Cái Tivi Ở Mỹ

30/06/200300:00:00(Xem: 125940)
Người viết: VÕ NGỌC TÂY
Bài tham dự số 3238-836-vb60627

Tác giả Võ Ngọc Tây sinh năm 1939, hiện cư trú tại San Diego, CA 92105.Nghề Nghiệp: Quản Lý Chung cư. Lần đầu tham dự Viết Về Nước Mỹ, ông viết “Người viết không mong viết bài để đoạt giải và cũng không có ý dạy đời. Chỉ ước mong vấn đề nêu trên góp một phần nhỏ vào việc giáo dục và giải trí con em của chúng ta...” Hy vọng vấn đề ông nêu lên sẽ còn được quan tâm thêm bởi nhiều tác giả khác.
*

Ở Mỹ, hầu hết nhà nào cũng có cái tivi. Nhà có nhiều phòng, nếu chúng ta muốn tiện nghi, thì mỗi phòng đều đặt một cái tivi.
Phương tiện quảng bá tin tức, phim ảnh và quảng cáo phổ thông hữu hiệu nhất có lẽ là cái tivi.
Gia đình tôi đến Mỹ theo diện HO. được ít hôm thì chúng tôi nhận được một cái tivi cũ của một người bạn thân qua Mỹ trước chúng tôi, khệ nệ mang tới tặng. Trông nó ô dề kệch cợm vì là cái tivi kiểu xưa, nhưng khi chúng tôi dùng "remote" mở đài thì hình ảnh hiện ra trên truyền hình ngay. Cả nhà chúng tôi mừng rỡ xúm xít quanh cái tivi đến nỗi trong giờ ăn không ai ngồi tại bàn ăn, mà mỗi người bưng cơm đến gần cái tivi để dán mắt nhìn vào.
Hồi còn ở VN, tuy gia đình chúng tôi ăn uống kham khổ, nhưng có cái lệ là tất cả thành viên trong nhà đều ngồi vào bàn ăn, để vừa ăn uống vừa chuyện trò chứ không chú ý đến cái tivi.
Có phải, chương trình truyền hình ở VN vì mải mê đặt nặng vấn đề tuyên truyền cho nhà nước, nên không có gì hấp dẫn để mà xem"
Riêng ở Mỹ, khi mở đài lên thì có đủ loại phim để mà chọn lựa. Nào phim truyện, show hài hước, phim kinh dị, phim bạo lực, phim khoa học dã tưởng, phim bay watch... v... v...
Đặc biệt một điều là cứ năm ba phút thì có cảnh hôn môi trên đài. Người thực hiện và sản xuất phim đã có chủ tâm khai thác triệt để những cảnh gợi tình để "câu" (thu hút) khán giả hoặc có dụng ý làm nhẹ bớt những pha đấm đá, bắn giết nhau bằng một nụ hôn nóng bỏng.
Xem trên tivi thì quanh đi quẩn lại có mấy đài, cho nên có nhiều gia đình đóng tiền " cables " để xem cả trăm "channels" mới thỏa thích.
Coi phim trên truyền hình hoài cũng đâm ra chán, nhiều gia đình bỏ tiền mua tivi thật lớn năm sáu chục "inche", mua đầu máy thứ "xịn" để chiếu phim video giống như "home theatre".
Phim video thì có đủ loại: phim chưởng, phim võ thuật, phim tình cảm, phim hài hước, phim ca nhạc, phim ma...
Phim giàu là loại phim từ vua chúa đến quan dân đều ăn mặc kín đáo và sang trọng. Cũng có loại phim nghèo thì hầu hết diễn viên không có mảnh vải để che thân. Loại phim này, nói là dành cho người lớn, nhưng đố ai kiểm soát được, khi trẻ em lén lút xem"
Nhiều bậc cha mẹ, anh chị kêu con kêu em đi ngủ mà vẫn mở phim ra coi, bất kể giờ giấc. Có nhiều người vô ý, xem xong "phim nghèo" không chịu đem đi cất kỹ. Con cái hay em út đi học về không có gì giải trí, bốc nhầm "phim nghèo" coi, vô tình chúng ta "hố" cho bọn trẻ một thang thuốc hư đời!


Con nít ở Mỹ, mới bốn năm tuổi, đã biết sử dụng "remote" đổi đài, biết bấm "games" và cũng biết chiếu phim video.
Phim bạo lực và phim dã thú là những loại phim mà theo cách nhìn của tôi, trẻ em thích nhất. Tôi có đứa cháu gái mới bốn tuổi. Nó rất thích xem phim về thú vật. Sau hơn một năm xem loại phim này, tánh tình của cháu tôi đổi khác. Mỗi khi nó giận dỗi, nó đều trân mình gầm gừ như thú dữ. Tôi cũng có một đứa cháu khác, trong lúc xem truyền hình, nó ngồi thật gần cái tivi. Cha mẹ của cháu nhiều khi bận trở không để ý đến sinh hoạt của con. Do đó, chỉ trong thời gian hơn hai năm, cháu phải đeo kính cận.
Vấn đề xem phim trên truyền hình cũng có cái lợi và cái hại. Xem phim để mở mang trí tuệ, để tầm nhìn không bị thiển cận, để hiểu biết những phát minh về khoa học phục vụ cho đời sống.
Xem phim trên truyền hình cũng dễ bị tiêm nhiễm bởi những pha gay cấn, những "action" gợi trí tò mò...
Lứa tuổi người lớn xem phim thì còn có thể phân biệt được cái tốt cái xấu để bắt chước hay tránh né.
Tội nghiệp! Đám trẻ em đâu biết gì" Cho nên chúng ta không lấy làm lạ khi đi ngang một trường trung học ở Mỹ, thấy từng cặp học sinh ôm nhau hun môi một cách tự nhiên. Cũng có trường hợp vài ba em học sinh xách súng của cha mẹ tới trường bắn loạn xạ chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt là cô bạn gái của mình đi quen với một người con trai khác.
Liên tiếp trong hai năm 1998, 1999 và trong những năm kế đó, trên đất Mỹ đã xảy ra biết bao vụ nổ súng ở trường học gây chết chóc đau thương cho một số thầy cô và học sinh vô tội, chỉ vì ảnh hưởng phim ảnh bạo lực.
Có ai can đảm đem đập bỏ cái tivi của mình khi nhận thấy nó chỉ có hại" Nói cho vui, chứ trong gia đình ngoài cái tivi ra, có môn giải trí nào khác đâu" sau những giờ làm việc vất vả.
Vấn đề đặt ra là việc giải trí bằng phương tiện truyền hình của trẻ em làm sao cho lành mạnh và thích hợp cho từng lớp tuổi"
Trong bao nhiêu "channels" ở đài truyền hình chỉ có vài ba đài có chương trình giáo dục trẻ em đúng đắn.
Như vậy, bậc làm cha mẹ, anh chị nên hướng dẫn con em mình theo một nội qui do gia đình đề ra. Thí dụ: xem truyền hình phải có giờ giấc nhất định, ngày nào trong tuần được xem và phải xem đài nào" Điều quan trọng là phụ huynh phải nêu gương tốt cho con em bằng cách đến giờ ngủ là phải tắt đài và đi ngủ cùng một lượt. Không nên đuổi con em vào phòng rồi người lớn ở ngoài phòng khách tiếp tục xem phim.
Vài lời đề nghị sau cuối của người viết bài này là chúng ta không nên mua đầu máy để chiếu phim lẻ vì vừa hao tốn ngân quĩ gia đình vừa tai hại không ít.
Trên đây là ý kiến thô thiển của riêng tôi. Tôi mạo muội trình bày ra đây. Người viết không mong viết bài để đoạt giải và cũng không có ý dạy đời. Chỉ ước mong vấn đề nêu trên góp một phần nhỏ vào việc giáo dục và giải trí con em của chúng ta trong mai hậu trên một xứ sở mà phương tiện truyền hình đứng vào bậc nhất thế giới.
VÕ NGỌC TÂY

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 810,214,908
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.