Hôm nay,  

Cầu Hôn

17/05/202400:00:00(Xem: 2800)
cau hon
Tác giả khôi nguyên 2021 Nguyễn Văn Tới cắt bánh VVNM cùng các tác giả thắng giải chung kết 2021.

 
Nguyễn Văn Tới - Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018, giải vinh danh Tác Phẩm 2019 và giải vinh danh Tác giả, Tác phẩm 2021. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ông định cư tại Mỹ từ 1990, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Đây là bài mới nhất của ông.

*
 
Chiếc Mercedes đen bóng loáng chạy vào khu nhà sang trọng, dừng lại trước cánh cổng sắt khép kín, người đàn ông trạc 35 tuổi cho cửa kính xuống, thò tay ra ngoài và bấm mật mã vào cổng với một vẻ quen thuộc. Cánh cổng sắt từ từ chạy sang một bên, anh ta sang số và chiếc xe lăn bánh về phía trước, chạy qua một vài ngõ quanh co, hai bên đường rợp bóng những hàng cây xanh mát rượi. Chiếc xe dừng lại trước một căn nhà xinh xắn với khu vườn nhỏ ngập tràn sắc hoa và cây cảnh được cắt tỉa kỹ càng. Cánh cửa nhà để xe từ từ cuốn lên, người đàn ông điều khiển xe rất khéo léo vào bên trong và cánh cửa lại từ từ khép xuống.
 
Người đàn ông tắt máy xe, bước ra ngoài; bên kia, người đàn bà trẻ độ chừng 45 tuổi, vai khoác bóp LV, bước vòng ra phía trước, ôm chầm lấy người đàn ông. Cả hai trao nhau những nụ hôn nồng nàn, vũ bão tưởng như không thể rời nhau được.
 
Chàng bế nàng trên đôi tay lực lưỡng, bước nhanh về phía phòng ngủ; nàng, một cánh tay quấn quanh cổ chàng, tay kia xoay nhanh nắm cửa. Đèn trong phòng bật sáng, một tia sáng dịu dàng chiếu thẳng về phía giường ngủ trong tiếng nhạc du dương, tha thiết, trầm bổng vang lên nhẹ nhàng của bài “Hello” (1). Căn phòng dường như mới được bàn tay ai trang trí lại, thật trang nhã, gọn gàng, nhưng đượm đầy nét lãng mạn.
 
Chàng vẫn bồng nàng trên tay, đứng ở bên ngoài ngưỡng của phòng ngủ với đôi mắt mở to, sửng sốt, như không tin ở mắt mình. Trên tấm vải trải giường màu xanh rêu, một cái hộp nhung đỏ thật đẹp mở nắp, trong đó một chiếc nhẫn kim cương chiếu những tia lấp lánh. Cái hộp được đặt giữa những cánh hoa hồng đỏ còn tươi, xếp thành hình trái tim. Cái màn hình TV 55” ở cuối giường hiện lên hai chữ thật to, cũng màu đỏ của tình yêu “Marry Me”.
 
Quá hoảng hốt và không dằn được cảm xúc, nàng la lớn:
- Bỏ em xuống, mau lên!
- Sao em nói là nó đang bay đến Chicago, tham dự một workshop cho công ty?
- Chính em đưa thằng chả ra phi trường sáng nay mà.
 
Nói xong, nàng toan bước hẳn vào trong phòng, chàng đưa tay nắm vai nàng kéo lại.
- Như vậy là có camera thu hình bên trong, em khoan bước vào.
Cả hai người nhìn quanh quan sát với đôi mắt đề phòng. Trên trần nhà, bên trong căn phòng ngủ, ngay cái hệ thống báo khói, có một ánh đèn đỏ nhấp nháy, phải để ý lắm mới nhận ra: một máy ghi hình cực nhỏ. Không gian trong nhà tuyệt đối lặng im, không có một tiếng động nào khả nghi ngoài tiếng nhịp tim của nàng đang dồn dập mà nàng không thể nào đè nén xuống được. Không ai bảo ai, cả hai người lặng lẽ quay lui, mở cửa đi ra nhà để xe, ngồi xuống bàn bạc.
 
Một lúc sau, hai người trở lại trước cửa phòng ngủ. Chàng đứng bên ngoài. Nàng bước vào bên trong, giả vờ ngạc nhiên, cặp mắt mở to, đưa hai tay đè lên trái tim, quay nhìn về phía màn hình TV rồi bước nhanh về phía giường ngủ. Nàng nhẹ nhàng cầm lấy chiếc nhẫn kim cương, đeo vào ngón tay áp út rồi hét lên sung sướng “yes, yes, yes”.
 
Màn kịch được diễn ra một cách xuông xẻ. Nàng bước ra khỏi phòng ngủ. Hai người nhìn nhau cười to khoái trá.
- Thằng ngu này làm sao biết được, phải không anh?
- Tương kế, tựu kế mà em. Có trời biết! Bây giờ mình đi ra khách sạn, uống một chai champagne, ăn mừng sự thành công của chúng ta, em nhé.
                                                                   
***

Trường vượt biển đến Mỹ một thân một mình vào cuối thập niên 80, khi đó chàng vừa tròn 32 tuổi, cái tuổi chín mùi của sự trưởng thành. Chàng đã trải qua những tháng năm cùng cực nơi vùng Kinh Tế Mới và nhọc nhằn kiếm sống ở khu chợ trời Sài Gòn. Trên vùng đất Mỹ đầy cơ hội, chàng lao đầu vào đủ thứ nghề trong các hãng xưởng, vừa đi làm vừa đi học. Chàng quên gia đình, quên bạn bè, quên cả thằng bạn thân năm xưa đã cùng chia nhau từng điếu thuốc đen trong căn gác trọ tồi tàn. Chàng ăn uống kham khổ, dành dụm từng xu, không dám ăn thịt trên cái xứ sở thừa mứa đồ ăn này.
 
Chàng ra trường với mảnh bằng MBA và đi làm cho nhiều hãng khác nhau để lấy kinh nghiệm cho đến khi chàng cùng Chinh, một người bạn thân lúc còn ở đại học, cùng nhau mở một công ty đầu tư nhỏ cho riêng mình. Sau hơn 20 năm bền chí, giờ đây hai người bạn cũng gầy dựng được một công ty tư vấn đầu tư phát đạt và thành công.
 
Ngày nay, bước gần vào tuổi 60, nhìn lại đoạn đường đã qua, Trường tạm hài lòng về thành quả do bàn tay mình tạo ra. Nhưng tâm hồn chàng cảm thấy cô đơn, trống vắng lạ thường, cuộc sống như thiếu một điều gì. Chàng quyết định về quê hương thăm lại gia đình, anh em, bạn bè cũ ngày xưa và viếng mộ của song thân.
 
Trong thời gian ở Việt Nam, chàng quen một cô gái tên Nga, 42 tuổi, đang làm nghề uốn tóc, dang dở một lần đò, hiện còn độc thân và không vướng bận con cái. Cả hai hẹn hò nhau, đi chơi, đi ăn uống với nhau trong những ngày còn lại của chàng ở Sài Gòn.
 
Trở về Mỹ, dù bận rộn, chàng và nàng vẫn thường xuyên liên lạc và gọi điện thoại để thấy mặt nhau cho thỏa lòng mong nhớ. Rồi chàng quyết định bảo lãnh nàng qua Mỹ theo diện hôn thê. Chàng mua một căn nhà thật đẹp trong một khu dân cư giàu có và an ninh để làm tổ ấm cho hai người. Thấm thoát mà đã gần một năm, Trường cảm thấy hạnh phúc ngập tràn, đời chàng chắc sẽ không còn khoảng trống nào cần lấp đầy vì chàng đã có một sự nghiệp vững vàng và một người mình yêu tha thiết.
 
Chàng muốn cầu hôn Nga với một phong thái lãng mạng mới, trẻ trung, bằng cách tạo sự ngạc nhiên cho nàng. Chàng bàn với Chinh, nhờ người bạn thân giúp làm cách nào để có được một cách cầu hôn đáng ghi nhớ nhất trong đời. Chàng biết Chinh giỏi về công nghệ, Chinh sẽ biết phải làm gì.

Theo sự sắp xếp của Chinh, sáng hôm nay, khi Nga đưa Trường ra sân bay qua Chicago tham dự một buổi hội thảo làm ăn, Chinh và một chuyên viên trang trí sẽ đến nhà gắn cho chàng hai máy quay phim trong phòng ngủ, ở hai góc cạnh khác nhau, loại máy cực nhỏ thường dùng cho công tác gián điệp.
                                                                             
***
 
Nga là một cô gái thích ăn chơi và chạy theo thời trang. Quê cô ở một vùng núi xa xôi phía Bắc Việt Nam. Nhờ có nhan sắc nên nhiều người muốn hỏi cô làm vợ. Ước mơ cháy bỏng của cô vượt cao khỏi những ngọn đồi trồng chè xanh, vươn xa hơn những ruộng lúa bậc thang nơi gia đình cô đang sống. Cô muốn đổi đời.
 
Cô bỏ làng ra đi và sống ở Hà Nội một thời gian, rồi lập gia đình với một thanh niên ở đó. Năm năm sau, vợ chồng ly dị. Thêm vài ba cuộc tình với hai, ba ông chồng nữa, mỗi ông cũng được vài ba năm, họ lại chia tay nhau, không vướng bận con cái, đường ai nấy đi, vì các đức ông chồng không chịu nổi sở thích mua sắm và thói lẳng lơ của nàng.
 
Nghe nói miền Nam là đất dễ sống, cô quyết định di cư vào Sài Gòn để che dấu quá khứ và làm lại cuộc đời một lần nữa. Cô học nghề uốn tóc và đi làm. Cô giao du với một nhóm bạn chuyên kết bạn phương xa. Nhờ đó, cô quen được Trường trong chuyến về thăm Việt Nam của chàng và hôm nay cô đang có mặt trên đất Mỹ. Giấc mộng đổi đời của cô sắp thành hiện thực.
 
Trong lúc sống với Trường, Nga được chàng dẫn đi dự nhiều buổi party ở những nơi sang trọng, gặp gỡ nhiều thân chủ và bạn bè trong giới làm ăn; nhưng nàng bị lôi cuốn bởi Minh, một anh bồi phục vụ với dáng người cao lớn, bắp thịt cuồn cuộn dưới lớp áo đồng phục trắng. Khi Minh đến gần mời rượu, cô liếc đôi mắt ướt rượt, đưa tình với Minh, rồi việc gì tới cũng phải tới. Hai người xáp lại với nhau mà Trường không hề hay biết.
 
Minh là một du học sinh ở Mỹ đã có thẻ xanh. Minh mới 30 tuổi, tướng tá vạm vỡ, dễ coi, có sở thích tập thể dục thể hình, tập tạ để khoe cơ bắp. Anh này đi học cho có để được ở lại Mỹ. Anh ta đã tốt nghiệp cử nhân, nhưng không rõ là ngành nghề gì. Do bản tính thích ăn chơi, hưởng thụ nên việc làm cũng thất thường, lúc có lúc không.
                                                                        ***
Theo kế hoạch, sau khi Nga lái xe về nhà một lúc, Trường cũng đón Uber theo sau về nhà. Chàng sẽ bất ngờ xuất hiện trong nhà với một bó hoa hồng trong tay để tạo sự ngạc nhiên cho nàng.
 
Trong lúc Nga và Minh đang hôn nhau đắm đuối bên ngoài cửa phòng ngủ thì cái phone trong giỏ xách của Nga vang lên một âm thanh nhỏ báo hiệu cửa garage vừa được mở lên. Hoảng quá, Nga vội kéo tay Minh đi thật nhanh đến cái pantry, chỗ chứa đồ ăn khô ở nhà bếp và nhét chàng vào bên trong, đóng cửa lại; vừa lúc Trường xuất hiện ngay hành lang phòng ngủ, tươi cười với bó Hồng trong tay. Nga giả vờ vui sướng, lao vòng vòng tay chàng. Cả hai hôn nhau say đắm và dìu nhau vào phòng ngủ.
                                                                          ***
 
Buổi tiếp tân “Pre-wedding” do Trường đứng ra tổ chức tại khu resort sang trọng mà chàng và Nga thường lui tới. Khách mời là những thân chủ có mở tài khoản với công ty và một số bạn thân quen trong giới làm ăn. Ai nấy đều cầm trên tay ly rượu vang đỏ, đi lại và nói cười vui vẻ trong tiếng nhạc đệm nhẹ nhàng trong sảnh đường rộng lớn của khu nghỉ dưỡng. Minh là một trong những người bồi phục vụ ở đây, anh ta mặc áo đồng phục trắng, cổ thắt nơ đen, quần đen, quấn một cái tạp dề quanh bụng, tay cầm khay rượu vang đỏ đang đi mời quan khách.

Nga trong chiếc áo đầm trắng rất cầu kỳ và đắt tiền, nàng đi lại tươi cười chào khách khứa, trên môi lúc nào cũng nở một nụ cười thật tươi. Trường khoác chiếc áo sport-vest, đi cạnh nàng, cũng bắt tay bạn bè và luôn miệng cám ơn những lời chúc mừng. Minh thỉnh thoảng đi ghé lại gần Nga và mỉm cười thì thầm gì đó mà không ai nghe được.
 
Trường bước lại cầm micro và gõ muỗng vào thành ly, âm thanh trong trẻo của ly thủy tinh khiến tất cả quan khách đều quay về phía chủ nhân của buổi tiệc.

- Thưa quý khách, xin mời quý khách an vị. Hôm nay Nga và tôi hân hạnh được đón chào quý vị nơi đây để loan báo lễ thành hôn sắp tới của chúng tôi. Mời quý khách nhìn lên màn ảnh ghi lại giây phút tuyệt vời khi tôi mở lời cầu hôn với nàng.
Trên màn ảnh, một khúc nhạc du dương cất lên, Nga xuất hiện với một dáng vẻ tươi trẻ, bước vào phòng, vẻ mặt ngạc nhiên tột cùng, đưa cả hai tay đưa lên chặn ngực, mắt mở lớn nhìn vào cái hộp nhung đỏ trên giường. Và với một sự ngạc nhiên thích thú, nàng cầm lấy chiếc nhẫn đính hôn, đeo vào ngón tay và hét lên sung sướng “yes, yes, yes”.
 
Quan khách đồng loạt vỗ tay chúc mừng. Nhưng phim không dừng lại ở đó mà chuyển sang góc nhìn hướng ra phía cửa phòng, nơi Minh đang đứng, dơ ngón tay cái lên trời, tỏ ý tán thưởng. Nga bước tới cửa phòng, huơ tay nói gì đó, rồi hai người hôn nhau đắm đuối.
 
Tất cả khán thính giả trong bữa tiệc ồ lên ngạc nhiên, nhìn nhau không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Khuôn mặt tươi tắn của Nga giờ đây biến sắc, từ hồng hào chuyển sang tái mét. Minh, tay bưng khay rượu, đang đứng từ đằng xa cũng thất thần. Chỉ có Chinh, bạn thân của Trường, khuôn mặt điềm tĩnh, ôn hòa, cẩn thận như mọi lúc, chàng đứng lên, hướng về phía quan khách và từ tốn giải thích.
 
- Thưa quý khách, tính tôi vốn cẩn trọng và chu đáo, khi nhận lời giúp bạn, tôi đã đặt 2 camera ở hai góc cạnh khác nhau để ghi lại những khoảnh khắc mà tôi nghĩ rằng bạn tôi sẽ trân trọng nhất. Bạn tôi vẫn thường tâm sự: những chuyện tốt nhất và đẹp nhất trong cuộc đời, không những chỉ được nhìn, được chạm đến, mà còn được cảm nhận với cả trái tim. Tôi xin lỗi bạn tôi vì tôi vô tình đã làm tan vỡ trái tim của bạn.
 
Trường lúc đó mới đứng dậy, một tay nâng ly rượu thủy tinh sóng sánh rượu vang đỏ, tay kia cầm micro, với một khuôn mặt hiền lành nhưng quyết liệt, chàng lên tiếng:

- Thưa quý vị và các bạn, tôi biết tất cả các vị đang bối rối không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Xin quý vị bình tĩnh và tiếp tục nâng ly chia vui với tôi. À, tiện thể, một nhân vật không kém phần quan trọng trong khúc phim mà các bạn vừa coi, đang đứng đằng kia, với khay rượu, vẫn sẵn sàng phục vụ quý khách. Xin nhân vật đó cứ tiếp tục rót đầy ly cho tất cả quan khách ở đây.

Nói xong, Trường buông tay cho ly rượu rơi xuống sàn nhà vỡ tan. Mảnh thủy tinh lấp lánh lẫn trong màu rượu vang đỏ lan rộng trên nền gạch trắng ngà của gian phòng. Chàng lại cất giọng trầm buồn nhưng vừa đủ nghe.

- Thưa quý vị, trái tim tôi đã vỡ tan như ly rượu vừa rồi, nhưng nó cần thiết phải bị tan vỡ một lần. Tôi sẽ cố gắng xây dựng lại niềm tin vào niềm đam mê mà tôi đang theo đuổi mà trong đó sẽ không bao giờ có hình bóng của người vừa làm tan vỡ trái tim tôi.
 
Minh tái mặt quay đi, bước ra sau quầy rượu, đặt khay xuống bàn, cởi bỏ tấm tạp dề và bước khuất vào sau kệ rượu trong khi Nga vẫn còn ngơ ngác chưa biết phải làm gì, nàng hết nhìn Trường rồi nhìn tất cả mọi người như chưa thể tin rằng đây là sự thật.
 
Sau một thoáng, hiểu ra sự việc, Nga đi như chạy ra khỏi buổi tiệc, khuôn mặt thất thần, ngón tay vẫn còn mang chiếc nhẫn đính hôn. Chinh đến gần ôm vai bạn, an ủi vài câu. Trường bình thản nâng ly rượu bạn mới rót cho mình, đưa lên môi uống cạn, nuốt nhanh nỗi buồn vào tận đáy sâu tâm hồn. Quan khách, sau giây phút bàng hoàng, lại tiếp tục nâng ly mừng cho sự may mắn của Trường.
 
Nguyễn Văn Tới.
 
CHÚ THÍCH: Bài hát “Hello” do Lionel Richie sáng tác. https://www.youtube.com/watch?v=Axx9IMdL4jc
 

Ý kiến bạn đọc
08/07/202421:18:32
Khách
Cảm ơn Tác giả một bài viết hay.
28/05/202415:36:26
Khách
Chuyện này giống y như chuyện của 2 người bạn tôi về VN lấy vợ vây. Chỉ có khác là cô vợ sau hai năm có được green card nên nói thẳng vói bạn tôi xin ly dị và không lấy gì cả ngoài cái green card để bảo lãnh người tình ở VN qua.
Người phụ nữ yêu bằng trái tím, người dàn ông yêu bằng cái đầu. Do đó cô ta cứ nghĩ cô ta hy sinh lấy người khác để giúp người tình qua Mỹ và nghĩ người tình sẽ nhớ ơn sự hy sinh này mà mang ơn suốt đời. Lầm to! chỉ 3,4 năm sống chung, trong đầu y cứ nghĩ cô vợ đã ngủ với người đàn ông khác cả hai năm nên bye-bye. Cô ta vẫn không hiểu nên gọi lại cho bạn tôi. Bạn tôi trả lời: cô đi ngủ với tên khác cả năm tròi giờ bị nó đá nên tìm về lại tôi hả?
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 207,282
28/06/202400:02:00
Thời gian này, tôi được cất nhắc làm “quan lớn” trong một xứ đạo ở quận Cam (Orange County). Vì vừa vào làm việc trong Hội Đồng Mục Vụ của cộng đoàn, giáo xứ, nên tôi phải tập dần nhiều việc, như tập các câu kính thưa để lên phát biểu trước cộng đoàn cho quen, còn phải tập cách ăn nói cho chững chạc, vì bây giờ mình là quan rồi, dễ bị người ta “soi” lắm. Chẳng hạn như hôm trước, Quan Chủ Tịch Cộng Đoàn, gọi tôi ra ngoài nói chuyện:
27/06/202406:00:00
Tôi thật sự cảm phục các thầy cô dạy tiếng Việt tại các trung tâm Việt ngữ. Tất cả là thiện nguyện viên. Họ hy sinh cuối tuần để làm một việc không những không lương mà còn phải đối đầu với những việc không vui như áp lực từ phụ huynh... Tôi xin nhắn gởi một điều đến phụ huynh, các thầy cô và các linh mục. Học tiếng Việt là một điều rất khó đối với các em vì trong tuần các em đi học cả ngày ở trường toàn nói và đọc tiếng Mỹ. Về nhà thì xem TV, coi internet, nghe radio cũng toàn tiếng Mỹ. Mỗi tuần vào nhà thờ học tiếng Việt chỉ có hai tiếng mà nhiều thầy cô lại cứ nói tiếng Mỹ với các em. Trớ trêu là sau khi học xong, lúc đi lễ, các linh mục lại giảng phúc âm cho các em bằng tiếng Mỹ. Xin các linh mục, các thầy cô và phụ huynh nói tiếng Việt với các em càng nhiều càng tốt...
25/06/202406:00:00
...Em rất hãnh diện được phục vụ trong quân đội Hoa-Kỳ dù chỉ là một hạ sĩ quan. Em yêu thích và không hối tiếc chút nào những việc em làm trong đời lính. Chỉ có một điều duy nhất hối tiếc ám ảnh em đến nay là người bạn đồng đội tri bỉ tri kỷ của em ngã gục phanh thây mà em không có mặt ở đó. Nó học chung với em sáu tháng Quân Trường Fort Sill, Oklahoma, từ tháng May 7-November 15, 1998, rồi hai đứa tình nguyện qua Iraq là chiến trận nguy hiểm nhất lúcđó,” Hùng ngửng đầu nói dồn dập với đôi mắt dõi nhìn trời cao như đang tìm người chiến sĩ đồng đội xưa. “Thương mến nhau còn hơn anh em ruột mà!”...
21/06/202400:00:00
Chị Tâm trưởng nhóm Yoga gần bẩy mươi tuổi sở hữu thân hình cao thon săn chắc như người mẫu, chị nghiện bộ môn này vài thập niên trước lúc chị còn đi làm. Về hưu buồn tay buồn chân, chị rủ vài bạn thân đến nhà chị tập cho vui, tiếng lành vang xa, bây giờ nhóm của chị bành trướng đến mười mấy người, cô Ba là thành viên mới toanh thọ giáo chị. Cô vốn kín tiếng lại là ma mới nên chỉ nghe các chị hóng đủ thứ chuyện trên đời, thỉnh thoảng cô góp một câu giúp vui, tuyệt nhiên cô câm như hến khi có người cao giọng dạy đời hay chê bai ai đó.
20/06/202406:00:00
Khi một mình trong tứ bề hiu quạnh nên tự thân cảm thấy lẻ loi. Đó là cảm nhận riêng tôi khi ngồi đợi xe đò ở vùng kinh tế mới. Thời ấy không mấy ai có cái đồng hồ đeo tay để biết giờ giấc, chỉ biết giấc sáng sớm khi mặt trời chưa mọc sẽ có chuyến xe đò duy nhất trong ngày về Sài gòn, là xe ngày hôm qua từ Sài gòn lên. Nhớ những hôm sương mù bao phủ núi rừng nên tầm nhìn hạn chế càng cô độc vì cô quạnh, cảm giác lẻ loi len lỏi vào tâm khảm hay từ trong tâm khảm lan toả ra núi rừng âm u, sự lẻ loi và bất lực cho đến khi có ánh đèn vàng mờ đục xuất hiện trong màn sương mù đặc như nước vo gạo là mừng rỡ hôm nay được về nhà vì nhiều hôm ngồi đợi tới mặt trời mọc cũng không có xe vì xe hư xe hỏng gì đó, người ta không chạy ...
19/06/202406:00:00
... Ừ nhỉ, cũng đến lúc phải quyết định đặt tên cho con là vừa. Mình cứ lo nào là trang trí căn phòng, mua quần áo tã lót, sữa… cho con mà quên mất điều quan trọng là phải cho con một cái tên thật ý nghĩa, chứ đâu phải gọi thằng cu bé là được đâu! Mà biết làm sao khi bên ngoại muốn đặt tên này, bên nội lại muốn đặt tên kia thì làm sao giải hòa được hai bên đây?! Từ chối bên ngoại hay bên nội cũng đều sợ làm buồn lòng họ, vì đây là cháu đầu lòng trong họ nên ai cũng muốn tên mình đưa ra được cha mẹ nó chọn!...
18/06/202406:00:00
... Ra về tôi suy nghĩ liên miên về tình bạn lính, bạn tù, bạn đời thật quý “Cuộc sống chẳng có gì đáng quý hơn là hạn chế làm tổn thương người khác và xoa dịu một tâm hồn khổ đau với tất cả những gì mình có thể” (Olive Schreineray), anh Thân đến với anh Mùi trong lúc này thật thích hợp vì họ đã hiểu nhau và hơn hết là đồng cảnh ngộ. Còn tình cha con thương yêu quấn quýt thì đẹp như một bài ca...
14/06/202400:00:00
Hồi nhỏ, khi tôi học trường làng, ngoài câu cách ngôn: “Tiên học lễ, hậu học văn” thầy giáo còn cho viết vào vở bài học thuộc lòng đầu tiên: Công cha như núi Thái Sơn, Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha. Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.”(khuyết danh) Bài học thuộc lòng này được cha truyền con nối và theo tôi suốt cả cuộc đời. Tôi nhớ thời thơ ấu, vào dịp Tết, các chú thím, cô cậu đem biếu ông bà nội hộp trà, cân mứt… Trong năm, vườn nhà thu hoạch được thứ gì thì đem đến cho ông bà thứ ấy - khi quả bí, lúc trái bầu… Khi ông bà ốm đau thì sớm hôm thăm viếng, thuốc thang… Như thế coi như làm “tròn chữ hiếu.”
13/06/202406:00:00
... Mặc hai bên lời qua tiếng lại, ông lủi thủi ứa nước mắt đi vào phòng. Trời mùa đông sẫm tối thật nhanh. Bóng tối chườm lạnh khoảng sân bên ngoài và bao trùm lấy căn phòng nhỏ. Ông vẫn đứng lặng yên như pho tượng, cảm giác như mình đang đi về phía hư không. Tuổi già giọt lệ như sương. Nỗi đau của người già không bật thành tiếng khóc, mà thấm vào từng thớ thịt, ray rứt từng hơi thở. Ông nghe ngực mình nhoi nhói như muốn vỡ tung ra. Có tiếng bát đũa khua lanh canh, rồi mùi thức ăn thơm nồng bốc lên. Không ai mời ông ra ăn cơm , mà ông cũng không thấy đói. Ông chỉ muốn được nằm xuống rồi ngủ mãi một giấc dài không bao giờ thức dậy. Cuộc sống của ông là những chuỗi ngày đau đáu. Co ro với cái lạnh của mùa đông miền Bắc Mỹ, không máy sưởi , tay chân buốt cóng, ông thấm thía câu nói: Cha mẹ thương con biển hồ lai láng, Con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày . Đành vậy chứ biết sao. Nước luôn chảy từ trên cao xuống thấp mà...
11/06/202406:20:00
Khi ba vừa bước chân vào nhà Tưởng các con vui khi gặp ba Nhưng trong ánh mắt con, ba hiểu Ba chỉ là một bóng hình xa... Cũng phải ba năm anh mới trở lại thành phố này, nơi anh đã từng ở và có rất nhiều kỷ niệm, hơn thế nữa, có hai đứa con anh đang sống. Cuộc sống mới bận rộn đã ràng buộc anh, với khoảng cách đường dài mười tiếng lái xe và anh nghĩ các con đã đầy đủ với số tiền cấp dưỡng hàng tháng nên chuyện thăm nom chúng không là điều bắt buộc. Dù đã dứt lòng khi ra đi nhưng khi lái xe về những con đường cũ, khu phố cũ, anh không khỏi cảm thấy man mác buồn...