Hôm nay,  

Hai Bài Viết Ngắn

02/01/200600:00:00(Xem: 205565)
Người viết: VÀNH KHUYÊN

Bài số 912-1512-236-vb3010306

*

Tác giả là một nhân viên xã hội tại Oregan, đã góp nhiều bài viết và được giải thưởng viết về nước Mỹ năm thứ năm. Sau đây là hai bài viết ngắn của cô.

*

1. Hạnh Phúc Nơi Đâu

Tôi mãi đi tìm hạnh phúc. Hạnh phúc nơi đâu. Khi tôi tưởng nó lại gần thì lúc đó lại là xa nhất.

Mùa đông 1995, vừa vào xong quốc tịch Mỹ, tôi nộp đơn xin passport để trở về VN liền. Tôi tìm anh, tìm cái hạnh phúc ngày nào tôi đã có dù tôi đã nghe phong phanh anh vừa mới làm đám cưới với người bạn gái quen hơn bốn năm, nhưng trong cú phone cuối cùng với anh cách đó chưa đầy một tuần anh bảo không phải. Về hay không" Về để chấp nhận sự thật hay về để chứng minh đó không phải là sự thật. Dù trong tình huống nào chăng nữa, tôi có hiểu được là hạnh phúc cũ của tôi nếu còn, vẫn không còn như cũ không...

Trời tuyết, đường lạnh đến đóng băng sau trận mưa đá. Tôi dậy chuẩn bị ra phi trường mà không xem tin tức trước là đường trơn trợt rất là nguy hiểm.

Tôi có té chỉ tại tôi ngu chứ chả gan dạ gì...

Người em chở tôi ra phi trường rồi bỏ ở đó, tôi lo cho em về có an toàn không" Rồi lo cho mình, mình đang làm gì, đang đi đâu đây, chung quanh là băng như chính trong lòng tôi đang băng giá, không một hơi ấm, không một niềm tin cho hướng đi mình đang tới...

*

Bao nhiêu là chuyến bay sáng đó bị hủy bỏ, tôi cứ sách hai cái va li đi lòng vòng sân bay theo hướng người ta chỉ, cuối cùng, chán lắm, họ nói tôi phải liên hệ với người bán vé chuyển ngày đi. Bụng dạ tôi nghĩ nếu phải đời lại 3 ngày trong chuyến đi chỉ có 14 ngày chưa tôi thà đừng đi còn hơn...

Cảm ơn ông Trời, vẫn còn cho tôi sáng suốt lúc ấy...

Tôi gọi taxi về nhà, đang chán nản, thật là chán không tưởng. Ông taxi người Trung Đông chắc cũng lạnh lẽo, ra điều tán tỉnh tôi. Hắn mời tôi đi ăn tối. Thật quá đáng. Tôi đã quá rành rẽ cái đám sinh viên Trung Đông vào phòng y tế của Trường Đại Học tôi đang học lấy bao cao su free ngay trước cửa ra vào.

Tôi chán lắm, chán đến tận cổ. Tôi chẳng buồn trả lời câu mời, chỉ hỏi, "How much"" rồi chờ ông dừng xe.

Hạnh phúc ơi, lạc lối rồi.

OoO

Tôi dự lớp Lost and Grief cho qua cái buồn bả lúc đó. Trong lớp toàn là những người mất những gì hưũ hình, cha, mẹ, anh, chị, còn tôi, tôi mất hạnh phúc là cái vô hình, là cảm giác, chỉ là suy nghĩ tốt đẹp, tôi có qua được cơn xốc này không...

Ngày chia tay của lớp, mặt mày ai cũng lạc quan hơn ngày đầu, ai cũng tin mình đã hiểu, đã mạnh ra và đã vơi đi nhiều những ưu tư phiền muộn.

Bà giáo bắt tay chia tay tôi, hỏi lẹ " You still want to date" " Tôi mở tròn xoe mắt nhìn bà " No maam." mà trong bụng thầm trách, "trời, bà nghĩ tôi nhanh vậy sao, chuyện hết nước còn cái không nằm trong suy nghĩ của tôi đâu bà,..".

Thấy tôi quả quyết, bà buông tay tôi ra và nói "good luck". Những cuộc vui trước mắt đang chờ, tôi muốn lao vào trong tư thế nào đây...

*

"Anh Chuẩn, chở em đi đám cưới dùm nha, đậu xe ngoài phố Tàu đông lắm, em sợ "

Chuẩn do dự, "anh đâu có được mời, thôi em ráng đi một mình đi. "

Tôi vô tư nghĩ Chuẩn tự ái, giục, "Anh đi với em, giấy mời em hai người lận.."

Chuẩn không còn do dự nữa "Trâm à, anh có bạn gái rồi, đi với em vậy không tiện "

Đáng đời nhé, lao vào nữa đi, tôi chưa từng tệ như thế bao giờ, trong phút tuyệt vọng, tìm một cái phao, không có là không có, dù nghĩa hai chữ yêu thương không còn manh giáp nào trong lòng tôi...

*

Thời gian trôi quá mau, mới đó mà đã 8 năm nữa rồi...

Tiếng phone reo, tôi chạy vội ra phòng ngoài..tiếng mẹ ân cần " Trâm, tết này vợ chồng con có về lại đây thăm bố mẹ không, các anh chị của mày về lại cả đấy. "

Tôi thối thoái "Sở con cần người mẹ ạ, cho tụi con hoãn năm khác nha. "

Giọng mẹ buồn hẳn " hế thì thôi vậy! ".

Bà vẫn tin vào tôi tuyệt đối như thế. Con gái nói gì nghe đó. Bà không cần tìm hiểu tại sao đã bao lần gọi bà không bao giờ nghe tiếng con rể trong nhà. Bao nhiêu lần hỏi chồng tôi đâu tôi đều hỏi lại bà chuyện khác cho bà quên đi...

Đã hơn 2 năm tôi không có tin gì của anh. Cái ngày cuối tôi còn thấy anh trong cái gian nhà này là cái ngày anh nói với tôi tôi với anh không hợp, anh không có hạnh phúc, anh không có nên không thể làm cho tôi hạnh phúc và tôi đừng buồn vì đó chỉ là “the way it is“ đúng theo chữ anh nói.

Tôi đánh đổi hết, chỉ xin anh đừng làm giấy ly dị và đừng cho ba mẹ tôi biết chúng tôi đã xa nhau. Tủi cho ba mẹ tôi lắm.

Những đêm vắng, gối chiếc chăn đơn, tôi nằm thở dài, cái tiếng thở dài nghe như lời nhắc nhở tám năm trước tôi đã từng hỏi chính mình "hạnh phúc ơi, nơi đâu "...

Nhìn qua song cửa, tôi chỉ còn thấy ánh trăng sáng là rõ nhất. Của đáng tội thật...

Có qua cầu mới hiểu

Đắng cay như đã chờ

Cung đàn vẫn muôn điệu

Hồn ta giờ bơ vơ

***

2. Cho Những Ngày Tháng Tư

- Kể sơ tôi nghe về quá khứ của cô"

- Ông cần biết quá khứ của tôi làm gì"

- Nếu cô muốn nhận công việc sắp giao thì điều đó cần thiết.

Tôi ngắn gọn:

- Đi học, lớn lên chỉ đi học, làm việc nhà, tại quê hương chưa làm gì ra tiền, chỉ có xin tiền, nói dối, yêu đương qua đường rồi đi định cư. "

- Thế còn khi qua đây"

- Lạc lõng, khóc nhiều hơn cười, không biết mình là ai, trải qua một cuộc tình lesbian, từ đó mở mắt ra hiểu đời không như mình nghĩ. Trở lại trường, quyết tâm học ra trường. Tôi đã mất 6 năm để xong bằng Cử nhân.

Người phỏng vấn bắt đầu ghi chép.

- Còn chuyện gì khác cô muốn nói không"

- Làm cho sở xã hội, đụng chạm nhiều, do ganh ghét, do màu da, do tiếng nói, đã từng có ý định bắn một thằng nhưng nó chưa tới số. Đổi ý, không muốn bắn. Nó cư xử với phụ nữ như súc vật, coi phụ nữ rẻ như tại quốc gia trước kia tôi sống."

- Trong trường hợp nào"

-Hắn viết thư tố cáo tôi làm việc thiếu trách nhiệm mà không có bằng chứng, hắn còn xin gặp tôi tại sở và mắng tôi ngay tại bàn, hắn còn lớn tiếng bảo nếu tôi là em của hắn thì hắn đã cho tôi mấy cái tát. Tôi đứng dậy mời hắn ra ngoài, hắn hùng hổ xấn tới, tôi đã xô hắn ra."

- Sau đó cô có bị kỷ luật không"

-Họ kêu tôi lên nói chuyện, bảo nếu nhắm không giải quyết được thì kêu người khác, đừng đụng độ chân tay.

-Từ đó tới giờ công việc nào cô thích nhất"

- Viết thư tình mướn, tôi đã nhờ những bức thư tình viết hộ người khác qua cơn đói trong trường, người ta chia cơm cho tôi, tôi nặn óc viết ra những lời tình tứ (cười nhạt), cuối cùng người được gửi thư tìm tôi mà tỏ tình, nhưng tôi không thích yêu khi bụng đói.

- Còn gì khác không"

- Viết văn, lúc buồn, lúc vui, lúc thăng trầm, lúc vinh quang, điều tôi nghĩ đầu tiên là cầm cây bút lên, đặt xuống là viết, viết để cười, viết để khóc, viết để ưu tư, viết để giải toả, nói chung viết là sống "

- Thế cô đã viết được những gì"

- Vài ba mẫu chuyện ngắn, những đoản khúc, vài chục bài thơ, chả đâu vào đâu nhưng đó là tài sản tinh thần tôi không đánh đổi với bất cứ thứ gì mà người khác có thể cho là quý giá hơn "

- Thế cô đã tham gia công việc xuất bản và báo chí chính thức nào chưa"

-Điều đó đánh giá con người tôi sao"

- Không hẳn, nhưng có liên quan .

- Tôi nói thật ý tôi nghĩ được không"

- Xin mời cô.

- Tham gia quái gì, hư danh. Không báo không sách thì sao chứ" Tại sao mình lại đem rao bán những đứa con của mình. Xinh đẹp, xấu tốt gì cũng là của mình, cứ để đấy, có thối đâu, tôi từ chối không tham gia tờ báo nào nữa.

- Cô có muốn hỏi gì không"

- Có, khoảng bao lâu tôi có câu trả lời"

- Cho tôi một tuần, tôi còn phỏng vấn 3 người nữa.

- Cám ơn ông. Dù không được công việc này, tôi vẫn biết ơn ông cho tôi thời gian, dù chỉ khoảnh khắc, giúp tôi nhìn lại mình "...

- Chúc cô may mắn.

-Vâng, ông cũng vậy nhé! "

Vành Khuyên

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 48,482,879
Lúc này bà con miệt Bolsa tha hồ được thưởng thức khá nhiều show ca nhạc vinh danh ca sĩ này, nhạc sĩ nọ, bà con mặc sức có dịp lên áo quần gặp gỡ giao lưu văn hóa hai miền nam bắc. Thấy bà con vinh danh dữ dội quá, bà già trầu này cũng táy máy, phen này ta vinh danh phe ta, ta tự bốc thơm phe ta, mà đã nói tới phe ta là
Hòa làm chủ tiệm nail này đã gần bảy năm với lượng khách hàng rất đều đặn, và thu nhập khá dồi dào. Gia đình nàng đến Mỹ trong đợt HO đầu tiên, thấm thoát đã mười sáu năm. Hướng, chồng Hòa, là cựu sĩ quan không quân. Sau ngày miền Nam đổi chủ, anh phải đi "cải tạo" hết sáu năm. Khi được thả, vợ chồng và hai đứa con nhỏ
Mỗi năm cứ đến cuối hè, những người từng theo dõi giải thưởng Việt Báo Viết Về Nước Mỹ đều nao nức chờ đợi đến ngày công bố danh sách những người trúng giải. Từ danh sách này, từng nhóm quen biết nhau sẽ "hồ hởi phấn khởi" bàn cãi và phỏng đoán xem ai sẽ chiếm giải nhất, giải đặc biệt v.v và v.v Đã sáu lần từ ngày giải
Chị Hạ-Giao là chị bà con của tôi. Từ khi kết quả siêu âm cho biết chị đang có một bé trai và một bé gái trong bụng, tin vui này bùng ra trong đại gia đình tôi chẳng khác pháo bông tưng bừng xẹt nở trên nền trời nhân ngày quốc khánh. Tính chung cả hai bên họ nội ngoại, nếu cách đây mười mấy năm tôi là đứa bé đầu tiên của
Để tôi kể cho ông nghe những giấc mơ của tôi, nó cứ lập đi lập lại trong nhiều năm, kể từ khi tôi biết mình là một người đàn ông cho tới bây giờ. Biết là một người đàn ông, ý ông là. Cứ hiểu theo nghĩa thông thường là một người không còn là một cậu con trai ngây thơ trong trắng nữa. OK, hiểu. Giấc mơ ấy luôn luôn bắt đầu
Tôi qua US lúc 14 tuổi. Cả gia đình còn kẹt lại VN vào lúc đó. Tôi bảo lãnh cha mẹ sau khi ổn định và chúng tôi đoàn tụ năm 1995." Là kỹ sư trong một hãng tele-communication tại San Diego, Lê Tường Vi tự sơ lược tiểu sử như trên,
Tác giả 36 tuổi, cho biết ông thuộc một gia đình HO, sang Mỹ cuối 1990, hiện là cư dân Barling, Arkansas, nghề nghiệp: accountant. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của ông là chuyện vui vẻ gia đình Việt tại Mỹ  “Vợ làm Nail, chồng cắt cỏ”  rất được bạn đọc tán thưởng. Sau đây, thêm một bài viết mới của ông. Một chiều thứ sáu  đẹp trời nọ
Một buổi chiều nọ ba cha con tôi đang chơi trò vật lộn ì xèo trên sàn nhà. Bà xã đi đâu về mặt hầm hầm, bước vào nhà ngồi cái phịch xuống ghế sofa, chưa kịp nóng đít bả đã đứng dậy vổ tay bôm bốp ra hiệu yên lặng. Cha con tôi lập tức gỉa từ cuộc chơi kéo lại ngồi quây quần dưới chân mẹ nó, ngỏng cổ chuẩn bị nghe thông báo
Ngọc Anh là tác giả Viết Về Nước Mỹ ngay từ năm đầu tiên. Sau vụ nước Mỹ bị khủng bố tấn công làm nổ tháp đôi ở New York, cô viết bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể chuyện sở làm, một công ty chủ nhân người Ả Rập Hồi Giáo, nhưng hàng trăm nhân viên đủ gốc Á gốc Âu, gốc Do Thái sống với nhau hoà thuận. Bài viết được trao tặng
Dzô...dzô...dzô ... mày phải uống cho hết, Birthday Boy mà uống không hết là quê lắm đó. Đó là tiếng của đám bạn "xôi thịt" đến nhà Tom lúc ba mẹ vắng nhà để chúc mừng sinh nhật cho Tom, gọi là "xôi thịt" vì chúng đi theo và tung hô Tom chỉ vì Tom là con trai một của một thương gia giàu có ở vùng Nam California này, nên mọi trang trải
Nhạc sĩ Cung Tiến