Noel

13/03/200100:00:00(Xem: 156930)
Noel
Bài tham dự số 195-VB1208

Mùa giáng sinh đang tới là dịp để hồi tưởng nhiều đoạn đời, khi viết về nước Mỹ. Bài viết của Thiên Hương hôm nay gợi ý điều ấy. Cô Hương là con lớn một gia đình HO, chỉ vừa tới Mỹ 3 năm, hiện đã đủ khả năng coi về Process Engineering cho một hãng điện tử. Bài viết được chính cô chuyển đến Việt Báo bằng email.



Thời tiết đang bước vào đông, nên ông mặt Trời đi ngũ rất sớm. Mới có 5 giờ chiều mà phố xá đã lên đèn. Xe cộ nối đuôi nhau tìm chỗ để đậu vào parking lot của trung tâm thương mại South Cost Plaza. Đâu đâu cũng có những dãy đèn trang trí nhấp nháy vui tươi báo hiệu mùa Giáng sinh đang đến...

Phải mất đến 15 phút tôi mới tìm được một chỗ trống để de xe vào. Chúng tôi xuống xe khúm núm trong chiếc áo có nón, bước vào trong Mall. Cửa hàng nào cũng bày biện những mặt hàng trông thật đẹp mắt và có mùi thơm phức. Chỗ nào hầu như cũng có những hình ảnh của Chúa Hài Đồng, ông già Noel, cảnh tuyết rơi, đồ kim tuyến lấp lánh với nhạc giáng sinh thật vui tươi, nhẹ nhàng như toát lên một bầu không khí đầm ấm, đầy tình thương. Đi từ cửa hàng này sang cửa hàng kia y như lạc vào một thành phố nào đó mà nhìn hoài không thấy chán mắt vì các mặt hàng quá sức phong phú. Ở Mỹ, cái gì cũng rộng rãi, to lớn: nào là cửa hàng đồ chơi Barbie shop, nào cửa hàng Disney thật cứ như một thế giới Wonderland. Tôi cũng còn bị lôi cuốn, mơ màng, nói chi đến các trẻ con! Đứa nào cũng đòi cha mẹ mua cho chúng nếu không con gấu lông xù, thì cũng con Mickey mouse nào đó. Không Teletubbies thì cũng Pikachu hay Pokemon, Powerpuff girl, hoặc Hello Kitty. Ai ai cũng tấp nập mua sắm và xách về những túi đồ thật to, y như sợ rằng những ngày cuối của năm cũ chóng qua đi!

Trong khi các đứa nhỏ chạy tung tăng qua lại các cửa hàng, tôi tìm một băng ghế để ngồi nghỉ chân. Tôi lục trong giỏ mang ra một phong thư mà lúc chiều lấy vào chưa kịp xem. Mọi ngày khi nhận "mail", tôi không để ý lắm vì thường chỉ là những bill phải trả tiền, hay những tờ quảng cáo vớ vẫn, rất hiếm khi có được một lá thư viết tay như hồi ở Việt Nam. Lá thư tôi đang cầm đây được viết bằng tay, không có đề tên người gửi. Tôi vội mở ra đọc: thì ra là một thiệp giáng sinh đơn giãn tự vẽ với những dòng chữ như sau:

"Mong rằng ở nơi xứ sở phồn hoa đó, Hương vẫn giữ mãi được tâm hồn đơn sơ của ngày nào. Chúc Hương và gia đình một mùa giáng sinh an lành, đầy hồng ân Thiên Chúa. Ký tên: Soeurs Maria G. và Ana (nhớ lần gặp gở đặc biệt ... Noel năm xưa) "

Tôi vô cùng bàng hoàng vì đây là hai người mà tôi đã mang ơn suốt hơn hai mươi năm ròng! Nhìn hết thiệp vẽ đến dòng chữ, rồi lại đến phong bì, tôi không tìm ra được được điạ chỉ nào hầu có thể biết rằng nguồn gốc lá thư ấy từ đâu đến và tại sao lại đến được, ngoài dấu bưu điện ghi Dalat 25.11.2000 14.800 đồng. Tôi ngồi thừ ra, mắt hoa lên như đang xem một cuốn phim quay chậm:

"... Hôm ấy, đúng vào ngày Noel, tôi trốn trại về thăm gia đình. Ra đi từ lúc trời còn sương mù dày đặc, tôi không dám đi ra lộ chính vì sợ bị bắt. Tôi men theo con đường đất trong các làng mạc mà đi. Thời buổi đó phương tiện di chuyển còn thô sơ lắm, từ vùng này sang vùng kia thường đi bộ là chủ yếu, nếu khá lắm là chỉ đi xe đạp, và xe đò thì một hai ngày mới có một chuyến ra vào nên lúc nào chiếc xe cũ kỹ cũng phải đèo bồng vừa hàng hóa vừa người di chuyển thật thảm thương: đầu thì chổng lên, đuôi thì xệ xuống đất. Tôi cứ bước đều từ sáng đến chợp choạng tối trong một tâm trạng âu lo quên cả ăn uống. Đến khi trước mắt chỉ còn là một màu đen hòa với tiếng ếch nhái kêu rên rĩ, tôi hoàn toàn mất luôn phương hướng. Như "Thằng bé tí hon" (trong truyện khi bị cha bỏ rơi trong rừng, chỉ mong có ánh đèn leo lét, dù là nhà của ông Khổng Lồ ăn thịt người …..), tôi sợ đến muốn khóc, và cố đi thêm một đoạn nữa trong hi vọng tìm ra được một ngôi nhà nào đó. Cuối cùng thì tôi lạc vào một làng người Thượng (dân tộc thiểu số vùng cao nguyên). Tôi mạnh dạn gỏ cửa một túp lều tranh:

"Có ai ở nhà không""

Một người đàn ông Thượng ló đầu ra, thấy tôi vái 2 cái, nói gì tôi không thể hiểu. Tôi cứ đẩy cửa bước đại vào. Bên trong, ngoài ông ra còn có một đứa con trai độ 6 tuổi đang ngồi thổi lửa. Hình như cây củi ướt quá nên khói tỏa um đầy nhà, nhưng qua ánh lửa lờ mờ, tôi cũng có thể thấy sơ sơ bên trong. Ông ta đứng nhìn tôi từ đầu đến chân, có vẽ sợ sệt, tự chỉ vào ông, và nói:

"Fulrô" rồi lắc đầu xua tay.

Tôi không hiểu gì cả, cũng lắc đầu. Rồi ông lại chắp tay lạy tôi làm tôi càng không hiểu, vì cả hai không ai có một ngôn ngữ nào chung để thông cảm nhau được. Tôi nhìn lại tôi: lưng đeo ba-lô lính, mặc quần vải nhuộm đen, đầu đội nón lá, và ... đặc biệt chân đi dép cao xu làm từ vỏ bánh xe! Trông tôi có vẻ "cán bộ" lắm, hèn nào ông ta sợ tôi. Lúc này, lửa đã cháy lên, ông nói với đứa con trai cái gì đó, xong tôi thấy nó len lén lấy cây thánh giá đang treo trên tường và giấu ngay dưới rơm. Nó lấm lét nhìn tôi, và sau đó tiếp tục nướng con gì xỉa vào cây đũa thật thơm mùi cháy làm tôi cảm thấy đói cồn cào ruột và chảy cả nước miếng. Đến phiên tôi lại kêu ông ta, chỉ chỉ vào tôi và nói:

"Cán bộ", xong lắc đầu, xua tay.

Có lẽ chúng tôi đã hiểu ra sự việc. Oâng kêu đứa con: "Uldrin!" và chỉ vào tôi. Thằng nhỏ cầm cái xâu thịt đưa tôi. Tôi đói quá nên ăn ngấu nghiến: cái con gì hình thù giống con chuột lắm . . Đúng rồi, thằng Uldrin đang bắt 1 con khác trong cái rọ ra và xé bộ lông để chuẩn bị nướng! Tôi sợ quá, nhưng đói nên ăn vẫn ngon như thường. Aên xong, ông ta làm dấu nói tôi đi theo ông trong đêm tối khoảng nửa tiếng, và gỏ cửa một căn nhà. Có một người phụ nữ Việt ló đầu ra nhìn và cũng sợ sệt, mở cửa cho tôi vào, cúi đầu không nói gì. Tôi biết ý nên nói: "Thưa chị, cho em tá túc đở đêm nay, em không phải là cán bộ, chị đừng sợ". Chị ấy vừa nhìn tôi, vừa kéo tôi vào nhà, vì ngay lúc đó có một ánh đèn dầu xa xa đi tới. Chị chỉ vào gầm giường, nói tôi chui vào đó. Có tiếng gỏ cửa:

"Cho xét hộ khẩu đi. .. vẫn có hai bà thôi chứ" Không có ai lạ vào chứ" Có ông nào không" (cười nham nhở) . . " Dạ không". Khi tiếng hỏi đã đi xa, chị ấy lôi tôi ra và nói thì thầm:"Em phải im lặng nhé, nếu không chết cả đám!". Một hồi sau, chị kêu tôi xuống bếp, tự giới thiệu là Sơ Maria Goretti và người kia là Sơ Ana, dòng tu Mến Thánh Giá, bị ép buộc ra khỏi dòng để về . . đi lao động, nhưng hai chị là những người cuối cùng quyết không rời khỏi dòng. Chúng tôi ngồi lặng lẽ. Chị Maria đọc kinh, hát bài "Đêm Thánh vô cùng" và chia cho chúng tôâi mổi người một củ khoai lang luộc để . . ăn Reveillon đón mừng Chúa sinh ra đời. Lúc ấy là 12 giờ 15 đêm. Tôi cảm động, rươm rướm nước mắt. Thửơ đó, tôi chưa hiểu gì nhiều về Thiên Chúa, nhưng tôi cũng lẩm bẩm cầu nguyện theo hai chị: "Chúa đã đến thế gian làm người vì tội lỗi của nhân loại. Trong giờ phút này xin Chúa hãy tha thứ mọi tội lổi cho chúng con và cũng xin Ngài tha thứ cho họ, vì họ chưa biết Chúa! . .. Chúng tôi cứ ngồi như vậy trong thinh lặng, đến 4 giờ sáng thì Sơ Maria dúi vào tay tôi ít tiền, mở cửa chỉ đường cho tôi đón xe đi về. . .

Sau này khi tôi tự đi tìm học giáo lý và xin được chịu phép báp-têm cũng vào ngày Noel nhưng sau đó 5 năm, tôi đã lấy tên thánh là Maria Goretti để tưởng nhớ việc làm của hai chị ấy. Rồi từ ngày đó đến nay tôi không được gặp lại các chị ấy nữa. ..

"Mẹ ơi, thưởng cho con một con Barbie này nhé! Con thương mẹ lắm (nịnh!) Sao mẹ không mua gì cho mẹ hết vậy"

Tiếng gọi của con gái tôi đã đưa tôi về thực tại. Chẳng là vì tại hôm nay tôi có hứa với nó sẽ cho nó một món quà, sau khi đã Check Mark những Items mà nó đạt được nguyên trong tháng: nào là phải ngoan, dạ thưa với ông bà, làm homework, ăn uống không phí phạm, dọn dẹp áo quần gọn gàng . . Tôi muốn nó phải như vậy để nó biết quý những món đồ chơi mà nó có được, cũng phải "khổ lắm" mới có, có lẻ vậy, nên nó biết thân phận, ráng phải là "good girl", nếu không thì cũng mệt mỏi la hét nó!! Aáy vậy mà nó vẫn còn mơ Santa Claus sẽ đến cho quà vào Christmas Eve, và mang đôi vớ treo ngoài cửa nữa chớ! Tuổi trẻ thật là hồn nhiên!

Còn tôi, tôi cũng mơ . . .Santa Claus đến, nhưng không phải đến để cho tôi món quà: Tôi cảm thấy rất đầy đủ rồi, măc dầu từ ngày sang Mỹ đến nay tôi chưa hề mua cho chính tôi một bộ áo quần nào. Ai cho gì tôi mặc nấy, nên có khi bạn bè hỏi tôi mặc size mấy (nhìn nhìn) size con nít 12" Hay size người lớn Petite, 2, 4 " tôi xin chịu vì tôi không biết thật. Tôi rất bằng lòng với hiện tại mình đang có và tôi không đòi hỏi gì cả. Sống ở nước Mỹ, chịu khó đi làm rồi thì ai ai cũng có đầy đủ cơm ăn áo mặc trong một sự tự do.

Santa Claus ơi, hãy đến nước Việt Nam nhỏ bé kia đi: biết bao trẻ em đường phố xanh xao gầy gò, xơ xác, đang nằm co quắp lạnh lẽo từ tâm hồn đến vật chất, mà trong giấc mơ chỉ thấy có chén cơm, cũng như con bé Hương ngày xưa, đã có lần không muốn thức dậy, chỉ muốn ngũ, vì ngũ để được mơ, được ăn một chén cơm trắng cá chiên, có chùm nho bóng mượt cho thật đã . . mà không phải thức dậy để thấy mình chỉ là kẻ đói rách đáng thương! Xin Santa Claus hãy cho các trẻ em đó những bộ áo quần lành, ít thức ăn và nếu được, xin cho các em những ngôi trường để các em được đi học, phát triển chất xám, để bớt đi những cảnh đau lòng vì túng quẩn các em phải đi giựt dọc, lượm bao nilông, đánh giầy, bán vé số hay "đứng đường" thất học . . . Santa Claus ơi, khi thức dậy, các em sẽ chắc chắn vô cùng hạnh phúc và sung sướng, vì giấc mơ đã thành sự thật. Có em nào muốn mình trở thành người vô thừa nhận của xã hội đâu" Tất cả chỉ tại thời cuộc và chế độ: các em chỉ là nạn nhân . . .

Mùa giáng sinh đang đến rồi đó, đánh dấu 2000 năm đã trôi qua từ ngày Chúa đến thế gian vì nhân loại ... Và nước Việt Nam của chúng tôi cũng đã bị chìm đắm trong 25 năm không tự do, không nhân quyền. Oâi, biết đến bao giờ đây, biết đến bao giờ mới có một mùa giáng sinh thât sự "an lành" trên quê hương nước Việt mến yêu"

Thiên Hương.
Noel 2000.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
16/09/201900:00:00(Xem: 950)
Anne Khánh Vân, sinh năm 1974 tại Saigon, tốt nghiệp kinh tế tại Pháp, hiện sống và làm việc tại miền Đông Hoa Kỳ, từng nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2007 với tự truyện “Duyên Nợ Với Nước Mỹ.
14/09/201900:00:00(Xem: 2597)
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia.
13/09/201900:00:00(Xem: 1754)
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2018 năm thứ XIX.
12/09/201900:00:00(Xem: 2142)
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2018 năm thứ XIX.
11/09/201900:00:00(Xem: 1753)
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C.
10/09/201900:00:00(Xem: 2257)
Kông Li là bút hiệu vui vẻ của Phạm Công Lý, tác giả đã dự Viết về nước Mỹ từ 2009. Ông cùng gia đình đến Mỹ từ 1994 theo diện HO, định cư tại Boston.
09/09/201900:00:00(Xem: 1941)
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014, ông tên thật Trần Phương Ngôn, đã sống ở trại tỵ nạn PFAC Phi Luật Tân gần mười một năm
07/09/201900:00:00(Xem: 1809)
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa
06/09/201900:00:00(Xem: 4222)
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa
05/09/201900:00:00(Xem: 5040)
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa
31/12/201500:00:00(Xem: 9009)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo.
30/12/201500:00:00(Xem: 9905)
Tác giả từng nhận giải Vinh Danh Tác Giả Viết Về Nước Mỹ 2013. Cô định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. đầu thập niên 90, cư dân Berryhill, Tennessee, làm việc trong Artist room của một công ty Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201500:00:00(Xem: 16460)
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC của Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại tiểu bang South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College.
26/12/201500:00:00(Xem: 10273)
Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2014. Định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng,
25/12/201500:00:00(Xem: 10778)
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa, ông kể,
24/12/201500:00:00(Xem: 41724)
Tác giả vượt biên: Rạch Giá đến Mã Lai, Pháp 1979, Mỹ 1987. Tốt Nghiệp Electrical Engineering 1990 tại University of Illinois at Urbana, Champaign, Illinois
22/12/201500:00:00(Xem: 9663)
Trước Tháng Tư 1975, tại Saigon, tác giả từng cộng tác với tuần báo Tuổi Ngọc và là một trong những cây bút học trò được bạn đọc yêu mến.
21/12/201500:00:00(Xem: 12611)
Tác giả là một nhà giáo, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991, hiện là cư dân Westminster, California. Viết Về Nước Mỹ 2014, với 14 bài, trong đó có bài “Chú Lính Mỹ,” Phùng Annie Kim đã nhận giải danh dự.
20/12/201500:00:00(Xem: 6374)
Tác giả từng nhận giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA ngành giáo dục năm 2000
20/12/201500:00:00(Xem: 7186)
Tác giả từng nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm 2010. Ông là một Linh mục Dòng Truyền giáo Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago. Nhiệm sở hiện ở Alice Springs, Northern Territory,
19/12/201500:00:00(Xem: 9019)
Tác giả là một Kỹ sư Dầu Khí làm việc cho một Công ty Liên Doanh tại Việt Nam, đã tham gia khóa tu nghiệp một năm tại Chicago (2014, 2015). Là con của một sĩ quan Võ Bị Đà Lạt,
18/12/201500:00:00(Xem: 8312)
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Ông là một y sĩ thuộc hội Ái Hữu Y Khoa Huế Hải Ngoại. Tốt nghiệp Y Khoa Huế năm 1973, thời chiến tranh,
17/12/201500:00:00(Xem: 8541)
Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Từ nhiều năm qua, ông là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ có sức viết mạnh mẽ
16/12/201500:00:00(Xem: 9892)
Tác giả sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O1. vào năm 1990, hiện đã về hưu và an cư tại Westminster.
15/12/201500:00:00(Xem: 6357)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam,
16/05/200800:00:00(Xem: 259172)
Tôi được sanh ra ở đất Mỹ này khi Mẹ tôi vừa hai mươi bốn tuổi. Mẹ tôi vừa xong đại học và có việc làm vững chắc.
21/02/200800:00:00(Xem: 319767)
Tác giả Nguyễn Thi, cư dân San Jose, là một Facilitator cho những buổi học thảo nói về Hệ Thống Học Đường tại California
31/12/200700:00:00(Xem: 345014)
Với 11 bài viết trong năm, trong đó có tới 4 bài vào "top ten" về số lượng người đọc nhiều nhất trên Vietbao Online, Quân Nguyễn là tác giả đã nhận giải
30/12/200700:00:00(Xem: 369986)
Xóm nhỏ của Em hồi ở Việt Nam chỉ mỗi độc nhất một ông bác sĩ Ngôn. Nam phụ lão ấu trong vùng ít nhiều gì cũng phải đặt chân đến phòng mạch của ông một lần
28/12/200700:00:00(Xem: 320377)
Tác giả 37 tuổi, cư dân Midway City, CA, công việc: Civil Engineer, đã góp nhiều bài viết về nước Mỹ đặc biệt, trong số này có "Rằng Xưa Có Gã Làm Nail,"
28/12/200700:00:00(Xem: 391929)
Bồ Tùng Ma tên thật là Nguyễn Tân, tuổi 60, cựu sĩ quan hải quân, định cư tại thành phố Glendale, là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ
27/12/200700:00:00(Xem: 243472)
Ông hiện là cư dân Westminster, vùng Little Saigon, đã góp một số bài viết về nước Mỹ đặc biệt. Sau đây là bài viết thứ năm  của ông, với nhiều nỗi cay đắng.
27/12/200700:00:00(Xem: 387924)
Tác giả sinh năm 1972. Rời Việt Nam năm 10 tuổi. Định cư tại Mỹ. Tốt nghiệp Management Information System. Hiện là cư dân Florida
23/12/200700:00:00(Xem: 893215)
Địa chỉ nhà tôi có chữ CT (Court) sau tên đường, tức là trong vòng lẩn quẩn của mươi căn nhà, tạo thành một vòng tròn đồng tâm là cái công viên nhỏ nhỏ
22/12/200700:00:00(Xem: 875320)
Tác giả là một nhà báo, phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine ở Dallas, đã góp nhiều bài đặc biệt và nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2007
27/12/200300:00:00(Xem: 341061)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 340300)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 250866)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 205085)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 260316)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 276219)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 236069)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 285925)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 242118)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 243989)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Khi quý vị đang ngồi thư thái đọc tin tức, cơ thể cảm giác như được nghỉ ngơi mà không có bất kỳ một sự vận động nào. Tuy nhiên, ở một hệ quy chiếu khác, chúng ta đang chuyển động không ngừng, cụ thể là do Trái Đất luôn tự quay quanh trục của nó và quay quanh Mặt Trời. Sự quay quanh tạo ra độ dài một ngày, gây ảnh hưởng đến thiên nhiên và sự sống trên cả hành tinh. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu tốc độ quay của Trái Đất nhanh hơn?
ADN (vật liệu di truyền) cung cấp cho các nhà khoa học một cỗ máy lưu trữ tốt nhất nhưng để lưu trữ thông tin trên ADN không hề dễ dàng. Đó là lý do tại sao các nhà khoa học đã bắt đầu nghiên cứu phương pháp lưu trữ dữ liệu trên ADN mới, giúp đơn giản hóa việc lưu trữ và tăng khối lượng lưu trữ
Khoảng đầu tháng 0/2019, một nghiên cứu thú vị mới tại London, Anh đã cho thấy cách sử dụng smartphone làm thay đổi nhận thức của chúng ta về thời gian và không gian như thế nào. Rất nhiều người tham gia cuộc khảo sát cho biết họ xác định thời gian và không gian theo phần trăm pin và điểm sạc smartphone của mình
Đã có nhiều dự đoán về một chiếc Surface 2 màn hình, phát triển theo concept của Microsoft Courier. Nhưng 2 màn hình nằm giữa là bản lề cơ học thông thường không còn quá xa lạ, xu hướng hiện nay là màn hình dẻo và để đảm bảo độ bền, Microsoft đã nghĩ ra một giải pháp: bản lề chứa chất lỏng nhằm giảm áp lực đặt lên màn hình dẻo hay màn hình gập khi gập/mở. Đây là một sáng chế đã được đệ trình và được WindowsUnited phát hiện.
Năm 1993, không quân Mỹ cho phép cả thế giới sử dụng công nghệ GPS (Global Positioning System), và kể từ đó GPS đã trở thành một trong những công nghệ quan trọng nhất đối với con người.
Những đám mây bụi vũ trụ trôi dạt ở nơi cách chúng ta khoảng 1,300 năm ánh sáng dọc theo các ngôi sao phong phú của chòm sao Cepheus (Chòm Tiên Vương).
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========