Chuyện Lá Cờ Từ Kabul

02/10/200200:00:00(Xem: 293593)
Người viết: TỪ VIỆT

Bài tham dự số: 2-653-vb20930

Tác giả Từ Việt tự giới thiệu: “là một H.O., tới Mỹ cuối năm 94, đang thất nghiệp, dành thì giờ tập viết lách. Còn thất nghiệp thì còn viết giết thì giờ trong khi tìm việc mới, và để góp mặt với bà con trên Việt Báo.”

Ngày mới di cư tới miền nam California, tôi thuê lại một phòng trong căn nhà mobile-home của dượng một người bạn.

Hai ông bà ngót bẩy mươi tuổi không có con cái bên cạnh. Một đứa đã lấy chồng, không được theo cha mẹ đi Mỹ tái định cư, ở lại nhà của cha mẹ. Cô con gái thứ nhì vượt biên, được gia đình người Pháp bảo trợ cưới cho con trai của họ luôn. Hai đứa ở Uc.

Một lần, hai ông bà đi Uùc dự đám cưới thằng con trai út. Chưa tới một tuần sau, bà già Mỹ ở nhà bên cạnh thấy mặt tôi, nhào tới hỏi "Cặp vợ chồng già ở nhà mày đâu tao không thấy, có đau ốm vào bệnh viện gì không"" Tôi trả lời "Không đâu, hai ông bà đi đám cưới con bên Uc". Bà già láng giềng nhờ chuyển lại lời chúc mừng.

À, đấy là "neighborhood watch" - hay thật. Neighbor-hood có khác gì một thứ "tình báo nhân dân" của lối xóm, phục vụ nhân dân, không phục vụ chế độ như ở đất nước ta đang bị chủ nghĩa độc tài đè đầu cưỡi cổ. Người hàng xóm Mỹ của chúng ta vô tư,ï thân tình, và hảo ý biết bao - họ quan tâm đến hàng xóm đấy chứ.

Các bạn tôi thường bàn với nhau về việc mua nhà. Town house, condo, hay mobile home. Mobile home thì chỉ là một thứ xe móc hậu (trailer), không phải là bất động sản, hàng tháng trả tiền bãi, coi như bỏ vào giếng không đáy, mất luôn - cái xác nhà thì ngày càng mất giá. Đúng quá chứ, tôi không dám cãi. Aáy vậy mà tôi vẫn thich ở mobile home. Bởi mobile home park không khác một cư xá, hàng xóm quen biết nhau. Những khu mobile home của người cao niên đều yên tĩnh (khi nào không cần yên tĩnh, thiếu gì chốn ồn ào để chúng ta tới"). Họ chạy bộ trên những con đường nội bộ, gặp nhau, chào hỏi - chỉ cần một tiếng "Hi" và nụ cười. Đủ rồi, còn gì ".

Cách nhà tôi một quãng ngắn, ngay cổng nhà ông Bob, trên bẩy mươi tuổi, gắn hình cấp bậc thượng sĩ của một cựu chiến binh. Bề ngang tấm bảng rộng chừng ba tấc. Người Mỹ hồn nhiên như vậy - đã đi lính, đã phục vụ là có quyền hãnh diện, cứ gì phải tá, tướng"

Người cựu quân nhân ấy nói với tôi "đất nước mày đẹp lắm, dân chúng hiếu khach, nếu không có chiến tranh thì tuyệt". Tôi cho ông bạn già biết đất nước tôi đã im tiếng súng từ trên hai mươi năm, nhưng dân vẫn nghèo vì tham nhũng - ông an ủi "Từ từ sẽ thay đổi, phải thay đổi chứ, đừng buồn".

Cuộc đời cứ lặng lẽ trôi. Bên phải tôi, chừng hai giờ đến ba giờ chiều, ông John đi làm về, thấy tôi thường chào trước. Ông loay hoay một lúc ở mái che đậu xe trước khi vào nhà.

Trễ hơn một chút, tôi sẽ gặp ông Booker, mới mổ van tim, đường khâu trước bụng còn mới. Ông này chỉ vừa qua tuổi senior (trên 55) để ở trong khu nhà mobile home tập trung người cao niên.

Từ ngày sống ở quê người, tôi thường quan sát tác phong của người Mỹ, và nhận thấy có nhiều điều khác bà con ta. Họ sống tự nhiên, ít thành kiến.

Ở mảnh đất hình "mũi tàu", chỗ gặp nhau của con đường hình bán nguyệt và con đường thẳng chạy dọc cạnh vuông phía trái của khu mobile home, bà May thường ra vườn trước chăm sóc cây, hoa vào đầu buổi chiều. Hình như bà thich nắng. Đôi khi, một ông nằm trên cỏ nói chuyện với bà - chiếc pickup cà tàng của ông ta có vẻ là phương tiện di chuyển của một người thợ bá nghệ (loại handyman). Sau này, tôi mới biết ông Joe là bạn thời thơ ấu của bà. Không duyên nợ, nhưng hai người giữ liên lạc bạn bè thân thiết từ hơn ba mươi năm.

Gần một góc của mobile home park, tôi quen hơi thân với bà Barbara nhân một dịp rửa xe tại nhà rửa xe công cộng. Bà làm môi giới địa ốc, chồng là cựu quân nhân đã về hưu. Biết tôi là cựu quân nhân VNCH, bà kể chuyện về một người lính trẻ từ chiến trường Afghanistan trở về. Bà kể :

" ... hôm ấy là một buổi sáng Thứ Năm bình thường, không có chuyện gì lớn, cả văn phòng địa ốc tụ tập quanh chiếc bàn lớn, họp nhau ít phút với càphê, bánh bagel. Một chàng tuổi trẻ đứng ở cạnh cửa từ lúc nào, bà không để ý, dáng vẻ gọn gàng, khuôn mặt khả ái chưa hết nét trẻ con. Bà ngừng lại một phút "thật đấy, trông còn non nớt hơn thằng John nhà tôi" (đang học college, đã ở riêng) ... Một chàng trai bình thường, cao đâu chừng 5'8". Tôi lân la đến gần hỏi chuyện. Hay cậu ta là nhân viên chào hàng mới của công ty " Ồ không, cậu ta nói mới từ chiến trường Afghanistan trở về. Hơn một phần tư vòng địa cầu. Cậu ta là một hạ sĩ thủy quân lục chiến, một cậu có tên Michael. À, tôi nhớ ra rồi, sở tôi và một trường học trong quận yểm trợ TQLC bằng những lá thư gửi ra tiền tuyến. Chàng lính trẻ đóng ngay tại Kabul, gác tòa đại sứ trong bốn tháng. Cậu ta có thể bị bắn hàng ngày ...

... Cậu ta đến văn phòng chúng tôi để cảm ơn về những bức thư thăm hỏi. Tôi không tin vào đôi tai của mình - cậu ta muốn cảm ơn" Sao thế" Chúng tôi phải cảm ơn các chiến sĩ mới phải chứ" Nhưng, bằng cach nào để diễn tả đây"

Chính là cậu ta, và các bạn, đã tiến lên, né tránh đạn thù, để tôi được hưởng sự tự do sống một cuộc đời thanh bình. Nghĩ tới đây, bỗng nhiên, tất cả những âu lo trong cuộc đời thường đối với tôi trở thành vô nghĩa. Có những lúc nào đó, tại một nơi nào đó, những người lính trẻ nhận được những ngôn từ khen tặng, nào là danh dự, can đảm, quyết tâm... để đưa thân thể ra tuyến trước, hàng ngày, che chắn cho chúng ta, cho tôi. Mà nay, cậu ta tới cảm ơn, chỉ vì những bức thư khuyến khich, ai ủi ...

...Người lính đến gần người trưởng văn phòng, trao tặng ông ta lá cờ Hoa Kỳ xếp vuông vắn. Lá cờ này đã tung bay tại sứ quán Hoa Kỳ ở Kabul. Người lính lại nói lời cảm ơn một lần nữa. Tất cả chung quanh lặng như tờ, có thể nghe rõ tiếng rơi của một cây kim gài giấy tờ. Nhìn một vòng các đồng nghiệp, tôi thấy các khuôn mặt đều đỏ hồng lên và cố kềm nước mắt.

Lá cờ ấy sau này chúng tôi đóng khung, treo tại vị trí trang trọng nhất của sở. Mỹ Quốc là một nước vĩ đại. Michael là một trong hàng ngàn thanh niên Hoa Kỳ đang đứng trước đầu tên mũi đạn, một bộ phận của nhân dân Mỹ vĩ đại đã bước vào phòng làm việc của chúng tôi hôm ấy.

. . .

Bà Barbara hỏi tôi về nước Mỹ - đã thấy quen chưa. "Tiếc quá, nước ông bị CS chiếm hết, thôi hãy chọn nơi này làm quê hương", bà nói. Tôi nhớ lại xóm tôi ở Saigon, trước ngày từ giã, bắt đầu cuộc sống tha hương. Oàn ào, lếch thếch. Dân xóm hẻo sống thiếu thốn, giành giựt của nhau, nhòm ngó, ganh ghét nhau, người biết điều là thiểu số. Giờ này, chênh lệch giàu nghèo tăng nhiều, hẳn là tình láng giềng cũng bị teo tóp lại, nếu không thì cũng lặng lẽ tránh mặt. Phải không nhỉ "

TỪ VIỆT

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 805,197,336
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.