Vợ Chồng Lục Đục

24/10/200300:00:00(Xem: 193142)
Vợ Chồng Lục Đục
VỢ CHỒNG LỤC ĐỤC

Người viết: LONG NGUYỄN
Bài số 380-918-vb7181003

Tác giả tên thật là Nguyễn Thăng Long, 50 tuổi. Sinh sống tại Oregon và Vancouver, WA, làm việc cho hãng Boeing Co. từ năm 1987. Loạt bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của ông là "chuyện giáo xư tôi", Cà phê Liếm, Ông Trùm Móm. Lần này là chuyện vợ chồng. Bài viết được tác giả ghi “Tặng nhữÏng cặp vợ chồng hay lục đục .”

Chiều nay giời u ám lắm. NgườØi buồn cảnh có vui đâu bao giờØ. Các cụ nói quả không sai. Vẫn còn hạ chí đấy chư' mà cây cối cư' rũ rượi ra điều ảm đạm. Mây xanh mây trắng đâu mất cả. Khắp nơi xám xịt một màu tang.
Có 1 bài thơ tiền chiến nói về cái sự giờØi đất và lòng ngườØi ăn rơ vơ'i nhau hay lắm mà lâu ngày Du chẳng còn nhơ'. Giá mà nhơ' được, Du lại nươ'c mắt nươ'c mũi đổ ra như suối cho coi. Hết mẹ nó cả kneenex rồi. Chả là vì lúc nãy ở trong sở online vơ'i chàng, chị khóc quá là khóc.
Chuyện thế này. NgườØi Phong Sương sư'c mấy mà được làm ngườØi tình đầu tiên của chị. Hắn chỉ là ngườØi thư' 35. Chuyện tình Yahoo của chị thì nhiều lắm nhơ' không hết. Thằng thì Kẻ Cô Đơn, đư'a thì Áo Vũ Cơ Hàn, cũng có đư'a chơi tên Mỹ như thằng Metamorph. Đủ quẻ. Mỗi lần phôn reo, chị lại móc túi lấy ra cái sổ tay xem thằng này số mấy chư' nick thì chịu, chả nhơ' được. Thế thì NgườØi Phong Sương (hay ngườØi tình Yahoo số 35) bữÏa nay đã dư't khoát.
Này em! Nếu ta đành dang dơ" Việc đếch gì hai chúng ta chịu khổ Thuốc chuột bây giờØ phíp ty pờØ sen onsale
Uống vô cho rảnh nợ.
NgườØi tình thư' 35 nhưng tuổi đờØi thì 53, tư'c thi sĩ NgườØi Phong Sương tặng chị bài thơ thống thiết như thế. Ráng chữØng anh chàng định tự tử. Online mà. Nói là tự tử chư' nó đổi nick thả dê đư'a khác mấy hồi. Chị biết tỏng thế. Chả là vì cái thằng ngườØi tình số 8, tư'c U Hoài, lúc hai đư'a còn thề non hẹn biển, yêu nhau ra phết, có upload cho chị cái program gì tài lắm. Thằng nào đòi tự tử, lấy nick khác đi thả dê ơ" yahoo là click mấy phát, biết cái IP của nó ngay. Chính U Hoài, viết 1 huyết lệ thư cho chị: Anh sẽ ra đi về miền cát nóng ... Cát nóng đây là anh chàng định bắn vào đầu 1 phát để tự tử đấy. Ấy thế mà được có hai hôm, chị bắt gặp anh chàng đổi nick LangThang cua ngay con mẹ trưởng phòng của chị. Ai biết đâu bà này già thày chạy. VừØa già vừØa gắt. Nghĩa là ngườØi bà có mùi tỏi, gắt cả mùi lẫn tính nết. Hôm ấy, chị chạy sang phòng con mẹ trưởng phòng, gọi là doublecheck, để sửa soạn online vơ'i ngườØi tình thư' bao nhiêu cũng chả nhơ', thì con mẹ chủ mắc đi iả. Bàn giấy trống không mà cái computer thì vẫn đang online. Chị thoáng thấy LangThang trong Yahoo vơ'i Nhí Nhảnh, tư'c con mẹ trưởng phòng. Khiếp! Ngoài 60 mà còn nhí nhảnh. Chỉ kịp đọc được dòng chữÏ:
-Thưa quý nương. Chưa gặp em tôi vẫn nghĩ rằng ...
Thế thôi chi không đọc nữÏa. Tiếng Nhí Nhảnh "nổ" trong restroom nghe rùng rợn quá. Chắc ăn phải cái gì độc địa lắm. Tiếng rặn nghe thê thiết hơn mọi khi. Chị quay về vơ'i ngườØi tình không ... chân răng của mình. Không chân răng là vì cũng ngoài 50, răng cỏ còn đâu nữÏa.
Trở lại chuyện tình ... không suy tư của chị. NgườØi Phong Sương vơ'i chị hú hí vơ'i nhau đã 7 tháng. Tình yahoo thế đã là quá lâu. NgườØi ta thì chỉ 3 tháng là xong. Chị đã chuyển sang giai đoạn 3. Chị tính như thế này. Giai đoạn thư' nhất là làm quen, cho biết tên tuổi, số phone. Chị luôn luôn là 23 tuổi, đẹp gái, con nhà gia giáo, có bằng 4 năm đại học. Chửa bao giờØ chị dám xưng là bác sĩ, dù rất muốn. Bác sĩ 23 tuổi sao được" Giai đoạn hai thì chị đang bị cha mẹ ép duyên lấy toàn của ... độc. Chuyện đau thương lắm. Nói theo chuyện tình Lan và Điệp, chị nói vơ'i NgườØi Phong Sương là chị sẽ đi tu vui cùng câu kinh tiếng kệ cho qua kiếp hồng nhan bạc phận. NgườØi Phong Sương cũng sung lắm. Đòi uống thuốc chuột tự tử. Chị bảo: Phải đấy! Tự tử đi, rồi ta hẹn kiếp sau .. Tuy trong bụng chị biết thừØa "cái ngữÏ ấy có mà uống Viagra chư' thuốc chuột mẹ gì. Lại đổi nick yahoo thả dê chỗ khác chư' gì. Bà có cái program check IP thì ra hết". Vậy mà cũng khóc hết nươ'c mắt.
Giai đoạn thư' ba nào cũng đau khổ. Bịnh lậu, phong cùi, giang mai, mồng gà hoa khế cư' đến giai đoạn 3 thì phải tơ'i hồi kết cục. BữÏa nay chị tuyên bố vơ'i NgườØi Phong Sương là chị đã trở thành ni cô pháp danh Diệu Đế. Chị còn nhắc khéo cái lão NgườØi Phong Sương đừØng quên cái vụ tự tử mà phải tội vơ'i lòng mình. Rồi hai anh chị khóc tu tu trong điện thoại. Hết giấy chùi nươ'c mắt, nươ'c mũi, chị quệt ráo lên bàn lên ghế. Tình yêu nó thế đấy.
oOo
Sống trên đờØi ngườØi giàu sang cũng như ngườØi nghèo khó ... Lão Quân bữÏa nay say bí tỉ như thườØng lệ. Sau bản này đến bản "tiền thua cháy túi có ai hiểu ta" thì mửa thốc mửa tháo như mọi bữÏa. Chẳng sai bữÏa nào.
TừØ lúc cái thằng Bin Biếc gì đó giựt sập cái nhà ở NewYork thì lão được nằm nhà nhậu thả ga. Chẳng phải đi làm mà cũng chẳng phải nấu cơm. Thằng bé Lễ, mơ'i 8 tuổi phải chui vào bếp ngày 2 bận. Nấu xong, bày ra bàn cho bố thì mơ'i được cẵm cái Vy đi chơi. Hai anh em lêu lổng ngoài đườØng cho đến khi mẹ về thì mơ'i về. Đư'a nhơ'n địu đư'a bé. Thôi thì quần áo nhếch nhác, thằng lơ'n thò lò mũi xanh thì con bé cũng mũi xanh thò lò. Thằng lơ'n thì thỉnh thoảng hít một phát, hai dòng mũi thụt biến như ảo thuật. Con bé thì chỉ việc dụi mũi vào tóc của anh là sạch bởi lúc nào con bé cũng được cõng trên cái lưng mốc thếch của thằng lơ'n. Vậy mà mỗi lần khách khư'a lão lại hay tâm sự: đờØi tôi khổ vì vợ con. Thế mơ'i quái. Tơ'i cái đoạn:NgườØi nhơ' cho ta là cát bụi xin ngườØi nhơ' cho thì lên cao quá lạc cả giọng. ChữÏ cho nghe thành chữÏ chó. Tơ'i lúc này thì chị bươ'c vào. Lão Quân nằm đong đưa trên võng, đang gân cổ hát. Thằng Lễ đang chấp tay sau đít, chờØ bố sang bài :Tiền thua cháy túi ... thì chạy đi lấy cái chậu cho bố mửa. Còn nhữÏng 15 phút nữÏa mơ'i tơ'i cái đoạn ấy. Hẵng thưởng thư'c giọng ca truyền nhiễm của bố cái đã. Cái Vy thì bò quềnh quàng dươ'i đất. Cư't đái be bét dây lên cả mặt mũi. Chị sấn xả ẵm con bé lên :
-Xương quá! BữÏa nay con của mẹ "xơm"(thơm) quá.
Thực ra thì bữÏa nay con nhãi thối quá Ngồi nhậu một mình, ăn toàn nhữÏng thư' quái đản. NhữÏng đuôi lợn, khô mực, đầu vịt, lá sách ... Tinh nhữÏng thư' mà hồi Việt Nam ta chưa sang khai hoá xư' này, Mỹ dùng để cho ... chó. Đến bây giờØ, chợ Mỹ cũng đủ cả, từØ phao câu, chân gà, bao tử, lá sách đủ quẻ nhưng chỉ để bán cho Việt Nam, đặc biệt là dân nhậu. Lão có tật, miếng gì nhằn không được thì lè ra đưa cho con bé Vy lúc nào cũng quềnh quàng dươ'i đất. Ăn vào sinh iả chảy. Trẻ bụng dạ nó thế. Trót sai thằng Lễ ra tiệm bà Chùm mua bia cho bố, còn bao nhiêu thì cho nó bắn game mãi đến giờØ này chửa về rửa đít cho con bé, cho nên con bé mơ'i nhếch nhác thế. Bà Chùm chủ tiệm ngoài ngõ thì khỏi nói. Hễ tiền vào thì ai cũng bán, bất kể trẻ con ngườØi lơ'n. Rượu, thuốc lá mà cư' chìa tiền ra thì bán ngay, chẳng luật lệ gì ráo. Huống hồ thằng Lễ mua về cho bố chư' nó có uống rượu đâu" Hít hà mấy cái, chị sinh cáu :
-Lễ đâu. Cha tiên nhân thằng ranh lại đi bắn game rồi.
Đang ca tơ'i đoạn gay cấn, cần phải tập trung tư tưởng, lão Quân nhấm nhẳng:
- Làm cái gì mà nhặng lên thế. Có ắng đi không nào.
Nhìn ông chồng vô tích sư đang đu đưa trên võng, chị gằn giọng. Trong cái giọng có cái gì như uất hận. Hẳn là chị đang "phê" vì cái vụ thất tình yahoo hôm nay ở sở.
- NgườØi ta gọi con không được hả"
A cái quân này láo Cổ nhân dạy rằng xuất giá tòng phu rồi còn tòng cái gì tùm lum nữÏa mà nó dám trả treo vơ'i lão. Thế gian này loạn cả rồi. Còn đâu là văn hoá tổ tiên. Quên hẳn cơn say, lão ngồi hẳn dậy:
- Cha tiên nhân cái con bố láo. Ăn nói thế hả"
Không vừØa, chị cẵm con bé vào phòng tắm, nói chõ ra:
- ƯờØn xác ra đấy mà hát vơ'i hỏng .. Mai mốt hết tiền thất nghiệp có mà uống nươ'c đái thay rượu nhá.
Thế này thì quá phép Loạn cả rồi. Thư' đồ đàn bà ... vũ phu. Ý lão muốn nói là đàn bà lăng loàn nhưng cáu quá nghĩ không ra chừÏ. Làm quần quật mườØi mấy năm mơ'i bị thất nghiệp chư' đây đâu phải là cái thư' ăn không ngồi rồi. Con này nói thế quả là hết tình hết nghĩa. Ai mua nhà mua cửa" Ai sắm xe Toyota cho mà đi" Sắm ở đây có nghĩa là đư'ng tên. Lão chỉ đư'ng tên thôi còn tiền bạc thì lão không biết. TừØ lâu, lão cư' tự nhận là tậu nhà tậu cửa, con vợ đần độn, kém ăn kém nói chả cãi. Lâu ngày thần hồn nát thần tính, lão tưởng mình bỏ tiền ra mua nhà mua xe thật. Hoá cho nên lão cáu lắm:
- Tao ...
Ít khi lão xưng tao lắm. Chỉ khi nào nhậu. Có điều lão nhậu suốt ngày, suốt tháng.
- Tao giờØ hồn cho con què biết. Cái trí tuệ này ...
Lúc này lão chỉ tay vào đầu:
- Cái trí tuệ này mà ngơi ra 1 phút là mẹ con chúng mày đói rã họng ra chư' đừØng có mà ...
Lão chẳng biết đừØng có mà cái gì nữÏa. Chị Du lúc này đã thay quần áo cho con nhãi, tắm rửa sạch sẽ, bươ'c ra sấn sổ:
- ỪØ đấy. Đây què mà nuôi thằng lành đấy. Chân cẳng hẳn hoi sao không giỏi đi làm đi, ở nhà nhậu nhẹt tối ngày.
Ráng chừØng nghĩ thêm được một câu độc địa, chị thêm:
- Nốc cho lắm rượu vào, phải gió chết đi cho con này rảnh nợ.
Thế có tư'c không hở giờØi" Bề gì thì cũng là "hoa khôi" của một ban nhạc chư' chẳng bờÏn. Lại còn kiêm thêm chư'c trưởng ban giao dịch ngoại vụ. Nghĩa là mỗi khi ban nhạc có độ, phải gãi đầu gãi tai xin tiền chị để mua rượu, con gà con qué, rau cỏ lá lảu cho ban nhạc bồi dườÏng. ĐừØng khinh thằng này. Rượu bất khả ép, ép bất khả từØ. Einstein có chịu nổi mấy chai" Hay là chỉ vài "quận" là vật chất năng lượng cũng bay biến, ngay đơ cán cuốc" Ngày xưa. Nhắc đến ngày xưa mà lão thêm tủi.
Ngày lão còn thơ sinh áo trắng, tóc lộng gió Phila, cắp sách đi học ở cái trườØng gì đó lão quên mất tên rồi, thì cũng là hoàng tử của biết bao nhiêu em gái Việt Nam chư' bộ. Cái trườØng tinh Mỹ đen, được có 3 mống Việt Nam, một thằng thì già chát cờÏ Hughie, một thằng thì hôm nào nóng quá, lên cơn kinh phong, tay chân cà giựt. Còn mỗi một bợm nhậu có giá nhất là lão. Bích Quân, tên như thế có chết con gái ngườØi ta không" Đã nhất là nụ cườØi có bịt hai cái răng vàng của lão. Nghe nói Út Trà Ôn xưa cũng có 2 cái răng vàng điệu nghệ này. Tiếng lành đồn xa tiếng dữÏ đồn xa. Vẻ đẹp "kiêu sa đài các" của lão chẳng nhữÏng lọt vào cặp mắt xanh của chị mà lại còn lọt vào cặp mắt của thằng Trịnh Công Không, nhạc sĩ trưởng ban nhạc Mây Đen. Vơ'i con mắt nhà nghề, nhạc sĩ trịnh Công Không sau khi nắn bắp thịt tay chân, vạch mồm xem răng lợi rồi nhận lão vào chân đánh trống cho ban nhạc. Ban nhạc này tếu lắm. Có hai cách tính tiền. Một là tính theo bản. Một bản 100, mườØi bản 1000. Cư' thế mà tính. Sau này nhận thấy đám cươ'i tính ra chỉ hơn kém 20 bản, đổ đồng được 2000 đồng. Chia ra mà nếu chia đều thì mỗi thằng cũng vài trăm nhưng mà nào có chia đều. Thằng lead guitar bảo:
- Tao cực nhất. Mỗi khi chúng nó hát trật tông, chúng mày cư' thế mà gõ, chỉ có tao là cuống cuồng lên thôi.
Mấy em ca sĩ cũng nói :
- GiờØi ơi! Chỗ khác cát sê nhiều lắm mà em không thèm. Em chọn ban nhạc này vì nghệ thuật. Cho em có trăm rưởi thì em sang ban Tình Xa nhá. Nó trả em 300 một "ván" đấy.
Thế là có bao nhiêu chúng nó lấy tuốt tuồn tuột. Thằng đánh trống thì còn bao nhiêu lấy bấy nhiêu. Có hôm lão chìa cho vợ xem tờØ 20 đồng, ra cái điều tài ba lắm, rồi lại đút tiền vào túi. Chẳng khi nào đưa hẳn cho vợ. Có lần, nghĩ đến chị vẫn còn tư'c. Bạn nhậu đến chơi. Cũng chẳng ai xa lạ. Toàn nhạc sĩ trong ban nhạc Mây Đen của nhạc sĩ Trịnh Công Không. GiữÏa độ thằng thổi kèn tên Elvis Phúc tuyên bố hết bia. Lão bèn sai vợ sang tiệm bà Chùm ghi sổ vài két. Một lúc sau mơ'i biết chúng nó chia nhau tiền chơi nhạc tuần trươ'c. Đư'a nào cũng có ít nhất là một trăm dằn túi.
- Mình là trưởng ban ngoại vụ mình phải lo. Lão nói vơ'i vợ thế.
Nếu mà lão không nói thêm câu này thì chị cũng chẳng tư'c đâu :
- Thằng Elvis nó thổi kèn tốn hơi. Mỗi lần thổi là nó phải đi bác sĩ Nguyễn Văn Luân cũng hết cả trăm mua thuốc bổ phổi. BBắt nó bỏ tiền mua bia tội nó.
Về sau, ban nhạc chuyển sang đánh theo rượu, không cần tiền nữÏa. Bia đánh theo bia, rượu đánh theo rượu. Nghĩa là đám cươ'i đãi Hennessy thì chơi khá hơn đãi bia nhì nhằng. Tiền nào của nấy. Sòng phẳng.
*
Từ ngày thất nghiệp, lão Quân nhậu tới bến, bất chấp vợ con. Hôm nào không có độ đám cươ'i thì cũng lại chuyển tông sang chính trị. Lão dở dói sang chuyện tưởng niệm cố tổng thống Ngô Đình Diệm. Cũng bạn bè nườØm nượp, đánh đổ mấy chai henessy cực kỳ phản động rồi ai về nhà nấy. Có lúc muốn gầy độ, lão “tưởng niệm” cả Hồ Chí Minh nữÏa. Chị Du ư'c lắm. Ấy thế vẫn cư' phải móc tiền cho chồng làm chính trị. Của đau con xót. Gần đến ngày tưởng niệm bất cư' ông nào, chị lại sinh lo lắng. Tài hoa như lão mà vợ rủa phải gió chết tiệt thì nền nghệ thuật Việt nam hải ngoại còn gì"
- Ai dậy mày ăn nói thế hả con què kia.
Tơ'i đây chị Du bù lu bù loa:
- Ối giờØi cao đất giải ơi. Ối thày ơi, u ơi. Vểnh tai lên mà nghe thằng rể nó chửi kìa. Thày u đẻ con, dạy con ra làm sao mà để chúng nó nhiếc thế hả thày ơi là thày ơi, u ơi là u ơi.
- Tao chửi cái thằng không biết dạy con đấy Làm gì tao" Lão đang xỉn, chẳng ý tư' gì nữÏa, quạc mồm ra chửi cho khoái miệng. Có điều chửi như thế giã rượu lắm. Chẳng buồn mửa như mọi khi.
Thằng Lễ đư'ng chắp tay sau đít nãy giờØ, ráng chừØng chán, đủng đỉnh bươ'c ra cửa, cái bụng ỏng lặc lè theo bươ'c chân, đê lại một tiếng ngáp dài thườØn thượt. Chị Du hỉ mũi cái rột, vẩy 1 cái:
- Hu hu hu tôi què thế đấy sao không tìm đư'a lành mà lấy. Đêm nào cũng tí toáy như chó.
Miếng nươ'c mũi đành hanh văng trúng con mắt lão, dính từØ chân mày xuống, nom tựa dấu cộng Chẳng biết tí toáy như chó là sao mà lão Quân cáu lắm rồi:
- Mày chửi ông là chó hả con đĩ què"
Lão hùng hục chạy lại định thụi cho chị vài quả thì lúc này thằng Lễ dẫn một đám nhi đồng vừØa đen vừØa trắng đến xem. Vụ này nó có một mơ' tiền. Nó có khiếu business. Có lần nó thỏ thẻ vơ'i mẹ:
- Lúc nào mẹ vơ'i bố có show, pha cho Lễ 1 bình nươ'c chanh, bán cho bạn.
Đông ngườØi thế lão chùn ngay lại Đư'a nào gọi cảnh sát thì có mà bỏ bu. Say nhưng mà khôn lắm. Đã nói Einstein chịu đờØi lão cũng không thấu.
DừØng chân trươ'c mặt vợ, lão quát:
- Ông giết hết mẹ con chúng mày cả lũ rồi ông đi ở tù. Ông sửa thằng kia trươ'c.
Lão săm săm bươ'c về phía thằng Lễ đư'ng lẫn lộn vơ'i tụi nhãi Trên tay có cầm 1 con dao. Cả bọn chạy tư' tán. Nhoáng một cái chẳng còn đư'a nào cả. Trong nhà chỉ còn một mình chị vơ'i con bé Vi. Cả hai đang mũi rãi nhễ nhại, khóc thút thít. Ngoảnh đi ngoảnh lại chỉ còn mình ta, chị thấy rằng mình còn nán lại, dám nó cho mình về vơ'i ... cát bụi chư' chẳng chơi, nên cũng phóng ra ngõ. Con bé con bên hông ngặt qua ngặt lại theo bươ'c chân chị trông như tàu chuối rách trong giông gió.
- Mày về đây rồi mày biết tay ông Ông bắt được đư'a nào ông giết chết tươi, ăn năn tội chẳng kịp. Mả cha chúng nó vợ vơ'i con.
Thì cư' chạy luôn sang nhà cái Trang cho đờÏ tội Đàng này, chị đư'ng ngoài ngõ ông ổng chửi vào:
- Tiên sư cái thằng chó dái. Mày có giỏi bươ'c ra đây.
Thế có uất lên không kia chư' Hễ lão co giò phóng ra cửa thì chị lại co giò phóng về phía nhà cái Trang, con em gái. Luật về chuyển động có ghi nếu hai vật tử có cùng tốc độ, chuyển động cùng chiều thì luôn luôn khoảng cách ban đầu không thay đổi. Huống chi lão đang say quáng quàng. Lão chạy như rắn, vẹo qua vẹo lại. Chóng mặt cả ngườØi xem lẫn ngườØi chạy. Cho nên được vài bươ'c lão lại thụt vào trong nhà. Hồng hộc, hồng hộc. Bỗng lão nẩy ra một ý:Đốt nhà. Phải ông đuổi đếch được thì ông đốt nhà.
- Ông đốt nhà cho chúng mày ra đườØng mà ở. Quân ăn cháo đái bát.
Chửi là chửi thế chư' nhà lão ít khi ăn cháo mà cũng chẳng bao giờØ đái vào bát cả. Lão sục sạo một hồi rồi bươ'c ra:
- Cái bật lửa của tao để đâu"
Y như cái vu những ngườØi tình không chân răng trong Yahoo doạ tự tử. Chẳng đư'a nào tự tử thiệt mà cũng chẳng bao giờØ lão đốt được nhà cả. Thuốc lá thuốc lảu hút như ống khói tàu thì có bao giờØ quên cái bật lửa mà cư' mỗi lần doạ đốt nhà thì lão lại hỏi vợ cái bật lửa để đâụ Các cụ có câu:Đại phú do thương tiểu phú do cần. Cần đây không phải tằn tiện mà là cần sạ Không chừØng lão hút cả... cần sa nưẠa chư' chẳng chơi. Lão có tiếng điêu từØ thuở còn đi học. Chả thế mà lắm cô mơ'i ở Việt nam qua, sự đờØi chưa biết cóc gì, mê cái mồm nói dối như cuội, lấp lánh hai cái răng vàng bá cháy của lão như điếu đổ. Có cô mê coi bói lại bảo số mình sau này lấy nhạc sĩ. Cũng may giờØi đổ cơn mưa. Lão chẳng phải đóng kịch lâu. Ươ't át thế này đốt thế chó nào được" Lão phóng xe đi mất. Áo bỏ trong quần, đầu chải bẩy ba. Bây giờØ lão mơ'i nghêu ngao bài:Tiền thua cháy túi ... Chị Du bấy giờØ mơ'i dám vào nhà, vẫn còn sụt sịt khóc. Hai con mắt đỏ như cua luộc.
oOo

Đã hai hôm nay "thằng chó dái" không về. Đêm đầu tiên chị hãy còn sùng lắm. Chắc lại chết dấm chết dúi bên nhà lão Trịnh Công Không hay cùng lắm lại rủ nhau chè chén ở nhà hàng Vạn Lý chư' gì. Rồi say sỉn ngủ luôn nhà ngườØi ta. Bao lần rồi, giận vợ là đi nhậu. Có hôm chẳng biết làm sao, mặc mỗi cái quần sà lỏn để chị và cái Trang, đư'a tả đư'a hưẠu vác ra xe chở về. Vợ chồng giận nhau, lão càng nhậu tợn. Thế nhưng đêm thư' hai trôi qua, chị đâm lo. Gọi lên nhà thằng Trịnh Công Không thì máy trả lờØi:
- Đây là đệ nhất ban nhạc Mây Đen. Quý vị vui lòng để số phôn và địa chỉ. Chúng tôi sẽ gọi lại .
Chị cũng bế cái Vi đư'ng tựa cửa ngóng ra ngoài lộ để... có ai xuôi Vạn Lý thì nhắn đôi câu giúp chàng, tuy đã gọi cho nhà hàng Vạn Lý từØ sáng đến giờØ dăm bẩy bận đến nỗi nhà hàng phải lơ'n tiếng:
- ở lây ngộ puôn pán. Gọi hoài mệt quá xá .
Đọc tờØ báo hôm nay chị đâm lo thêm. Chẳng biết sở thú chúng nó làm ăn ra sao lại để sổng chuồng 1 con gấu đực. Cảnh sát thông báo là nó lảng vảng ở khu vực nhà chị, hiện chưa tìm thấy. Thế có chết ngườØi ta không kia chư'. Thuế má mình đóng đủ mà chăn giưẠ mấy con gấu cũng không xong. Rõ là cái chế độ này hỏng bét. Hai hôm nay cái Trang phải sang ở để trông hai cháu bé. Nhà tinh nhưẠng đàn bà trẻ con, đêm nghe tiếng sột soạt chỉ biết đưa tay làm dấu. Nghe nói Mỹ đen sợ dấu thánh giá. Chả biết có đúng không" Đến trưa chị sốt ruột quá. Giở album coi lại hình "anh ấy" mà ruột thắt từØng cơn. Anh ấy đi nhậu hay con gấu "nhậu" anh" Hu hu hu ối anh ơi là anh ơi. Nhà có cây súng cũ xì mất cả tên hiệu dùng để bắn thỏ. Hôm nào thiếu mồi, anh ấy mặc bộ đồ rằn ri ra giữÏa vườØn nằm thẳng cẳng như cái thằng phải gió rình bắn thỏ. Khẩu súng này nó làm sao ấy. Rõ ràng bắn trúng ngay đít mà con thỏ chả hề hấn gì, chỉ hơi giật mình vì tiếng nổ. Nhưng cũng có khi cả nhà được ăn thịt thỏ. Chắc con thỏ này thuộc loại thất tình yahoo chả thèm chạy chư' đạn ấy ăn thua gì. Đánh cho chồng được đĩa tiết canh thì hai mẹ con cũng mút mát được tí gọi là lộc của đồng nội. Có bữÏa xách súng về không lại bị chó nhà ngườØi ta ngoạm cho mấy phát rách cả đũng quần. Thôi thì cũng có hôm may hôm rủi .
Chị Du diện bộ đồ rằn ri trông oai ra phết. Tay xách cây súng cà là gỉ lên đạn soành soạch. Cái Trang sau khi mang bé Lễ, bé Vi gửi u bên nhà cũng thủ theo cái ... kìm nhổ đinh làm khí giơ'i. Phen này hai bà Trưng nhà ta quyết đi tìm Thi Sách ... chó dái. Dù là phận nữÏ nhi trươ'c nợ nươ'c thù nhà hai chị em nào quản ngại. Gấu mà "nhậu" chồng bà thì bà cũng bắn cho vờÏ mõm chư' sợ gì. Hai chị em hăm hở đi sâu vào rừØng. Cái Trang mang theo mấy ổ bánh mì vơ'i dăm cục chả lụa, dao thơ't lỉnh kỉnh. Tất cả bỏ gọn trong cái giỏ mua ở Nordstrom. Riêng trên tay vẫn lăm lăm cái kìm nhổ đinh, ra cái điều quyết tử cho ... tổ quốc hồi sinh .
GiờØi hôm nay đẹp lắm. Xanh thăm thẳm. Cỏ cũng xanh rì. Đó đây lốm đốm hoa đủ loại, đủ màu. Thỉnh thoảng gió ngàn tận đẩu đâu đưa về phả vào mặt mát rượi. Chim hót, vượn kêu rõ một cảnh nên thơ hoang dã. Giá như thằng chồng mắc dịch đừØng giở quẻ thì vui biết mấy. Cái Trang bỗng hốt hoảng bíu tay chị, lạc giọng:
- Chết rồi chị ơi. Chết anh tôi rồi chị ơi .
Theo ngón tay chỉ của nó, tít ngoài xa là một đốm màu lạ lắm. Chả có hoa nào màu ... ca rô cả. Đúng là cái áo ăn nói của anh ấy. Thôi chết chị rồi Trang ơi là Trang ơi. Hai chị em quính quáng chạy lại. Súng ống vư't đâu chẳng biết. Khóc. Thi nhau khóc .
Hai chị em khóc lâu lắm. VừØa khóc vừØa kể. Nhân dịp này cái Trang thú nhận là đã mai mối cho anh rể vài cuộc tình lẻ tẻ. Lại còn hối tiếc lúc còn sanh tiền đã hơn một lần xúi con bé Tuyết lên xe hoa bỏ anh rể bơ vơ sầu khổ. Chị Thu cũng hối hận ra phết. Cái phone tay mỗi tháng tốn cả trăm bạc cho nhữÏng ngườØi tình yahoo nếu không có nó cũng mua được cho anh ấy mấy chai hennessy chư' ít ỏi gì. Hồi tưởng lại ngày còn yêu nhau, chị đã hư'a vơ'i anh ngày hai bữÏa cơm gà cá gỏi, rượu thì vào ba ra bẩy cho trọn đạo phu thê mà có bữÏa nào anh ấy được ăn uống phủ phê đâu" Tợp ngụm rượu nào chị nhiếc móc như moi họng ngườØi ta ra chư' ăn uống ngon lành gì. Càng ngày anh ấy càng rạc ngườØi đi. Xương sườØn xương sống đốt nào đốt ấy giơ ra hết trọi. Nghĩ đến cái số phận long đong của anh từØ lúc lọt vào cái mái nhà của chị lúc nào cũng cãi nhau như mổ bò, ăn uống thì bữÏa đực bữÏa cái, nươ'c mắt chị lại tuôn ra như suối. Khổ thân anh thế này ối anh ơi là anh ơi .
Đang khóc ngon trơ'n chị giật mình. Mơ'i hôm nào thằng Bảo Vinh gọi đến bán bảo hiểm nhân thọ, chị mắng như tát nươ'c:
- Này tôi truyền đờØi cho cái nhà anh nhé. GiờØi đánh tránh bữÏa ăn. Bán bảo hiểm chư' gì" Cám ơn nhà tôi không có mả chết non. Ai cũng ngoài trăm tuổi cả. Gọi cho con Tử Ngôn mà bán nhá. Tôi bận ăn cơm .
Chả biết thằng Bảo Vinh có bán bảo hiểm cho ... ngườØi chết rồi không nhỉ" Mai phải năn nỉ nó may ra gờÏ được ít tiền đám ma anh ấy. Hu hu hu ối anh ơi là anh ơi .
Cái Trang thực tế:
- Về thôi chị ơi. Tìm khắp cả rồi. Đến cả hàm răng vàng con gấu cũng nhá sạch. Còn gì nữÏa đâu mà khóc vơ'i sầu .
Chị Du rũ ngườØi ra mà khóc. Chả còn thằng chó dái nữÏa. Một điều anh ơi hai điều anh hờÏi rất ư là gia giáo con nhà. Biết bao điều phải lo. Không tìm thấy xác đờÏ khoản mua hòm. Ban nhạc Mây Đen cũng được, chỉ tốn ít rượu. Gay nhất là cái khoản nhà thờØ. ThờØi trang bây giờØ ngườØi ta không làm lễ mình ên nữÏa. Xoàng lắm. Phải đồng tế. Phải cha chính hiệu Cali mơ'i được. Cha local chỉ thủ chân giúp lễ. Ấy cái đám cươ'i con Gió Xuân mươ'n có 4 cha Cali, 6 cha Texas mà thiên hạ xầm xì mãi cho đến bây giờØ. Họ bảo nhà ấy keo kiệt, Chúa nào chư'ng. MườØi cha Cali mỗi cha là ngàn rưởi. Giá cả có sẵn trong kinh thánh chư' có ai bày vẽ gì đâu. Bảo Vinh mà không bán bảo hiểm cho ngườØi chết rồi thì đến lại phải đi vay nợ mất thôi. Lạy Chúa lòng lành. Nghĩa tử là nghĩa tận. Rồi còn in thiệp, đăng báo cáo phó, mua hoa, đãi khách khư'a. Phải ít nhất là 30 bàn. Lúc sống anh ấy nhậu ở đâu thì phải đãi ở đấy. Lại phải có ai xuôi Vạn Lý. Trăm chuyện. Chuyện nào cũng tiền. Đào ở đâu ra" Một dòng khí uất xông lên sống mũi buôn buốt. Chị chạnh thương cái thân mình. Chị em ngườØi ta chồng con đâu ra đấy, gọi dạ bảo vâng. Còn mình thì rạc cái thân cò lặn lội. Hết khổ vì chồng lại đến khổ vì con. Nghĩ tơ'i đây chị lại khóc. Cái Trang cũng vừØa sang số xe vừØa khóc. Chiếc xe rờØi bìa rữØng để lại 1 vệt khói xanh lam vật vờØ. Vệ đườØng vài con sóc ngừØng chân, ngơ ngác .
Về đến trươ'c nhà đã nghe thấy tiếng hát ồm ồm vọng ra:
- Sống trên đờØi ngườØi giàu sang cũng như ngườØi nghèo khó ...
Con chó mực hàng xóm nghe giọng ca đã quen, ấy thế mà cũng cúp đuôi đi thẳng. Chó nghe tiếng hát "anh ấy" cũng không được. Lúc nãy cái radio trong xe có đọc một thông cáo của sở cư'u hỏa nói rằng đã tìm lại được con gấu đực. Ấy là con gấu con mơ'i đẻ độ một tháng, chả hiểu làm sao lại sổng chuồng, đi lang thang hết vài bữÏa. Gấu ấy làm sao ăn được anh ấy" Anh ấy ăn gấu thì có. Thế còn cái áo, bữÏa nào phải hỏi cho ra nhẽ. Ăn nhậu làm sao áo sống lại cởi phăng, vư't ở bìa rừØng. Mả cha cái thằng chó dái .
Xô cửa bươ'c vào, nươ'c mắt nươ'c mũi bây giờØ khô ráo, chị cao giọng:
- Này đi chơi sươ'ng chưa" Có giỏi thì đi nữÏa đi.
Chị định hôm nay phải cãi nhau một mẻ nữÏa.

LONG NGUYỄN

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
19/10/201900:00:00(Xem: 3850)
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Năm 2019, Tác giả nhận thêm giải Chung Kết Vinh Danh Tác Giả Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ hay còn gọi là giải Hoa Hậu. Tốt nghiệp Y Khoa Huế, thời chiến tranh Bác sĩ Vĩnh Chánh đã là Y Sĩ Trưởng binh chủng Nhảy Dù.
18/10/201900:00:00(Xem: 1817)
Tác giả là cư dân Huntington Beach. Những Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của cô là “Chuyện Vui Sầu” ký bút hiệu Khánh Doãn đã được phổ biến từ tháng Tư 2011.
16/10/201900:00:00(Xem: 2818)
Nguyễn Cao Thăng là tên thật của tác giả, 52 tuổi, dân gốc Kinh 5 Rạch Giá, một cựu thuyền nhân, hiện là kỹ sư cơ khí của hãng máy bay Beechcraft tại Wichita, Kansas.
15/10/201900:00:00(Xem: 2333)
Tác giả hiện sống ở thành phố Victorville California, đã từng tham gia VVNM năm 2018
14/10/201900:00:00(Xem: 1368)
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập.
12/10/201900:00:00(Xem: 2826)
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2015. Bà sinh năm 1948 tại Biên Hòa, cựu học sinh Ngô Quyền.
11/10/201900:00:00(Xem: 2121)
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ 2004. Võ Phú sinh năm 1978 tại Nha Trang-Việt Nam; định cư tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth University.
10/10/201900:00:00(Xem: 2927)
Tác giả lần đầu gửi bài Viết Về Nước Mỹ và cho biết tên thật là Trương Thị Anh Đào là tên thật. Năm sinh: 1962. Qua Mỹ theo diện ODP năm 2011.
09/10/201900:00:00(Xem: 2237)
Tác giả là cư dân Miami, Florida, đã góp nhiều bài viết tuy ngắn nhưng tinh tế, cho thấy tấm lòng của ông với quê hương, con người, và nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2015
08/10/201900:00:00(Xem: 2096)
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong.
31/12/201500:00:00(Xem: 9355)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo.
30/12/201500:00:00(Xem: 10231)
Tác giả từng nhận giải Vinh Danh Tác Giả Viết Về Nước Mỹ 2013. Cô định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. đầu thập niên 90, cư dân Berryhill, Tennessee, làm việc trong Artist room của một công ty Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201500:00:00(Xem: 16923)
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC của Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại tiểu bang South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College.
26/12/201500:00:00(Xem: 10481)
Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2014. Định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng,
25/12/201500:00:00(Xem: 11130)
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa, ông kể,
24/12/201500:00:00(Xem: 42047)
Tác giả vượt biên: Rạch Giá đến Mã Lai, Pháp 1979, Mỹ 1987. Tốt Nghiệp Electrical Engineering 1990 tại University of Illinois at Urbana, Champaign, Illinois
22/12/201500:00:00(Xem: 9966)
Trước Tháng Tư 1975, tại Saigon, tác giả từng cộng tác với tuần báo Tuổi Ngọc và là một trong những cây bút học trò được bạn đọc yêu mến.
21/12/201500:00:00(Xem: 12857)
Tác giả là một nhà giáo, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991, hiện là cư dân Westminster, California. Viết Về Nước Mỹ 2014, với 14 bài, trong đó có bài “Chú Lính Mỹ,” Phùng Annie Kim đã nhận giải danh dự.
20/12/201500:00:00(Xem: 6496)
Tác giả từng nhận giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA ngành giáo dục năm 2000
20/12/201500:00:00(Xem: 7446)
Tác giả từng nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm 2010. Ông là một Linh mục Dòng Truyền giáo Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago. Nhiệm sở hiện ở Alice Springs, Northern Territory,
19/12/201500:00:00(Xem: 9217)
Tác giả là một Kỹ sư Dầu Khí làm việc cho một Công ty Liên Doanh tại Việt Nam, đã tham gia khóa tu nghiệp một năm tại Chicago (2014, 2015). Là con của một sĩ quan Võ Bị Đà Lạt,
18/12/201500:00:00(Xem: 8536)
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Ông là một y sĩ thuộc hội Ái Hữu Y Khoa Huế Hải Ngoại. Tốt nghiệp Y Khoa Huế năm 1973, thời chiến tranh,
17/12/201500:00:00(Xem: 8854)
Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Từ nhiều năm qua, ông là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ có sức viết mạnh mẽ
16/12/201500:00:00(Xem: 10336)
Tác giả sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O1. vào năm 1990, hiện đã về hưu và an cư tại Westminster.
15/12/201500:00:00(Xem: 6555)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam,
16/05/200800:00:00(Xem: 259804)
Tôi được sanh ra ở đất Mỹ này khi Mẹ tôi vừa hai mươi bốn tuổi. Mẹ tôi vừa xong đại học và có việc làm vững chắc.
21/02/200800:00:00(Xem: 319914)
Tác giả Nguyễn Thi, cư dân San Jose, là một Facilitator cho những buổi học thảo nói về Hệ Thống Học Đường tại California
31/12/200700:00:00(Xem: 345267)
Với 11 bài viết trong năm, trong đó có tới 4 bài vào "top ten" về số lượng người đọc nhiều nhất trên Vietbao Online, Quân Nguyễn là tác giả đã nhận giải
30/12/200700:00:00(Xem: 370240)
Xóm nhỏ của Em hồi ở Việt Nam chỉ mỗi độc nhất một ông bác sĩ Ngôn. Nam phụ lão ấu trong vùng ít nhiều gì cũng phải đặt chân đến phòng mạch của ông một lần
28/12/200700:00:00(Xem: 320547)
Tác giả 37 tuổi, cư dân Midway City, CA, công việc: Civil Engineer, đã góp nhiều bài viết về nước Mỹ đặc biệt, trong số này có "Rằng Xưa Có Gã Làm Nail,"
28/12/200700:00:00(Xem: 392125)
Bồ Tùng Ma tên thật là Nguyễn Tân, tuổi 60, cựu sĩ quan hải quân, định cư tại thành phố Glendale, là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ
27/12/200700:00:00(Xem: 243772)
Ông hiện là cư dân Westminster, vùng Little Saigon, đã góp một số bài viết về nước Mỹ đặc biệt. Sau đây là bài viết thứ năm  của ông, với nhiều nỗi cay đắng.
27/12/200700:00:00(Xem: 388126)
Tác giả sinh năm 1972. Rời Việt Nam năm 10 tuổi. Định cư tại Mỹ. Tốt nghiệp Management Information System. Hiện là cư dân Florida
23/12/200700:00:00(Xem: 893463)
Địa chỉ nhà tôi có chữ CT (Court) sau tên đường, tức là trong vòng lẩn quẩn của mươi căn nhà, tạo thành một vòng tròn đồng tâm là cái công viên nhỏ nhỏ
22/12/200700:00:00(Xem: 875422)
Tác giả là một nhà báo, phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine ở Dallas, đã góp nhiều bài đặc biệt và nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2007
27/12/200300:00:00(Xem: 341305)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 340545)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 251051)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 205235)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 260839)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 276399)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 236261)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 286198)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 242309)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 244235)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Khoảng cuối tháng 10/2019, theo báo cáo của hãng nghiên cứu Temasek, Châu Á có thể vượt Bắc Mỹ trở thành trung tâm vốn đầu tư mạo hiểm thế giới vào năm 2020.
Khoảng cuối tháng 10/2019, Boeing tiếp tục hứng chịu khủng hoảng sau khi trang Reuters công bố loạt tin nhắn nội bộ.
Khoảng cuối tháng 10/2019, Quantum Stealth được phát triển bởi Hyperstealth (một công ty chuyên nghiên cứu chế tạo các giải pháp ngụy trang có trụ sở tại Canada) là công nghệ giúp cho khái niệm viễn tưởng "áo tàng hình" hay "người tàng hình" trở nên gần gũi hơn bao giờ hết.
Khoảng giữa tháng 10/2019, các nhà phát triển trình duyệt tại Mozilla đang làm việc để tạo ra tính năng tự động dịch thuật nội dung trang web tiếng nước ngoài, giống hệt như những gì Google Chrome đang làm.
Một dự báo của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) được hãng tin Bloomberg trích dẫn nói rằng đến năm 2024, nhóm 20 nền kinh tế đóng góp nhiều nhất trong tăng trưởng kinh tế toàn cầu sẽ có thay đổi.
Theo Brightside, rất nhiều công ty thích in hình trên bao bì, hàm ý nói rằng nước quý vị mua đến từ một dòng suối hay thác nước đẹp và trong vắt như tranh vẽ. Nhưng sự thật là không ít lần nước đóng chai quý vị mua thực sự chỉ là nước máy được cho vào chai nhựa, giống hệt với nước lấy từ vòi ở nhà. Điều khác biệt duy nhất là chiến dịch tiếp thị trị giá hàng triệu USD đằng sau nó.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========