Bạc Mệnh

11/03/200200:00:00(Xem: 174354)
Bài tham dự số: 2-486-vb60308
Người viết 28 tuổi, cư trú tại Temecula, California. Nghề nghiệp Dealer tại Pechanga Casino. CA. Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của cô kể về trường hợp một bạn đồng sở người Mỹ bị bắn chết.

-Linh à, ngày chủ nhật này tôi sẽ đi thăm Tim ở Palm Springs, đi dự đám tang...
-Vậy à" Dự đám tang của ai vậy" Gặp Tim, nói Linh gửi lời thăm nha. Tôi có e mail cho Tim mấy lần nhưng đều bị trả lạị
-Ủa. Linh không biết Tim chết rồi,tôi đi dự đám tang của Tim đó..
-Tim chết rồi"
Cái gì" Tại sao vậy" Chết hôm nào"
-Tim bị bắn vào đầu trong phòng chung cư ccủa anh ta, tin tức hôm thứ năm vừa cho biết như thế.
-Vậy sao" Bây giờ không có thời gian thêm để hỏi thăm thêm về cái chết của Tim,hay là Ary về e mail cho tôi biết thêm đi nha.
- Được rồi, tôi sẽ e mail cho Linh.
Đó là những lời đối thoại ngắn ngủi, gấp gáp giữa tôi và người bạn làm chung sở. Giờ giải lao đã hết, phải trở lại làm việc ngay nên tôi không thể trao đổi nhiều hơn.
Tôi thật không thể nào tin được là Tim đã chết, tôi rất nóng lòng muốn biết thêm tin tức và cái chết của Tim, nhưng vì Thôi thì đành chờ e mail của hắn vậy, cầu mong cho hắn đừng có quên e mail tin tức cho tôi, tên này thuộc loại lười trước bàn phím.
Giờ giải lao kế, chính tôi đi tìm Ary hỏi thăm thêm. Anh ta nói:
-Tim chết trong bồn tắm, có người phá cửa xông vào phòng Tim, đánh đập và bắn anh ta vào đầu.
Tôi hỏi:
-Hôm nào" Tại sao lại bị bắn"
-Nhe nói Tim có quen cô bạn gái cho nên mới xảy ra chuyện đáng tiếc nàỵ
Ary kể về cái chết của Tim, tôi thấy như mình đang nghe một khúc phim nào đó, chứ không phải là chuyện xảy ra với bạn mình.
Ary nói tiếp:
-Chủ nhật này tôi sẽ đi đám ma của Tim, họ có chưng hình của Tim đó, you có muốn đi thăm không"
Tôi nói:
-Tôi vẫn không tin là Tim đã chết đâu, Tim còn trẻ và yêu đời mà, thiệt không ngờ. . .
-Tôi cũng không tin, nhưng Tim đã chết thật rồi, về nhà coi thêm tin tức trên internet đi, vô DESERTSUN mà coi.
Trở lại ghế ngồi tôi vẩn không thể tin rằng Tim đã chết. Mới đó, cũng chính tại nơi này, gần một năm về trước. . .
Lúc đó tôi chỉ mới vô làm ở Pechanga được vài ngày, tới giờ đổi ca tôi vô bàn chỉ định để làm. Trong thời gian chờ øđợi tôi đứng nhìn quanh quất chợt nhận ra một chàng da trắ'ng cao gầy, tóc muối tiêu đang nheo mắt nhìn tôi mỉm cười, tôi mỉm cười trả lại, từ đó chúng tôi quen nhau.
Tim vô làm trước tôi vài tháng, hai đứa đi làm chung giờ, nghỉ giải lao chung nên chúng tôi hay trò chuyện rồi thân nhau. Một hôm Tim hỏi tôi:
- Linh có gia đình chưa" Nếu chưa tôi muốn cưới Linh. Không hiểu sao tôi lại hỏi Linh như vậy, trước giờ tôi chưa nói với ai như vậy bao giờ.
Tôi thật ngạc nhiên và bất ngờ vì không ngờ rằng Tim lại hỏi tôi như vậy, cho nên tôi bật cười và trả lời Tim:
-Tôi không rành tiếng Anh lắm đâu, cho nên tôi không hiểu Tim muốn nói gì.
Anh chàng lườm tôi một cái dài cả cây số:
- Đừng có xạo, chưa trả lời câu hỏi của tôi đó nha.
Tôi chỉ cười và chọc anh chàng vài câu rồi bỏ đi, Tim có nhắc tôi vài lần sau đó, nhưng tôi không nói gi mà chỉ cười. Tôi đem chuện này kể cho người chị làm chung nghe, chị tôi cười lớn và nói:
-Hỏi nó có nhiều tiền không mà dòi cưới.
Tôi chỉ cười cho qua chuyện vì tôi không có ý gì với Tim. Chúng tôi vẩn thường gặp gỡ trò chyện với nhau vì làm cùng một giờ giấc. Khi biết Tim mới 30 tuổi, tôi không hiểu sao tóc Tim lại bạc gần hết.
Một hôm Tim nói với tôi là Tim sẽ không làm ở đây nữa, mà sẽ về Palm Springs để làm cho căn Spa, Tim hỏi tôi có muốn đi không" Tôi chỉ lắc đầu cười, chúc Tim đi may mắn, và hứa vẫn giữ liên lạc với Tim qua e mail.
Sau này vì bận rộn với gia đình cho nên tôi thỉnh thoảng mới e mail cho Tim mặc dù Tim bảo tôi keep in touch, Tim cho biết chỗ mới làm rất khá, có thể xin nghỉ cuối tuần, không giống như làm ở đây. Tôi củng mừmng giùm Tim đã tìm được việc làm khá hơn.
Sau khi nghe Ary báo tin Tim chết, sau một đêm dài làm việc, về đến nhà tôi ăn uống qua loa, vội mở máy computer lên để tìm kiếm tin tức về Tim. Sau một hồi lâu đi lòng vòng tôi tìm được 2 tờ báo viết về cái chết của Tim do Kenny Klein tường thuật.


Tờ đầu tiên viết ngày 8 tháng 2 năm 2202 thì không nhiều chi tiết. Chỉ cho biết một người đàn ông bị bắn vào đầu chết trong bồn tắm ở phòng apartment của ông ta. Xác nạn nhân được chủ nhà phát giác sau khi nạn nhân trể cái hẹn với chủ nhà, nên ông ta tới nhà tìm. Nạn nhân chết khoảng lúc khuya về sáng. Không có tên và không có gì đặc biệt.
Tôi đọc sang tờ thứ 2 cũng do Kenny tường thuật ngày 15 tháng 2 năm 2002. Theo tin tức thì nạn nhân là Timothy Tumolillo, 31 tuổi người gốc New Mexico. Xác Tim được phát giác khoảng 10:45 sáng hôm 6. 2. 2002 bởi chủ nhà.
11 giờ sau khi xác Tim được phát giác, cảnh sát cho biết cửa trước căn aprtment bị phá, có lẽ do hung thủ. Tim bị bắn vào đầu, xác được tìm thấy trong bồn tắm trong apartment của anh trên đường Mel. Căn phòng của Tim vấy đầy máu, anh bị chết bởi nguyên nhân gì thì chưa
biết được.
Bạn bè, hàng xóm, bạn chung sở của Tim không ai hiểu vì lý do gì mà Tim bị giết, khi mà cuộc sống của anh không có gì đáng lo ngại.
Quê quán Tim ở New Mexico, ra trường University of Arizona năm 1993 với mảnh bằng Business Degree. Sau khi ra trường, Tim sống chung với cặp vợ chồng người bạn. Tim đã từng đi làm vài nơi sau khi ra trường như: dạy Anh văn bên Nhật Bản, làm dealer trong vài căn casino. Nơi cuối cùng Tim làm trước khi bị giết là căn Spa ở Palm Springs.
Tôi có gặp lại Ary sau khi đi dự đám tang của Tim về, hỏi thêm tin tức về Tim thì Ary cho biết:
-Tim vô phòng tập thể thao và có quen một cô gái, sau đó hai người làm bạn với nhau. Tim không biết rằng có một người khác trong phòng gym cũng thích cô gái này, nhưng cô ta không thích hắn. Có lẽ hắn ta bị quê cho nên hay kiếm chuyện với Tim. Hắn thường theo dỏi Tim, biết nơi Tim ở rồi đến tận nơi đập cửa và sinh sự . Thấy bị đe dọa, Tim đã 3 lần gọi điện thoại báo cho sở cảnh sát biết chuyện. Theo Ary kể, tên tình địch của Tim là một người da trắng thuộc loại cao lớn to con, bắp thịt cuồn cuộn,
đầu
cạo trọc lóc.
Tội nghiệp cho
Tim. Tim là mẫu người thuộc loại thư sinh, vóc người cao gầy, mảnh khảnh thì làm sao địch nổi tên trâu nước nàỵ.
Ary tiếp tục câu chuyện sau khi uống nửa ly coke:
-Nghe nói có mấy lần hắn ta đuổi Tim chạy loanh quanh ở phòng gym, và ở apartment của Tim, làm cho anh phải tìm cách chạy trốn hắn. Chính hắn cũng đã mấy lần hăm dọa chửi bới là sẽ giết chết Tim. Lần cuối cùng 2 ngày trước khi xác của Tim bị phát giác, hắn ta có đến nhà đập cửa xông vào nhà đòi đánh và giết chết Tim. Tim phải bỏ chạy ra ngoài, hàng xóm thấy vậy báo cho cảnh sát. Sau đó gã đàn ông này bị bắt vô nhà giam. Hai ngày sau xác Tim được phát giác đả chết.
Tôi hỏi Ary:
-Còn chuyện Tim bị bắn vào đầu và căn phòng đầy máu của Tim"
-Tim bị bắn trong họng xuyên lên đầu, mẹ của Tim cho biết như thế.
Còn phòng đầy máu đó là máu của Tim, sau khi bị bắn Tim đả hốt hoảng đi loanh quanh phòng... Chắc vì máu ra nhiều nên Tim phải vô bồn tắm để rửa rồi chết luôn trong đó.
Tôi hỏi:
-Tại sao lúc đó Tim không gọi báo cho cảnh sát biết mình như thế"
-Làm sao Tim nói được"
-Gọi 911, đâu cần phải nói, bấm để đó, tìm cách gây tiếng đông, hay đập cửa hàng xóm thì đở biết mấy.
-Có lẻ Tim quá hốt hoảng cho nên đâu biết phải làm gì.
-Nhưng mà ai giết" Tên kia còn ở trong tù mà"
-Có lẽ bạn bè hay đồng bọn của hắn, ai mà biết được. Tim mới đổi qua ca khuya làm lúc 2 giờ sáng, làm chưa được lâu.
-Sao you rành về cái chết của Tim vậy"
-Mẹ của Tim cho biết như thế.
*
Mọi người mô tả Tim là một người dể mến, làm cho bạn khó quên một khi bạn đã gặp.
Những gì họ mô tả về Tim đều đúng với suy nghĩ của tôi, mặc dù chúng tôi quen nhau không lâu lắm trước khi Tim bỏ đi làm nơi khác. Tim là một người đáng mến, lịch thiệp và hay cười. Giờ thì không còn cơ hội để gặp hay e mail như trước kia. Tôi mong cảnh sát sớm tìm ra hung thủ đã giết anh, để trừng phạt họ một cách đích đáng vàø cũng dể cho Tim
được an giấc ngàn thụ
PHẠM HOÀI LINH

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,176,637
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.