Cái Đòn Gánh Của Tôi Ơi!

05/11/201800:00:00(Xem: 3078)
Cái Đòn Gánh Của Tôi Ơi!
Tác giả: Dong Trinh

Bài số 5539-20-31346-vb2110518

 
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas, sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Bài viết mới nhất kể về một tai nạn của tác giả. Kính chúc bà mau hồi phục.

Dong Trinh_new
Tác giả bị gãy xương đòn gánh.


***
 

Mấy tuần lễ ta bà Kansas City, qua tuốt Montreal, rồi Toronto...t rở về nhà, vui quá vì rau cỏ vẫn con xanh mướt, mấy hột mai ươn hơn hai tháng rồi vẫn im ỉm, tưởng tịt ngòi rồi, dè đâu về tới, chạy ra thăm thì thấy đã lên cao bằng ngón tay út. Mừng quá trời luôn.

Hôm sau đi chợ với chị Ba để mua đồ ăn. Ba bốn cái chợ mua đủ thứ, thịt, bún Đại Hàn, bánh mì, sửa...

Hai chị em khệ nệ tha vô từ món để trước thềm nhà. Còn thùng Boost với chai xà bông tắm. Tay khiêng thùng sửa, lại còn cả mô chụp thêm chai Dove khá lớn. Nghe hơi nặng, rán ẹo người qua lấy thế, bỗng một tiếng ‘cụp’ ngay vai. Đau thấu trời xanh, điếng hồn điếng vía, tôi đứng yên, cả mấy phút sau, quăng chai xà bông xuống, rán tưngø bước chầm chậm, khiêng thùng sữa vô, khom lưng thả xuống thềm nhà mồ hỏi ướt trán dù thời tiết đang lạnh, rồi lại lê bước ra xe cầm chai xà bông vô.

Chị Ba tôi mãi mê coi cây cỏ ngoài sân không hay biết gì hết, tôi đứng cạnh chị, tay để lên vai, đau nhói mà vẫn cố bình thản nói chuyện với chị coi như không có gì xảy ra. Cỡ hơn mười lăm phút sau, chị quay vô nhà, thấy đống đồ còn chính ình dưới đất, chị hỏi tôi sao không đem vô nhà, lúc đó tôi đành thú thiệt. Chị hoảng hồn , trách sao nãy giờ không nói rồi chị đem hết vô nhà giúp tôi, xong chở tôi đi nhà thương liền. Tôi kể cho chị nghe đầu đuôi sự tình và đoán chắc là trật khớp xương.

Ngồi trong phòng, tôi cứ ôm  vai nhăn mặt hít hà. Nói là cấp cứu chứ họ vẫn bình thản, từ từ, trừ trường hợp bệnh nhân đang trong tình trạng nguy kịch, còn đi đứng nói năng được thì cứ chờ cho đã luôn. Hơn hai tiếng sau tôi được cho đi chụp Xray, chờ phải một tiếng nữa, bà bác sĩ vô . Gặp tôi bà cho biết tôi bị Clavicle broke! Tôi tá hỏa lên khi nghe tin trên. Trời đất ơi! Thùng sửa giúp tôi bồi bổ sức khỏe , có nhiều calcium giúp xương tôi rắn chắc, dè đâu lại chơi tôi một vố nặng, bẻ gãy cái đòn gánh trên vai tôi rồi. Bà cứ hỏi đi hỏi lại là tôi có bị té không, tôi nói tôi chỉ bưng thùng sửa và xoay người để lấy thế thì nghe tiếng cụp trong xương chứ không hề bị té. Bà lấy làm ngạc nhiên, không hiểu sao cái xương lại gãy dễ đang quá. Sau đó bà đi ra ngoài, một lát sau trở vô, nói có gọi cho bác sĩ gia đình của tôi và được biết tôi từng bị ung thư xương. Bà nghĩ có thể bệnh tôi trở lại, cây đòn gánh đã mục không đủ sức chịu nổi sức nặng thùng sửa nên phải gãy lìa! Sau khi nói chuyện với Dr. Hinkle là bác sĩ  gia đình của tôi, bà nói nhà thương sẽ không làm gì được chỉ tạm thời đeo cho tôi cái belt để nâng cánh tay lên, làm cho chỗ xương gãy được giữ yên. Đồng thời bác sĩ cho tôi uống painkiller để giảm đau nhưng tôi đã từng dị ứng với những loại này, nó làm tôi chóng mặt và ói rất nhiều nên tôi từ chối, sau cùng người y tá đem vô cho tôi viên Tylenol. Bà Bác sĩ kêu lấy hẹn cho tôi gặp Dr. Hinkle để ông quyết định.  Xong bà nói chuyện qua điện thoại với con trai tôi để cho biết tình trạng của tôi.

Sáu tiếng đồng hồ dài đăng đẳng, chị Ba chịu khó ngồi với tôi ở ER ( Emergency room), chở về chị còn ghé mua thuốc rồi chỉ tôi tường tận đeo, mở dây belt, thật là cảm kích trước tấm lòng của chị.

Tối hôm đó, thật là trần ai khi tôi lên giường ngủ. Ngồi từ từ tháo sợi dây đeo ra, nằm xuống nhè nhẹ...tôi muốn la làng lên vì đau quá, thật lâu mới nghiêng người được . Cả đêm,  mỗi lần xoay trở là mỗi lần tôi khổ sở.Cánh tay nhức buốt, nhắc lên không nổi, nước mắt tôi ứa ra, không biết vì đau quá hay tủi cho cái thân già trong cảnh cô đơn?

Một ngày qua là tôi khổ một ngày. Tôi đã từng đau chuyển bụng để đưa các con tôi đến với thế giới này, cái đau xé thịt mà rồi cũng qua, miệng tôi nở nụ cười tươi, mắt tôi sáng rực khi nhìn thấy đứa con kháu khỉnh. Tôi đã từng bò lê, bò lết vì cái bướu trong lưng nổi cơn dậy sóng, rồi cũng qua khi Bác sĩ dùng phương pháp xạ trị để đốt tiêu nó.


Lần này không biết cái cây đòn gánh mà tôi vô ý làm gãy nó sẽ trả thù tôi bao lâu đây!

Hôm qua, chị Ba chở tôi đi gặp Bác Sĩ Hinkle, ông cũng nói không làm được gì cho đến khi nhận kết quả thử máu từ Little Rock để coi có phải bệnh cũ tái phát hay không rồi ông mới quyết định. Trong khi chờ đợi, ông cho tôi dùng thuốc tăng trưởng xương và vitamin D cộng thêm Tylenol để giúp giảm đau.! Họ quá cẩn thận trong việc điều trị cũng tốt nhưng có biết rằng một ngày chờ đợi là một ngày tôi chịu đựng cái đau thấu trời thấu đất này đâu!

Hồi tối, đâu cỡ nửa đêm rồi, tôi vừa mở cái dây belt ra, tức thời như có ai lấy cái búa tạ mà đập lên vai, nhức nhối không thể tả. Tôi rán lết tới giường, từ từ ngồi xuống, mỗi động đậy cái thân già là mỗi lần muốn la làng la nước. Tôi ngồi hồi lâu, trên vai càng lúc càng đau...chịu không nổi bèn gọi đứa em đến giúp.

Trong khi chờ đợi, tôi nhớ tới thằng con. Hồi đó, lúc Khương cỡ sáu, bảy tuổi, đang đi chợt thằng  nhỏ cạnh nhà chơi cắt cớ, đưa chân ra..thằng con té nhào, chạy vô nhà kêu mẹ, khóc quá trời luôn, tôi hoảng hồn, coi ra thì cánh tay cháu sưng chù vù. Lật đật kêu xe ngựa đưa cháu lên nhà thương. Kết quả, gãy xương cánh tay mặt, phải  băng bột hai tháng trời.

Kế đến, vừa đặt chân tới Mỹ, tôi sanh cháu gái mới một tháng. Đang nằm ổ, có điện thoại cho biết Khương bị té gãy tay, họ đang chở tới nhà thương, kêu người nhà tới gấp. Tôi hú hồn hú vía, xanh mặt xanh mày, gọi qua nhà anh Ba nhờ anh tới coi chuyện gì xãy ra cho cháu. Hơn hai tiếng sau, anh Ba chở Khương về với cánh tay trái đang băng bột. Trời ơi là trời! Mới mười tuổi đầu, con tôi đã gãy cả hai tay!

Hỏi coi chuyện gì thì Khương nói giờ chơi, cùng một đứa bạn chơi trên cái bập bênh (seesaw), đang ngồi, đứa đầu kia nhảy xuống, mất thăng bằng, Khương té nhào, chóng tay xuống đất...kết quả lại cũng là băng bột suốt mấy tháng .

Hôm sau, Khương đi học về, đưa cánh tay bột cho tôi coi, trên đó đầy chữ ký của bạn bè, những lời chúc ‘get well soon’, ‘love you’... thấy cũng rất vui và cảm động cho tình bạn dù chỉ mới quen nhau một hai tháng, dù là khác màu da, chủng tộc lẫn ngôn ngữ, riêng cậu bé vô tình gây tai nạn cho Khương thì đã xin lỗi rất nhiều lần.

Tôi nghĩ lại thấy thương cho Khương quá, đã hai lần gãy tay, đã chịu đau nhức vô cùng tận khi tuổi còn quá nhỏ mà không một lời than, thật là tội nghiệp cháu quá. Giờ đây, trước cái đau đang bên mình, tôi hiểu được nỗi đau mà cháu phải gánh chịu tới đâu rồi.

Sáng dậy sớm uống viên thuốc xong, đi quét dọn nhà, đau nhưng phải rán thôi! Đọc bài viết trên face book, bác  sĩ Nguyễn Như Thạch đã cho tôi một hướng dẫn rất bổ ích:

-Một tuần hết đau à cô. Cô nhích cái cùi chỏ ra sau. Ngón tay cái chạy theo lưng quần, từ rún tới hông. Như chống nạnh, để yên 15 ph coi đỡ đau không cô.  Thời xa xưa người ta chỉnh xương này bằng cách ngồi chống nạnh, vắt 2 tay lên lưng ghế, 6 tiếng một ngày, rồi đeo giống cô trong những giờ còn lại, cùi chỏ hơi ra sau.

Cảm ơn em rất nhiều nha. Cô sẽ bắt đầu thực hành trước khi đi ngủ.

 
*

Hôm nay cảm thấy khá hơn, tôi tình nguyện giữ bốn đứa nhỏ cho ông bà nội đi coi Việt Khang, người ca nhạc sĩ trẻ đã tranh đấu cho quyền làm chủ đất nước của dân tộc Việt Nam. Cảm xúc trước việc nhà cầm quyền Cộng sản đàn áp những cuộc biểu tình của thanh niên học sinh chống Trung quốc đòi lại chủ quyền của  Hoàng Sa, Trường Sa, anh sáng tác hai bản nhạc ‘Anh là ai’ và ‘Việt Nam tôi đâu.’ Hậu quả là anh bị bắt giam. Sau mấy năm tù đày, nhạc sĩ Trúc Hồ đã phát động phong trào ký ‘Thỉnh Nguyện thư’ kêu gọi chính phủ Hoa Kỳ can thiệp với nhà cầm quyền Việt Nam để trả tự do cho những người đấu tranh cho dân tộc. Tháng 02-2018 Việt Khang đã được đưa sang Hoa kỳ.

Đêm nay, dù không đi coi anh trình diễn, dù đang bị cái xương gãy làm đau nhức không thể dự đêm diễn của Việt Khang, tôi cũng gián tiếp góp phần mình bằng cách giữ các cháu cho ông bà các cháu đi xem.

Cầu chúc cho đêm diễn thành công. Tiếng hát, lời ca của anh sẽ là tiếng vang cho tất cả đồng bào mình ở khắp nơi trên thế giới, cùng anh chung sức chung lòng, đấu tranh để bảo vệ quê hương xứ sở!

Fort Smith, Oct 27, 2018.

Dong Trinh

Ý kiến bạn đọc
07/11/201804:41:38
Khách
Nhờ đọc bài viết của chị, mình cũng tự nhủ phải cẩn thận vì tới tuổi này xương dễ gẫy lắm. Chúc chị mau bình phục nha.
06/11/201806:19:14
Khách
Thương cho tác giả phải bị hành xác hoài! Âu cũng là cái nghiệp. Những lúc đau đớn đó chị nhớ uống thuốc và cầu nguyện cho nỗi đau bớt dần. ❤️
06/11/201804:47:08
Khách
Một lần nữa như cảm được cái đau đớn của chị khi bị gãy xương. Chúc cái đòn gánh của chị phục hồi mau chóng không còn đau đớn như vậy nữa. Ước chi được ở gần xóm nhà chị (ở cách xa có 2000 dặm thôi!) để chạy qua thăm hỏi, và coi có giúp đỡ được chút xíu gì không, hay đến pha trà cùng uống với chị cho vui để được "lây" cái tinh thần lạc quan, tích cực của chị.
Chúc chị mọi điều tốt lành - you deserve the very best chị ạ. Rất mong biết được tình trạng sức khỏe của chị trong những bài viết tới.
06/11/201803:14:31
Khách
Đọc bài viết thấy... thương cho chị! Em nghĩ chắc chị từng bị ung thư xương nên xương cốt của chị giờ không được như người bình thường. Chị nên cẩn trọng!
Em chúc chị sớm bình phục!
06/11/201802:59:02
Khách
Báo Mỹ hôm nay loan tin thuốc giảm đau Dsuvia có độ mạnh gấp 1000 lần so với morphine và mạnh hơn thuốc fentanyl 10 lần vừa được Cơ quan Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm (FDA) Hoa kỳ chấp thuận. Tuy nhiên, thuốc này sẽ chỉ đươc xử dụng ở bệnh viện, trung tâm giải phẫu và các phòng cấp cứu.
05/11/201818:33:39
Khách
Thương chị Đông Trinh quá! Cầu xin ơn trên ban cho chị sớm bình phục nhé.
Tuổi chúng mình bây giờ chỉ xách những cái nhè nhẹ thôi.
Chỉ làm việc ngắn giờ rồi phải để giờ nghỉ ngơi, chứ không thể tham công tiếc việc như hồi còn trẻ tuổi nữa.
05/11/201818:03:25
Khách
Cô Đông Trinh mến,
Thật là thương và cảm phục cô dù đau đớn vẫn lạc quan vui vẻ viết bài chia sẻ cùng mọi người. Tố còn phục cô hơn khi cô "hy sinh" giữ cháu cho "ông bà nội đi coi Việt Khang" nữa.
Cháu tin rằng với tinh thần mạnh mẽ lạc quan như vậy,cô sẽ mau chóng khỏi bệnh,mong rằng bên ấy trời không quá lạnh để cô bớt đau nhức.
05/11/201816:24:09
Khách
Cầu xin vết thương của chị Đông mau lành.
Bây giờ mình lớn tuổi rồi nên không thể vác nặng như ngày xưa, cố gắng tĩnh dưỡng cho mau khỏi bệnh nhá.
05/11/201813:03:41
Khách
Chúc bạn vàng của mình mau bình phục, chắc khoảng 30- 40 ngày sẽ lành, lẹ lắm . Lần sau cẩn thận cẩn thận cẩn thận .
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 1,329,106
01/01/2019(Xem: 4412)
Mừng năm mới 2019, mời gặp lại một tác giả thân quen. Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo. Cô đến Mỹ tháng 4 năm 2000, hiện là cư dân Waxahachie, Texas, trong một thành phố ít người Việt cư trú. Sau đây là bài viết mới của tác giả.
31/12/2018(Xem: 4228)
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2018. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida, vùng đất rất quen với bão lụt. Loạt bài gần đây của ông là chuyện khởi nghiệp trên đất Mỹ. Bài mới, bắt đầu phần “dựng nghiệp”.
29/12/2018(Xem: 4979)
Tác giả định cư tại Pháp nhưng thường lui tới với nước Mỹ, tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010. Họp mặt giải thưởng năm 2011, bà đã bay từ Paris sang California để nhận giải Vinh Danh Tác Giả -thường được gọi đùa là giải Á Hậu. Năm Mậu Tuất sắp hết, mời đọc bài viết với nhiều nụ cười, tiễn chân chó cưng.
28/12/2018(Xem: 4596)
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; định cư, tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth Uni-versity. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả lại tiếp tục Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
26/12/2018(Xem: 4781)
Với bài viết đầu tiên từ tháng Sáu 2017, tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX. Thư kèm bài, cô cho biết đang làm tax accountant ở Los Angeles, thường xuyên theo dõi và xúc động khi đọc những câu chuyện đời của người Việt trên xứ Mỹ. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả đang tiếp tục cho thấy sức viết ngày càng mạnh mẽ hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
24/12/2018(Xem: 3805)
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là tự truyện về mùa Giáng Sinh 1975.
23/12/2018(Xem: 2869)
Tác giả tên thật Tô Văn Cấp, sinh năm 1941, khoá 19 Võ Bị, 50 năm lính với Chiến Thương Bội Tinh. Mậu Thân 1968, ông là một Đại Đội Trưởng Thuỷ Quân Lục Chiến tại trận địa Phú Lâm, Chợ Lớn. Tháng Tư 1975, ở với đồng đội ven đô cho tới giờ phút cuối, sau đó là 10 năm tù công sản. Định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO1, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu, với nhiều bài viết giá trị, ông đã nhận giải á khôi năm 2014.
22/12/2018(Xem: 3376)
Tác giả từng nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2015. Ông là cựu sĩ quan VNCH, giảng viên trường Sinh ngữ quân đội, cựu tù cải tạo. Ông cũng là tác giả sách "Hành Trình về Phương Đông" do "Xây Dựng" xuất bản năm 2010. Mới nhất, là cuốn "Within & Beyond" do tác giả viết bằng Anh ngữ và tự xuất bản. Sau đây, bài viết mới.
21/12/2018(Xem: 3618)
Tác giả là một cây bút nữ, cư dân San Jose, đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Sang năm thứ 18 của giải thưởng, Lê Nguyễn Hằng nhận thêm giải Vinh Danh Tác Giả, với bài viết về “Ba Thế Hệ Tuổi Dậu” và bài “Từ Độ Mang Ơn”. Bài mới, tác giả viết cho mùa Giáng Sinh.
20/12/2018(Xem: 2876)
Tác giả lần đầu dự VVNM từ tháng 11 và đây là bài viết thứ hai của bà. Sinh năm 1955, qua Mỹ năm 1985, tên thật là Nguyễn thị Minh Thuý, người của sông Hương núi Ngự. Hiên nay còn làm việc và đang cư ngụ tại thành phố Hayward thuộc miền Bắc Cali. Xin lưu ý: Bút hiệu Minh Thúy có thể lầm với tác giả đã dự VVNM từ 2005: Minh Thùy (dấu huyền). Mong tác giả tiếp tục viết.
Tin công nghệ
Tháng 09/2018, Apple đã chính thức ngừng bán các mẫu iPhone X, iPhone SE và iPhone 6S sau khi ra mắt các mẫu flagship 2018. Nhưng tháng 01/2019, trang MacRumors nhận ra công ty đang “âm thầm” mang iPhone SE trở lại trong mục “clearance” (xả kho). Chỉ sau 1 ngày, có lẽ với mức giá khá tốt, nên sản phẩm đã cháy hàng. Tháng 01/2019, hãng đã bổ sung hàng và tiếp tục “xả kho” đợt 2.
Khoảng cuối tháng 01/2019, trang CNBC đã đưa tin về việc Apple sa thải hơn 200 nhân viên thuộc dự án bí mật "Project Titan", tập trung vào phát triển xe tự lái. Vụ sa thải quy mô lớn được xác nhận bởi một phát ngôn viên của Apple nhưng đây đơn thuần chỉ là động thái tái cơ cấu của Apple và hãng vẫn tiếp tục theo đuổi dự án.
Người hâm mộ có thể nhận ra Matterhorn ở phía trước trong ảnh trời đêm. Nổi tiếng trong lịch sử leo núi, ngọn núi Alps cao 4,478 mét bên cạnh Mặt trăng đang trong kỳ nguyệt thực.
Khoảng cuối tháng 01/2019, SZ DJI Technology Co Ltd, thường được gọi ngắn gọn là DJI, nhà sản xuất drone lớn nhất thế giới đã tố cáo nhân viên của hãng khai khống giá linh kiện để trục lợi cá nhân, dẫn tới thiệt hại gần 150 triệu USD trong năm 2018. Hiện DJI cho biết đang điều tra một số vụ tham nhũng trong nội bộ công ty dẫn tới việc DJI thất thoát hơn 1 tỷ Nhân Dân Tệ (147.03 triệu USD) trong năm 2018. Tuy nhiên cũng trong thông báo chính thức, DJI cho biết con số thất thoát không khiến hãng thua lỗ trong cả năm 2018.
Trong một chiếc xe hơi hiện đại, chúng ta không khó để tìm một màn hình được tích hợp vào hoặc cố gắng thay thế các thành phần nào đó bằng màn hình điện tử. Có thể kể đến bảng đồng hồ trung tâm hiện đã có kiểu điện tử hoàn toàn, hay như màn hình trung tâm là cả một panel lớn như xe hơi Tesla, màn hình phụ cho hàng ghế sau... và sắp tới sẽ là biển số điện tử khi nó đang được hợp pháp hóa.
Tháng 01/2019, cộng đồng người dùng Instagram đã lan truyền một thông tin “chỉ 7% số lượng người theo dõi một tài khoản tiếp cận được với bài đăng”, và điều này đang gây khó khăn với những nghệ sĩ muốn truyền tải tác phẩm của mình tới nhiều người, những người buôn bán nhỏ hoặc đơn giản là muốn được nhiều "Like". Ngay lập tức, Instagram đã có những trả lời chính thức bằng nhiều đoạn Tweet trên trang Tweeter của hãng.
Khoảng cuối tháng 01/2019, theo một nghiên cứu mới được dăng tải trên tạp chí khoa học Science Advances, các nhà nghiên cứu khẳng định sự sống xuất hiện là nhờ một hành tinh đâm sầm vào Trái Đất từ hàng tỷ năm trước. Những lý luận mở ra cánh cửa dẫn tới một loạt câu hỏi khác cần khoa học trả lời
Khoảng cuối tháng 01/2019, Samsung Display tuyên bố chế tạo thành công tấm nền màn hình OLED 4K đầu tiên trên thế giới. Những tấm nền màn hình mới sẽ được cung ứng cho các nhà sản xuất máy tính, để trang bị trên những chiếc notebook cao cấp
Kể từ năm 2020, liên minh sản xuất pin dành cho xe điện với quy mô rất lớn giữa Toyota và Panasonic sẽ chính thức đi vào hoạt động, đánh dấu một bước tiến trong kỷ nguyên mới của ngành công nghiệp xe hơi, một kỷ nguyên không còn những phương tiện dùng động cơ đốt trong truyền thống.
Khoảng cuối tháng 01/2019, ông Scott Gottlieb, ủy viên FDA, Cục quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Mỹ cho biết, thuốc lá điện tử đang tạo ra một mối đe dọa chưa có cách giải quyết. Trong khi những sản phẩm như vape hay pod mod đã giúp những người trưởng thành nghiện thuốc lá lâu năm rời bỏ thói quen cũ, nó lại tạo ra một vấn đề mới, đó là giới trẻ nghiện nicotine từ chính những sản phẩm được tạo ra để giúp con người quay lưng với thuốc lá. Một nghiên cứu mới cho thấy, những người trẻ tuổi chưa hút thuốc lá bao giờ, tìm đến vape hoặc pod mod cũng có khả năng tìm đến thuốc lá cao hơn vì trở nên phụ thuộc nicotine.
Khoảng cuối tháng 01/2019, iFixit phát hiện ra rằng những chiếc MacBook Pro đời 2016 trở đi có thể gặp lỗi hắt sáng từ cạnh dưới màn hình. Vấn đề bắt nguồn từ cáp ribbon nối màn hình với bo mạch chủ nằm bên dưới Touch Bar, cáp quấn qua bản lề và được cố định bằng một cặp lò xo nằm bên dưới. Thiết kế giúp cáp không bị gãy dù người dùng có mở màn hình ở góc bao nhiêu, nhưng vấn đề là chỉ sau một thời gian ngắn sử dụng cáp bắt đầu bị "mỏi" và mòn đi. Cáp đèn nền sẽ là cái chịu ảnh hưởng đầu tiên, khi cáp không hoạt động bình thường thì hiện tượng hắt sáng không đều sẽ xuất hiện. Màn hình cũng có thể bị ảnh hưởng nghiêm trọng khi mở màn hình ra hơn 40 độ.
Quý vị có nhận ra chòm sao trong ảnh? Xuyên qua các cột băng và vượt qua những ngọn núi là Orion (Lạp Hộ hoặc Thợ Săn), một trong những nhóm sao dễ nhận biết nhất trên bầu trời, và là một biểu tượng quen thuộc với nhân loại trong hơn 30,000 năm. Orion hầu như không thay đổi gì trong suốt 50.000 năm qua và sẽ tiếp tục như vậy trong nhiều ngàn năm tới.
Khoảng cuối tháng 01/2019, các nhà nghiên cứu ở Trung Quốc đã tìm thấy mối liên quan đáng kể giữa chất lượng không khí và sự bất hạnh. Đây là kết quả thu được từ việc phân tích hàng triệu bài đăng trên mạng xã hội, gồm 144 thành phố Trung Quốc.
Phát biểu tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới vào khoảng cuối tháng 01/2019, Ruth Porat, Giám đốc Tài chính của Google, cho rằng: “Dữ liệu giống như ánh nắng hơn là dầu mỏ... Nó giống như ánh nắng, chúng ta cứ dùng và nó cứ tiếp tục sinh ra”
MWC 2019 là một trong những sự kiện lớn nhất trong năm của ngành công nghiệp di động và chắc chắn đến tháng 02/2019, chúng ta sẽ được đón nhận rất nhiều những sáng tạo từ các nhà sản xuất di động. Một trong những sáng tạo thú vị đó sẽ tới từ lễ công bố của LG tại MWC 2019, diễn ra vào ngày 24/02/2019. Khoảng cuối tháng 01/2019, nhà sản xuất di động Hàn Quốc đã hé lộ đoạn clip giới thiệu ngắn về sự kiện sắp tới
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========