Đêm Chống Khủng Bố Trên Vịnh Ba Tư

26/09/200100:00:00(Xem: 161339)
Bài tham dự số: 02-360-vb80927


Khoảng năm 1988, cuộc chiến giữa Iran và Iraq đã khiến hải quân Hoa Kỳ phải gởi nhiều chiến hạm vào vùng vịnh Ba Tư để hộ tống các tàu dầu Kuwait. Chiến hạm Hoa Kỳ đã trở thành mục tiêu bắn phá của Iran.
Gió cát sa mạc mang đến những màn bụi mờ giăng kín khắp bầu trời vịnh Ba Tư. Những tia nắng đầu ngày như mất đi sắc hồng thẳm thiên nhiên để biến thành sắc hoàng thổ nặng nề. Bầu trời mờ đi do những sương bụi li ti. Những hôm trời nặng hơi sương, đầu gió đã qua rồi, nhưng những tia bụi vẫn bị sương mù giữ lại. Sương và bụi quyện chặt lấy nhau khiến tầm nhìn trên biển thêm hạn chế, không xa quá ba hải lý. Đường chân trời thì tuyệt nhiên biến mất. Màu xám cố hữu của chiến hạm cũng nhuộm màu hoàng thổ khi sương và bụi lắng động trên thân sắt lạnh của con tàu.
Trong điều kiện khắc nghiệt về thời tiết, đêm nay chiến hạm của tôi vẫn đang tiếp tục cuộc tuần hành theo thường lệ nơi phía Bắc của vịnh Ba Tư. Ngoài nhiệm vụ tuần hành, chúng tôi còn trực tiếp bảo vệ trên không và trên biển cho hai xà lan khổng lồ làm căn cứ tiếp vận giữa khơi và các tàu nhỏ vét mìn và tuần tiểu trong vùng. Tối nay, sương và cát cùng quyện lấy nhau phủ kín cả bầu không khí đại dương, khiến trăng sao mờ mịt, đêm như vô tận vô cùng.
Trên đài chỉ huy, mỗi người mỗi phần việc, ai cũng chăm chú lo nhiệm vụ của mình. Ánh sáng cực nhỏ của các đèn hồng ngoại tuyến chỉ đủ để thấy lờ mờ các vật chung quanh. Chắc có lẽ trên khuôn mặt của mọi người, ai ai cũng lộ rỏ nét đăm chiêu và căng thẳng. Thỉnh thoảng các cuộc điện đàm với các tàu bạn mà âm thanh trung thực đã bị phá đi lại réo lên qua máy vi âm phá tan bầu không khí đầy im lặng và ưu tư.
Hạm trưởng đang ngồi trên ghế chỉ huy của ông, dáng im lìm bất động. Một tay chống cằm, ông nhìn chăm chăm khoảng trời đen như mực phía trước và không ai biết ông đang suy nghĩ gì. Ông ngồi đây trong tư thế của vị chỉ huy tối cao của toàn chiến hạm, những quyết định của ông sẽ ảnh hưởng không ít đến sinh mạng của tất cả sĩ quan, thủy thủ thuộc quyền. Ông ngồi đây như người anh cả trong gia đình có bổn phận chăm lo cho bầy em, giúp gia đình vượt cơn giông tố. Những chặng đường đã đi qua của người anh cả trên sông lạch chằn chịt của miền nam nước Việt, những kinh nghiệm máu xương suốt mấy chục năm trời từ những ngày đầu tiên trong quân ngũ với cấp bậc thấp nhất, những suy nghĩ, dáng dấp cung cách của một nhà trí thức với nhiều bằng cấp đại học, tất cả đã khiến mọi người phải kính phục. Thường ông rất ít nói khi đứng ở đài chỉ huy, ông chỉ lắng nghe và ban mệnh lệnh. Ông có thói quen đứng ở đây lúc sáng sớm, nhất là những hôm trời đẹp với ánh bình minh rực rỡ. Ông thường nói không có gì đẹp hơn biển và mặt trời lúc ban mai.
Bên cạnh ông là viên sĩ quan trực phiên trẻ tuổi, vừa mới tốt nghiệp trường đại học hải quân Hoa Kỳ, đây là phiên trực thứ hai của anh. Anh đang làm quen với nhiệm vụ của mình. Có lẽ anh đang thầm cầu nguyện cho một đêm trôi qua thật bình yên.
Trung tâm thông tin tác chiến là đôi tai và cặp mắt của chiến hạm. Với các máy rada tinh vi và các máy điện báo cực mạnh, họ có thể nhìn xuyên qua những dặm dài của sương mù và đêm tối, lắng nghe được các cuộc điện đàm, thăm dò và phát hiện các mục tiêu tầm xa. Đây cũng là nơi đã khai hỏa các dàn tên lửa phòng không đáng kể. Phiên trực của các chuyên viên tác xa trong tình huống sẵn sàng như đêm nay thật căng thẳng. Họ phải cố sức chống chọi lại những cơn buồn ngủ, mệt mỏi giữa phiên trực khuya dài suốt sáu tiếng đồng hồ với yêu cầu tập trung cao độ về thính cũng như thị lực.
Còn đúng năm phút nữa là đồng hồ chỉ đúng một giờ sáng. Đột nhiên máy rada phát hiện một tàu siêu tốc cở nhỏ đang lao về phía chiến hạm. Có lẽ đây là một tàu cảm tử của phe địch với mục đích lao nhanh vào mục tiêu rồi phát nổ với sức công phá thật mãnh liệt. Thêm vào đó đêm tối khiến ông nhòm và các xạ thủ đại liên ở ngoài lườn tàu hầu như không phát hiện được một chút gì về con tàu siêu tốc nguy hiểm này. Không còn một phút giây nào nữa để chuẩn bị, phản ứng phải tức khắc và kịp thời để chặn đứng và phá tan hành động điên rồ của đối phương. Sĩ quan chiến thuật tác chiến nhanh chóng điều động và phối hợp để điều khiển vị thế của chiến hạm cho phù hợp với mục tiêu tác xạ cũng như phương án phòng thủ. Ông thừa lệnh hạm trưởng ban bố lệnh báo động tác chiến trên toàn chiến hạm. Phóng thanh loa vang, cắt ngang những giấc ngủ say của những thủy thủ: "General quarter, general quarter. All hand man battle station…".
Tôi tung chăn, mang vội đôi giày và bộ quân phục trong tình thế vô cùng cấp bách. Tiếng quát tháo đốc thúc các vị chỉ huy có một sức đẩy thật lạ lùng. "Come on, move it, move it…". Trong chốc lát tôi đã có mặt trong tổ cứu hỏa của buồng máy chính. Viên sĩ quan mới ra trường trông lúng túng thấy rõ lúc ban đầu. Vị thượng sĩ già đứng đăm chiêu, khuôn mặt không một nét lo âu. Có lẽ ông đã trải qua nhiều kinh nghiệm chiến đấu. Tất cả chỉ chờ một tiếng nổ thôi, rồi nước tuôn xối xả, và lửa bén và cuộc chiến đấu sẽ thực sự mở màn. Một vài tiếng cười vang lên quanh tôi như cố phá tan bầu không khí ngột ngạt. Thế nhưng sự chờ đợi vẫn khiến cho không gian chật hẹp của con tàu thêm căng thẳng. Thì ra ở nơi nào đó trên địa cầu cái gian nan và nguy hiểm vẫn chầu chực đêm ngày. Những người ra đi trong sương gió đêm nay, biền biệt xa người thân yêu hơn nửa vòng trái đất, đang hy sinh mạng sống của mình cho một nghĩa vụ thiêng liêng không định nghĩa được.
Chỉ trong vài phút tính từ khi lệnh báo động được ban bố, con tàu siêu tốc đang ở trong vị trí nguy hiểm. Đài chỉ huy yêu cầu cho đối phương đổi hướng và tỏ dấu hiệu thân thiện nhưng vẫn không có dấu hiệu trả lời. Toàn chiến hạm đã tức khắc án ngữ các vị trí chiến đấu. Tinh thần sắp sẵn cao đô như giây thiều được căng cứng tới mức tối đa.
"Bẻ hết bánh lái về phía tay phải, tốc độ 30 hải lý, tiến tới".
Chiến hạm nghiêng sâu rồi lượn vòng với tốc độ nhanh theo mệnh lệnh. Tiếng động cơ như gào lên hòa với tiếng sóng xát mạnh vào hông tàu tạo nên một âm thanh kinh dị lạ lùng.
"Nạp đạn, sẵn sàng", nhân viên xạ thủ chuẩn bị khai hỏa qua hệ thống điều khiển rada. "Fire, fire, fire..."
Họng thần công 76mm liên tục nhả đạn. Mục tiêu đổi lộ trình để tháo chạy, chiến hạm đã nhanh chóng chạy song song với đối phương như mèo đuổi chuột. Đạn vẫn liên tục nhả cho đến khi mục tiêu đã hoàn toàn biến mất trên màn rada. Đối phương đã hoàn toàn biến mất trong đêm thâu. Hai mươi phút trôi qua, vẫn không có một dấu hiệu đáng ngại nào khác. Có lẽ con tàu siêu tốc đã hoàn toàn tan xác. Ngày mai chúng tôi sẽ tuần tra khắp trên khu vực nằm trong tầm tác xạ để thu thập thêm kết qua.û ]
"Chấm dứt phòng thủ tác chiến, trở lại phiên trực hải hành bình thường trên toàn chiến hạm".
Phút căng thẳng đã trôi qua, mệnh lệnh trên loa phóng thanh không còn hối hả và gấp rút như trước đây. Đồng hồ chỉ đúng hai giờ bốn mươi lăm sáng. Giờ đây cơn buồn ngủ lại tiếp tục hoành hành, mọi người cố tiếp tục ngả lưng thêm vài tiếng đồng hồ nữa trước khi trời sáng.
Rồi chiến hạm vẫn trôi triền miên trong đêm thâu và sóng nước. Biết đâu trong vài ba phút nữa còi báo động lại vang lên và một cuộc chiến đấu mới lại mở màn.
Tôi cứ cho sự kiện xảy ra vừa rồi là một cơn mơ. Bởi vì những cơn mơ thường dễ lặp lại và khó khi nào biết trước.

Huỳnh Phương Lộc

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 804,528,332
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.