Ông Xếp Của Tôi: John Stanford

07/04/200200:00:00(Xem: 140339)
Người viết: Huỳnh Ngọc Cẩn
Bài tham dự số: 2-506-vb60329
Tác giả tên thật Huỳnh Ngọc Cẩn, cựu Đại Úy thuộc binh chủng Không Quân VNCH, sinh năm 1949 nhưng tuổi trong khai sinh 1943. Hiện nay, ông đang là C.E. (Custodian Engineer) trường tiểu học Whiworth, Seattle.
Tại khu học chánh Seattle, có ngôi trường kiểu mẫu vào loại tối tân nhất tiểu bang Washington, lấy tên John Stanford. Đó là tên một cựu danh tướng Mỹ từng chiến đấu tại VN, đồng thời cũng chính là ông xếp của tôi. Sau đây là chuyện kể về ông.
*
Có một nghành công chức hạng bét: Constodian của trường học công lập.
Tại Seattle, thuộc Quận châu thành gồm có 107 trường trung và tiểu học. Hiện khu học chánh của tôi mở cửa 97 trường. Một số trường vì không đủ học sinh hoặc vì đang sửa chữa. Các trường học ở đây họ cất từ năm 1937 thời kỳ Anh Quốc. Theo kế hoạch tân trang và sửa lại. Hệ thống Boiler rất cũ tân trang lại bằng Heat pump do người Mỹ chế tạo sưởi ấm tối tân hơn.
Tôi gặp một người Mỹ cùng làm chung nghề trên 30 năm. Anh ta nói hồi tao mới vào làm họ trả cho tao mỗi tháng chỉ có 350 dô la. Tao mua cái nhà $12,000 dôla. Cái nhà đó tao vừa mới bán $180,000 dôla. Tiền hồi tao mới vô làm có giá trị lắm. Mày biết không tiền bên ngoài họ trả mỗi giờ chỉ có một đôla.
Tôi vào làm khu học chánh Seattle như là dịp may. Sau khi hãng gỗ của tôi North Pacifice Plywood Tacoma bị bankrupcy. Trước đây tôi muốn vào làm cho trường học nghề Custodian người bạn gái của tôi quyết liệt phản đối. Lấy lý do trước đây ông có địa vị nghề nầy không cân xứng. Tôi nhận thấy. "Chim quyên xuống đất ăn trùng, Anh hùng lỡ vận gặp gì cũng làm để kiếm sống được rồi". Theo quan niệm của tôi chẳng có nghề nào xấu chỉ có con người xấu mà thôi.
Sau này khi vào làm mới càng thấy cô bạn gái của tôi sai. Công việc ở trường học rất nhàn. Việc 8 tiếng làm chỉ 5 tiếng là cùng. Còn thì giờ nhàn rỗi đọc sách hoặc coi TV. Trường học rộng mênh mông khi Supervisor đi kiểm soát đâu biết Custodian lúc đó đang ở đâu và làm gì. Trong nghề các xếp thường dễ dãi và xí xóa cho nhau.
Tôi thường thấy các ông làm cao ở ngành này mắc các chứng bịnh như tiểu đường, vì ăn nhiều lại làm biếng không chịu hoạt động. Ở đây làm lâu sinh lão làng. Làm càng cao công việc chia cho họ càng ít.
Ở khu học chánh của tôi có một số lớn người Việt mà tôi biết được, trước đây ở VN có thể là Thẩm Phán đã từng kêu án cho các tù nhân giở lịch mệt nghỉ có thể là cấp Tá hoặc cấp Úy đã từng cầm binh đánh giặc khét tiếng một thời. Có thể xuất thân từ Đalạt, Thủ Đức hoặc Hải quân hay Không Quân từng đi mây về gió, ôm mộng hải hồ, những chuyện đó thuộc về xa xưa, đôi lúc đã quên, đôi khi lại nhớ. Tuy nhiên trong sở của tôi cũng có một số người không học cao vì miếng cơm manh áo họ làm trong số này có dân bản xứ trắng hoặc đen kể cả một số các dân khác. Đừng quên đây là Hiệp Chủng Quốc Huê Kỳ gồm nhiều thứ dân ở cái xứ này. Có một anh gốc người Tàu
vào làm từ trước tên Văn nói với ông Supervisor Mike Demonbrun. ‘Nếu ông muốn nổi tiếng, ông mướn người Á Đông như tụi tao rất chịu khó và làm việc đàng hoàng.” Mà đúng như vậy, ông gặp ít trở ngại khi mướn người Việt. Nhờ lời nói của anh Văn một số lớn đầu đen của chúng ta lọt vào sở học chánh Seattle. Bây giờ đổi người phỏng vấn và tiêu chuẩn vào rất kho,ù trước đây một số lớn chê cái nghề này. Tất cả những người lọt vào nghề của tôi hiện tại họ kiếm mua nhà ngay lập tức không mấy khi bị layoff. Không như hãng Boeing nhận nguời ồ ạt đuổi người ra như phi mã cho nên mấy người bạn Việt lẫn Mỹ của tôi nhận giấy cho nghỉ việc thường cay cú cho là hãng Bô Xit.
Đợt vào trước tôi có 6 người Việt, kế đó là đợt của tôi cũng 6 người Việt. Những người hai đợt này thường là H.O. Cho nên ở VN trước đây họ là người có địa vị thường giữ chức vụ khá quan trọng thời kỳ đó. Chúng tôi là đợt đặc biệt có bằng Boiler 4 lúc đó họ cần Mobile AA để chạy trường. Đúng ra phải có bằng Boiler 3 họ mới mướn. Chúng tôi vào chạy trường mỗi ngày đều làm một trường khác nhau. Sau hai tháng rưỡi một ông thuộc khóa 10 Dalat được trường có nghĩa là ông này khỏi phải chạy sửa. Sau hơn một năm tất cả chúng tôi đều có trường.
Trong đợt của tôi có anh thuộc khóa 18 Dalat binh chủng mũ nâu. Anh này gặp quá nhiều tai nạn về nghề nghiệp nhưng nhờ trời anh cũng qua trót lọt. Chúng tôi chịu khó thi lên bằng Boiler 3 cao hơn, chịu một thời gian huấn luyện khó khăn hơn để được làm chỗ tốt hơn, vì mỗi chỉ số là một quyền lợi, một bực cấp là môït chỗ làm tốt hơn. Càng lên cao việc làm ít hơn và tiền lương dĩ nhiên cao hơn.
Tôi nhận đi lên Mobile AA gặp Thiếu Tướng hồi hưu Jonh Stanford. Tuổi đời của ông này xem xem với tôi. Ông về đây làm là một việc lạ. Nghe đâu ông đang làm Quận Trưởng một quận nào đó ở bên Florida. Ông nạp đơn để được phỏng vấn Supertandent ở sở học chánh Seattle. Sau một tuần lễ họp hành của ban phỏng vấn họ gởi cho ông một lá thư chấp nhận mướn, ông trả lời lại chỉ có một chữ duy nhất "Yes".
Chúng tôi cùng là cựu quân nhân chiến đấu trước đây ở VN. Nay cuộc đời thay đổi, sao đổi vật dời, ông hiện tại là xếp của tôi. Tuy nhiên ông rất niềm nở cũng như thuở nào còn bên VN. Mỗi lần gặp tôi ông hết sức vui mừng, nụ cười nở trên môi. Thế là chúng tôi sát cánh bên nhau.
Lần đầu đến làm việc tại văn phòng của ông. Trước tiên ông đứng dâïy bắt tay tôi; câu đầu tiên ông hỏi về sức khỏe, qua Mỹ được bao lâu" Oån định cuộc sống chưa" Vợ và các con sống ra sao" Các con học hành ở đâu" Sau đó chúng tôi hay nhắc nhở đến các vùng và các trận đánh ác liệt trước đây ở VN. Đôi lúc tôi thấy vẻ mặt ông u buồn khi nhắc các bạn của ông đã qua đời bên VN hoặc bỏ một phần thân thể ở xứ tôi. Ông cũng hiểu chúng tôi là người đến sau, một khoảng thời gian khá dài ở các trại học tập cải tạo; hiện tại chúng tôi nhớ trước quên sau. Có lúc lẩm cẩm mới sự nhớ mình là một ông già.
Thấy ông đối đãi với chúng tôi không ngăn cách giữa chủ và nhân viên. Điều này làm cho chúng tôi thoải mái và cảm dộng nên cảm mến ông hơn. Từ ngày ông về Seattle chúng tôi làm việc chung với nhau, cố gắng làm cho khu học chánh này mỗi ngày một tốt đẹp hơn. Khoảng đời còn lại chúng tôi cố gắng giúp cho thế hệ mai hậu.
Một hôm, tôi đang say ngủ có điện thoại reo vang, đầu dây bên kia là Security qua trung gian của Supervior. Anh xuống phố lấy chìa khóa mở cửa trường Coe. Thời gian huấn luyện Mobile AA của tôi có nghĩa là bất cứ giờ giấc, bất kể nơi đâu họ cần là tôi đến. Tôi mở cửa trường Coe trước 6 giờ sáng, hiện mùa hè nên trời sáng sớm. Trường này gồm có ba Building. Mở cửa xong tôi đang đi đến Library tức là building thứ ba, thấy bên ngoài đường có một chiếc xe Bronco màu trắng vừa chạy thoáng qua thấy cái lưng mà không thấy cái mặt của người lái, nhưng cũng nhận ra đó chính là ông xếp. Tôi đoán có người báo cáo nên ông xếp mới tới, mà quả đúng như vậy.
Khi tôi trở lại văn phòng chánh thì ông cũng vừa tới. Ông hỏi tôi các thầy giáo đến chưa" Tôi trả lời chỉ có một số ít thầy cô vừa đến. Tôi và ông đi tìm công tắc để mở đèn Hallway tôi không tìm ra bỗng thấy đèn bật sáng, mới hay ông xếp của tôi tìm được công tắc điện ở dưới hầm boiler. Ông đang nói chuyện với mấy cô thư ký. Tôi hỏi nhân viên văn phòng có biết lá cờ để ở đâu không" Họ cho tôi biết bên Gym, nhờ họ chỉ cho nên mới biết lấy lá cờ treo lên, bắt đầu một ngày làm việc tại nơi đây.
Công việc của tôi rất đơn giản mở máy Boiler cho ấm trường. Coi công việc của C.E (Custodian Engineer). Chẳng cực nhọc gì. Sau bữa ăn trưa của học sinh, coi như công việc của tôi đã xong trong ngày. Tôi được ưu đãi làm Overtime 6 tiếng ngày hôm đó để trả công cho tôi mở cửa trường rất sớm mà không được báo trước. Trong thời gian này có tháng tôi làm over time trên 70 tiếng, lương trả cho mỗi cái check rất khẩm tiền. Số tiền mà những kẻ lỡ thầy thợ như chúng tôi hết sức mong ước.
Tôi trở lại rất nhiều lần làm việc tại As Center là nơi ông John Stanford đang làm việc, lần nào gặp ông cũng tay bắt mặt mừng. Tôi vẫn giữ ngăn cách giữa chủ và nhân viên. Riêng ông vẫn coi tôi như một người bạn như lúc ông qua xứ VN. Văn phòng của ông rất lớn bên trong có Security Alarm, khi làm xong phải sét Alarm on. Sau này ông dời văn phòng làm việc lên lầu 2. Tiền dời văn phòng tính ra $70,000, một số tiền to. Văn phòng cũ của ông vẫn để vậy, đôi giày và cái cặp của ông vẫn nằm đấy nhưng ông không bao giờ làm việc ở đấy. Ông sợ có kẻ gian giết ông bằng bom. Việc ông dời văn phòng chỉ có nhân viên sở này và chúng tôi biết mà thôi vì đây là bí mật. Mặc dù ông giải ngũ nhưng tính cẩn thận trong nhà binh vẫn còn nơi con người ông.
Nhân dịp ông đi họp bên New York cảm thấy mệt trong người. Bên đó khuyên ông nên làm một cái test từ A tới Z. Về lại Seattle ông khám sức khỏe lại ngay.
Sau một tuần lễ ông được báo cáo như một tiếng sét bên tai: Ông bị ung thư máu. Người chị ruột của ông hiến tủy sống mong để cứu ông. Nhưng vì ông lớn tuổi nên không hiệu nghiệm về lối chữa này. Lúc ông đang nằm nhà thương chữa trị Tướng Colin Powell, hiện nay là ngoại trưởng, có đến thăm ông. Hai ông tướng này mặc dù là dân da đen; nếu người ngoài nhìn vào họ cho là dân da trắng.
Sau gần năm tháng chiến đấu với tử thần ông vĩnh viễn ra đi. Xác của ông được đem về Washington D.C nơi nghĩa trang Arlinton, nghĩa trang
danh dự dành cho những anh hùng của Hiệp Chủng Quốc Huê Kỳ.
Ông chết tôi mất một người xếp khả kính; mất một người đồng chí hướng, mất một người thân. Mỗi khi có dịp trở lại AS Center, tôi luôn luôn tưởng nhớ tới ông. Hình bóng ông không bao giờ lu mờ trong tâm khảm của tôi.
Khu học chánh Seattle tưởng nhớ công lao của ông bằng một trường kiểu mẫu lấy tên John Stanford. Tất cả phụ huynh học sinh ở khu học chánh này ước mơ một ngày nào đó toàn khu học chánh các trường đều là trường kiểu mẫu giống như trường lấy tên ông hiện tại.
Nhân một khóa học tu nghiệp, tôi trở lại trường Lotona. Nhớ lại cách nay hơn 6 năm, tôi nhận lịnh của Supervisor đến mở cửa trường cho toán xây cất đến định giá để xây cất lại trường này. Tôi hỏi ông John Bussier vậy chớ tôi mở cửa cho họ chừng bao lâu" Ông trả lời tao cũng không biết, chừng nào họ xong mày đóng cửa lại. Tôi mở cửa trước giờ dự định nửa tiếng. Trường cũ đồ đạc ngỗn ngang, trên lầu chim bồ câu vào xây tổ, cứt chim khắp mọi nơi. Toán chuyên viên đến trễ nửa tiếng, tôi đâu cần theo họ. Sau 4 tiếng họ cho biết công việc của họ đã xong.
Lần trở lại này tôi rất đổi ngạc nhiên vì trường Lotona này có cái tên mới John Stanford. Ngôi trường đẹp tới mức tôi không tưởng tượng được, nghi ngờ là con mắt mình nhìn sai. Nơi đây đúng là trường kiểu mẫu, lối xây cất tân kỳ không chỗ nào chê được. Bước vào bên trong cái gì cũng mới và lạ, từ cái bàn cái ghế văn phòng mọi thứ đều hoàn hảo.
Người hướng đẫn đưa chúng tôi đi khắp nơi lên sân thượng thật là tuyệt; thấy toàn cảnh trung tâm thành phố Seattle, tháp Seattle center; nhìn rõ mặt hồ Union lăn tăn gợn sóng đôi cánh buồm màu trắng lướt trên mặt hồ, chốc chốc một chiếc thủy phi cơ đáp xuống hoặc cất cánh. Người hướng dẫn cho chúng tôi biết nơi sân thượng này mỗi khi thấy mỏi mệt anh lên đây hút thuốc thả hồn theo làn mây khói mơ màng với buồm nhấp nhô.
Tiểu bang tôi đang ở có rất nhiều con cháu cán bộ CS đi du học. Họ thường được giới thiệu vào xem cái trường kiểu mẫu này. Hầu như mọi phái đoàn VN qua đây đều được hướng dẫn vào đây để tham quan. Chắc họ không ngờ đó là ngôi trường mang tên một vị tướng Mỹ đã từng qua VN chiến đấu.
Họ cũng không ngờ được, rằng người C.E của trường là một người thuộc khóa 18 Dalat với 14 năm lính 13 năm tù đã bị CS đầy đọa khắp miền Bắc.
HUỲNH NGỌC CẨN

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 806,185,341
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.