Tiểu Thạch: Chữa Lành Ung Thư Xương

14/09/201800:00:00(Xem: 3833)
Tiểu Thạch: Chữa Lành Ung Thư Xương
Tác giả: Dong Trinh

Bài số 5496-20-31303-vb6091318

 
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas, sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây là bài viết mới nhất của tác giả.

Cat banh VVNM 2018

Cắt bánh Viết Về Mước Mỹ 2018: Từ trái: Trương Ngọc Bảo Xuân, Nhã Ca, Dong Trinh, Phan, Kiều Chinh, Năng Khiếu và Hòa Bình.

 
***
 

Little Rock, là thủ phủ của tiểu bang Arkansas. Little Rock, tiếng Anh, có nghĩa là Cục Đá Nhỏ, nói văn vẻ   kiểu Hán Việt thì gọi là Tiểu Thạch. Đây là nơi có bệnh viện chuyên trị bệnh ung thư xương nổi tiếng thế giới. Mấy năm trước tôi được chữa lành căn bệnh quái ác này ở đây. Lần này, tôi trở lại tái khám.

Chuyến xe đêm đang hướng về Tiểu Thạch. Trời bên ngoài tối đen như mực, ngoài tiếng động cơ xe, bên trong yên lặng, mọi người đang ngủ say. hơi mát tứ máy lạnh lại khiến tôi rùng mình. Lôi cái mền nhỏ ra trùm, nghe dễ chịu ngay, hai mắt tôi bắt đầu sụp xuống, cơn buồn ngủ kéo ập tới.

Đang mơ mơ màng màng, tiếng chuông báo có tin nhắn từ điện thoại. Khương cho hay đang chờ ở trạm xe bus. Đã năm giờ rưỡi sáng, bên ngoài, bình minh bắt đầu ló dạng, mờ ảo đồi núi chập chùng trước mắt, rừng thông hai bên đường ngọn cao ngọn thấp lung linh in bóng theo ánh đèn xe, mang vẻ kỳ bí, rùng rợn giữa đường vắng.

Tôi lập tức nhắn lại, kêu Khương trở về nhà, hôm nay xe chạy trễ khoảng bốn chục phút, khi nào tới tôi sẽ gọi. Tội nghiệp con trai quá, thức sớm đi đón mẹ, dè đâu đón hụt.

Trời càng lúc càng sáng tỏ, xe cộ dập dìu qua lại, tôi vẫn thu mình trong cái mền nhỏ, nghe ấm gì đâu.

Sáu giờ ba mươi phút,tới trạm tôi lập tức gọi cho Khương rồi bước vội xuống xe. Hành khách cũng lụt tụt xuống theo, trên tay người nào cũng ôm mền gối.

Nhớ lần đầu tiên ba mẹ con đi Dallas bằng bus, (Greyhound) tôi không biết gì hết, lên xe ba mẹ con ngồi chung một băng. Lát sau, nhìn quanh quất trong xe, mỗi người chiếm một băng riêng (hai chỗ ngồi) kê gối, trùm mền thiệt là thoải mái.

Bây giờ đã có ‘kinh nghiệm chiến trường’ rồi, tôi cũng bắt chước họ cho khỏe tấm thân già trên quãng đường xa muôn dậm vậy.

Năm phút sau, Khương tới đón. Về nhà, hai con chó ra mừng rỡ, cứ chồm lên mình, nghe trong lòng vui quá nhưng chỉ kịp vuốt lưng tụi nó rồi đi nằm ngay vì cơn buồn ngủ vẫn còn kéo tới, hai mắt hết mở nổi.

Tám giờ rưỡi, tôi lật đật ngồi dậy. Hôm nay đi tái khám với cái hẹn đầu tiên lúc chín giờ.

Tới nhà thương, tôi nói Khương cứ về đi làm, tôi có thể lo liệu một mình. Lên lầu bốn làm pet scan vừa xong, chạy đi kiếm thang máy lên lầu tám để lấy giấy tờ. Không hiểu ma đưa lối, quỷ dẫn đường sao mà tôi đi hơn mười phút vẫn không tìm đúng cái thang máy để đến chỗ cần, cứ loanh quanh hết cái thang này tới cái thang kia, ngó quanh, ngó quất thấy lạ hoắc. Đi qua lại những dãy hành lang dài, rộng thênh tháng, sạch bóng, tôi cứ lãm nhãm: cục đá nhỏ ơi là cục đá nhỏ, sao cưng nhỏ xíu mà lại có sức chứa cái nhà thương  rộng lớn dữ vậy nè?

Đi mỏi cả chân, sợ trễ giờ, tôi đành bước tới bàn information để hỏi. Anh chàng nhân viên tốt bụng, nói tôi ngồi chờ rồi lập tức kêu người đến đưa tôi đi tới chỗ tháng máy mà tôi cần. Hà! Thở phào nhẹ nhỏm!

Lên tới lầu tám, lấy xấp giấy xong, chạy lẹ tới thang máy. Lần này nhớ rõ rồi, hỏng còn bị lạc nữa. Tới tầng một, đi thiệt lẹ vô phòng lab để đưa giấy tờ. Năm phút sau, cô y tá tóc vàng, có miệng cười xinh ra gọi. Mười ống máu làm tôi tối tăm mày mặt nhưng không thể chần chờ, ba chân bốn cẳng đỉ qua phòng MIR. Không phải đợi lâu lắm, tôi đã được kêu vô.

Nằm trong cái máy tối om, dù được y tá nhét earplug, tiếng xình xịch đều đặn, thỉnh thoảng  lại như có những tiếng súng bốc bốc từ xa vang lại mà hồi ở quê nhà tôi thường nghe trong đêm tối. Hơn nửa giờ sau, xong phần thứ ba trong ngày, tôi lên lầu bốn cho Bone marrow. Ghi tên xong, bụng đói như cào vì phải nhịn từ tối hôm qua cho Pet scan, tôi lôi khúc bánh mì ra nhai vì đã một giờ trưa rồi. Chưa kịp no thì cô y tá kêu vô đo máu, nghe tim... đây là thủ tục đầu tiên (khỏi cần tiền đâu bắt buộc trước khi lấy tủy. Trở ra ngoài nhai bánh mì nguội tiếp, Khương lại nhắn hỏi đã tới đâu. Vừa trả lời xong thì được kêu vô.

Giờ phút hãi hùng đã điểm. Kỳ này là anh chàng trẻ tuổi, đẹp trai phụ trách . Anh chàng nói  những câu thông thường như có nhớ kỳ trước lấy tủy bên phải hay bên trái, mục đích của bone marrow là gì... tôi liếc qua tấm bảng trên ngực áo... A! Anh chàng trẻ tuổi, hơi hơi đẹp trai này là MD (Bác sĩ) Alan. Tôi xin phép anh chàng cho tôi chụp hình cái khay đồ nghề gồm ba ống chích đã có thuốc tê, thuốc giảm đâu, cây kim xoắn làm bao người khiếp đảm, bông gòn, băng gai...ông bác sĩ trẻ vui vẻ nhận lời.

Chụp vội tấm hình xong,  tôi leo lên giường nằm xấp xuống, chuẩn bị cho cái test kinh hoàng. Ông bác sĩ vừa lấy đồ nghề vừa tía lia đủ chuyện. Đây là yếu tố tâm lý mà tôi đã biết sau gần hai chục lần trải qua. Các chuyên viên hiểu rằng bệnh nhân sẽ rất đau, rất sợ nên hay nói chuyện cho mình nghe, những chuyện bên ngoài cái nhà thương, chuyện thức ăn, chuyện thời tiết. Tôi vừa trả lời lại, vừa ngó chừng coi anh chàng làm. Mũi thuốc tê vừa xong, anh ta bắt đầu cầm cây kim dài cả tấc, có vòng xoắn. Tôi chuẩn bị tinh thần, nắm chặt cái gối, cắn răng lại cho chặt. Nhờ có thuốc tê, mủi đầu chưa thấm thía, qua nhát thứ hai, thứ ba...tay ông vẫn cứ xoay cái kim như người ta bắt vít vô vách, miệng vẫn nói chuyện trời trăng. Lần này đau thấu xương rồi, tôi cố nghiến răng mà chịu vẫn không nổi, miệng la ‘A a a...!’ Ông Bác sĩ trấn an:

-Sắp xong, còn một lần chót nữa, cô giỏi lắm.

Trời! Còn một lần nữa!

Rồi lại nghiến răng la, tay vẫn bấu chặt bìa gối, dù có máy lạnh, đầu tôi vẫn ướt đẫm mồ hôi.

‘Done’! Ông bác sĩ cười hớn hở nói rồi băng lại, dặn dò việc phải làm sau khi về nhà. Xong ông bưng cái mâm đựng tủy lại cho tôi coi, chỉ những miếng tủy được rút ra từ cây kim  có vòng xoắn dài ngoằn. Tôi đang đau điếng hồn, điếng vía, nghe ông nói chỉ ầm ừ lấy lệ chứ hết trả lời nổi. Rồi lại đo máu nghe tim trước khi trở ra ngoài.

Tuy nhiên, phải nói là ông Alan này rất mát tay. Rằng đau thì thiệt là đau, nhưng mà nhớ lại không bằng trước đây!

Quả là vậy đó. Nhiều lần trước, cái đau đã làm cho huyết áp tôi lên cao, chóng mặt đến nổi đi không vững, y tá phải để tôi ngồi hồi lâu, theo dõi, đo máu lại cho đến khi bình thường rồi cẩn thận đẩy tôi ra xe chứ không dám cho tôi đi bộ.

Ông đưa tôi ra phòng ngoài, cầm theo cái khăn ấm để kê sau chỗ lấy tủy cho tôi ngồi dựa vô. Đó cũng là thủ tục bắt buộc, phải ngồi mười lăm phút trước khi rời khỏi để an toàn cho bệnh nhân.

Đúng giờ, tôi gọi cho Khương và từ từ lết (hết đi nổi rồi) tới thang máy, xuống lầu một, ra cỗng chờ con.

Về đến nhà, hai con chó lại chạy ra mừng. Dù mệt, dù đau, tôi cũng nghe vui khi nhìn thấy hai đứa nhỏ cứ lăng xăng bên cạnh.

Bốn ngày sau, cũng trên chuyến xe đêm quay lại ‘cục đá nhỏ’, trong lòng tôi mang nhiều nỗi lo âu, hồi hộp. Chẳng biết mấy cái tế bào ung thư trong cơ thể tôi có chịu để cho tôi yên thân không?

Hôm nay Khương không đi làm, cháu đích thân đưa tôi đi gặp Bác Sĩ. Những lần trước cũng vậy, dù bận, cháu cũng xin nghỉ để cùng tôi tới nghe Bác sĩ nói kết quả. Hai mẹ con cũng đều mang nặng nỗi lo như nhau.

Phòng đợi mênh mông với sô pha, ghế nệm trắng tinh, sàn nhà sạch sẽ. Cạnh đó là một phòng nhỏ có tủ lạnh để sửa Ensure,Jello, trên bàn thì cereal, crackers, những lon chicken noodle soup, cà phê, sửa bột, ly giấy, muỗng nĩa, microwave.,,.bệnh nhân cần gì cứ tự nhiên đến lấy, không cần phải hỏi ai hết.

Sau khi ghi tên ở bàn, người ta đưa cho bệnh nhân một cái máy nhỏ, khi nào tới phiên mình vô gặp Bác sĩ, đèn đỏ sẽ chớp lên. Do đó, trong lúc chờ, mình có thể đi vòng vòng trong khu vực khám bệnh thoải mái. Các Bác sĩ, y tá, nhân viên nơi này khi gặp chúng tôi, họ chào hỏi rất niềm nở và không quên nhắc đến món chả giò,cơm chiên mà năm rồi tôi đã mang tới tặng họ. Hôm đó, tôi đã thật cảm động. Sau khi đưa thức ăn cho cô nhân viên tại đó, trong lúc ngồi chờ ở phòng bác sĩ, các bác sĩ khác, y tá...chạy kiếm tôi để cảm ơn, trên tay còn đang cầm chiếc chả giò ăn ngon lành.

Hồi sau, đèn đỏ báo hiệu. Sau phần cân, đo máu, đo tim, nhiệt độ. Chúng tôi được hướng dẫn đến phòng khám.

Vài phút sau, cô y tá quen thuộc đến hỏi han những điều cần thiết, cô ra khỏi thì người phụ tá Bác sĩ tới. Ôi chao! Người sao mà đẹp tuyệt! Cô cao tới gần hai thước ta. Dáng người thon gọn, miệng cười xinh xắn, nói năng dịu dàng gì đâu! Cô này mà đi thi hoa hậu chắc chắn sẽ được trao vương miện ngay! Tôi vừa ngắm cô, vừa nhìn từng biến đổi trên khuôn mặt yêu kiều dễ thương đó để biết số phận mình hôm nay ra sao.

Cô vừa lật xấp giấy dày cộm, mắt nhìn chăm chăm... tôi thì hồi hộp... bỗng nhiên, cô mỉm cười, ngó hai mẹ con tôi nói:

-You are doing very well, congratulations!

Trời ơi... tôi mừng quá, mừng muốn nhảy lên mà la mà cười, mừng đến nỗi muốn ôm cô để tỏ nổi vui không kể xiết!

Sau khi bắt tay chúc mừng, cô bước ra ngoài.

77äp sau, ông bác sĩ Frits Vanrhee  quen thuộc của tôi vô tới. Ông là Phó Giám đốc của bệnh viện, một bác sĩ tài ba, đã giúp cho biết bao nhiêu bệnh nhân thoát khỏi tay tử thần.

Miệng nở nụ cười thân thiện, ông đến bắt tay chào hỏi mẹ con tôi xong trở lại bàn ngồi mở hồ sơ bệnh án của tôi ra.

Lần này thì tôi không còn lo lắng nữa vì cô APN (Advanced Practice Nurse ) đã cho tôi biết trước rồi. Sau hơn năm phút, nét mặt ông rạng rỡ với nụ cười nhân hậu, ông nói:

-You’re doing very well!

Rồi ông ghi ghi, viết viết những điều cần thiết vô xấp giấy dặn dò người bác sĩ nơi tôi cư ngụ để ở đây họ tiếp tục theo dõi bệnh tình của tôi. Xin nói rõ, dù khỏi bệnh đã sáu năm nay nhưng tôi vẫn phải quay về bệnh viện này tái khám theo quy định với nhiều cái xét nghiệm. Mỗi hai tháng tôi phải ra bệnh viện gần nhà để gặp bác sĩ và lấy máu gởi lên Little Rock thử nghiệm . Kểt quả sẽ được email lại cho con tôi biết.

Sau khi dặn dò xong, ông hỏi tôi có thắc mắc gì không.

Nhớ nhiều lần đọc tin tức trên Internet , tôi thường thấy người ta nói bệnh ung thư phải cử thịt, cử sửa, đường...tôi thì từ khi vướng bệnh, chưa bao giờ nghe bác sĩ biểu cử nên tôi vẫn ăn uống bình thường, mỗi ngày uống Boost (một loại sửa có nhiều chất bổ), vẫn ăn thịt, ăn chè , ăn bánh. Tóm lại, tôi không cử kiêng gì hết. Có lần, tôi cũng hỏi bác sĩ trị ung thư của tôi tại bệnh viện nơi tôi đang ở. Ông cũng là một bác sĩ tài ba chuyển về đây làm việc từ UAMS, chính nhờ ông gởi tôi đi Little Rock mà tôi mới hết bệnh.

Tôi hỏi ông rằng tôi có ăn thịt, uống sửa được không, nghe người ta nói bị ung thư mà ăn mấy thứ này sẽ mau chết. Ông cười nói:

-Cô không ăn mới chết đó. Chỉ là không nên ăn quá nhiều red meat (thịt đỏ như thịt bò) hay dark meat (thịt có màu đậm như phần đùi heo gà...) ngoài ra, tất cả những món khác cứ ăn uống bình thường.

Tôi nghe vậy khoái quá, không sợ gì nữa, mỗi tuần vẫn ăn steak, lâu lâu chạy ra Chicken Popeyes mua cái đùi gà chiên hoặc thỉnh thoảng kho nồi thịt với hột gà...bác sĩ đã phán rồi thì tôi cứ nghe theo.

Hôm nay, tôi cũng lần nữa đặt câu hỏi này với Bác Sĩ Frits Vanrhee, Bác sĩ chuyên khoa về bệnh Myaloma .

Ông cười lớn, nói:

-Cứ ăn những gì mình thích, đừng lo gì hết!

Xong ông quay qua bắt chuyện với con tôi. Đã là bệnh nhân của ông từ gần tám năm nay, ông như một người bạn của chúng tôi, nói chuyện thân tình.

Sau khi bắt tay nói lời chúc mừng, chúng tôi ra về, lòng nhẹ nhõm, hân hoan!

Hẹn một năm sau quay lại Tiểu Thạch yêu dấu, nơi đã cho tôi trở lại sự sống, niềm tin và hy vọng nha!

Xin vô vàn cảm ơn nước Mỹ tràn đầy nhân đạo đã cưu mang chúng tôi, những người dân tứ xứ đến đây vì hai chữ TỰ DO. Tôi đã được chữa lành bệnh tại UAMS, một bệnh viện ở Little Rock, thủ đô của tiểu bang Arkansas, nổi tiếng trên thế giới về ung thư xương. Hằng ngày, có rất nhiều bệnh nhân từ nhiều nước trên thế giới như Pháp, Nhật, nhiều bệnh nhân từ Florida, Oklahoma   Texas... tới để nhờ bàn tay nhân ái, sự hiểu biết thông thái và tấm lòng nhân hậu, họ đã đem hết sức mình, lấy lại sự sống cho chúng tôi, những người bị mắc phải chứng bệnh quái ác mà khi bác sĩ tuyên bố bệnh trạng, chúng tôi đã như thấy cái chết đang ở trước mắt.

Khi chúng tôi, những bệnh nhân từ khắp nơi đến, trên gương mặt chúng tôi hoàn toàn không có nụ cười , những nhăn nhó, hít hà vì đau đớn, những cái đầu bóng lưỡng vì tóc rụng, những bước chân không vững vàng vì toàn bộ xương đã bị tế bào ung thư đục khoét. Cái thê thảm đó đã biến mất sau một thời gian chữa trị.  Chúng tôi  giờ đây là những con người khỏe mạnh, yêu đời.

Xin nhắn gởi đến những người đồng cảnh ngộ như tôi, hãy can đảm và kiên nhẫn chiến đấu tới cùng. Hãy chấp nhận trị liệu của Bác sĩ. Dù cho thuốc hành hạ, người mệt mo3õi, ăn uống không được nhưng xin quý vị đừng bỏ cuộc. Nên lạc quan,  nghĩ đến người thân yêu của mình, nghĩ đến ngày mai tươi sáng và nhất là hãy nghĩ đến những đớn đau sẽ chịu nếu không chấp nhận trị liệu. Tôi đã từng có nhiều ngày đi, đứng, nằm , ngồi không được, có nhiều lúc đau thét lên vì không chịu nổi...vậy mà, sau khi bắt đầu vô thuốc, tôi đã không còn phải đau đến rớt nước mắt mỗi khi xê dịch. Cho dù tóc rụng nhưng sẽ mọc lại, những lọn tóc quăn tự nhiên xinh xắn. Cho dù một thời gian ngắn ăn không ngon miệng nhưng sau đó, các tế bài ung thư đã bị đánh đuổi, cuộc sống tràn đầy niềm vui đang trước mắt. Hãy tin tôi nha.

Xin một lòng biết ơn tất cả bác sĩ, y tá đã tận tâm cứu giúp chúng tôi thoát khỏi căn bệnh hiểm nghèo này. Mong rằng khoa học ngày càng tiến bộ, bệnh ung thư sẽ lần hồi không còn lan rộng để con người không còn khổ đau, nhất là những người đang sinh sống ở các nước nghèo như Việt Nam quê hương tôi.

Và sau cùng, xin vô vàn cảm ơn các anh chị em, cháu trong gia đình đã hết lòng giúp đỡ ‘G’ từ tinh thần đến vật chất. Những chén súp ngọt ngào, tình nghĩa của vợ chồng Dũng, em trai Út của tôi, cho tôi ngon miệng hầu có sức vượt qua sự hành hạ của hoá chất trong thời gian làm chemotherapy. Những công sức của chị Năm đá hết lòng bỏ ra cho đứa em bạc phước này trong suốt hơn hai năm dài trị bệnh làm sao mà quên được.

Còn các con, không có tình yêu thương của các con, không có sự chăm sóc tận tình của các con, nhất là Khương, có lẽ giờ đây mẹ đã là nắm tro tàn vất vưởng đó đây chứ đâu ngồi viết lên được những dòng chữ này trong niềm vui vô tận, phải vậy không các con của mẹ!

Dong Trinh

Ý kiến bạn đọc
19/09/201801:56:05
Khách
Chào anh Sáu Steven Brown! Thật không gì mừng khi bác sĩ cho biết kết quả hoàn toàn tốt. Tôi bây giờ đã khỏi bệnh cũng là do được may mắn sống trên đất nước Hoa kỳ có nền y học văn minh hàng đầu, nhờ chánh phủ Hoa Kỳ đã mở rộng vòng tay cậu mang chúng tôi và nhờ Bác sĩ, y tá cùng gia đình con cái giúp đỡ cùng những lời khuyến khích của bạn bè khắp nơi để cho tôi có được niềm tin mà chữa lành bệnh.
Cảm ơn anh đã đọc bài nhé. Thân ái chúc anh luôn vui, khỏe.
19/09/201801:26:08
Khách
Chào chị Dong Trinh,
Có kết quả như thế thì chắc mừng lắm rồi. Có hai con biết lo cho chị như thế thì cũng mừng nữa. Rất là đặc biệt.
Chúc chị và gia đình mọi sự thật tốt đẹp.
Sáu
17/09/201802:09:19
Khách
Gởi người bạn ‘khách’ thân mến! Tôi đã lầm bone marrow gần 20 lần, lần ào cũng đau đến không ngậm miệng được. Những bệnh nhân cùng cảnh ngộ như tôi cũng đều rất sợ cái test này. Cách bác sĩ, chuyên viên lấy tủy cho chúng tôi, họ cũng biết là rất đau nên luôn an ủi, nói chuyện vui đủ thứ cho chúng tôi đừng bị căng thẳng quá. Có lẽ người ta muốn có người hến tủy để cứu giúp bệnh nhân nên nói vậy. Tuy nhiên, thôi thì nếu mình có đau vài ngày mà đem lại sự sống cho người khác thì cũng là việc làm rất cao cả phải không bạn? Thân ái chúc bạn luôn vui khỏe, an lành nha. Rất cảm ơn bạn đã đọc bài .
17/09/201801:17:30
Khách
Chúc mừng chị đã khỏi bịnh!
Theo như chị diễn tả thì mỗi lần lấy tủy rất đau đớn khổ sở, vậy mà những người đi hô hào người ta hiến tủy, thì cứ nói rằng hiến tủy rất êm ái nhẹ nhàng không đau một chút nào. Sao họ không nói sự thật để cho những người có lòng hiến tủy biết trước mà sửa soạn tâm lý để khỏi bị sốc.
15/09/201823:34:13
Khách
Thật không sao nén được cảm xúc khi đọc những lời chia xẻ đầy ân tình của Mai Lịch dành cho Đ. Những ngày đau khổ vì căn bệnh quái ác hoành hành, những khổ sở vì phản ứng của hoá trị lẫn xạ trị dù đã qua đi nhưng đôi khi nhớ lại Đ hãi hùng quá. Tuy nhiên, đúng như Mai Lịch nói, Đ rất lạc quan. Đ luôn nghĩ mình phải hướng về tương lại để có niềm tin mà sống. Do đó, trong thời gian trị bệnh, dù mệt mõi, Đ vẫn không ngừng làm việc. Đó là một cách để tinh thần mình phải vượt lên hầu có sức chống chọi lại bệnh tật.
Rất vui khi biết Mai Lịch thỉnh thoảng có đi BD, quê hương trái ngọt cây lành của Đ. Thân ái chúc bạn cuối tuần vui vẻ, an lành bạn nhé!
15/09/201805:44:06
Khách
Chị ơi đọc bài viết của chị, tuy không biết chị, nhưng tôi tự nhiên như cảm nhận đến tận cùng sâu thẳm từng cái tâm trạng chị đã trải qua và diễn tả một cách tài tình. Không thể nào thấu được hết cái đau của chị, vì chưa trải qua, nhưng qua sự diễn tả xúc tích của chị tôi như cảm được cái đau thể xác với căn bình ác nghiệt. Nhưng điểm đáng cho tôi học ở chị là sự bình tĩnh, lạc quan, sẵn sàng đối phó, để đổi lấy cái hạnh phúc từ đại gia đình, con cái...Và lòng nhân hậu, biết ơn của chị... phục và mừng cho chị quá, chị ơi.

Chúc chị luôn khỏe, yêu đời, hưởng hạnh phúc bên người thân._

T.B: Ngày xưa ở SG weekend tôi hay cùng bạn bè về Bình Dương, Búng chơi ăn trái cây. Chủ nhật nào đường cũng kẹt xe cả buổi nhất là buổi chiều đi về... Quê chị với những vườn chôm chôm, măng cụt, sầu riêng, màu mỡ, râm mát, tôm cá dưới mương, rau quả trong vườn. Còn nơi nào trù phú hơn.
Hân hạnh được biết người Bình Dương...
.
15/09/201805:17:35
Khách
Da chào chị Kim Dung! Đ cảm ơn chị nhiều lắm nha. Chúc chị cuối tuần vui nhiều bên gia đình chị nhé!
15/09/201802:03:43
Khách
Thân mến chúc mừng Đông Trinh đã hoàn toàn bình phục.
Cầu chúc bạn cứ như vậy mãi nhé, để còn tiếp tục viết lách VVNM nữa chứ. Bài nào của ĐT cũng hay và cảm động lắm, KD rất thích.
Thân chào
15/09/201801:06:13
Khách
Cảm ơn em nhiều lắm nha Như Ý! Nhờ các bác sĩ và y tá hết lòng giúp đỡ, chị đã hoàn toàn bình phục.
Chị thân ái chúc em luôn thành công trên nhiều lãnh vực trong xã hội nha.
14/09/201821:26:01
Khách
Chúc mừng chị đã hết bịnh! Cầu chúc chị luôn được bình an và hạnh phúc bên gia đình . ❤️
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
20/05/201900:00:00(Xem: 1742)
Tác giả định cư tại Pháp nhưng thường lui tới với nước Mỹ, tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010. Họp mặt giải thưởng năm 2011, bà đã bay từ Paris sang California để nhận giải Vinh Danh Tác Giả -thường được gọi đùa là giải Á Hậu. Bài mới của Đoàn Thị viết nhân Ngày Lễ Mẹ 2019.
19/05/201900:00:00(Xem: 1141)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà là một chuyên viên xã hội, từng nhiều năm làm việc tại Trung tâm Cao niên một thành phố tại Bắc California. Bà cho biết muốn tham gia viết về nước Mỹ từ lâu, nhưng phải chờ tới khi về hưu mới thực hiện được ý nguyện. Bài viết đầu tiên của bà là "Bà Ngoại Khác Chủng Tộc". Sau đây là bài viết thứ ba của tác giả.
18/05/201900:00:00(Xem: 1675)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động chưa từng được ghi nhận. Mong tác giả sẽ tiếp tục viết. Bàà đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
17/05/201900:00:00(Xem: 2180)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động chưa từng được ghi nhận. Mong tác giả sẽ tiếp tục viết. Bà đăng 2 kỳ.
16/05/201900:00:00(Xem: 2007)
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas. Bà sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
15/05/201900:00:00(Xem: 2887)
Tác giả là một cựu tù cộng sản, hiện sống ở Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Với bài viết của một dân sự gốc Việt từ căn cứ Mỹ tại Afganistan, ông nhận giải Danh Dự VVNM 2018. Bài viết mới của tác giả được đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
14/05/201900:00:00(Xem: 2657)
Tác giả là một cựu tù cộng sản, hiện sống ở Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Với bài viết của một dân sự gốc Việt từ căn cứ Mỹ tại Afganistan, ông nhận giải Danh Dự VVNM 2018. Sau đây, thêm một bài viết mới.
13/05/201900:00:00(Xem: 2174)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2019 khi gần 90 tuổi. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh. Trước 1975, là giáo sư đệ nhị cấp tại Trung học Nguyễn Trãi. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết thứ năm của bà được ghi là “Viết tặng các bà Mẹ và những người làm con nhân Ngày Từ Mẫu”
12/05/201900:00:00(Xem: 2158)
Bài viết cho Ngày Lễ Mẹ 12 tháng Năm 2019. Tác giả là một cây bút nữ kỳ cựu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua. Năm 2017, với bài viết “Ba Người Đàn Bà Tuổi Dậu”, bà nhận giải Vinh Danh Viết Về Nước Mỹ.
11/05/201900:00:00(Xem: 3227)
Ngày mai, Chủ Nhật 12, 2019 sẽ là Ngày Lễ Mẹ. Mời đọc bài viết của Lê Xuân Mỹ, một kỹ sư, làm việc tại Kia-Tencor San Jose, California. Qua Mỹ năm 1998. Cha học tập cải tạo chết trong trại Vĩnh Phú năm 1979, lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ.
31/12/201500:00:00(Xem: 8016)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo.
30/12/201500:00:00(Xem: 8720)
Tác giả từng nhận giải Vinh Danh Tác Giả Viết Về Nước Mỹ 2013. Cô định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. đầu thập niên 90, cư dân Berryhill, Tennessee, làm việc trong Artist room của một công ty Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201500:00:00(Xem: 15027)
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC của Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại tiểu bang South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College.
26/12/201500:00:00(Xem: 9606)
Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2014. Định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng,
25/12/201500:00:00(Xem: 9643)
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa, ông kể,
24/12/201500:00:00(Xem: 12944)
Tác giả vượt biên: Rạch Giá đến Mã Lai, Pháp 1979, Mỹ 1987. Tốt Nghiệp Electrical Engineering 1990 tại University of Illinois at Urbana, Champaign, Illinois
22/12/201500:00:00(Xem: 8424)
Trước Tháng Tư 1975, tại Saigon, tác giả từng cộng tác với tuần báo Tuổi Ngọc và là một trong những cây bút học trò được bạn đọc yêu mến.
21/12/201500:00:00(Xem: 11643)
Tác giả là một nhà giáo, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991, hiện là cư dân Westminster, California. Viết Về Nước Mỹ 2014, với 14 bài, trong đó có bài “Chú Lính Mỹ,” Phùng Annie Kim đã nhận giải danh dự.
20/12/201500:00:00(Xem: 5972)
Tác giả từng nhận giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA ngành giáo dục năm 2000
20/12/201500:00:00(Xem: 6372)
Tác giả từng nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm 2010. Ông là một Linh mục Dòng Truyền giáo Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago. Nhiệm sở hiện ở Alice Springs, Northern Territory,
19/12/201500:00:00(Xem: 8335)
Tác giả là một Kỹ sư Dầu Khí làm việc cho một Công ty Liên Doanh tại Việt Nam, đã tham gia khóa tu nghiệp một năm tại Chicago (2014, 2015). Là con của một sĩ quan Võ Bị Đà Lạt,
18/12/201500:00:00(Xem: 7478)
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Ông là một y sĩ thuộc hội Ái Hữu Y Khoa Huế Hải Ngoại. Tốt nghiệp Y Khoa Huế năm 1973, thời chiến tranh,
17/12/201500:00:00(Xem: 7577)
Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Từ nhiều năm qua, ông là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ có sức viết mạnh mẽ
16/12/201500:00:00(Xem: 8458)
Tác giả sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O1. vào năm 1990, hiện đã về hưu và an cư tại Westminster.
15/12/201500:00:00(Xem: 5602)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam,
16/05/200800:00:00(Xem: 231007)
Tôi được sanh ra ở đất Mỹ này khi Mẹ tôi vừa hai mươi bốn tuổi. Mẹ tôi vừa xong đại học và có việc làm vững chắc.
21/02/200800:00:00(Xem: 319324)
Tác giả Nguyễn Thi, cư dân San Jose, là một Facilitator cho những buổi học thảo nói về Hệ Thống Học Đường tại California
31/12/200700:00:00(Xem: 344097)
Với 11 bài viết trong năm, trong đó có tới 4 bài vào "top ten" về số lượng người đọc nhiều nhất trên Vietbao Online, Quân Nguyễn là tác giả đã nhận giải
30/12/200700:00:00(Xem: 342352)
Xóm nhỏ của Em hồi ở Việt Nam chỉ mỗi độc nhất một ông bác sĩ Ngôn. Nam phụ lão ấu trong vùng ít nhiều gì cũng phải đặt chân đến phòng mạch của ông một lần
28/12/200700:00:00(Xem: 319799)
Tác giả 37 tuổi, cư dân Midway City, CA, công việc: Civil Engineer, đã góp nhiều bài viết về nước Mỹ đặc biệt, trong số này có "Rằng Xưa Có Gã Làm Nail,"
28/12/200700:00:00(Xem: 364494)
Bồ Tùng Ma tên thật là Nguyễn Tân, tuổi 60, cựu sĩ quan hải quân, định cư tại thành phố Glendale, là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ
27/12/200700:00:00(Xem: 242533)
Ông hiện là cư dân Westminster, vùng Little Saigon, đã góp một số bài viết về nước Mỹ đặc biệt. Sau đây là bài viết thứ năm  của ông, với nhiều nỗi cay đắng.
27/12/200700:00:00(Xem: 387229)
Tác giả sinh năm 1972. Rời Việt Nam năm 10 tuổi. Định cư tại Mỹ. Tốt nghiệp Management Information System. Hiện là cư dân Florida
23/12/200700:00:00(Xem: 892364)
Địa chỉ nhà tôi có chữ CT (Court) sau tên đường, tức là trong vòng lẩn quẩn của mươi căn nhà, tạo thành một vòng tròn đồng tâm là cái công viên nhỏ nhỏ
22/12/200700:00:00(Xem: 874956)
Tác giả là một nhà báo, phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine ở Dallas, đã góp nhiều bài đặc biệt và nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2007
27/12/200300:00:00(Xem: 340235)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 339598)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 221987)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 204588)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 230845)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 247755)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 235506)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 285073)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 241299)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 243366)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Ngày 20/05/2019 không chỉ là ngày đo lường quốc tế đo lường (World Metrology Day) mà còn sẽ cột mốc đánh dấu sự kiện: khái niệm 1kg sẽ hoàn toàn thay đổi so với những gì mà chúng ta biết trong 130 năm qua.
Lượng CO2 trong khí quyển đang chạm ngưỡng kỷ lục, con số đã chạm ngưỡng 415 phần triệu (ppm). Nồng độ CO2 cao trong khí quyển là một trong những nguyên nhân hàng đầu gây ra biến đổi khí hậu và làm Trái Đất nóng lên do ngăn cản cơ chế thoát nhiệt và làm mát tự nhiên.
Đôi khi còn được gọi là cầu vồng lửa vì vẻ ngoài giống như ngọn lửa của nó, một vòng cung hình tròn nằm song song với đường chân trời.
Khoảng giữa tháng 05/2019, theo thông tin mới nhất từ leaker nổi tiếng Ice Universe, Samsung có thể sẽ ra mắt hai tùy chọn màu gradient cho chiếc Galaxy Note 10, bao gồm Gradient Blue (xanh lam) và Gradient Silver (bạc).
Mỹ đã kêu gọi các đồng minh ngừng sử dụng các thiết bị thông tin liên lạc của Huawei, và điều đó ảnh hưởng đến cả ngành năng lượng Nhật Bản – một số trang trại năng lượng Mặt trời tại đây quyết định từ bỏ các sản phẩm của công ty Trung Quốc.
Khoảng giữa tháng 05/2019, gần 700 cá thể tê giác tại tỉnh Limpopo của Nam Phi đã thoát hiểm sau khi được tiêm một hỗn hợp thuốc độc chuyên dụng vào sừng, khiến chúng không còn giá trị đối với những toán đi săn trộm tê giác với mục đích lấy sừng
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========