay cho đỏ má hồng em, ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc.  Không có anh, nhỡ một mai em chết, Thượng đế hỏi anh sao mắt em buồn, sao vai gầy, sao đôi môi héo hon...Anh sẽ phải cúi đầu, bước vào địa ngục!" 

Sau này, tôi thường tiếc là mình đã không được đọc thơ Nguyên Sa ngay thời còn là học trò trường Văn Học. Nếu đọc thơ thầy sớm, không chừng tôi đã nhận ra giá trị của tình yêu sớm hơn.

Ngày ấy có Em, nhưng tôi chẳng biết trân trọng, lại muốn sống với hai mối tình cùng một lúc--Em và quê hương.  Để rồi như những kẻ "bắt cá hai tay" khác, tôi mất cả hai...  Ôi! mối tình đầu thuở học trò thời chinh chiến, xin hãy tha thứ cho tôi, vì tôi đã chẳng làm được gì cho em...

Ngày ấy yêu Em, tôi chỉ mong tới giờ đi học, đến trường, để được nhìn Em mãi không thôi! Tôi nhớ vành tai nàng đều đặn, cổ nàng thon dài, cánh tay nàng ngăm ngăm thon thả ngoài tay áo dài với những ngón búp măng mũm mĩm, tay phải nàng đeo cái đồng hồ nhỏ với dây da màu đỏ.  Khi đi, hai chân nàng trên đôi guốc đỏ, bước xeo xéo vào trong một cách tự nhiên, giống như các nàng "Model" thời nay phải tập tành.  Em lại còn đeo sợi dây chuyền vàng với cây thánh giá nhỏ, làm kiểu thôi, chứ bố mẹ nàng thờ Phật ở nhà!

Nhờ có Em, yêu Em tôi thấy mình thông minh, tài giỏi.  Dù tai nghe thầy giảng bài mà mắt thì dính chặt với vóc dáng em,  tôi vẫn thấy mình hiểu bài, học khá. Ngược lại, những hôm vắng Em, tôi như con cá trên cạn, ngồi đứng không yên, lời thầy giảng bay tuốt đâu đâu, chẳng học được gì hết!

Nàng biết tôi yêu nàng tha thiết, nên có nhiều lần nàng cũng khoanh tay trên bàn, đầu ngả xuống vai trái để nhìn sang bàn tôi...

Và rồi, sau nhiều đêm nắn nót từng chữ, tôi viết được cho nàng một lá thư dài mở đầu bằng câu “Cô bạn thân mến”. Trong  thư, tôi nói tôi yêu nàng chân thật, tha thiết, nhưng vì tôi... phải đi võ bị!  Sau này nhớ lại lá thư tình đầu tiên, tôi thấy mình đúng là thằng ngố nhất đời! Đã yêu, nói ra luôn, mà chỉ coi là "cô bạn", lại còn ước mơ có ngày quỳ xuống, rút kiếm ra thề trung thành với quê hương trên đỉnh Lang Biang của trường võ bị.

Tôi biết Em yêu tôi vì tôi yêu Em chân thật, và vì tôi là người trai biết yêu quê hương dân tộc, nên sẵn lòng chờ đợi... Còn tôi thì đang cố gắng giựt cho được mảnh giấy lộn tú tài để... bỏ Em!

Chưa hết, sau thư tình đầu, tôi còn gửi thêm cho nàng lá thư thứ hai, vẫn với lời mở đầu, "Cô bạn thân mến" rồi thì bỏ trống cả hai trang giấy, ra cái điều là để giấy thay lời. Ôi, tôi ơi là tôi, ngố ơi là ngố. Biết nói thêm gì đây, khi tất cả là lỗi của tôi, tôi đã làm khổ người tôi yêu, và người yêu tôi!

Khi đậu xong tú tài, muốn đến nhà nàng để từ biệt trước khi đi lính, nhưng lại chẳng dám. Tôi bèn đến nhà chị Q, bạn cùng lớp nhưng lớn hơn tôi vài tuổi, để nhờ tìm nàng đến.  Biết mối tình của tụi tôi, chị Q cho em gái đi tìm nàng ngay lập tức.  Nghe có tôi tìm, nàng vội vã tới.  Chị Q. để hai đứa có dịp ngồi bên nhau. Chắc nàng  tưởng tôi đến tìm nàng vì mối tình, nào ngờ  tôi lại chẳng nói năng gì, cũng chẳng dám nhúc nhích, cứ ngồi lặng câm ngớ ngẩn bên nàng cho tới khi chia tay.  Tuyệt vọng, hai tháng sau có người đến hỏi, lại bị cha mẹ đẩy đưa, nàng đành nhận lời. Vậy là xong chuyện Romeo-Juliett của đôi lứa học trò thầy Lan. Dưới mắt nàng Juliett của tôi, không biết tôi là thứ gì nếu đem so với chàng Romeo Ăng Lê

Em ơi, em biết không, tôi đã khóc thầm bao đêm dài ở quân trường từ ngày mất em!

Sau này, khi đã biết đọc thơ Nguyên Sa tôi mới hiểu là từ khi xa em, tôi hẳn đã bước vào địa ngục...

"Anh ngước mặt hôn lên lòng đất, sáng ngày mai giường ngủ ngập côn trùng, mười ngón tay sờ soạng giữa hư không, đôi mắt đã trũng sâu buồn ảo ảnh. Ở trên đó mây mùa thu có lạnh, em có ngồi mà nghe lá thu bay, và em có thắp hương bằng mắt ướt.  Lúc ra đi hai chân anh đằng trước, mắt đi sau còn vương vất cuộc đời ...Thân thể nặng đóng đinh vào gỗ mục.  Nằm ở đấy đôi bàn chân thấm mệt, ngón buông xuôi cho nhẹ bớt hình hài, trên tay dài giun dế rủ nhau đi, anh lặng yên một mình nghe em khóc ..." 

Và rồi, cho đến bao nhiêu năm sau, lòng tôi vẫn bâng khuâng, hối tiếc, mỗi khi nghe lại bài hát phổ thơ Áo lụa Hà Đông: “Em đi rồi sám hối chạy trên môi, những ngày tháng trên vai buồn bỗng nặng...”    

Ngày xưa tôi mơ đậu tú tài để đi võ bị, mà rồi dù có đậu tú tài tôi cũng trượt... võ bị, trượt luôn tình yêu của em, và trượt trượt tất cả! Biết vậy khi xưa chỉ sống cho mình cho xong, cần gì phải học vất vả và nghĩ xa xôi...nhưng nếu như vậy thì tôi có xứng đáng với mối tình của em không" Âu cũng là duyên kiếp nghiệt ngã của tôi!

Tôi biết đời người chẳng phải chỉ có Sinh Lão Bệnh Tử mà còn trăm ngàn mối đau khổ khác, từ cơm áo, đói rét, tù tội, thù hận, thất chí, thất tình... nhưng tôi vẫn nguyện xin kiếp sau được trả món nợ mà tôi đã phụ bạc với nàng Juliett năm xưa...

Có ai cười lớn làm tôi chợt tỉnh giấc mơ xưa và rơi trở lại với bữa tiệc sinh nhật ở nhà anh H.

Hết người hát, anh H bèn bật cái computer lên, để nghe  lại những bản nhạc chọn lọc của anh.  Một cách ngẫu nhiên, bài "Love Story" đến trước, "Những chiều vàng héo hắt, lòng chợt tiếc nuối một thuở huy hoàng đời mình đã tắt, bồi hồi nhớ đến bóng dáng Em cười đẹp ngời ánh mắt, từng mùa thu qua xa cách đôi đường lệ sầu hoen mi, thương nhớ một người.  Nhớ chuyện tình đôi ta, đẹp tựa trăng thơ...  Hỡi người tình tôi ơi, hỏi nàng có nhớ môi thắm ân tình của người yêu xưa, địa đàng bơ vơ, gẫy cánh thiên thần tìm về quê xưa, duyên kiếp lỡ làng..." 

Lại có ai cuời lớn làm tôi bất chợt thấy mình đang ngồi thẫn ra như người mất hồn, sợ bạn bè để ý thấy, tôi đành lẻn lối sau, chẳng nói lời từ biệt với chủ nhà, cũng lơ luôn lũ bạn: “Tiến sĩ L đầu bạc", "H Toshiba", và anh "bác sĩ nhậu T."

Thất thểu bước vào nhà, nhìn đồng hồ đã nửa đêm, mai còn dậy đi làm sớm, tôi tự hỏi mình đang làm gì đây... Có lẽ hai chai "Bud" làm tôi điên rồi! Tôi nay đã 50, và đã là "grandpa", sao đầu óc vẫn còn "lung tung" như thằng con trai 17 tuổi của tôi vậy cà!  Thế mà lúc nào tôi cũng tự nhận mình là con người của lý trí, biết cân nhắc đúng sai, vì từng là học trò thầy Trần Bích Lan về môn Luận Lý Học...

Ôi! thật xấu hổ quá, nếu bà xã tôi và đứa con gái lớn mà biết được con tim của tôi đang có "những lý lẽ riêng của nó" kiểu này thì chắc là, lại như thơ Nguyên Sa "anh sẽ phải cắm đầu, chạy về địa ngục ...”

A, tôi nhớ ra thầy Lan của tôi không chỉ là ông thầy dạy Luận Lý Học mà còn là nhà thơ Nguyên Sa.

Phải đi tìm thăm thầy.

*

Chiều hôm qua, tôi vào nghĩa trang Peak Family, để thăm thầy tôi.  Chỉ cần nói với chị người Việt làm ở văn phòng rằng tôi là học trò của nhà thơ Nguyên Sa, là có người hướng dẫn tôi ra mộ ông ngay. 

Mộ thầy tôi, nhà thơ lớn của văn học Việt Nam, nằm ở lô đất B bên trái con đường vào khu nghĩa trang, và ở khoảng giữa của một cây cổ thụ có ba cái ghế đá và con thác nhân tạo xa xa. 

Tôi đứng trước mộ ông thầy thi sĩ. Trên bia đá có hình ông đội nón (nhưng chẳng phải cái nón kiểu "Dick Tracy" năm xưa khi ông còn dạy học) và khắc một bài thơ mới sáng tác sau năm 75:

"Nằm chơi ở góc rừng này, chưa thiên thu đã mọc đầy cỏ hoang, xin em một sợi tóc vàng, làm hoa kết lại cho ngàn kiếp sau, biết đâu cây cỏ cũng đau, biết đâu một bản kinh cầu dâng lên."

Là học trò môn triết của thầy Trần Bích Lan, từng vật lộn với sách giáo khoa của ông hằng đêm, vì vậy, như ông, tôi không bị ràng buộc bởi lề thói cổ hủ của xã hội, và là con người của lý trí, mọi việc đời đều cân nhắc trên tình và lý, nửa này nửa kia mới phù hợp.  Tình nhiều hơn lý thì hỏng việc, mà lý nhiều hơn tình thì tàn nhẫn!  Vậy mà khi đọc bài thơ trên mộ thầy, thấy chỉ một sợi tóc vàng mà làm hoa kết được cho ngàn kiếp sau, tôi thấy trong ông thầy của mình, rõ là nhà thơ đã thắng nhà luận lý. Đúng là “con tim có những lý lẽ riêng của nó,” khác hẳn với khối óc.

Đứng trước mộ, đọc lại bài thơ trên bia mộ thầy cho tới khi thuộc lòng, tôi nghe có tiếng gió xào xạc trong cây, rồi trong gió bỗng như có tiếng nói của thầy "Quân ơi, đúng là em đã sai với mối tình của em và  mắc nợ nàng Juliett (tóc đen) ngày xưa. Mà này, đừng tự dầy vò nữa. Công nợ có thể trả góp mà. Thầy trả một kiếp không xong, mình có thể xin trả góp bằng một ngàn kiếp sau, miễn là em phải có lòng thành với  Trời và với người."

Ồ, vậy là một kiếp có thể không đủ. Có thể phải ngàn kiếp,  giống thầy tôi muốn" Hiểu được bài thơ của ông, tôi vui sướng kêu lên, "Thầy ơi, Quân đến thăm thầy đây!" 

Ước mong sao bản kinh cầu của thầy tôi được ơn trên chấp nhận. Tôi chắc Trời rồi cũng phải yêu thầy trò tôi, vì như ông có lần trích trong sách giáo khoa, một câu của  Shakepeare: "Cả thế gian đều yêu một kẻ si tình!"

QUÂN NGUYỄN

  

Ý kiến bạn đọc
20/01/201923:07:25
Khách
Клуб #RAZBOGATEI - ВЫПЛАЧИВАЕТ ИСПРАВНО

https://razbogatei.com/p/esif22

НЕ УПУСТИ ШАНС РАЗБОГАТЕТЬ НА 7 000 000 ?
СТУДЕНТ ВХОД 100 РУБЛЕЙ ВЫХОД - 699 600 ?
СТАЖЁР ВХОД 200 РУБЛЕЙ ВЫХОД - 1 399 200 ?
МЕНЕДЖЕР ВХОД 300 РУБЛЕЙ ВЫХОД - 2 098 800 ?
ДИРЕКТОР ВХОД 400 РУБЛЕЙ ВЫХОД - 2 798 400 ?
НОВЫЙ ТАРИФ "БОСС" ВХОД 1500 РУБЛЕЙ ВЫХОД - 7 000 000 ?

ПАССИВНЫЙ ЗАРАБОТОК - "приглашать" и пр. никого не надо!!!

Не Обязательно Быть Умнее Других - Надо Стараться Быть Раньше Многих!!!
*Проекту ВСЕГО несколько дней!* Мы - первые по подключениям!!!
Успей вступить в первых рядах на самой верхушке!

_______________________

Регистрация, Активация https://razbogatei.com/p/esif22

#млм #работанадому #бизнесонлайн #зароботоквсети #РЕФЕРАЛЫ
21/10/201802:54:04
Khách
Anh Quân, tôi không có cơ hội học với thầy Trần Bích Lan nhưng tôi là một gã học trò yêu thơ của ông, những bài thơ của ông thật tuyệt vời: Hãy đưa tôi ra bờ sông để nhìn bờ sông bên kia.......nhưng có một truyên ngắn " Vài ngày làm việc ở Chung Sự Vụ "; nay đã thất lạc tôi tìm mãi vẫn không sao có được cuốn tryện nầy, anh là học trò của ông chắc anh biết làm sao để có tác phẩm nầy của ông?
Cám ơn anh
19/07/201720:01:52
Khách
Hơn hai tháng naytôi lên google,yahoo,facebook,Wikipedia & một vài blog văn chương miền Nam để đươc biết tưa của bài thơ của thi sĩ Nguyên SA trong đó có câu:" Nghe quanh tiềm thức tư duy ". Niên học 1961---1962 tôi học lớp Đệ Nhât B1,buổi chiều tai trường Chu Văn An Sài Gòn do thầy Trân Bích Lan day môn triết học;tôi có xin thầy giải nghĩa các chữ "tiềm thức tư duy"mà thây là tác giả.Câu hỏi ngoài bài hoc hôm đó,thầy không giân lại giãi thích tường tân.Hơn nửa thế kỹ qua, bạn bè tôi hơn năm mươi đưa,ai đã dền xong nợ nước,ai còn kẹt lai sau ngày lịch sữ sang trang,ai ra nước ngoai ,ai đã ra đi theo thầy .... Thây Trần Bich Lan còn nhiêu sinh viên hoc trò của thây ở Đai Hoc Văn Khoa Nêu các bạn thuôc thế hê.sau tôi,có biết toàn bài thơ này xin cho biết.Chân thành đa tạ
09/08/201105:56:02
Khách
CHÀO ANH NGUYỄN QUÂN,

VÔ TÌNH HÔM NAY, TÔI ĐƯỢC ĐỌC BÀI VIẾT NGẮN NÀY CỦA ANH - NGƯỜI HỌC TRÒ NĂM XƯA CỦA THẦY TRẦN BÍCH LAN, THƠ CỦA THẦY VÀ MỐI TÌNH VỤT BAY CỦA ANH...

MỌI THỨ CŨNG LẠi ÙA VỀ VÀ LÀM TÔI NHỚ BAO KỶ NIỆM THỜI TRUNG HỌC... NHỮNG NGÀY THÁNG NĂM ĐÓ CỦA CHÍNH MÌNH!

HỒI ĐÓ, TÔI CŨNG HỌC THÊM TOÁN Ở TRƯỜNG VĂN HỌC VÀO NĂM 1972 VÀ 1973 NỮA ĐÓ!

RIÊNG THẦY TRẦN BÍCH LAN CŨNG DẠY LỚP CỦA TÔI NỮA, ANH Ạ!
HÌNH ẢNH CỦA THẦY HIỆN RÕ TỪ DÁNG DẤP VÀ TIẾNG GIẢNG BÀI TRẦM ĐỀU NHƯNG HÍ HỎM LẮM...
CÁM ƠN ANH ĐÃ VIẾT BÀI NÀY, MÃI MÃI CÒN ĐÓ KỶ NIỆM NẰM SÂU TRONG KÝ ỨC, LÀM SAO MÀ QUÊN ĐƯỢC, ANH NHỈ?!!

KÍNH CHÚC ANH VÀ GIA ĐÌNH ĐẦY HẠNH PHÚC VÀ VẠN SỰ AN LÀNH NƠI ĐÓ TRONG CUỘC SỐNG THÁNG NGÀY CỦA NHỮNG NGƯỜI VIỄN XỨ XA QUÊ...

ĐÊM HÔM QUA, TÔI VÀO NGHE BÀI THƠ CỦA THẦY BÍCH LAN, ĐƯỢC NHẠC SỸ NGÔ THỤỴ MIÊN PHỔ NHẠC VÀ QUA ANH PHẠM NGỌC LÂN ĐỘC TẤU GUITAR VÀ HÁT THĂM THIẾT NỮA...
HỒN PHÁCH TÔI LẠI THẢ VỀ QUÊ HƯƠNG DA DIẾT, SÂU ĐẬM, ANH Ạ!

XIN GỬI KÈM NƠI ĐÂY, ANH CÙNG XEM NHÉ, ĐỂ ĐƯỢC NHỚ, ĐỂ ĐƯỢC MÃI QUAY VỀ DÒNG THỜI GIAN BÊN QUÊ NHÀ CỦA CHÚNG TA...

http://www.youtube.com/watch?v=zEPMk9yYsQA&feature=feedu
PARIS CÓ GÌ LẠ KHÔNG EM - NGUYÊN SA - NGÔ THỤỴ MIÊN - PHẠM NGỌC LÂN

THĂM KÍNH

TRƯƠNG LÂM MỘNG THUÝ

=================================
Kính gởi Bà Trương Lâm Mộng Thúy

Lần sau vui lòng không viết hoa toàn bài. Ý kiến sẽ không hiển thị khi viết hoa toàn bài.

VB Admin
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
20/05/201900:00:00(Xem: 199)
Tác giả định cư tại Pháp nhưng thường lui tới với nước Mỹ, tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010. Họp mặt giải thưởng năm 2011, bà đã bay từ Paris sang California để nhận giải Vinh Danh Tác Giả -thường được gọi đùa là giải Á Hậu. Bài mới của Đoàn Thị viết nhân Ngày Lễ Mẹ 2019.
19/05/201900:00:00(Xem: 885)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà là một chuyên viên xã hội, từng nhiều năm làm việc tại Trung tâm Cao niên một thành phố tại Bắc California. Bà cho biết muốn tham gia viết về nước Mỹ từ lâu, nhưng phải chờ tới khi về hưu mới thực hiện được ý nguyện. Bài viết đầu tiên của bà là "Bà Ngoại Khác Chủng Tộc". Sau đây là bài viết thứ ba của tác giả.
18/05/201900:00:00(Xem: 1471)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động chưa từng được ghi nhận. Mong tác giả sẽ tiếp tục viết. Bàà đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
17/05/201900:00:00(Xem: 2050)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động chưa từng được ghi nhận. Mong tác giả sẽ tiếp tục viết. Bà đăng 2 kỳ.
16/05/201900:00:00(Xem: 1909)
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas. Bà sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
15/05/201900:00:00(Xem: 2794)
Tác giả là một cựu tù cộng sản, hiện sống ở Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Với bài viết của một dân sự gốc Việt từ căn cứ Mỹ tại Afganistan, ông nhận giải Danh Dự VVNM 2018. Bài viết mới của tác giả được đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
14/05/201900:00:00(Xem: 2617)
Tác giả là một cựu tù cộng sản, hiện sống ở Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Với bài viết của một dân sự gốc Việt từ căn cứ Mỹ tại Afganistan, ông nhận giải Danh Dự VVNM 2018. Sau đây, thêm một bài viết mới.
13/05/201900:00:00(Xem: 2143)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2019 khi gần 90 tuổi. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh. Trước 1975, là giáo sư đệ nhị cấp tại Trung học Nguyễn Trãi. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết thứ năm của bà được ghi là “Viết tặng các bà Mẹ và những người làm con nhân Ngày Từ Mẫu”
12/05/201900:00:00(Xem: 2112)
Bài viết cho Ngày Lễ Mẹ 12 tháng Năm 2019. Tác giả là một cây bút nữ kỳ cựu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua. Năm 2017, với bài viết “Ba Người Đàn Bà Tuổi Dậu”, bà nhận giải Vinh Danh Viết Về Nước Mỹ.
11/05/201900:00:00(Xem: 3164)
Ngày mai, Chủ Nhật 12, 2019 sẽ là Ngày Lễ Mẹ. Mời đọc bài viết của Lê Xuân Mỹ, một kỹ sư, làm việc tại Kia-Tencor San Jose, California. Qua Mỹ năm 1998. Cha học tập cải tạo chết trong trại Vĩnh Phú năm 1979, lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ.
31/12/201500:00:00(Xem: 8009)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo.
30/12/201500:00:00(Xem: 8702)
Tác giả từng nhận giải Vinh Danh Tác Giả Viết Về Nước Mỹ 2013. Cô định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. đầu thập niên 90, cư dân Berryhill, Tennessee, làm việc trong Artist room của một công ty Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201500:00:00(Xem: 15015)
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC của Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại tiểu bang South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College.
26/12/201500:00:00(Xem: 9601)
Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2014. Định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng,
25/12/201500:00:00(Xem: 9638)
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa, ông kể,
24/12/201500:00:00(Xem: 12941)
Tác giả vượt biên: Rạch Giá đến Mã Lai, Pháp 1979, Mỹ 1987. Tốt Nghiệp Electrical Engineering 1990 tại University of Illinois at Urbana, Champaign, Illinois
22/12/201500:00:00(Xem: 8419)
Trước Tháng Tư 1975, tại Saigon, tác giả từng cộng tác với tuần báo Tuổi Ngọc và là một trong những cây bút học trò được bạn đọc yêu mến.
21/12/201500:00:00(Xem: 11640)
Tác giả là một nhà giáo, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991, hiện là cư dân Westminster, California. Viết Về Nước Mỹ 2014, với 14 bài, trong đó có bài “Chú Lính Mỹ,” Phùng Annie Kim đã nhận giải danh dự.
20/12/201500:00:00(Xem: 5972)
Tác giả từng nhận giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA ngành giáo dục năm 2000
20/12/201500:00:00(Xem: 6369)
Tác giả từng nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm 2010. Ông là một Linh mục Dòng Truyền giáo Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago. Nhiệm sở hiện ở Alice Springs, Northern Territory,
19/12/201500:00:00(Xem: 8331)
Tác giả là một Kỹ sư Dầu Khí làm việc cho một Công ty Liên Doanh tại Việt Nam, đã tham gia khóa tu nghiệp một năm tại Chicago (2014, 2015). Là con của một sĩ quan Võ Bị Đà Lạt,
18/12/201500:00:00(Xem: 7477)
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Ông là một y sĩ thuộc hội Ái Hữu Y Khoa Huế Hải Ngoại. Tốt nghiệp Y Khoa Huế năm 1973, thời chiến tranh,
17/12/201500:00:00(Xem: 7573)
Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Từ nhiều năm qua, ông là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ có sức viết mạnh mẽ
16/12/201500:00:00(Xem: 8447)
Tác giả sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O1. vào năm 1990, hiện đã về hưu và an cư tại Westminster.
15/12/201500:00:00(Xem: 5599)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam,
16/05/200800:00:00(Xem: 230994)
Tôi được sanh ra ở đất Mỹ này khi Mẹ tôi vừa hai mươi bốn tuổi. Mẹ tôi vừa xong đại học và có việc làm vững chắc.
21/02/200800:00:00(Xem: 319323)
Tác giả Nguyễn Thi, cư dân San Jose, là một Facilitator cho những buổi học thảo nói về Hệ Thống Học Đường tại California
31/12/200700:00:00(Xem: 344093)
Với 11 bài viết trong năm, trong đó có tới 4 bài vào "top ten" về số lượng người đọc nhiều nhất trên Vietbao Online, Quân Nguyễn là tác giả đã nhận giải
30/12/200700:00:00(Xem: 342348)
Xóm nhỏ của Em hồi ở Việt Nam chỉ mỗi độc nhất một ông bác sĩ Ngôn. Nam phụ lão ấu trong vùng ít nhiều gì cũng phải đặt chân đến phòng mạch của ông một lần
28/12/200700:00:00(Xem: 319799)
Tác giả 37 tuổi, cư dân Midway City, CA, công việc: Civil Engineer, đã góp nhiều bài viết về nước Mỹ đặc biệt, trong số này có "Rằng Xưa Có Gã Làm Nail,"
28/12/200700:00:00(Xem: 364479)
Bồ Tùng Ma tên thật là Nguyễn Tân, tuổi 60, cựu sĩ quan hải quân, định cư tại thành phố Glendale, là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ
27/12/200700:00:00(Xem: 242532)
Ông hiện là cư dân Westminster, vùng Little Saigon, đã góp một số bài viết về nước Mỹ đặc biệt. Sau đây là bài viết thứ năm  của ông, với nhiều nỗi cay đắng.
27/12/200700:00:00(Xem: 387228)
Tác giả sinh năm 1972. Rời Việt Nam năm 10 tuổi. Định cư tại Mỹ. Tốt nghiệp Management Information System. Hiện là cư dân Florida
23/12/200700:00:00(Xem: 892357)
Địa chỉ nhà tôi có chữ CT (Court) sau tên đường, tức là trong vòng lẩn quẩn của mươi căn nhà, tạo thành một vòng tròn đồng tâm là cái công viên nhỏ nhỏ
22/12/200700:00:00(Xem: 874952)
Tác giả là một nhà báo, phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine ở Dallas, đã góp nhiều bài đặc biệt và nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2007
27/12/200300:00:00(Xem: 340234)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 339596)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 221984)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 204588)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 230840)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 247755)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 235504)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 285072)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 241293)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 243365)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Ngày 20/05/2019 không chỉ là ngày đo lường quốc tế đo lường (World Metrology Day) mà còn sẽ cột mốc đánh dấu sự kiện: khái niệm 1kg sẽ hoàn toàn thay đổi so với những gì mà chúng ta biết trong 130 năm qua.
Lượng CO2 trong khí quyển đang chạm ngưỡng kỷ lục, con số đã chạm ngưỡng 415 phần triệu (ppm). Nồng độ CO2 cao trong khí quyển là một trong những nguyên nhân hàng đầu gây ra biến đổi khí hậu và làm Trái Đất nóng lên do ngăn cản cơ chế thoát nhiệt và làm mát tự nhiên.
Đôi khi còn được gọi là cầu vồng lửa vì vẻ ngoài giống như ngọn lửa của nó, một vòng cung hình tròn nằm song song với đường chân trời.
Khoảng giữa tháng 05/2019, theo thông tin mới nhất từ leaker nổi tiếng Ice Universe, Samsung có thể sẽ ra mắt hai tùy chọn màu gradient cho chiếc Galaxy Note 10, bao gồm Gradient Blue (xanh lam) và Gradient Silver (bạc).
Mỹ đã kêu gọi các đồng minh ngừng sử dụng các thiết bị thông tin liên lạc của Huawei, và điều đó ảnh hưởng đến cả ngành năng lượng Nhật Bản – một số trang trại năng lượng Mặt trời tại đây quyết định từ bỏ các sản phẩm của công ty Trung Quốc.
Khoảng giữa tháng 05/2019, gần 700 cá thể tê giác tại tỉnh Limpopo của Nam Phi đã thoát hiểm sau khi được tiêm một hỗn hợp thuốc độc chuyên dụng vào sừng, khiến chúng không còn giá trị đối với những toán đi săn trộm tê giác với mục đích lấy sừng
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========