Cậu Bé Hạnh Phúc

04/02/200200:00:00(Xem: 254430)
Cậu Bé Hạnh Phúc
Người viết: Việt Linh
Bài tham dự số: 2-440-vb20112

Việt Linh họ Trần, là một cô gái Việt thuộc lớp tuổi 30’, định cư tại thành phố Montreal hiền hoà của Canada, hiện vừa đi học vừa đi làm. Đây là bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của cô, được viết bằng giọng hiền hoà và tấm lòng đôn hậu đáng quí. Mong Việt Linh sẽ còn tiếp tục viết. Truyện đăng 3 kỳ.

“Lẹ lên, yêu cầu mọi người rời khỏi tàu trước khi cảnh sát Mã tới, tiếng người tài cóâng hét lên.
Chín mươi người vội vã lặn xuổùõng nước lội vào bờ. Tiếng người gọi nhau, tiếng la hét xen lẫn với tiếng sóng tạo nên một âm thanh hỗn độn. Khi tới một chỗ đất trống cạnh một gõc cây, Cang mệt mỏi nằm dài ra, mặt ngước nhìn bầu trời xanh lơ không một áng mâỵ Một niềm vui ngây ngất cóäng với cái mệt và đói làm Cang thiếp đi.
Sáu tháng trước đây, Cang đến Cần Thơ dự một chuyến vượt biên. Tàu mớõi ra tớõi hải phận thì một cơn bão nổi lên. Không hiểu do sợ hãi hay bị sức ép của người chung quanh mà người tài cóâng, một cựu lính hải quân mớõi được thả hơn một tháng đả quay mũi tàu vào bờ. Ngoài một số thanh niên trốõn thoát, những người cóøn lại đều bị bắt giam ở Ngọc Hiển, một trại giam nhỏ của tỉnh Cà Mau. Vài ngày sau, trẻ em và phụ nữ được thả về. Dù Cang đã 19 tuóåi nhưng nhờ nướõc da trắûng trẻo, những người khác xúi Cang khai là 16 để hy vọng được về sớõm.
Vơiù diện tích chưa đầy ba trăm mét vuông, nhà tù này chứa trên một trăm người . Đứng từ xa chờ khám xét trướõc khi vào trại giam, Cang nghĩ đây gíóng trại gà khổng lồ. Chung quanh nhà tù là những thân cây thẳng đóng sát nhau, Cang bắût gặp nhiều cặp mắût bên trong đang nhìn ra. Đặt chân vào tù chừng nửa giờ thì trời xẩm tốõi, Cang bỗng nghe tiếng cán bộ đứng ngoài la lên "Điểm danh". Một người tù lâu năm thì thầm cắût nghĩa cho nhóm của Cang cách thức đếm người trong tù. Người đứng sát cửa kêu "Một", người bên cạnh kêu tiếp "Hai". Tớõi phiên mình phải đọc sốõ kế tiếp người vừa đọc xong. Cứ như vậy cho tớõi người cuốáõi cùng. Người sau cùng sẽ thêm chữ Hết vào con sốõ vừa đọc. Nếu cán bộ thấy con sốõ cuốõi cùng không trùng vơiù tổng sốõ tù nhân thì hắûn bắût phải đếm lại. Nếu đếm lại cũng vẫn như vậy tức là đã cóù kẻ trốõn trại.
Tốõi đầu tiên chập chờn khó ngủ, đêm khuya thanh vắûng ngoài tiếng cóân trùng rỉ rả và tiếng ngáy đâu đó, bỗng Cang nghe một tiếng kêu "Năm mươi ba". Cang bật cười vì ai đó xui xẻo vừa gặp cán bộ trong cơn mộng.
Ở vài ngày Cang quen dần sinh hoạt trong tù. Thích nhất là buổùåi tốõi cóùùõ mục văn nghệ tự phát. Một anh chàng cóùùõ giọng ca truyền cảm thích nhạc Trịnh công Sơn trướõc khi ông ta được áõnh sáõng cáõch mạng rọi vào. Ai thích nghe bản nào cứõ đọc tên bản nhạc sẽ được ca sĩ nghiệp dư này đáõp ứõng liền. Vào tuoiåø Cang mớõi được biếõt những bản nhạc lãng mạn cực kỳ phản động này. Hôm nay Cang được nghe bản Gọi tên bốõn mùa. Tớõi đoạn cuổùáõi, người ca sĩ lập đi lập lại câu : Tin buổùàn từ ngày mẹ cha mang nặng kiếõp người . để kếõt bản nhạc. Không khí đang xì xào trầm hẳn xuốõng. Một giọng ai đóùõ thì thầm:
- Ông Trịnh này biếõt trướõc tương lai. Ông biếõt trướõc nướõc ta sẽ được thốõng nhấõt!
- Lại nóùõi nhảm nữa rồi, một giọng kháõc đáõp lạị : - Tàu ra tớõi hải phận quốõc tếõ là hếõt buổùàn ngay!
Không cần nhìn mặt Cang cũng biếõt người vừa nóùõi là chú Như đã từng vượt biên gần chục lần mà chưa lần nào lên được Tàu lớõn. Lần này vô được Tàu lớõn nhưng máõy lại hư khi mớõi ra cửa biển được vài giờ. Có người ghẹo chú là sốõ phải ở lại xây dựng đấõt nướõc sao cứõ cãi làm chi để khổ vậỵ Chúõ trả lơiøù:
-Tôi cũng muốn làm cho đấõt nướõc giàu đẹp hơn mười ngày nay chứõ, nhưng mấõy ổng cóùùõ muốn tôi đâu. Vì thếõ nên tôi chỉ cóùùõ ba đường để lựa: máõ nuôi, nuôi ma,ùõ hoặc nuôi cáõ mập.
Ở được hơn ba tuần thì trại Cang nhận được khoảng 30 người đàn ông con trai râu tóùõc bù xù. Mặt mũi ai nấõy hốõc háõc. Cang đứõng quan sáõt xem cóùùõ ai quen không thì cóùùõ tiếng người hỏi:
- Phải Cang đóùõ không"
Nghe giọng nóùõi quen, nhưng phải một lúõc Cang mớõi nhận ra Nghi , người bạn cuối năm trung học. Tốõi hôm đóùõ hai người bạn cóùùõ dịp hàn huyên tâm sự.
Con Tàu của Nghi ra khỏi hải phận thì bị hư máõỵ Sau khi dùng hếõt lương thực và nướõc ngọt thì chỉ sốõng nhờ nướõc mưa , mặc sóùõng gióùõ đẩy đưa . Tớõi ngày thứõ mười hai thì gặp một hòn đảo nhỏ, mọi người mừng rỡ nghĩ là một đảo thuộc Tháõi Lan. Lên bờ thì thấõy một ông già đang ngồi váõ lướõị Đang do dự vì không ai biếõt tiếng Tháõi, một người đáõnh bạo hỏi :
- Thưa cụ, đây là đâu vậy "
- Hòn Khoai, ông già trả lờị
Một cóâ gáõi reo lên rồi bấõt tỉnh. Đáõm thuyền nhân sững sờ vì hơn mười ngày trên biển mà vẫn không thoáõt khỏi quê hương yêu dấõu. Kể xong, Nghi kếõt luận:
- Sốõ tao chưa được ăn khoai tây!
Nói xong hắûn rên ư ử . "Mỗi ngày tôi chọn một củ khoai " theo một điệu nhạc đang thịnh hành.
Ở tù Ngọc Hiển hơn hai tháõng thì Cang được tha, Cang biếõt thêm một điều ở Cà Mau: nằm trong mùng vẫn bị muổùãi đốõt vì muổi ở đây cóùùõ vòi dài gấõp đôi những nơi kháõc.
Sau khi ra khỏi tù vài tháõng, Cang lại tham dự một chuyến đi kháõc. Lần này Cang được vô thẳng Tàu lớõn nằm. Vì phải lấõy dầu nhiều lần để người kháõc khỏi nghi ngờ cũng như phải đóùõn kháõch nhiều đợt vào đêm khuya nên chiếõc Tàu phải luẩn quẩn trên sông ba ngày. Ban ngày dù nóùõng bứõc, mui tàu vẫn phải đóùõng lại để bảo mật. Trên tàu cóùùõ vài em bé cóøn búõ sữa nên không khíõ trong tàu thật căng thẳng.Con níõt chưa ý thứõc được hiểm nguy nên thích khóùõc là khóùõc. Lúc đóù vài giọng nóùõi gay gắût vang lên :
- Ông bà làm ơn cho nó uống thuốc ngủ đi, chếõt cả lũ bây giờ.
Chiều thứõ ba trên sông, tàu đang đi chợt ngừng lại. Trong Tàu chưa ai hiểu chuyện gì xảy ra bỗng nắûp Tàu mở toang ra,ï ánh sáõng tràn vào cùng vơiù vài khuông mặt nóùõn vàng phíõa trên nhìn vào. Những khuông mặt rạng rỡ điểm nụ cươì đắûc thắûng. Mọi người trong Tàu kinh hoàng, ai nấõy như bị tê liệt. Tiếng con níõt đang khóùõc cũng im bặt.
Sau nửa giờ nóùõi chuyện phải tráõi, người đại diện Tàu leo xuống ôn tồn giải thích :
- Các anh cáõn bộ biểu chúõng ta mà bị bắût thì đồng bào sẽ bị mấõt hếõt. Chi bằng chúng ta bỏ hếõt tiền của, vàng bạc vào chiếõc nóùõn láõ này thì cáõc anh sẽ bỏ qua cho. Chiếõc nóùõn được chuyền tay từ đầu tớõi cuối Tàu, ai nấõy lặng lẽ rúõt trong túõi, gấõu áõo, gấõu quần mồ hôi nướõc mắût cho vào nóùõn. Tiếõp đóùõ, trên nóùõc Tàu lại óùùõ tiếng qua lại của mấõy cóâng an và người đaị diện Tàu. Mười phúõt sau, người đại diện Tàu lại leo xuống. Lần này giọng nóùõi kháõ gay gắût :
- Cáõc anh cáõn bộ đã thông cảm nhiều mà đồng bào không biếõt điều. Mấõy anh nóùõi cóùùõ nhiều đồng bào cóøn giấõu giếõm không thật lòng. Bây giờ mọi người nên lấõy hếõt những gì cóùùõ trong người rồi bỏ vào đây. Nếõu lần này mà cũng chưa vừa ý mấõy anh sẽ đi kháõm từng người .
Chiếõc nóùõn láõ lại đi du lịch lần nữa. Kỳ này ai nấõy đều rét . Sốõ lượng tiền, nhẫn, dây chuyền, vòng vàng tăng lên gấõp bốõn năm lần trướõc. Mắût mấõy anh sáõng rỡ lên dướõi áõnh nắûng ban chiều. Những bàn chân nhảy vội sang chiếõc Tàu hải quân bên cạnh làm con Tàu nhỏ chòng chành một lúõc. Khi con Tàu lấõy lại thăng bằng, mọi người thở phào như trúõt được tảng đáõ vô hình đè trên ngực họ. Đáõm con níõt òa lên khóùõc. Lần này chẳng ai buồn để ýõ đếõn chuyện nhỏ nàỵ Giữa bản hòa tấõu bi thương đóùõ,một giọng nóùõi đàn ông lớõn tuổùåi thì thào bên tai Cang:
- Đừng bao giờ quên quân cướõp ngày này nhé cháu !
Sau bốõn ngày đêm trên biển, tàu Cang ghé vào một hòn đảo cóùùõngười Mã Lai ở. Sau hai ngày chờ đợi, nhân viên Cao Uỷ tị nạn và cảnh sáõt Mã hộ tốõng mọi người đưa đếõn Bidong bắût đầu kiếõp sốõng tị nạn. Mớõi đặt chân tớõi đảo, bản nhạc Nghìn Trùng Xa Cáõch đưa tiễn những người rời đảo vang lên khiếõn hình ảnh những người thân cóøn ở lại quê hương như xa vời vợi trong lòng Cang . Mặc dù những căn nhà gỗ nhỏ bé chen chúc nhau làm chóng ngợp mắût nhưng bài tình ca trên loa pháõt thanh gây trong hồn Cang một cảm giáõc lâng lâng . Kháõc hẳn tiếng loa ra rả kêu gọi sản xuấõt hoặc nhạc chiếõn đấõu chốõng Mỹ ở quê nhà mà hàng ngày mọi người phải chịu đựng.
Vui biếõt mấõy khi Cang gặp lại Nghi trên hòn đảo nàỵ Sau hơn một tháõng, Cang nhận được thư của bác Vị và chị Thảo cùng sốõ tiền vài chục Mỹ kim. Bác Vị là chị của bốõ Cang .Bác cóùùõ ba người con: anh Tha, chị Hương và chị Thảo. Gia đình bác và gia đình Cang rấõt gần gủị. Lúc trướõc, anh em Cang hay đếõn nhà bác chơị Gia đình bác đi báõn chíõnh thứõc năm 1979. Hai bác nhờ cóùùõ vốõn mang theo nên đã mở tiệm buôn báõn. Công việc bận rộn khiếõn hai bác không cóøn nhiều thời gian lo cho con cáõị. Anh Tha đua đòi theo bạn bè, bỏ học, hút xáõch. Hai bác đã cho đi cai thuốõc nhiều lần nhưng anh vẫn chứõng nào tật ấõy. Một tốõi đi học về, chị Thảo thấõy anh nằm sõng sượt trong nhà tắûm bên cạnh vài góùõi bột trắûng. Xe cứu thương đếõn chỉ để xáõc nhận cáõi chếõt của anh. Sau cáõi chếõt của đứõa con trai lớõn, hai bác tỉnh ngộ, báõn hếõt thương vụ cho người quen. Quáõ đau buổùàn và ân hận nên chỉ nửa năm sau bác trai cũng mấõt. Chị Hương lập gia đình rồi, căn nhà lớõn chỉ cóøn lại bác Vị gáõi và chị Thảo cóøn đang đi học.
Đốõi vớ Cang, ở đảo là quãng thời gian thần tiên nhấõt trên đờị. Có tiền bên Mỹ gửi sang, hàng ngày được Cao-Ủy nuôi, không cóùùõ bốõ mẹ kiểm soáõt, Cang theo Nghi tập tành hút thuổùáõc, tốõi ra mấõy quáõn bên bờ biển nghe nhạc tình uổùáõng cà phê vơiù bạn bè, thả hồn vơiù gíõo biển. Giấõy tờ bảo lãnh cóùùõ vài trục trặc nên gần hai năm sau Cang mớõi được nhận vào Hoa Kỳ.


Nhìn lên màn ảnh thấõy chuyến bay đếõn trễ gần hai tiếng, Thảo thở dài nói vơiù mẹ:
- Biếõt thếõ này, mình đi sớm làm chi !
Tốõi qua, Thảo trằn trọc khóùõ ngu,û nhớ lại những kỷ niệm hồi nhỏ vơiù mấõy đứõa em họ. Nàng nhớõ hay đòi mẹ cho đếõn nhà chú Ân để được chơi vớiù anh em Cang vì cáõi hàng rào trướõc nhà không cho anh chị em nàng ra khỏi đóùõ mà không được phép của bốõ mẹ. Nàng thích khu phốõ Cang ở, lúc nào cũng nhộn nhịp và ồn ào của một xóùõm lao-động.
Thảo hy vọng sẽ hướõng dẫn Cang trong bướõc đầu hội nhập vơiù nếõp sốõng Mỹ. Chỉ rõ những cạm bẫy của thếõ giớõi tự do mà không ít thanh thiếõu niên Việt Nam lỡ sa bướõc vào, trong đó cóùùõ anh nàng. Điều này mỗi khi nghĩ lại, nàng lại giận bốõ mẹ vì quáõ mê say kiếõm tiền để bảo đảm tương lai anh chị em nàng đếõn nỗi anh nàng vướõng vào con đường xì ke ma túy. Cuóáõi cùng mấõt cả mạng sốõng. Tận mắût nhìn xáõc anh co quắûp vì overdose, Thảo mấõt một thời gian dài mớõi tìm lại thăng bằng.
Chờ mãi, chuyến bay cũng phải tớõi. Lẻ tẻ những khuổùân mặt da vàng ráõm đen ngơ ngáõc xuấõt hiện. Thảo nhận ra liền khi Cang tớõi vì Cang cóùùõ gửi hình cho mẹ con nàng. Thảo kéo mẹ về phía Cang:
- Phải Cang không, bác và chị đây!
- Chào bác, chào chị!. Cang rụt rè đáõp lại. Dẫn mẹ và Cang đếõn parking lấõy xe, sau khi mọi người đã an tọa, nàng quay sang nói vơiù đứõa em ho ï:
- Bây giờ chị chở Cang đi ăn phở nhe !
- Tùy chị, em sao cũng được, Cang đáõp lạị
Bacø Vị xen vào:
- Con nên cho em nóùõ về tắûm rửa nghỉ ngơi đã, chị Hương mời ăn chiều nay rồị, ăn phở hôm kháõc cũng được.
- Đàng nào cũng gần trưa rồi, Thảo trả lời mẹ. Trên đường về con cũng phải đi ngang Santa Ana, Hai năm trên đảo chắûc là Cang thèm phở lắûm nhỉ "
Vào tiệm phở Cang thấõy mọi thứõ đều lạ. Thực đơn cóùùõ tớõi mười loại phở kháõc nhau làm Cang hoa cả mắût. Cang rụt rè nóùõi:
- Bác và chị ăn gì, kêu cho cháu vớõi.
Một thanh niên cầm giấõy búõt đứõng chờ. Thảo gọi tô nhỏ cho mẹ, hai tô lớõn cho nàng và đứõa em họ. Cang nóùõi vơiù người thanh niên :
- Anh cho xin một chén cơm.
- Để làm gì vậy cháu bác Vị thắûc mắûc.
- Ăn phở xong, cho cơm vào nướõc phở ăn ngon lắûm đóùõ bác.
Hai mẹ con bà Vị được dịp cười thoải máõị Thảo thấõy thương hại đứõa em họ :
- Ở đây không ai làm vậy hếõt. Để chị kêu cho Cang tô xe lửa.
Thảo sực nhớõ lại hồi còn nhỏ cậu em họ này mê ăn phở đếõn nỗi mỗi khi bị cảm cúm hay nhứõc đầu sổ mủi, một tô phở nóùõng cóùùõ óâng hiệu như một viên thuổùáõc aspirin.
Ăn uổùáõng xong, theo thóùõi quen Cang lấõy điếõu thuổùáõc đưa lên môị Đang định châm lửa thì Thảo nóùõi:
- Nhà hàng này không cho hút thuổùáõc. Láõt nữa ra ngoài Cang hãy hút.
- Em tưởng ở Mỹ mình muổùáõn làm gì thì làm chứõ" Cang ngạc nhiên hỏị. Ở đây không bằng Việt Nam sao chị"


- Bên Mỹ đi từ vùng này sang vùng kháõc không phải xin giấõy. Nhưng họ cấõm trẻ em dướõi 18 hay 21 uổùáõng rượu, tùy theo tiểu bang. Cáõi đóùõ thua Việt Nam á: lớõn nhỏ uổùáõng rượu thả dàn. Họ cũng cóùùõ một sốõ luật lệ nữa mà bên mình không cóùùõ như cấõm uốõng rượu rồi láõi xe à
- Như vậy đâu phải là xứõ tự do, Cang thắûc mắûc.
- Họ cho rằng tự do của một người chấõm dứõt khi tự do của người bên cạnh bắût đầ. Thảo kiên nhẫn giải thích. Chẳng hạn em không được mở nhạc hếõt cỡ ban đêm làm cho người hàng xóùõm không ngủ được. Khóùõi thuốõc lá có thể làm phiền một sốõ người . Ở đây chị cóùùõ thể ra đường chửi tổng thốõng Mỹ mà không bị bắût nhưng nẽu chị hăm bắûn ông ta thì cảnh sáõt sẽ hỏi thăm liền.
- Như vậy lại thua Việt-Nam nữa rồị. Em óùùõ thể chửi và hăm bắûn tổng thốõng Mỹ và cả gia đình ông ta nữa mà không sao hếõt, cóùùõ thể cóøn được giấõy khen nữạ
- Đúõng rồi! Thảo pháõ lên cườị. Chị nhớõ em đoạt danh hiệu cháõu ngoan bác Hồ tớõi lúõc lên tàu mà.
Cang cười theo, mặt đỏ lên vì mắûc cở. Cái xứ Mỹ này sao mà cóùùõ nhiều luật lệrắûc rốõi quáõ!

Hôm nay thứ bảy nghỉ làm, vợ chồng chị Hương đếõn chở Cang đi ăn sáng. Chọn một quán trong khu Phướõc Lộc Thọ, vừa ngồi xuốõng, chị Hương hỏi Cang muốõn ăn gì, Cang trả lời:
- Chị gọi cho em một ly cà phê sữa . Em íõt khi ăn sáõng.
- Bây giờ mười giờ rồi đâu cóøn sáõng nữa.
- Vậy chị kêu cho em tô phở táõi nhỏ .
Cang thấõy trong tiệm toàn tóùõc đen. Tiếng Việt ồn ào như ở chợ Cầu Ông Lãnh. Thú vị hơn nữa ở đây nhiều người vừa nhâm nhi cà phê vừa phì phèo điếõu thuốõc không như quán phở quê mùa hôm nọ Cang được dẫn vào.
Chợt Cang cảm thấõy như có ai đang nhìn mình. Quay về hướõng đóùõ thì thấõy một người đứõng lên, Cang reo lên:
- Chúõ Như
- Em biếõt anh Như, chị Hương hỏi.
- Chị cũng biếõt Chú Như" Lần này tớõi phiên Cang ngạc nhiên.
- Chị làm chung bệnh viện vơi anh Như mà, chị Hương giải thích.
Sau một lúc tâm sự, Cang được biếõt chúõ Như qua Mỹ đã gần một năm.
Chú làm việc ba buóåi tốõi mỗi tuần chỗ bệnh viện nơi chị Hương làm y táõ. Khi làm thêm giờ phụ trội vào buổi tốõi, chị Hương có dịp gặp chú Như.
Ngoài ra chúõ còn ghi danh học bán thơi gian và đứng bán hàng phụ cho người bạn ở phốõ Bolsa này. Cang nghe chú Như nói mà phục lăn:
- Chúõ kiếõm ở đâu ra giờ mà làm nhiều việc thếõ"
- Làm ngày không đủ , tranh thủ làm đêm, làm thêm giờ ngủ. Chú Như cười đáõp lạị. Vợ Chồng chị Hương và Cang bật cười to tiếng làm vài người ngồi chung quanh quay lại nhìn. Chị Hương nóùõi:
- Anh Như làm em nhớõ tớõi thanh niên bị buộc phải xung phong đốõt đuổùáõc đào kênh để vượt chỉ tiêu. Kiểu đóùõ chỉ được ba ngày là theo bác. Câu của anh đổi là "làm thêm cuõi tuần" nghe đúõng thực tếõ hơn.
Anh Quỳnh chồng chị Hương nóùõi với Cang:
- Ở đây thời gian đầu ai cũng phải làm như vậy hếõt. Cóùõ lẽ mai mốõt Cang cũng không kháõc đâu.

Gần mười tháõng trôi qua từ ngày Cang đếõn Mỹ. Ban ngày học anh văn, buổùåi tốõi làm báõn thời gian cho một tiệm Việt Nam. Cang cũng đã mua được một chiếõc xe cũ để khỏi phải đi xe buýõt hoặc làm phiền người kháõc. Sốõng chung vơiù bác Vị và chị Thảo, Cang tìm lại hình ảnh ấõm cúõng gia đình mà gần hai năm trên đảo Cang không có.
Tuần trướõc sau giờ làm, bạn bè đếõn rủ đi chơi, hơn hai giờ khuya mớõi về. Mở cửa vào, Cang thấõy chị Thảo đang ngồi phòng khách coi ti-vi. Cang ngạc nhiên vì bình thường chị ngủ sớõm. Chị Thảo nóùõi giọng không vui:
- Em về trễ sao không gọi điện cho bác hoặc chị biếõt trướõc. Ở nhà lo lắûng vì không biếõt cóùùõ chuyện gì xảy ra không.
- Em xin lỗi chị. Cang ngượng ngùng đáõp lại, thầm nghĩ mình đâu cóøn con níõt mà đi đâu cũng phải xin phép.
Cuổùáõi tuần Cang tìm đếõn nơi chú Như làm việc, nóùõi vơiù chúõ về ýõ định muổùáõn dọn ra ngoài ở chung với bạn bè. Chú trầm ngâm một hồi rồi nói :
- Ở Việt Nam thì bị kềm kẹp quá, ai cũng nghĩ hạnh phúc là được hoàn toàn tự do, muõn làm gì thì làm. Nhưng không đúõng như vậy đâu cháõu . Cái gì quá trớn đều có hạị Nhiều người bị đói lâu ngày trên biển, khi được tàu cứõu đã ăn thật nhiều nên bị bội thực chếõt. Từ kinh nghiệm đóùõ, về sau những người cứõu chỉ cho ăn ít cháõo lúõc đầu rồi mớõi từ từ tăng dần để bao tử người đóùõi quen dần. Đi chơi thứõc khuya nhiều chỉ cóùùõ hại chứõ chẳng cóùùõ lợi. Ở chung vơiù bạn bè một thời gian cháõu sẽ thấõy hạnh phúõc là cáõi cháõu hiện đang co’.
Nghe xong, Cang thấõt vọng. Hỏi ýõ kiếõn là để nghe chú Như táõn đồng, chỉ cáõch xin phép ra ở riêng để bác và chị không giận thì lại nghe ýõ ngược lạị Nhưng ýõ đã quyếõt, Cang chọn một buổùåi tốõi để xin phép bác ra ở riêng.
Bác Vị nhẹ nhàng nóùõi :
- Ở đây chỉ cóùùõ bác cháõu mình mà cháõu lại không thích ở chung. Cuổùáõi tuần hay khi nào rảnh nhớõ lại bác ăn cơm, đừng cóùùõ ngại ngùng gì hếõt. Bấõt cứõ lúõc nào cháõn ở vơiù bạn muổùáõn trở lại vơiù bác cũng được hếõt. Cháõu cứõ cói bác như ba máõ cháõu vậỵ
Chị Thảo rươm rướõm nướõc mắût:
- Chị cóùùõ làm gì cho em buổùàn không"
- Không cóùùõ gì đâu chị, Cang vội vàng chốõị. Em ở chung vơiù mấõy người bạn để gần chỗ làm và gần trường học. Em hứõa sẽ thăm bác và chị mỗi tuần.
Chỉ hai tuần đầu sau khi ra riêng là Cang ghé thăm bác và chị. Sau đóùõ theo bạn bè đi chơi, nhậu nhẹt, háõt karaoke Cang quên hếõt. Cuổùáõi tuần đi chơi khuya về, sáõng thứõ hai vào lớõp, Cang ngủ bù ngay trên bàn. Tốõi thứõ sáõu hay thứõ bảy chị Thảo thường gọi Cang đếõn nhà ăn cơm, nhưng Cang hay thoáõi tháõc kiếõm cớõ phải làm thêm hay cóùùõ bài thi phải học để từ chốõị . Nhiều lần sau buổùåi nhậu khuya, hôm sau dậy thấõy miệng đắûng khô, đầu óùõc choáõng váõng Cang cảm thấõy cháõn chường, thấõy cuổùäc sốõng vô vị không cóùùõ niềm vui. Lúc đóùõ Cang thấõy thiếõu vắûng tình cảm ấõm áõp nơi gia đình bác Vị. Đồng thời Cang lại sợ sự chăm sóùõc quáõ kỹ của bác và chị Thảo dành cho mình. Cang thấõy nhà bác gò bóùõ chật chội . Nhiều lúõc suy nghĩ mông lung, Cang chẳng hiểu mình muốn gì. Thỉnh thoảng gặp chúõ Như, Cang nóùõi những băn khoăn suy tư của mình cho chúõ nghe.

Mở choàng mắût dậy, Cang thấõy đầu nhứõc như bũa bổ. Đầu và tay tráõi bị băng. Nướõc biển được truyền vào cáõnh tay phảị Dần dần Cang nhớõ lại mọi chuyện. Đêm trướõc sau khi đi làm xong Cang cùng bạn bè đi háõt karaoke Gần nửa đêm Cang mớõi ra khỏi quáõn láõi xe về nhà. Đang láõi xe ngon trớõn thì kíõnh chiếõu hậu chợt chóùõi sáõng, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một chiếõc xe húõc mạnh vào phíõa tráõi của xe Cang khiếõn chiếõc xe trượt sang lane bên cạnh. Cùng lúõc đóùõ chiếõc xe đàng sau trờ tớõi thắûng gấõp , nhưng không kịp do tốõc độ cao nên cũng đụng vào xe Cang, đầu Cang đập vào kíõnh phíõa trướõc . Cang nhớõ mình cóùùõ kêu lên một tiếng trướõc khi ngấõt đi.

Cang nghe thấõy xì xào tiếng chị Hương đang nóùõi chuyện vơiù một cóâ y táõ bằng tiếng Việt ở cửa phòng. Thấõy Cang mở mắût, chị đếõn gần và dịu dàng nóùõi:
- Em tỉnh dậy rồi, may mắûn không bị nặng lắûm. Lúõc nãy chị cóùùõ gọi về nhà, báõo cho chị Thảo biếõt làm chị ấõy khóùõc bù lu bù loa
- Sao chị biếõt em ở đây mà đếõn!
- Đây là bệnh viện của chị mà. Nóùõi xong thấõy mình lỡ lời, chị Hương cười chữa lại, chị làm ở đây được mấõy năm rồi Sáõng nay lúc đếõn làm, cóùùõ người bạn cho biếõt cóùùõ người Việt bị tai nạn vào cứõu cấõp đêm qua nên chị tò mò đếõn xem.
Chị Hương cho biếõt chiếõc xe gây ra tai nạn do một thanh niên say rượu láõị Anh này sẽ phải ra tòa vì phạm luật. Cang nhờ cóùùõ đeo dây an toàn nên thoáõt chếõt. Đầu đụng vào kiếõng xe khiếõn tráõn chảy máõu nhiều nhưng không bị gì liên quan đếõn não bộ. Tay tráõi bị gãy xương nhẹ nên chỉ vài tuần sẽ lành. Chị Hương nóùõi tiếõp:
- Chị Ly là bạn cùng khóùõa vơiù chị phụ tráõch khu nàỵ Em cần gì cứõ cho chị ấõy biếõt. Có thể tốõi nay bác sẽ tớõi thăm em.

Sáõng nay thứõ bảy, ngủ dậy Cang thấõy đầu bớõt đau. Nhờ áõnh nắûng ban mai lung linh qua cửa sổ giúõp Cang bớõt bi quan hơn mấõy hôm trướõc. Từ hôm bị nạn tớõi giờ, hếõt ca làm là chị Hương ghé thăm. Tốõi đếõn chị Thảo đếõn chơi vài tiếng nên Cang thấõy bớõt cóâ đơn. Đang ngồi nghĩ ngợi mông lung bỗng chúõ Như xuấõt hiện trướõc cửa Chúõ cười nóùõi:
-Cậu bé sao đếõn nỗi này"
-Không trả lời câu hỏi của chúõ, Cang hỏi ngược lại :
-Sao chúõ biếõt cháõu ở đây
-Hôm qua chúõ gặp bác và cóâ Thảo ở chợ Việt Nam. Cô Thảo cóùùõ kể cho chúõ nghe
-Chị Thảo cứõ kêu cháõu về ở chung lại vơiù bác và chị . Chúõ nghĩ sao "
-Chúõ Như nhìn Cang trìu mếõn:
- Đêm qua chúõ cứõ nghĩ về tự do và hạnh phúõc mà cháõu đã tâm sự với chúõ. Tự do mà không tự chếõ không đem lại hạnh phúõc cho con ngườị. Nướõc sông nằm giữa hai bờ giúõp cho người ta di chuyển hoặc vượt biên nhưng nếõu tràn ra ngoài chỉ gây lụt lội. Hạnh phúõc thuóäc về tim chứõ không nằm trong sự thông minh hoặc tài sản. Chúõ biếõt nhiều người cải tạo sung sướõng hơn người cai tù mặc dù cuổùäc sốõng của họ cơ cực hơn nhiều. Cáõi đóùõ nhờ tình thương của người thân biểu lộ qua vài kýõ quà đơn sơ hàng tháõng. Cháõu đang đi tìm hạnh phúõc nhưng cóùùõ lẽ cháõu đã không thấõy nóùõ trong những cuổùäc đi chơi thâu đêm tráõc táõng vơi bạn bè. Hạnh phúõc của cháõu là tình yêu của người thân bên kia đại dương và của những người lo lắûng khi cháõu làm gì không đúng hoặc khi cháõu gặp nạn bên này. Một nhà văn nào đóùõ cóùùõ noíõ: Tôi sẵn sàng bỏ hếõt danh vọng, sự nghiệp để cóùùõ một người đàn bà chờ tôi mỗi bữa cơm tốõi Chú mong cháõu dùng dịp này để suy nghĩ về những gì chú nóùõi và quyếõt định lại hướõng đi của mình.
Nóùõi tớõi đây, cóùùõ lẽ ân hận vì thấõy mình đề cập một vấõn đề cóùùõ thể làm người bệnh nhứõc đầu thêm, chúõ Như cười nóùõi:
- Chúõ xin lỗi đã nóùõi vơiù cháõu chuyện này. Đáõng lẽ chúõ phải để hôm kháõc. Chú phải nhận là cháõu cóùùõ cóâ chị thật tuyệt vời. Hôm qua kể chuyện tai nạn của cháõu mà cóâ ấõy cũng làm rơi mấõy gíọt lệ.
Cang mỉm cười vì câu nóùõi của chúõ . Tốõi hôm đóùõ trong giấõc ngủ Cang mơ thấõy chị Hương giớõi thiệu cóâ bạn y tá cóøn độc thân của chị cho chú Như để chúõ hếõt ăn cơm tốõi một mình….
Mùa đông 2002
Viet Linh

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
16/11/201800:00:00(Xem: 1149)
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2018. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida, vùng đất rất quen với bão lụt. Bài viết mới của ông là chuyện khởi nghiệp trên đất Mỹ.
14/11/201800:00:00(Xem: 2493)
Tác giả là một cây bút nữ, cư dân San Jose, đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Sang năm thứ 18 của giải thưởng, Lê Nguyễn Hằng nhận thêm giải Vinh Danh Tác Giả, với bài viết về “Ba Thế Hệ Tuổi Dậu” và bài “Từ Độ Mang Ơn”. Sau đây là bài mới của bà trong mùa Lễ Tạ Ơn.
13/11/201800:00:00(Xem: 1993)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết thứ tư của ông.
12/11/201800:00:00(Xem: 1921)
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice—A Journey of Hope” của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, một tác giả từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009. Cô sinh năm 1970 ở Đà Nẵng, 15 tuổi vượt biên, định cư tại Mỹ năm 1986 với tên Crystal H. Vo. Kết hôn và thành con dâu một gia đình Mỹ, cô đã dành trọn thì giờ để học sống và viết bằng Anh ngữ. Sau họp mặt Viết Về Nước Mỹ 2018, cô tự hứa mỗi tháng phải viết một bài bằng tiếng Việt. Sau đây, là bài viết mới cho mùa lễ Tạ Ơn.
11/11/201800:00:00(Xem: 2388)
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Vui vẻ nhưng bốp chát, thẳng thừng. Sống độâng, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Bài mới viết của ông là tự truyện hiếm có: trực chiến với Pit Bull, loại chó chiến trận lợi hại nhất. Chúc tác giả mau hồi phục công lực.
10/11/201800:00:00(Xem: 2485)
Tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên 2001 và đã liên tục góp bài. Sau nhiều năm tham gia ban tuyển chọn, từ 2018, Trương Ngọc Bảo Xuân hiện là Trưởng Ban Tuyển Chọn Viết Về Nước Mỹ. Sau đây, thêm một bài viết mới.
09/11/201800:00:00(Xem: 3301)
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và vừa chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới của ông.
08/11/201800:00:00(Xem: 3045)
Tác giả là người gốc Huế, hiện đang định cư tại Canada. Với bài viết “Đi Tìm Xác Ba”, bà đã nhận giải Hồi Ức 50 năm trận chiến Tết Mậu Thân. Bài Viết về nước Mỹ gần đây của Susan Nguyễn là “Thăm Cali, Nhớ Vườn Xưa, Nhớ Mẹ”. Sau đây là bài viết mới nhất.
06/11/201800:00:00(Xem: 3192)
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; định cư, tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth University. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả trở lại với Viết về nước Mỹ từ 2016. Sau đây, thêm một bài viết mới.
05/11/201800:00:00(Xem: 2708)
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas, sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Bài viết mới nhất kể về một tai nạn của tác giả. Kính chúc bà mau hồi phục.
31/12/201400:00:00(Xem: 25288)
Với bài “Lính Mỹ Gốc Nail” và 5 bài khác trong năm, tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Trần Du Sinh cho biết ông là một kỹ sư hàng hải, 37 tuổi, lớn lên khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa.
30/12/201400:00:00(Xem: 9256)
Tác giả tên thật Nguyễn Vi Lam, 35 tuổi, hiện là cư dân Sacramento, cho biết ông đã theo dõi chương trình Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm nay.
29/12/201400:00:00(Xem: 9519)
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nươc Mỹ. Sau nhiều năm phụ vụ như một viên chức tại miền Đông, bà chọn Little Saigon làm nơi hưu trí và tìm thấy an bình. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201400:00:00(Xem: 12470)
Trọng tội của chàng tài tử là chuyện 25 năm xưa: hai người Việt vô can bị chàng rủa xả và hành hung thậm tệ. Tác giả bài viết đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với nhiều bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ.
27/12/201400:00:00(Xem: 11591)
“Hồ Trường” là bài thơ nổi tiếng từ đầu thế kỷ 20 của danh sĩ Quảng Nam Nguyễn Bá Trác (1881-1945), viết trên đất Tầu trong thời ông hường ứng phong trào Đông Du.
26/12/201400:00:00(Xem: 8033)
Từ một góc cà phê Starbuck, nhìn đường phố và thế giới mù sương. Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas.
25/12/201400:00:00(Xem: 17642)
Trong những ngày chờ Lễ Giáng Sinh năm nay, miền Bắc California có trận bão lớn. Mời đọc bài của Lê Nguyễn Hằng viết về người bạn thân từ thủa học trò Tuy Hoà. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014.
24/12/201400:00:00(Xem: 8364)
Như tựa đề, bài viết là một chuyện kể cảm động xẩy ra trong một chiều giáng sinh. Tác giả Phương Hoa, định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng, vừa làm nail vừa học.
22/12/201400:00:00(Xem: 8622)
Tác giả là một viên chức hành chánh, sau nhiều năm làm việc tại miền Đông, đã chọn Little Saigon để hưu trí. Với nhiều bài viết đặc biệt, bà cũng đã nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm trước.
21/12/201400:00:00(Xem: 22027)
Người Việt đầu tiên ở Quận Cam từ thời 1957 là điệp viên cộng sản Phạm Xuân Ẩn. Tác giả bài viết là người đã cấp thẻ nhà báo cho Ẩn.
20/12/201400:00:00(Xem: 9089)
Tác giả là một nữ kỹ sư hiện cư trú tại Austin, Texas. Với but hiệu Chúc Chân, cô đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ.
19/12/201400:00:00(Xem: 13592)
Tác giả là cư dân Texas. Ông giảng dạy tại đại học và là một chuyên viên hoà giải. Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của ông là “Tạ Ơn”, đã phổ biến nhân mùa Thanksgiving. Bài mới viết của tác giả là câu chuyện ý nghĩa về đời sống tại Mỹ.
18/12/201400:00:00(Xem: 10602)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bài viết cho thấy cách nhìn, cách nghĩ có nhiều nét riêng biệt. Mong Lê Minh Nguyên tiếp tục viết và bổ túc địa chỉ liên lạc cùng sơ lược tiểu sử.
17/12/201400:00:00(Xem: 5992)
Tác giả là cựu sĩ quan VNCH, giảng viên trường Sinh ngữ quân đội, cựu tù cải tạo. Ông cũng là tác giả sách "Hành Trình về Phương Đông" do "Xây Dựng" xuất bản năm 2010.
17/12/201400:00:00(Xem: 6085)
Đó là tiếng chân tưởng như của Ông Già Noel. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ XII, 2012.
31/12/200600:00:00(Xem: 393704)
Ngày bà nội tôi còn sống, nội thường kể chuyện đời xưa cho chúng tôi nghe. Ngoài những chuyện thần thoại, cổ tích với các ông tiên, bà tiên, nội tôi còn kể những câu chuyện của đời thật
30/12/200600:00:00(Xem: 340599)
Lạnh quá! Gió buốt từng cơn! Đã hơn hai giờ đồng hồ... Vẫn chưa thấy bóng dáng chiếc xe buýt. Mọi người ai nấy đều cóng lạnh, đi tới đi lui cố gắng cử động để máu huyết lưu thông tạo nhiệt
28/12/200600:00:00(Xem: 301688)
Một buổi sáng vào khoảng giữa năm 2005, tôi nhận được một phong bì vàng gởi tới bởi phòng an ninh của công ty nơi tôi đang làm việc. Mở ra, bên trong là một xấp tài liệu viết bằng Anh Ngữ
26/12/200600:00:00(Xem: 933020)
Sáng thứ bảy nhưng trời nóng sớm vì mùa hè còn nợ mấy hàng cây đang hồi xanh lá. Ong Hoàng lẩm bẩm với cây chanh ngoài sân sau, nhổ cỏ, vun gốc, tưới nước…Tánh ông, thích hay không thích
24/12/200600:00:00(Xem: 296871)
Trước khi viết bài này, tôi có nói với chị Cả của tôi: - Chị à, tui định ca cẩm về cái chuyện đi học nail, đi thi nail rồi đi làm nail để phải "chịu đời" với ba cái chuyện bực mình, nhưng sợ bị "nhàm hàng"
23/12/200600:00:00(Xem: 261006)
Người Việt Nam mình thường nói "vô phước đáo tụng đình" , có nghĩa là bất đắc dĩ mới đem nhau ra ba tòa quan lớn để phân xử. Bởi vì kiện tụng nhau rất tốn kém, có khi còn tán gia bại sản nữa là khác
21/12/200600:00:00(Xem: 301842)
Ngoài trời tuyết đang rơi, tuyết thật trắng, như những miếng bông gòn từ trên không rơi xuống, bao phủ mảnh sân nhà tôi, độ dày cả một tấc. Tôi và các bạn tôi đang tụ họp để uống cà phê
20/12/200600:00:00(Xem: 319342)
Đầu tháng Bẩy, mùa hè, từ miền Bắc, tôi bay về miền Nam California dự ngày hội ngộ của các cựu học sinh trung học Ngô Quyền. Từ phi trường LAX, tôi được hai anh chị bạn đón về vùng
19/12/200600:00:00(Xem: 222708)
Sức khỏe là một phần tối ư quan trọng trong đời sống con người. Chúng ta ai cũng hiểu biết, nhưng bạn không thể hình dung sức khỏe đã ảnh hưởng trên con người đến mức độ nào!
18/12/200600:00:00(Xem: 279268)
Trân Nguyên, mi giỏi há con… Mi ỉ làm "bác sĩ" rồi tha hồ đem hết mấy Ôn - Cha - Chú lên mổ xẻ … toang hoang cho thiên hạ hắn tròn xoe con mắt hết trơn… À há. Mi có ngon kỳ ni viết chuyện
27/12/200300:00:00(Xem: 338700)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 338215)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 220811)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 203577)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 229010)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 246627)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 234370)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 283301)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 239884)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 242042)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Với mong muốn trở thành dịch vụ lưu trữ hình ảnh phổ biết nhất, khoảng giữa tháng 11/2018, nhà phát triển ứng dụng Google Photos đã phát hành công cụ mới có tên là PhotoScan. Đây là một giải pháp hoàn hảo, giúp biến những bức tranh quý giá thành các bản sao kỹ thuật số cực kỳ dễ dàng.
Chủ nhật tuần thứ 2 của tháng 11/2018, khi Mặt Trăng đang còn là Trăng non, phần lưỡi liềm chứa ánh sáng treo nghiêng lơ lửng gần chân trời phía tây lúc hoàng hôn. Với ánh đất (sự chiếu sáng phần tối của mặt trăng do ánh sáng từ đất ánh lên) mạnh, được kết hợp thêm bởi Sao Thổ tỏa sáng trên bầu trời đêm buổi sớm, cho ra kết quả là hình ảnh tuyệt đẹp có thể nhìn thấy bằng mắt thường đối với những người leo núi.
Khoảng giữa tháng 11/2018, trong động thái nhằm củng cố dịch vụ tài chính ở Đông Nam Á, Grab ra mắt tính năng chuyển tiền xuyên biên giới thuộc Grab Financial. Sản phẩm sẽ chính thức phát hành vào đầu năm 2019
Khoảng giữa tháng 11/2018, người ta đã phát hiện một hố thiên thạch khổng lồ nằm dưới thảm băng dày 800 mét tại Greenland. Hố sâu hiện ra cho thấy 12,000 năm trước, một tảng thiên thạch cấu tạo từ sắt đã đâm xuống với tốc độ 19 km/s.
Một lần nữa, những bảo bối trong bộ truyện Doraemon cho thấy những dự báo về công nghệ đi trước thời đại. Trong một tập truyện ngắn, chú mèo máyDoraemon đã trình diễn khả năng gom ánh sáng Mặt Trời lại thành các viên đá, có thể dùng để chiếu sáng hoặc sưởi ấm bất cứ khi nào cần thiết. Khoảng giữa tháng 11/2018, các nhà khoa học đã biến điều đó thành sự thực, dù nó hơi khác một chút so với trong truyện.
Sẽ có khá nhiều người cảm thấy nực cười khi một vị lãnh đạo cao cấp của một chính phủ và thậm chí còn phụ trách về an ninh mạng lại không có chút kiến thức nào về máy tính. Tuy nhiên, đây không phải là trò đùa, vị bộ trưởng mới được chỉ định của chính phủ Nhật Bản – ông Yoshitaka Sakurada, 68 tuổi – được giao trọng trách đứng đầu văn phòng phụ trách an ninh mạng của chính phủ dù ông chưa từng sử dụng một chiếc máy tính nào.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========