Hôm nay,  

Tạ Ơn Đức Thánh Trần

19/12/201700:00:00(Xem: 5689)
Tác giả: Paul Tran - Trần Văn Hội

Bài số 5293-19-31139-vb3121917

 
Tác giả đã qua tuổi bát tuần,  hiện là cư dân Bắc California,  Trước 30 tháng Tư 1975, ông là công chức chính ngạch của VNCH. Saigon đổi đời, cuối tháng Mười 1977, vượt biên tới Thái Lan. Định cư tại Vùng Vịnh San Francisco, Calif, từ ngày 9 tháng Một 1978. Ông đã dự Viết Về Nước Mỹ từ 2010, với bài viết kể chuyện tổ chức vượt biển và  nuôi dạy các con thành người hữu dụng trên đất Mỹ. Sau đây là bài viết mới để tạ ơn tự do, thương phế binh Việt Mỹ, và đặc biệt, Tạ ơn Đức Thánh Trần.
 

Tuong DT Tran San Jose

Tượng Đức Thánh Trần tại San Jose.

 
***

 
Tôi là người chủ của một gia đình  “boat people” đã định cư trên đất Mỹ vừa đủ bốn chục năm tròn, hưởng trọn vui buồn lẫn lộn.

Bốn mươi năm trước đây,  tôi đã đem vợ con còn non dại ngồi trên chiếc thuyền máy mong manh bé nhỏ lướt ngang bến Bạch Đằng, Sàigòn. Đứng dưới thuyền ngẩng mặt nhìn lên tượng đài bậc vĩ nhân Trần Hưng Đạo, rồi cúi đầu, chắp tay vái Ngài ba lạy… Lúc đó khoảng 12 giờ trưa ngày Chủ Nhật  cuối tháng 10 năm 77, con thuyền vẫn lững lờ trôi về hướng Vũng Tàu… Chờ nửa đêm về sáng phóng lẹ ra khơi…rất may mắn được an toàn thoát hiểm! Chắc Đức Thánh Trần đã độ trì vì thấy quá gian nan đêm đầu tiên vượt biển.

Vượt sóng trùng dương khoảng bảy ngày đêm, thì một sớm bình minh chợt hiện: Nữ Thần Tự Do

 

Vớt cho vào Mỹ

Bớt lo, bớt nghĩ

Tính kỹ tương lai

Nhập tịch thêm oai

Dễ phát danh tài

Không sợ họa tai

Tự do no ấm

Ngày “Va-len-thai”

Áo xịn hoa cài

Tình nồng gấp hai

Ai ai cũng khoái

Mừng mẹ tháng năm

Mừng cha tháng sáu

Tháng Bảy pháo bông

Mừng ngày Độc Lập

Con cháu tấp nập

Tíu tít về thăm

Bánh dẻo tròn trăng

Bánh chưng vuông Tết

Toàn gia khá hết

Du lịch bốn phương

Nhận diện Quê Hương

Chỉ một đại cường

Đầy ắp tình thương

Chính là Mỹ Quốc.

 

Và hôm nay đây, cuối năm Đinh Dậu 2017 “Con gà đẻ trứng vàng”, tôi cùng bà xã ý hợp tâm đầu, vẫn vui tươi xum họp, an phận thủ thường trong xóm làng  “Bát tuần thượng thọ” tại miền thung lũng hoa vàng Bắc Cali, USA.

Vì đàn con trai, gái, dâu, rể, hợp chủng trắng vàng đủ cả, đã trải dài mấy chục năm kiên trì, nhẫn nại trong nhiều học đường lớn nhỏ xứ Cờ Huê, nay đều thành đạt, vẫn nghiêm trang, hiền hòa, hiếu thảo. Nhất là rất hãnh diện, ngẩng cao đầu, tự hào là “very good Citizens & very good Taxpayers”. Thật vậy, giấc mơ Mỹ quốc huy hoàng đã vinh quang hiện thực trong một gia đình “Boat people” Hậu duệ Đức Thánh Trần, Con Rồng Cháu Tiên.

Đời sống của mối tình từ trẻ đến già chưa hề buồn  vào hồn không tên, vẫn tà tà, thủng thỉnh trên tuyến đường gồ ghề muôn lối cũng như đang êm đềm trên freeway San Jose, Fremont, Newark… Và sẵn sàng đón chào một ngày nào đó, nắng đẹp chan hòa, gió mát, trăng thanh sẽ lần lượt bay về cõi thiên thu… hưởng tiếp phúc thanh nhàn đời đời vĩnh cửu. Ngày ấy chắc không còn vương vấn ưu tư những chuyện buồn thiu, cười ra nước mắt như: “đá dư trần thế” do cố nhạc sĩ Duy Khánh và nữ ca sĩ Hương Lan thường hay hát trên đài phát thanh:

- Lạy Chúa, con là lính trận ngoài biên. Vì xa thành phố, xa quá nên quên…

- Lạy Chúa, con là thiếu phụ miền quê. Chồng con vì nước, nên đã ra đi…

- Lạy Chúa, con còn lứa tuổi học sinh. Vì cha là lính, con thiết tha xin…

Rồi ….Những đôi môi cằn cỗi đã lâu không cười!

Và tiếp theo “nhạc vàng” chế độ Tự Do, nay lại có thêm hàng chục bản lời ca thống thiết não lòng người nghe. Điển hình một giọng ca nữ mới toanh, thường cất tiếng hát thánh thót xót xa…vang vọng từ trong ra ngoài nước như:

- Nước mình ngộ quá, phải không Anh? Chiếc bánh chưng kỳ diệu to đùng! Thế giới nhìn thấy phải phục lăn ! Nhưng tình thương dân nghèo của “Đảng” và “Nhà Nước” ta thì bé tí tẹo tèo teo không bằng cái móng tay! Thế giới phải lắc đầu.

Rồi…Anh không biết!

Làm sao Em biết được?

Thật là hổ thẹn, buồn tênh!

Đó cũng là một trong nhiều lý do tại sao hàng triệu dân miền Nam Việt Nam quyết tâm vượt biên, vượt biển sau ngày mất Sàigòn “30 tháng Tư, năm 75” cho đến hôm nay vẫn còn chuyện vượt biên, vượt biển kể cả hai miền Nam, Bắc Việt Nam! Phải chăng lá cờ đỏ sao vàng chỉ tượng trưng cho quá xui, quá khích, ác ôn, côn đồ nằm trong tay một lũ người mặt trơ, trán bóng chỉ ngóng đô-la, quá vô liêm sỉ! Đó là cái gọi là Đảng Cộng Sản và nhà nước Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa.

Về tình thâm sâu xa “Thương Phế Binh Việt-Mỹ”. Một gia đình tỵ nạn được an bình, hạnh phúc, thì phải ghi tâm “uống nước nhớ nguồn” ơn đền, nghĩa trả, chớ bao giờ quên mới không mất đức. Thật vậy, gia đình chúng tôi, từ nhiều năm qua vẫn luôn luôn nhớ đến người Thương Phế Binh Mỹ và Việt Nam Cộng Hòa”. Vì họ là những anh hùng dân tộc, đem tự do, ấm no, bình an cho đất nước. Tổ quốc ghi ơn.

Theo chiều hướng đó, từ nhiều năm qua, gia đình chúng tôi vẫn luôn luôn thành tâm thiện ý ghi ơn sâu đậm góp phần nho nhỏ vào quỹ tương trợ “Thương Phế Binh Việt-Mỹ” hàng năm. Hôm nay, chúng tôi vừa nhận được một bản “Chứng từ” in mầu mè xanh đỏ rất đẹp do ông Giám Đốc Hội Thương Binh Mỹ ở Tiểu Bang New Hampshire ký tặng. Chứng từ này có thể nói: đây là một biểu tượng tốt trong nhiều việc làm tốt đẹp khác cho “thuyền nhân” người Mỹ gốc Việt đỡ bị mang tiếng xấu xa là gánh nặng cho nước Mỹ.

Sau đây, lại thêm một chuyện diệu kỳ khó tin mà có thật. Gia đình “Boat people” Paul Trần vượt biển đến Mỹ được 39 năm. Không ngờ năm ngoái “2016”, Pho tượng Đức Thánh Trần cũng vượt trùng dương sang Mỹ, đến San Jose. Hội Hải Quân Bạch Đằng Bắc Cali phối hợp với Liên Hoi Cựu Quân Nhân QLVNCH  Bắc Cali và thân hào nhân sĩ Việt Mỹ đã tổ chức đại lễ dựng tượng Đức Thánh Trần an tọa tại Khu Little Saigon trong Thương xá sầm uất nhất “Grand Century Mall, Story Road San Jose” lúc 11 giờ am Sept 17, 2016.

Vì nhà tôi ở Newark City, cách xa San Jose khoảng 20 dặm đường, hôm sau mới biết tin vui này. Lập tức, tôi lái xe đến viếng thăm tượng đài, vái Đức Thánh Trần ba lạy, rồi khoanh tay đứng dưới bệ tượng đài, chụp một tấm hình đem về đặt lên trên một cái bàn nhỏ  trong phòng ngủ “thờ” Ngài, để tạ ơn hiển thánh đại “vĩ nhân” giòng Lạc Việt, Con Rồng Cháu Tiên muôn năm bất khuất, muôn đời hiển vinh.

Nay đang ở độ tuổi “nắng chiều xế bóng”, tôi viết bài này xin tạ ơn Nữ Thần Tự Do – Đức Thánh Trần và Thương Phế Binh Việt-Mỹ.

Trước khi dừng bút, xin trân trọng kính chúc quý vị tình thâm và quý đồng hương khắp năm châu, bốn bể đọc chơi cho vui những ngày lễ hội, quý quyến an khang, hạnh phúc, sức khỏe là vàng, không bao giờ bị “lẫn”! Xin luôn luôn ghi nhớ “Thương” Quê mang hình chữ “S” bên kia bờ…

Biển Đông đang ầm ầm dậy sóng…!!!

Kính bút

“Boat people” Paul Trần – Trần Văn Hội

Ý kiến bạn đọc
22/12/201705:40:49
Khách
Chớ nên lệch lạc dùng quan niệm về thánh của Ki tô giáo để phê phán sự việc người dân Việt tôn sùng anh hùng dân tộc Trần Hưng Đạo là Đức Thánh Trần nhé .

Quốc Công Tiết chế Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn (Trần Hưng Đạo) là tấm gương sáng chói muôn đời về nhân cách, đạo đức, bản lĩnh, trí tuệ, nghị lực và tài năng cho các thế hệ noi theo. Hưng Đạo Vương đã được muôn đời ngợi ca bởi tấm gương trung hiếu, khí phách kiên cường, tài năng quân sự và tấm lòng tín nghĩa . Danh nhân Phan Huy Chú thế kỷ 19 đã khẳng định: “Danh tướng Hưng Đạo Vương không mấy đời có; kiêm cả văn võ, thừa trí dũng, dựng nên công lao sự nghiệp kỳ vĩ mà giữ vững trung nghĩa cùng một hàng với Quách Tử Nghi. Ông không những là anh hùng của một thời đại mà cho đến các bậc tướng thần cổ kim cũng ít ai bì kịp”.

Việc Ông được “thánh hóa” là hiện tượng hợp với tâm thức và ước nguyện của người Việt. Tín ngưỡng thờ Đức Thánh Trần là một hình thái biểu thị đức tin, niềm tin của nhân dân Việt nam với một anh hùng dân tộc, một nhà chính trị - quân sự đại tài, vị thống soái văn võ song toàn của dân tộc ta .
21/12/201723:24:48
Khách
Trần hưng Đạo là vị đại anh hùng của dân Việt , không phải là Thánh . Chỉ phong lên bậc Thánh khi ngài làm được phép lạ mà y khoa bó tay .
20/12/201703:43:18
Khách
Ở Thế Giới Bên Kia, anh linh của Đức Thánh Trần cùng các tướng, sĩ của Ngài chắc chắn vô cùng tức giận vì bọn ngụy quyền Cộng sản Hà nội đã dâng cho Tàu các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa- qua công hàm ngày 14 tháng 9 năm 1958- và 10,000km2 phần biển của vịnh Bắc Bộ- qua “Hiệp ước phân định lãnh hải” ngày 25-12-2000 . Thêm nữa là mười hai năm qua, chúng ươn hèn để mặc cho Tàu cướp phá các tàu thuyền cùng đánh đập và bắn giết vô số các ngư dân người Việt .
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 3,008,859
Tác giả từng nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2015. Ông là cựu sĩ quan VNCH, giảng viên trường Sinh ngữ quân đội, cựu tù cải tạo. Ông cũng là tác giả sách "Hành Trình về Phương Đông" do "Xây Dựng" xuất bản năm 2010. Mới nhất, là cuốn "Within & Beyond" do tác giả viết bằng Anh ngữ và tự xuất bản. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông đã nhận giải Vinh Danh VVNM 2016, đồng thời, cũng là tác giả Viết Về Nước Mỹ đầu tiên có nhiều bài đạt số lượng trên dưới một triệu người đọc. Bài mới là truyện kể cuối năm dễ làm mềm lòng người.
Tác giả lần đầu đến với Việt Báo Viết Về Nước Mỹ, bài và hình ảnh do thân hữu chuyển đến bằng eMail. Mong Huyen Lam sẽ bổ túc địa chỉ liên lạc và tiếp tục viết thêm.
Tác giả là một nhà giáo, nhà báo, nhà hoạt động xã hội quen biết tại Little Saigon. Tới Mỹ theo diện Hát Ô Một từ 1990. Suốt 27 năm qua, ông không ngừng viết văn viết báo tiếng Việt, tiếng Anh. Trong năm qua, có tới 7 cuốn sách mới. Góp sức với Viết Về Nước Mỹ, ông đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ những năm đầu, và vẫn tiếp tục góp bài mới.
Tác giả định cư tại Pháp nhưng thường lui tới với nước Mỹ, tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010. Họp mặt giải thưởng năm 2011, bà đã bay từ Paris sang California để nhận giải Vinh Danh Tác Giả -thường được gọi đùa là giải Á Hậu. Sau đây, thêm một bài mới của tác giả.
Tác giả là cư dân Buffalo, NY. đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước Bài viết đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà có tới hơn 400 người tử vong... Hiện ông đang là cư dân Orlando, FL. Bài đăng 2 kỳ
Đêm Giáng Sinh, mời đọc bài kể về thùng quà đặc biệt nhận từ bưu điện Mỹ. Tác giả hiện là cư dân Arkansas, đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Bà tên thật Trịnh Thị Đông, sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Với bút hiệu Dong Trinh, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016, và luôn cho thấy sức viết mạnh mẽ và cách viết đơn giản mà chân thành, xúc động. Bài mới nhất, tác giả viết về Lễ Giáng Sinh.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh tại chỗ do chính ông chụp. Nhiều bài và hình ảnh của ông chụp hiện được phổ biến trên mạng internet, một số đã thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện "Bắc Kỳ". Bài và hình ảnh mới nhất là chuyện tác giả đi làm tình nguyện viên tại Trung Tâm Cứu Trợ nạn nhân của đám cháy Thomas vừa được thành lập tại Los Angeles.
Tác giả là một cựu du học sinh Nhựt Bổn, từng nhập Nhựt tịch, và có tên Nhựt là Yasushi Takasaki. Trước 30 Tháng Tư 1975, ông là chuyên viên Văn phòng Thống Đốc Ngân Hàng Quốc Gia VNCH, hiện cùng gia đình tái định cư tại Vancouver, Canada, từng làm Telemarketer của 2 hãng điện thoại Mỹ. Năm 2012, ông góp bài viết về nước Mỹ đầu tiên, Thiên Đàng Còn Xa. Sau đây là bài viết thứ hai. Mong tác giả sẽ tiếp tục viết thêm.
Tác giả là một huynh trưởng Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, nhận giải bán kết - thường được gọi đùa là giải á hậu 2001. Sách đã xuất bản: Chuyện Miền Thôn Dã. Từ nhiều năm qua, ông là thành viên ban tuyển chọn chung kết như ng vẫn tiếp tục vui vẻ góp bài mới.