30 Tháng 4 , Ngày Ấy..... Bây Giờ

04/05/202009:08:00(Xem: 2407)
Pha Lê
Tác giả lần đầu tham dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải VVNM 2019. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79. Hiện là cư dân ở Lafayette, Louisiana, còn vài năm nữa sẽ ... ăn tiền già. Bút hiệu Pha Lê, theo chú giải vui của tác giả, không phải là trong veo như Pha Lê, mà là... Pha trò và Lê la! Sau đây là bài viết mới nhất của bà.

***
  
 Buổi tối thật im lắng , tháng 4 vẫn còn những cơn gió lành lạnh của cuối mùa xuân. Tôi ngồi lặng lẽ trước màn ảnh tivi vẫn đang trình chiếu những chương trình đặc biệt cho ngày 30 tháng 4. Không gian chung quanh tôi thật êm ả bình an, nhưng lòng tôi thật sự đang cuồn cuộn dậy sóng như những ngọn thủy triều nhấp nhô khi nhìn lại những hình ảnh, và khi đọc thêm các bài viết về kỷ niệm của hàng ngàn người Viêt Nam cho một ngày bi thảm, nghiệt ngã : 30 tháng 4 ,1975.
 Suốt hơn 45 năm qua, 30 tháng 4 như một dấu mốc lịch sử mà có lẽ tất cả mọi người Việt Nam đều không thể nào quên. Từ  những đổ vỡ, mất mát cho đến những đau thương,  khổ ải, tù đầy, và cả  sự chết chóc  luôn  được nhắc đến trong sự chua xót, ngậm ngùi mỗi đô tháng 4 về ,  để rồi  chúng ta nhớ đến tháng 4 như một nỗi  oan khiêng, bất hạnh của mọi người Việt lưu vong . Trong tận đáy lòng của mỗi người Việt  Nam chúng ta, 30 tháng 4 không chỉ là một nỗi đau, nhưng  còn là một sự tiếc nuối đến độ ân hận vì chúng ta đã để mất đi một đất nước với một truyền thống dân tộc hào hùng, với một nền tảng văn hóa giáo dục rất nhân bản . Chúng ta đau khổ vì ngày 30 tháng 4, nhưng cũng cùng một ngày đó  ,75 năm trước đây cả thế giới  hân hoan vui mừng , toàn dân tộc Đức vỡ òa trong  niềm hạnh phúc tột cùng khi nhà độc tài điên loạn Adolf Hitler vừa tự sát, chấm dứt một chế độ Phát xít độc tài, bạo tàn. Như thế tháng 4 với những biến cố lịch sử trọng đại không phải chỉ có người Việt Nam  chúng ta tưởng nhớ, mà nhiều nơi trên thế giới cũng đã ghi khắc lại trong những trang sử sách của dân tộc họ.
  Nhưng tháng 4 hôm nay bỗng trở thành một trong những tháng mà toàn thế giới hoang mang hỗn loạn khi cơn Đại Dịch kinh hoàng Coronavirus pandemic, bùng phát từ thành thố Vũ Hán bên Trung Quốc, đã lây nhiễm với mức độ khủng khiếp từ Âu sang Á, từ Đông sang Tây, bất kể quốc gia nào, lãnh thổ nào.  Sự lây lan từ nước Ý với con số tử vong tăng vọt từng ngày theo cấp số nhân , sang đến Pháp, qua Tây Ban Nha , và nhiều quốc gia trong vùng Bắc Âu đã phải đối mặt với sự lây lan không biên giới của con virus Covid-19 này.
 Rồi nước Mỹ hùng vĩ cũng không thể nào tránh thoát được" Cô Vy "19 cái xuân xanh này. Trên  tấm bản đồ đang trải rộng trước mắt tôi đều nhuốm một màu, hoặc không đỏ ửng thì cũng vàng cam đến chóng cả mặt. Những gam màu sắc nói lên mức độ lây nhiễm trầm trọng của mỗi tiểu bang với những dãy số dài dằng dặt bên dưới báo cáo về mức độ lây lan kinh hoàng của con Virus Corona . Này là New York với một thống kê đến lạnh gáy vì số người nhiễm bệnh và số tử vong vẫn đang tăng lên từng ngày. Còn đây California cũng toàn là những tin tức thật tang thương bi thảm, và nhiều , nhiều lắm ,mỗi một nơi, một vùng là một hoàn cảnh thê lương, là một thảm trạng đau thương mà suốt hàng bao thế kỷ chưa từng xảy ra.
 Đêm hình như đã khuya lắc, nhưng trên màn ảnh tivi  bản tin thời sự cuối tuần vẫn đang tiếp tục. Mắt tôi cay xé khi một đoạn phim ngắn chiếu về một chiếc tàu vượt biển mỏng manh bị sóng đánh vỡ , sắp chìm, và đám  Thuyền Nhân nhỏ nhoi, tội nghiệp đáng thương đó đang vùng vẫy , loi ngoi cố chiến đấu giành lai mạng sống cho chính mình  trong nỗi tuyệt vọng khi cố ngụp lặn cố bơi , cố lết vào bờ . Tim tôi như vừa nhảy sai một nhịp và như muốn ngừng đập khi trước mắt tôi là hình ảnh những dẫy quan tài xếp thành hàng dài bên đất nước Ý, hay những thân xác chỉ được quấn vội trong những tấm  vải bạt nằm chồng chất lên nhau  vì mức độ tử vong tăng lên từng ngày, từng giờ ,và  tất cả chỉ chờ  để được mang vào những lò hỏa thiêu .
 Cái chết đến với con người chúng ta thật bất ngờ và đôi khi rất thê thảm,  nhưng tôi chợt nghiệm ra  một sự tương quan thật kỳ lạ giữa  sự tử vong của các thuyền nhân ngày xưa,  và của những nạn nhân  Covid-19 hôm nay.  Khi những bệnh nhân  xác định có mầm mống Coronavirus trong cơ thể, chẳng cần  phân biệt chủng tộc nào, quan điểm chính trị ra sao,  giầu sang hay nghèo khó,  ngay tức khắc họ sẽ bị cách ly với xã hội bên ngoài, và ngay cả  với chính những  người thân trong gia đình. Rồi  trong suốt thời gian điều tri, họ vẫn hoàn toàn không có một cơ hội , dù chỉ vài phút ngắn ngủi, gặp lai những người thân thương yêu . Nếu họ bạc phước và kém may mắn , họ sẽ ra đi trong lẻ loi, cô độc, không một vòng tay ôm đưa tiễn của thân nhân, không một cái xiết tay vĩnh biệt của bạn bè., đôi khi không có lấy một lời cầu kinh cho những người xấu số đó.
 Tôi lại liên tưởng đến những thuyền nhân Việt Nam khốn khổ  phải rời bỏ đất nước ra đi tìm tự do , họ phải hồi hộp trốn chui trốn nhủi trong các lùm cây, bụi rậm, trong các túp lều tranh rách nát ven sông mà thời gian không thể xác định là bao lâu, một ngày , một tuần, hay đôi khi  cả một tháng,  trong sự hãi hùng, lo sợ vì không biết sẽ đi về đâu. Họ không thể, hay đúng  ra là không dám liên lac với gia đình vẫn đang từng giây từng phút nôn nóng trông chờ tin tức người thân của mình trong chuyến hải hành lành ít , dữ nhiều này. Như thế , thật sự những thuyến nhân này cũng đang  bị " cách ly"  với thế giới bên ngoài , với gia đình, và cả với bạn bè đấy chứ.  Rồi khi chiếc thuyền mỏng manh lênh đênh trên biển cả mênh mông , những thuyền nhân này có thể sẽ phải bỏ mình trước những cơn sóng gió phong ba vùi dập. Cái chết của họ cũng rất âm thầm, tức tưởi không một  bóng dáng người thân yêu, không cả bạn bè đưa tiễn, cũng không một chút nhang khói, hoặc một lời cầu siêu cho họ.
 Tháng 4 với tôi vẫn đầy ăm ắp những kỷ niệm, tưởng rằng đã quên, nhưng  khi bất chợt nghe lại một đoạn nhạc cũ, nhìn được những tấm hình xưa , hay bước qua một khu phố cổ, thì tất cả  những tiếc nuối, nhớ nhung, vẫn dấu kín  tận đáy lòng tôi, sẽ tuôn chảy như một dòng thác lũ , để  dìu dắt tôi trở ngược lai vùng trời ký ức năm xưa....
 Sàigòn tháng 4 năm ấy là khoảng thời gian vừa chớm vào thu, ngoài những con đường ngâp đầy lá vàng , Sàigòn bắt đầu có những cơn mưa rơi rớt vào mỗi buổi chiều, lại thêm cái không khí thoang thoáng oi bức khiến SG như uể oải chậm dần lại .  Tin tức chiến sự mỗi ngày một  nóng bỏng dồn dập  hơn, và số người dân chạy loạn từ khắp nơi đổ về  làm thay đổi bộ mặt đường phố SG. Mọi sinh hoạt gần như đình trệ . Ban đêm nhiều lúc ngồi học bài , tôi nghe văng vẳng xa xa có những tiếng " Đại Bác Đêm Đêm vọng về thành phố ", Chiến tranh hình như đã rất gần kề . Chúng tôi chỉ là những học sinh non nớt cho nên khi  30 tháng 4 ập đến,  khi mà đại nạn tai ương đổ xuống đất nước kéo theo biết bao nhiêu khổ luy , đau thương , nhọc nhằn  thi  chúng tôi  cũng nghiệt ngã lao đao theo . Ngày ngày chúng tôi đến trường không còn vô tư  " ...Làm học trò không sách vở cầm tay ..", mà thay vào đó là nỗi lo lắng , cùng sự sợ hãi vì những đổi thay từ trường lớp cho tới bạn bè , nhưng dù sao trường học cũng vẫn là nơi mà chúng tôi còn tìm được chút hạnh phúc , niềm vui qua những thương yêu lo lắng của bạn bè , của thầy cô , để chúng tôi có thể chia xẻ cho nhau những lo âu khốn khó của cuộc sống  nhọc nhằn bi thương này.
 Chúng tôi vẫn cười đùa  nghịch phá , nhưng vẫn mang mang một cảm giác " .. Có biết đâu niềm vui đã nằm trong thiên tai". Rồi chúng tôi cũng ra trường , cuộc sống với những lo toan cơm áo ,  từng ngày đã nghiến nát , dập tắt những ước mơ tươi đẹp của những người  trẻ chúng tôi .
 Hai năm sau tôi bỏ nước ra đi trong một chuyến vượt biển hải trình đầy gian nan, nguy khốn. Chúng tôi được đưa đến đảo tỵ nan Paulau  Bidong chờ ngày đi định cư tại một đất  nước khác.
 Kỷ niệm đáng nhớ nhất với tôi là ngày 30 tháng Tư trên đảo Bidong . Không  cần sân khấu , cũng chẳng  có màn che , chúng tôi chỉ có vài ba ngọn đèn chiếu sáng trên bãi biển , và khán giả cũng chỉ là những thuyền nhân ngối xổm hoặc nằm dài trên cát , nhưng chúng tôi đã làm hàng ngàn người rơi lệ , òa khóc   với những hoạt cảnh " Đêm Chôn Dầu Vượt Biên " ,  " Ngày Mai Đi Nhận Xác Chồng " , hay chúng tôi cũng tạo nên những tràng cười bất tận với  những vở hài kịch vui nhộn " Cái Nồi Ngồi Trên Cái Cốc . ", nhưng có lẽ cảm động nhất vẫn là bài nói chuyện của vị bác sĩ trưởng trại . Ông đã kể lại những tang thương mất mát , những đớn đau bi lụy từ ngày 30 tháng Tư , và ông khẳng định Tháng Tư sẽ là dấu mốc lịch sử mà không người Việt Nam nào có thể quên được .
 Mỗi năm khi tháng 4 về, người Việt Nam chúng ta vẫn  thường có những buổi  lễ tưởng niệm cho ngày Quốc Hận 30 tháng 4. Nhưng năm nay , như một điều ngẫu nhiên thật kỳ diệu, nếu như ngày 30 tháng 4 năm 1975  được tưởng  nhớ như một ngày đau thương , một ngày đánh dấu cho sự sụp đổ, mất mát tan hoang cho dận tộc Việt Nam,  thì ngày 30 tháng 4 năm 2020 đã được chọn là một ngày để phục hưng lại NIỀM TIN  trên đất nước này, trong một cuộc chiến đầy cam go, thử thách có lúc tưởng gần như tuyệt vọng, để chống lại Cơn Đại Dịch Toàn Cầu Coronavirus . Tháng 4 ngày 30 này nhiều  tiểu bang có thể sẽ  gỡ bỏ sắc lệnh Lockdown  và Shelter in Place ( Đóng cửa mọi chỗ, Ở Yên Một Nơi ), hy vọng mọi sinh hoạt thường nhật sẽ  từ từ từng bước ổn định lại.
 Trong cơn Quốc nạn vì Đại Dich Coronavirus , tôi càng cảm nhận nước Mỹ trong tôi vẫn luôn VĨ ĐẠI vì có những con người rất vĩ đại. Họ là những vị Bác sĩ , y tá , nhân viên y  tế đang cật lực làm việc ngày đêm trong tuyến đầu chống Dịch, cho dù có thể phải hy sinh chính mạng sống của mình để cứu chữa những bệnh nhân đang thoi thóp trên giường. Họ cũng là những người rất bình thường, ngồi may hàng ngàn chiếc khẩu trang để gởi đến những nơi đang thiếu thốn như bệnh viện , nhà dưỡng lão, các tu viện . Họ có thể là những sinh viện, học sinh  dùng kiến thức của mình để chế ra những  sản phẩm cần kíp cho sự cứu trợ như  bào chế hàng ngàn galons thuốc rửa tay sanitinez từ những nguyên liệu có sẵn trong phòng lab của trường , hay dùng thời gian của mình giứp đỡ , và phân phát những bữa ăn cho những người vô gia cư.
 Nhưng một điều vĩ đại hơn nữa có thể thấy được đó chính là  sự chiu đựng thật phi thường của những người dân trong việc tuân thủ mọi biện pháp , mọi sắc lệnh do chính phủ đưa ra nhằm ngăn chặn việc lậy nhiễm của Covid-19 trong cộng đồng. Những sắc lệnh chưa từng bao giờ được ban  ra  trong lịch sử Hoa Kỳ như lệnh cách ly  ( quanrantine ) , lệnh đóng cửa mọi nơi ( lockdown), lệnh Ở yên tại chỗ ( Shelter in place ), nhất là lại còn được thi hành tại những thành phố Không-bao-giờ-ngủ như New York , Las Vegas , Chicago, đều được mọi người dân kiên nhẫn chấp hành nghiêm chỉnh.
 Trong tinh thần lạc quan, mỗi người chúng ta  luôn tin rằng cuộc sống thường nhật, cũng như mọi sinh hoạt hằng ngày rồi sẽ dần dần từng bước trở lại nhịp sống như xưa. 
 Sự đoàn kết và lòng quyết tâm của trên 300 triệu dân, cùng với sự nỗ lực làm việc không ngơi nghỉ của các vị lãnh đạo, chắc chắn  nền kinh tế hiện đang kiệt quệ  sẽ được nhanh chóng phục hồi . Nước Mỹ sau ngày 30 tháng 4 này sẽ thực sự trỗi dậy và PHỤC SINH để tái dựng lại một đất nước hùng mạnh hơn , vĩ đại hơn
 Nhìn vào những lời quyết đoán của những vị chức sắc có thẩm quyền trong những tuần lễ sắp tới ,Tôi rất lạc quan tin tưởng một ngày mai tươi sáng không còn bao xa . HY VỌNG là nguồn mạch  cho cuộc sống của chúng ta , như Đức Dalai La Ma đã nhắn nhủ rằng :
 "... THẢM HỌA NÊN ĐƯỢC XỬ DỤNG NHƯ MỘT NGUỒN SỨC MẠNH, bất luận dù khó khăn có thế nào, kinh nghiệm đau khổ có ra sao, nếu chúng ta đánh mất niềm HY VỌNG , đó mới là thảm họa thật sự..
   "...Tragedy should be utilized as a source of the strength . No matter what sort of difficulties, how painful experience is, if we lose our hope, that's our disaster.
                                     Hy vọng đã vươn lên trong màn đêm bao ưu phiền,
                                     Hy vọng đã vươn lên trong nhục nhằn trong nước mắt
                                      Hy vọng đã vươn dậy trong lóng anh , trong lòng tôi , trong lòng ai
                                      Hy vọng đã ươm dậy TRONG NGÀY QUA, SANG NGÀY MAI, QUA NGÀY SAU
 
Tháng 4, 2020

Ý kiến bạn đọc
10/05/202015:52:41
Khách
Nếu nhìn vào các sự kiện như những thành phố gần Wuhan nhu Thuong Hải, Trung kinh, Nam Kinh, Bắc kinh, Quế Lâm, Hong Kong tỷ số nguời Tàu bị nhiễm trên 1 triệu dân rất là thấp, trong khi dó dân các thành phố tân tiến văn minh Âu Mỹ ở xa 10,000 miles lại bị nhiễm bệnh trầm trọng chết vô số thì ta có sự nghi ngờ đánh dấu hỏị. Nguời Tàu xua nay có thủ thuật đánh thuốc độc vào địch thủ, nhưng không cho thuốc giải độc, buộc đối phuơng phải phục tòng mới giải như chuyện võ hiệp Kim Dung, chuyện Tây Du Tam Tạng dùng vòng kim cô bắt Tề Thiên hàng phục làm đệ tử . Gián điệp TC bắn tiếng cho Trump là Virus không truyền nhiễm chỉ giống nhu Flu nên Trump bị mắc mưu tuyên bố bậy bạ . Trong lúc các nuớc Âu Mỹ phải đóng cửa phố xá kinh tế thì TC tuyên bố hết dịch, mở cửa kinh tế tăng gia sản xuất đem viện trợ cứu dịch cho các nuớc Âu, Á và Phi châụ Các nuớc này cám ơn rối rít rồi mở cửa cho Huawei 5G . Chỉ có Thuỵ Ðiển không đóng cưả và một số nuớc mở cửa sớm để cứu kinh tế . China dã có thuốc giải truớc khi có dịch Corona nên mở của buôn bán sản xuất mà không bị tái nhiễm dịch bệnh. Truyền thông Mỹ và phe dân chủ bị mắc kế TC chỉ trích chánh phủ thậm tệ. Mỹ thuờng hay bị kẻ thù đánh bất ngờ như Pearl Harbor, Tết Mậu Thân, 9/11, và nay Covi 19, lúc nào cũng lúng túng. Nếu TC hạ thủ bất ngờ thì dù Trump đã cẩn thận cấm du khách di từ TC từ 31/1 nhưng vì ơ hờ bỏ ngõ cho du khách từ Âu châu về cho đến 15/3 mới cấm. Khoảng 70% ca bị nhiễm Corona từ virus từ Âu châụ Nếu Mỹ cấm du khách từ Âu châu ngày 31/1 như TC thì số ca và chết tại miền Ðông rất it' . Nhờ đóng cửa du khách China sớm nên miền Pacific như Cali và Washington không bị nặng. Chỉ vì cái Tết Âm lịch hàng chục triệu nguời Tàu đi về quê ăn Tết mà dịch Corona lan rộng tàn sat. Vì Corona là bất ngờ nên dân Âu châu không chỉ trích chánh phủ Âu châu, kể cả Thuỵ Ðiển có số ca nhiễm cao vì vẫn còn mở cửạ. Chỉ có truyền thông Mỹ như CNN, NBC, bị nội tuyến Tàu và nhóm hoà giải hoà hợp với Tàu, kể cả ông Biden và Bill Gates chỉ trích Trump. Giống như chiến tranh VN, đa số dân Mỹ bị mắc kế CS. Trump sẽ bị thất cử 2020, và TC sẽ cho thuốc giải Covid-19 sau khi TT mới của nuớc Mỹ nhậm chức.
05/05/202019:22:11
Khách
Các nước tiến bộ phải làm vậy vì chính phủ có bổn phận phải lo cho dân khi khó khăn vì dân đã bầu lên chính phủ và ngân quỹ quốc gia là do dân và các cơ sở thương mại, công ty đóng thuế! Chính phủ càng rộng rãi thì ngân quỹ sẽ thậm thụt nhiều hơn người dân sau đó phải nó trả dài dài, nhất là những năm sau nầy ngân quỹ bị thất thu nặng khi người giàu và những công ty lớn được cắt giảm thuế! Thật không có cách giải quyết nào là tuyệt đối cả nhưng chúng ta cũng cảm tạ là mình còn may mắn hơn bao nhiều người dân của bao nhiêu nước trên thế giới.
05/05/202007:09:03
Khách
Mai Nguyen thân mến ,
Xin cảm ơn MN đã ghé mắt đọc bài và cho PL lời còm thật chân thành .
Thật ra lúc PL dziết bài này thì hình như chỉ có một hai cuộc biểu tình tại Florida và một tiểu bang nữa mà PL không nhớ ( nhờ cụ Gu Gồ tìm nhưng cũng không thấy!)
Cho nên PL cũng quên không sửa lại phần mà MN đã nhắc nhở .
Người dân Mỹ có vẻ rất thượng tôn luật pháp nhưng hình như cũng ... cứng đầu không kém!
Họ quen được hưởng sự tự do cho nên sức chịu đựng của họ không bền bỉ , PL xin lỗi đã viết .. chấp hành nghiêm chỉnh !
Xin cảm ơn MN một lần nữa , cầu chúc MN luôn vạn an ...🙏
05/05/202001:37:23
Khách
Thấy yêu nước Hoa Kỳ, rộng rãi quá đáng, cho tiền cả cho những người không bị ảnh hưởng kinh tế của covid 19! Như các cụ già ăn tiền già, các người về hưu! Để tiện đó giúp các cơ sở thương mại để các nhân công có việc làm, giảm tỷ lệ thất nghiệp.
04/05/202020:01:17
Khách
Tôi thích và cảm tạ sự lạc quan của chị, cái tinh thần "sau cơn mưa trời lại sáng" đem lại tin yêu cho mọi người. Tuy nhiên phải chi được như chị nói là "đều được mọi người dân kiên nhẫn chấp hành nghiêm chỉnh", thì có lẽ chúng ta sẽ hướng tới cái tương lai huy hoàng sớm hơn và dễ hơn- tôi đang nghĩ đến những cuộc biểu tình dữ dằng đòi "giải phóng" (LIBERATION) tiểu bang nầy tiểu bang nọ dù lượng người bị nhiễm và chết vẫn còn rất cao. Tuy nhiên, nước Mỹ chúng ta sẵn là một quốc vừa giàu có, vừa mạnh, xã hội hơn 300 triệu dân an cư lạc nghiệp nhất thế giới thì một tương lai tươi sáng sẽ là điều hiển nhiên. Chúng ta thật may mắn!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 249,140
Tác giả tên thật Nguyễn Thị Kim Loan, sinh năm 1966. Trước khi đi vượt biên, là cô giáo tiểu học tại Việt Nam, qua trại tỵ nạn Thailand 4 năm và qua định cư tại Edmonton, Canada từ 1994 đến nay. Đây là bài mới nhất của tác giả.
Cuộc đời tình ái của hắn rẽ sang một khúc ngoặt mới kể từ ngày nàng rước hắn về dinh ở một thành phố miền Tây Bắc, tiểu bang Washington, theo diện hôn nhân mà hắn vẫn luôn tự hào và khoe khoang với mọi người ở Việt Nam và cả ở Mỹ rằng hắn đi Mỹ theo diện “Hạ vàng có Nàng đến hỏi”.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Đặng Hà Nội tên thật là Đặng Thống Nhất là giáo sư hồi hưu đã từng dậy Song Ngữ và ESL tại Khu Học Chính Minneapolis và Việt Ngữ tại Đại Học Minnesota. Thú tiêu khiển của tác giả là viết truyện, hội họa và du lịch. Kèm theo là tranh acrylic trên khung vải có kích thước 16x20 và có tựa “Cô Vi 19” của tác giả.
Tôi vào quân ngũ Việt Nam Cộng Hoà năm 1966, theo học trường Sĩ Quan Thủ Đức, khoá 24. Khi ra trường, tôi đã được bổ nhiệm theo ngành Công Binh Kiến Tạo, vì bên kiến tạo cần thêm một Tiểu Đoàn để làm hàng rào điện tử McNamara bên đây bờ sông Bến Hải, thuộc tỉnh Quảng Trị, để ngăn chận nẻo đường mà cộng sản Bắc Việt xâm nhập vào Miền Nam Việt Nam.
Tác giả Phi Nguyễn lần đầu tham dự VVNM sinh sống và làm việc tại thành phố Brunswick, Georgia.
Tác giả lần đầu tham dự VVNM tên thật là Hiền Phạm, sinh năm 1982, quê quán Bình Dương, trước kia làm kế toán. Sau theo chồng sang Mỹ định cư ở Nam California.
Gần ba chục năm sống ở Mỹ, được an lành vui sướng, được hưởng biết bao ân sủng của miền Đất Hứa này, lòng tôi luôn mang nặng sự biết ơn nhưng chưa có dịp để tỏ bày. Người ban ơn thì “thi ân bất cầu báo” nhưng mình là kẻ thọ nhận thì làm sao quên được ân tình, làm sao quên được những gì mà người ta đã giúp, đã cho mình. “Ăn trái nhớ kẻ trồng cây” là lời giáo huấn của Thầy Cô từ hồi tiểu học, tôi luôn khắc ghi
Tác giả hiện sống ở thành phố Victorville, California, đã từng tham gia VVNM năm 2018.
T. Thiên Thu là cư dân Phoenix AZ, tốt nghiệp ngành Nursing tại Texas năm 1974 và làm việc cho St. Joseph’s hospital Phoenix, AZ gần 40 năm, nay đã về hưu,vui thú điền viên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.