Mẹ Là Cái Vai, Là Chỗ Dựa Êm Ái

06/05/200100:00:00(Xem: 171107)
Bài tham dự số: 02-237-vb0507

Bà Xuân Nguyễn, cư trú tại Loan Beach, Nam California đã góp cho giải thưởng Việt Báo nhiều bài Viết Về Nước Mỹ đặc biệt. Mùa Lễ Tạ Ơn, bà có bài về “Cám Ơn, không phải dễ.” Sau đây là bài viết mới của bà dành cho mùa lễ Me.ï



Boston, tháng 5 năm 2001

Mẹ kính yêu của con,

Thưa Mẹ, mới đây mà con đã xa Mẹ hơn một năm rồi. Hàng tuần con đều gọi điện thoại để thăm hỏi Mẹ nhưng hôm nay con muốn dành cho Mẹ một "bất ngờ" là gửi thư thăm Mẹ và con kính tặng Mẹ một món quà nhân ngày lễ Mother's Day. Con ước mong Mẹ sẽ vui khi đọc thư và vừa ý với món quà mọn này.
Mẹ cũng đã hiểu tính con trầm lặng, ít nói nên thư là một phương tiện giúp cho con dễ diễn đạt tâm tư tình cảm hơn mặc dầu con không học tiếng Việt nhiều. Đó là ngôn ngữ mà Mẹ đã ru con bằng những điệu ru ca dao đầu đời.
Mẹ kính yêu, ngồi trên bàn viết thư cho Mẹ bỗng con kịp nhận ra một điều là khi mà trí nhớ con biết khắc ghi những hình ảnh của quá khứ, sự hiểu biết của con được mở ra thì Mẹ là người luôn luôn ở bên cạnh con. Mẹ còn là cái vai, là chỗ dựa êm ái và vững chắc của con từ ngày con còn trong bụng Mẹ cho đến lúc lọt lòng, hôm nay và mãi mãi về sau.
Mẹ đã kể cho con nghe thời gian hơn 9 tháng con không chịu nằm yên trong bụng Mẹ mà con thường xuyên gây cho Mẹ những cơn chấn động, ói mữa, không ăn được, mệt mỏi, nặng nề, khó ngủ. Đến khi chào đời con là một đứa bé khó nuôi, đau ốm liên miên vì hệ thống miễn nhiễm của con yếu ớt không đủ sức chống chọi cái môi trường ô nhiễm ở xứ mình.
Gần như tháng nào con cũng bịnh phải không Mẹ" Mẹ phải nghỉ làm để đưa con đi bác sĩ, cho con ăn, uống thuốc và dỗ con ngủ. Khó có một giấc ngủ bình yên đến với con nhất là về đêm, con hay khóc, Mẹ phải vác con lên vai rồi đi đi lại lại. Con hành Mẹ quá nên con đau thì Mẹ cũng đau theo. Khi con ngủ được thì Mẹ cũng thiếp đi vì mệt.
Đến lúc hết bịnh, con ngủ một giấc dài. Thỉnh thoảng con mở mắt lại thấy Mẹ ngồi bên cạnh mĩm cười. Mẹ lau mồ hôi cho con khỏi cảm lạnh hoặc sửa tư thế nằm của con cho ngay ngắn. Nhờ vậy mà con có một vóc dáng cân đối như bây giờ. Mẹ lại không tin vào các chị giúp việc cho nên bận rộn cở nào Mẹ cũng tự tay pha sữa, làm thức ăn để trong tủ lạnh trước khi đi làm. Mẹ chu đáo như vậy mà con cứ bịnh, hết cảm sốt đến tiêu chảy rồi sốt xuất huyết.
Suốt quãng đời bé dại của con, Mẹ đã cực với con rất nhiều. Nhưng đến khi lớn khôn Mẹ cũng chẳng thảnh thơi. Tối đến Mẹ ngồi cạnh con để kèm cho con học. Con khoe với Mẹ điểm cao, học bạ tốt, Mẹ rất vui. Mẹ thưởng cho con những bửa ăn ngon, những bộ quần áo mới kèm theo những nụ hôn âu yếm. Đã nhiều lần và ngay cả bây giờ Mẹ thường nói phần thưởng của con là phần thưởng của Mẹ, hạnh phúc của con là của Mẹ.
Thưa Mẹ, con còn nhớ những ngày cơ cực sau 75, mỗi một công nhân viên tiêu chuẩn chỉ được mua có nửa ký thịt một tháng thì Mẹ cũng nhường để cho con mau ăn chóng lớn mà đáng lý Mẹ cần phải bồi dưỡng để có sức đi làm nuôi con.
Lý lịch của gia đình mình càng ngày càng xấu vì Bố là sĩ quan "ngụy" mà còn vượt biên nữa nên Mẹ đã bị cho nghỉ việc. Lúc nào Mẹ cũng nghĩ đến tương lai của con. Những món gì có giá trong nhà Mẹ lần lượt bán đi tìm đường cho con vượt biên. Con còn quá nhỏ nên không muốn xa Mẹ chút nào nhưng cuối cùng con gạt nước mắt để vâng lời Mẹ. Con biết là Mẹ cũng không muốn xa con. Nhiều lần con đi nhưng không thoát. Thấy con về Mẹ lại vui mừng ôm con vào lòng mà quên hẳn số tiền lớn đã vào tay bọn lường gạt. Sau nầy khi lớn lên con mới hiểu được tâm lý tình cảm mâu thuẫn dày vò trong tâm trí Mẹ. Một mặt Mẹ muốn cho con đi thoát, một mặt Mẹ không muốn xa con.
Lúc đường vượt biên không còn được chấp nhận thì nhà mình cũng không còn gì để bán nữa. Văy mà cuối cùng mẹ con mình lại ngồi máy bay. Giấy tờ ra đi được giải quyết. Cả hai mẹ con đang mơ đến một thiên đàng, nơi đã có bố đi trước mở đường. Nhưng tất cả chỉ là ảo vọng. Đi để đoàn tụ gia đình nhưng thực tế là một cuộc chia tay vĩnh viễn.


Con còn nhớ sau khi đưa mẹ con mình về nhà, thì hôm sau Bố đã bỏ mẹ con mình ra đi vì Bố đã có một mái ấm gia đình khác mà ông đã cố tình giấu diếm. Tuy con đã đến Mỹ, đã được học hành nhưng con vẫn oán trách ông là một con người tệ bạc và vô trách nhiệm.
Bước đầu ở xứ người đầy rẫy những khó khăn... Con thấy Mẹ thật can đảm và giàu nghị lực. Mẹ không hề than vãn mà cố gắng tìm cho mình một lối thoát bằng cách làm bất cứ một việc gì, chấp nhận bất cứ một mức lương nào miễn là gia đình mình được sống còn.
Trời đã không phụ lòng người. Mảnh đất cơ hội này đã cho Mẹ một việc làm, cho con những trợ cấp tài chánh để tiếp tục học. Theo thời gian những khó khăn dần dần qua đi.
Mẹ thương yêu, mỗi lần con về thăm Mẹ, lòng con xót xa và ái ngại vô cùng. Tóc Mẹ bạc thêm nhiều, vóc dáng Mẹ gầy đi, nụ cười sớm tắt. Con biết Mẹ cố nén sự đau khổ để cho con yên tâm. Mẹ chỉ có mong ước bình thường giản dị là có một mái ấm gia đình nhưng cũng không có được và con thì không sao mang đến cho Mẹ cái hạnh phúc giản dị đó. Lắm lúc con nhận thấy mình thiếu sót bổn phận.
Con đã đến tuổi trưởng thành. Con rất cô đơn khi sống xa gia đình và làm việc trong một môi trường mới. Trái tim con đã biết những rung động đầu đời, ngẩn ngơ trước vẻ đẹp của một người khác phái nhưng vẫn còn rất ngây thơ, khờ khạo. Con không biết viết văn hay làm thơ như những thi sĩ "thuở làm thơ yêu em". Con cũng không biết viết những lời thú nhận:

Ta làm thơ cho đời
và biết bao người con gái.
Có bao giờ làm thơ cho Mẹ ta đâu!
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
Mà cứ đêm về thao thức làm thơ...

Nhưng con đã mất rất nhiều thời gian để theo đuổi một ảo ảnh.
Ngày con ra trường có rất đông bạn bè đến chung vui, nhưng khi con báo tin phải nhận việc tại một tiểu bang miền Đông xa xôi lạnh giá thì chẳng có một bóng hồng nào đưa tiễn. Cuối cùng chỉ có Mẹ. Mẹ đã bỏ Cali nắng ấm tình nồng để đến bên cạnh con. Thế mà:

Con đã quên mất thềm xưa dáng Mẹ ngồi chờ
Giọt nước mắt già nua không ứa nổi.

Thưa Mẹ, ở tuổi nào con cũng còn vụng dại mà Mẹ thì lúc nào cũng sẵn sàng tha thứ. Mẹ không trách con trai nhưng thâm tâm Mẹ vẫn muốn con là một đứa con gái vì con trai không gần gũi Mẹ nhiều.
Con không là nàng Anna Jarvis, người con gái đã sáng lập ra ngày Mother's Day ở Mỹ. Thuở nhỏ cô đã theo Mẹ nhổ cỏ dại trong vườn hoa cẩm chướng mà Mẹ cô trồng. Con cũng không là những người con gái Việt Nam lựa cho Mẹ những chiếc áo dài hợp với màu da của Mẹ vì con không rành thẩm mỹ.
Hôm nay đã vào xuân nhưng trời vẫn còn se lạnh, con xin gửi đến Mẹ chiếc áo parka có mũ trùm đầu. Con mong rằng nó sẽ giữ cho Mẹ ấm áp mỗi khi Mẹ ra ngoài trong một cái xứ mà một ngày có khi hai, ba mùa thất thường.
Mẹ ơi, con nhớ một nhà văn nào đó đã viết: "Trên thế giới có rất nhiều kỳ quan nhưng kỳ quan đẹp nhất vẫn là trái tim của người Mẹ".
Trái tim của Mẹ hay lòng Mẹ thật bao la. Nhiều nhà thơ văn đã so sánh Mẹ là một nải chuối thơm tho, một dòng suối ngọt ngào, là một đại dương mênh mông ... Con không nhớ hết. Vốn tiếng Việt của con đã nghèo nàn, sang đây lại không được trau dồi thêm cho nên con nghĩ một cách đơn giản Mẹ ạ. Mẹ là cái vai để cho con dựa vào lúc ấu thời để con có được những giấc ngủ bình yên. Mẹ là cái vai để cho con nương tựa về vật chất và tinh thần khi con lớn lên và ra đời. Mẹ đã cho con những lời khuyên răn, những bài học vô giá.
Sang Mỹ con đã hấp thụ cái khoa học kỹ thuật, cái nếp sống văn minh trật tự ở xứ người nhưng cái văn hóa trọng cá nhân chủ nghĩa, chỉ biết cái gia đình hạt nhân vẫn còn rất xa lạ với con. Mẹ đã dạy con biết trân quý những tình cảm gia đình và đại gia đình, tình yêu quê hương làng xóm từ ngày con chào đời và sống cạnh Mẹ.
Dù tim con có ấp ủ một hình ảnh nào và nếu có ai hỏi con ai là người thương con nhất cũng như con thương ai nhất -- lúc giàu sang, phú quí cũng như lúc nghèo nàn, yếu đau -- thì con không chút do dự mà trả lời: Đó là Mẹ tôi.
Cuối thư con xin mượn lời của một thi sĩ để nói với Mẹ:

Bức thư này như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày ... sẽ tới.

Con kính chúc Mẹ dồi dào sức khoẻ, không cứ gì trong ngày Mother's Day mà ngày nào Mẹ cũng hạnh phúc cả. Thương Mẹ thật nhiều.

Con trai của mẹ.
Trọng

XUÂN NGUYỄN

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 809,209,767
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.