Thuốc Chữa Được Nhiều Bịnh Ung Thư

26/03/200500:00:00(Xem: 119795)
Tài liệu bên lề giải Viết Về Nước Mỹ:

Ông Hồ Phi, một cư dân cao niên tại Nam California, là tác giả đã góp nhiều bài viết Viết Về Nước Mỹ rất được quí trọng. Mới đây, ông viết cho Việt Báo “Tôi đã sưu tầm một ít thông tin và chứa vào website cá nhân của tôi. Vừa rồi tôi gởi cho Việt Báo một bài Aloe Vera và được cho đăng vào mục Viết về nước Mỹ, thật bất ngờ, thấy có nhiều người chú ý phone hỏi thêm chi tiết, như vậy bài báo có sự quan tâm của công chúng (public interest). Vậy tôi nghĩ cũng nên gởi thêm thông tin nầy để ông tùy ý, tùy nghi sử dụng.” Việt Báo cám ơn ông Hồ Phi và xin giới thiệu tài liệu kèm theo, như một thông tin thân hữu bên lề sinh hoạt của giải thưởng Viết Về Nước Mỹ.
*

Ung thư là bịnh nan y hiểm nghèo, phương pháp tây y tài ba của Mỹ lắm khi còn phải chịu thua, tuy thế nhiều người cũng được chửa lành như là một phép lạ. Tôi cũng đã gặp vài người may mắn như thế, tò mò hỏi thăm đã nhờ thầy nào thuốc nào mà hay như vậy, thì người ta dấu không nói. Nhưng tình cờ tôi cũng gặp có người được chữa lành tốt bụng phổ biến sự may mắn của mình:
Chiều 18 October 2003, tôi đến cửa hàng bán máy massage Seratone ở Westminster, tình cờ nghe lóm chuyện bà Tám (bà cựu Đại Tá HVT, tỉnh trưởng Gia Định xưa), vì bà cũng đến đó thử máy. Do có người quen bà, gặp lại chào bà, hỏi thăm sức khỏe, vì lúc trước nghe tin bà bị ung thư phổi chứa nước nặng, phải giải phẫu, nay thấy bà khỏe mạnh bình thường như xưa. Nên bà mới kể lại chuyện bị ung thư của mình. Thấy hấp dẫn, tôi chú ý nghe và đã chen vào câu chuyện. Tôi hỏi lại kỹ, cho rõ hơn, và cho là một thông tin hấp dẫn, tôi đã ghi lại phòng khi có thể giúp bất cứ ai cần đến:
Bà bị ung thư phổi khá nặng, bà biết dù mổ xong bệnh cũng có thể không khỏi hẳn và có thể tái phát. Trong lúc buồn phiền, may nhờ có người cho một phương thang gia truyền, bà đem áp dụng, từ đó bệnh bà lành hẳn. Tôi xin bà truyền lại phương thang nầy. Bà Tám vui vẻ cho biết ngay rằng thuốc rất giản dị, chỉ gồm có 2 vị thuốc bắc rẻ tiền mà thôi, tại các tiệm Thuốc Bắc ở Little Saigon sẵn có bán:
1. Qui Tô tử: 1 lb.(vị chính) là loại trái cây khô nhỏ, có vỏ cứng, hình thuẫn, to bằng đầu ngón tay út, màu xám đậm, mua nguyên gói 1 pound, nhờ tiệm xay luôn cho nát nhỏ.


2. Mạch Chủ: tùy lớn nhỏ 15 đến 18 trái (vị phụ) một loại táo khô, rất ngọt. Nên đập nát để dễ nấu cho tan.
(Tôi có ra tiệm thuốc Bắc tìm biết tận mắt hai vị thuốc nầy).

CÁCH NẤU:

Nấu thuốc 2 lần trộn chung lại:
Đợt 1: Cho 2 vị thuốc vào nồi slow-cooker.
Nấu nước sôi đổ vào nồi cho thuốc sôi ngay. Dùng độ 1 gal nước, đừng ít hơn.
Vặn "high" nồi slow cooker luôn. Nấu liên tục khoảng 20 đến 22 tiếng đồng hồ.
Lúc còn nóng, lược lại lấy nước trong. Không được dùng lọc bằng kim loại. Nên lọc bằng lọc nylon, có thể nước sắc lại còn hơn ½ gallon, đây là nguyên chất cho vào chai đựng riêng. Nhớ giữ xác thuốc lại để nấu đợt nhì.
Đợt 2: Thêm vào xác thuốc còn lại trong slow cooker 7 hay 8 trái mạch chủ.
Cho vào ½ gallon nước, nấu thêm 10 tiếng đồng hồ, xong lọc lại như đợt 1.
Rồi trộn hai nước lọc lại với nhau, đựng vào chai, để tủ lạnh. Uống hằng ngày.
Uống mỗi ngày hai lần: Sáng sớm và trước giờ đi ngủ lúc bụng đói, mỗi lần 1 cup.

CHÚ Ý:

1. Nếu bệnh nhân kiệt sức, lúc nấu nên cho thêm vào ½ lb thịt nạc, để uống cho thêm sức.
2. Thuốc quá mới nên chưa biết có phản ứng gì, nhưng sau hai ba ngày có thể khạc, ho hay đi tiêu có chút máu (có thể thôi), nhưng không sao cả, đừng sợ, (đó là độc trong người ra được thì càng tốt., theo lời bà)

KẾT QUẢ CÔNG HIỆU:

Bà kể:
1. Chính bà đã lành hẵn bệnh ung thư phổi.
2. Người cháu gái dạy học ở LongBeach bị ung thư vú, lan lên tận cổ, rần khó chịu, bà nấu thuốc nầy cho uống đã lành hẵn. Sống sót, cô tình nguyện làm công quả cửa Phật.
3. Bác sĩ Thuận, cựu giám đốc bệnh viện, nay ở Sacramento, bị hai bướu lớn hai bên háng, đi đứng hết nổi, được bà bày uống thuốc nầy lành hẵn, đi đứng bình thường lại.
Nghe sao, tôi viết nguyên lại vậy mà thôi, không thêm bớt. Nhưng tôi không thấy phải kiểm chứng sự chính xác của những thông tin nầy. Tôi đã xin bà số phone, bà vui lòng cho ngay để vị nào muốn tham khảo thêm, có thể gọi: Bà Tám 714 775-4544. (Nay March 17, 2005 bà cũng vẫn ở số phone nầy). Bà mừng khỏi bệnh hiểm nghèo, cảm ơn Trời Phật, và đã sẵn lòng truyền bá phương thuốc nầy, để giúp đời.
Nhờ lòng tốt của bà, tôi ghi lại để quí vị nào phải cần đến, với thiện ý cầu mong tất cả được khỏe mạnh an vui. Quí vị nếu đã dùng đến, kết quả kiểm chứng thế nào, xin làm ơn thông báo lại trên ViêtBáo nầy để tất cả cùng biết. Tôi chân thành ghi ơn bà Tám vô cùng.
HOPHI

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 809,265,242
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.