Những Chỗ Trống

07/03/201700:00:00(Xem: 10029)

Tác Giả: Phạm Hồng Ân
Bài số 5062-18-30762-vb3030717

Tác giả là một nhà thơ, sĩ quan hải quân, từng tu nghiệp tại Mỹ. Sau năm 1975, ông trở thành người tù chính trị và định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. Ông góp nhiều bài tham dự Viết Về Nước Mỹ ngay từ những năm đầu tiên và đã nhận giải Danh Dự.

* * *

Tôi bắt đầu về hưu năm 2015. Về hưu non, vì việc làm lúc đó khó kiếm, đối với một lão già thất nghiệp. Lúc đó, tôi đang làm cho hãng General Atomic, trong phân xưởng chế tạo capacitor, là một bộ phận trữ điện đặc biệt dành cho tàu, thiết giáp, máy bay, kể cả máy bay tàng hình. Những tưởng công việc yên ấm cho đến lúc về hưu chính thức, nào ngờ đầu năm 2013 chủ hãng quyết định dời phân xưởng qua tiểu bang khác, sát nhập hardware và software chung một nơi, để tránh phí tổn về vận chuyển. Tôi xin nghỉ việc, vì không thể theo hãng phiêu linh qua một phương trời khác, trong khi vùng đất Cali đã dây mơ rễ má với tôi hằng hai mươi mấy năm nay.

Hãng đi, tôi nghỉ. Nhưng tâm hồn tôi như còn vấn vương với những đồng nghiệp, vấn vương với nơi chốn từng nuôi dưỡng mình, từng chia sẻ buồn vui với cuộc sống mình. Rồi một ngày, tôi bỗng cảm thấy trống vắng, trơ trọi. Rồi, không thể chịu đựng nổi tâm cảnh ray rức đó, tôi nhảy phóc lên xe chạy trở lại trụ sở cũ thời còn ở San Diego.

Ôi, xót xa biết bao! Cái hãng bề thế, ồn ào náo nhiệt ngày xưa - bây giờ chỉ là một ngôi biệt thự bỏ hoang, cây cỏ um tùm. Ngoài nhìn vào, người ta thấy rõ những chỗ trống toang hoác trên các cửa sổ, cửa ra vào. Toang hoác trên các lối đi, trên dãy parking lot mịt mờ bụi cát. Những chỗ trống đó dường như hình thành những chỗ trống chi chít trong trái tim tôi. Và âm thầm, là những nỗi buồn.

Cảm giác trống vắng trong tôi, không phải bắt đầu từ lúc này. Nó bắt đầu từ lúc tôi bỏ xứ, rời thân tộc họ hàng. Từ lúc Sài Gòn mất đi, nhường chỗ cho một thành phố mang tên khác - một cái tên xa lạ từ phẩm chất tới lòng người. Từ lúc tôi mất chính tôi. Mất thân thế. Mất căn cước con người. Tôi bị chế độ mới biến thành kẻ vô học, bị ruồng rẫy trên chính quê hương mình đã từng dâng hiến cuộc đời. Tôi qua Mỹ với hành trang là con số không chua chát. Với lý lịch là tên tù binh, được cứu vớt bởi lòng nhân đạo. Tôi hòa vào dòng di dân một cách mặc cảm, khập khiểng bước vào cuộc sống mới bằng những bước e dè.

Những ngày đầu ở đất Mỹ, tôi đã phân vân chọn cho mình một nghề để nuôi thân lâu dài. Nghe lời một ông bạn, tôi nhảy vào một hãng Golf, và nghĩ rằng đây là một nghề có thể lâu dài nuôi thân. Vì nước Mỹ có rất nhiều đại gia, mà đại gia nào cũng thích trò chơi ngoạn mục này, làm sao có thể thất nghiệp được? Nghĩ thế, tôi đành bỏ học College nửa chừng để vào đứng mỗi ngày tám tiếng, kỳ cọ rửa ráy cho hàng đống khuôn mandrel, sau khi thân cây golf được trục ra từ đó. Ngày nào mũi cũng ngửi mùi hóa chất nồng nặc, tay cũng tê lạnh bởi luôn tiếp xúc với nước, và chân bị mỏi cứng vì đứng lâu một chỗ. Nhưng tôi vẫn nhẫn nại làm việc, hy vọng sẽ tìm chỗ đứng ngon lành khác trong cái hãng khắc nghiệt này. Hai năm trời trôi qua, tôi vẫn đứng nguyên chỗ cũ. Và cuối cùng cái kết khắc nghiệt, giống như cái hãng khắc nghiệt này: tôi được "mời" lên văn phòng, được nghe xếp nhẹ nhàng vỗ vai, nói lời chia tay thân mật.

Mới hai năm cật lưc làm việc trên đất Mỹ, tôi đã bị thất nghiệp. Nỗi buồn và khoảng trống trong tôi càng lớn dần. Tôi cố bôi xóa chua xót, tìm một công việc khác thay thế. Thời gian không thể chờ đợi nữa. Lần này, tôi quyết định tìm công việc có liên quan đến y khoa để xin vào. Ở đời, chẳng ai có sức khỏe mãi. Bất cứ người nào cũng có bệnh. Không bệnh nhiều cũng bệnh ít. Không bệnh trẻ cũng bệnh già. Công việc y khoa chưa bao giờ bị ế, nghĩa là hiếm bị thất nghiệp. Nghĩ thế, tôi chạy đến những môi giới xin việc làm, nhờ họ tìm cho tôi một công việc có liên quan đến y tế. Cuối cùng, họ chỉ tôi đến Pacific Device, một hãng chuyên làm dụng cụ y tế cho bệnh viện. Tôi chạy lẹ đến hãng, sau khi nghe người môi giới rót vào tai, hãng này chỉ cần một người, cố gắng đến đó ngay đi. Vừa bước chân vào cửa, tôi đã thấy một cậu thanh niên người Việt ngồi chờ từ lúc nào. Chào hỏi vài câu, mới biết cậu cũng vừa nộp đơn xin việc, và được cô thơ ký bảo ngồi chờ để xếp gọi vào interview. Tôi gục đầu thảm não. Thôi rồi, hy vọng như khói bay. Người ta chỉ cần một người, mà tôi lại là kẻ đến sau. Ví dụ họ có lựa chọn, ai dại gì lấy một gã trung niên, trong khi cậu thanh niên kia đang phơi phới nhựa sống? Tôi chán nản quay ra cửa, bỗng có tiếng nói nhẹ nhàng cất lên.

- Chào ông. Ông có cần gì không ạ? Tôi có thể giúp ông.

Tôi quay lại. Chưa chi tôi đã nhìn thấy nụ cười thiện cảm của cô gái Mỹ, đứng sau quầy tiếp tân. Nụ cười âm thầm cuốn hút tôi, khiến tôi liêu xiêu bạo dạn tiến đến bên cô.

- Tôi...tôi muốn xin việc làm.

Vẫn nụ cười nở trên môi, cô tiếp lời.

- Hãng muốn tuyển một assembler. Nhưng ông cứ làm đơn đi. Tôi sẽ trình lên người quản trị nhân viên.

Tôi ngại ngùng nhận đơn xin việc từ bàn tay nõn nà của cô gái, rồi ngồi kế cận cậu thanh niên dè dặt điền đơn.

Chẳng bao lâu, cậu thanh niên và tôi được gọi vào văn phòng. Tiếp chúng tôi, vẫn là một cô gái xinh đẹp khác. Cô cũng có một nụ cười thiện cảm, và tiếng nói cũng nhẹ nhàng như tiếng hót của loài chim họa mi.

- Chào các ông. Tôi tên là Angela, là người coi về nhân viên của hãng. Để được nhận vào làm việc, các ông phải trải qua một cái test về sự khéo tay. Các ông có bằng lòng không?

Còn gì nữa mà không cùng gật đầu và đồng thanh hô "yes".

Angela phát cho mỗi người một sơ đồ, sau khi bày lên bàn hai bộ dụng cụ nhỏ xíu, được tháo rời ra từng mảnh.

- Đây là bộ dụng cụ được tách ra từng mảnh nhỏ. Các ông sẽ lắp ráp lại, dựa vào sơ đồ tôi đã phát. Trong lúc lắp ráp, ai vô ý làm rớt mảnh nào xuống, người ấy sẽ bị loại ra. Ai làm đúng và nhanh nhất, chúng tôi sẽ tuyển vào làm việc.

Nhìn những mảnh nhỏ xíu lấp lánh trên bàn, tôi và cậu thanh niên đã muốn le lưỡi, rét run. Làm sao gắn nhanh? Làm sao thao tác mà không bị rớt? Nhưng tới nước này, phải cố gắng thôi. Không cố gắng sẽ mất việc, và có thể, sẽ lang thang xó chợ đầu đường.

Angela đưa đồng hồ lên. Đôi mắt trong xanh lướt nhẹ về chúng tôi như có vẻ chia sẻ.

- Bây giờ các ông bắt đầu. Một, hai...ba.

Tôi lẹ làng ngó sơ đồ, chăm chú vào dụng cụ, rồi cẩn thận và khéo léo lượm từng mảnh nhỏ lắp lên bộ phận chính. Lúc đầu hơi run tay, nhưng càng về sau tôi càng bình tĩnh, vận dụng đôi tay một cách chính xác.

Tiếng vỗ tay vang lên, cùng với giọng nói ngọt ngào.

- Tốt. Cả hai đều khéo và nhanh. Cả hai cũng đều xong, cùng một thời gian. Xin chúc mừng.

Nhưng, đôi mắt trong xanh của Angela bỗng lướt về tôi. Rồi dừng lại, đượm buồn.

- Hãng chúng tôi chỉ nhận một người. Dù hai ông đều làm tốt như nhau, rất tiếc, đành phải loại đi một.

Nói xong, Angela chìa bàn tay nõn nà ra, cầm lấy tay tôi.

- Xin ông An thông cảm. Tôi hứa, khi hãng cần thêm người, tôi sẽ gọi cho ông ngay.

Tôi lảo đảo bước xuống thang lầu. Một chỗ trống lại hiện ra, xâm chiếm trái tim tôi. Không còn con đường sinh nhai nào nữa, chắc phải chui vào một quán phở quanh đây, năn nỉ để làm một tên hầu bàn cho qua ngày qua tháng. Tôi bơ phờ lê những bước chân đau khổ ra parking lot. Chưa kịp lên xe, tai đã nghe tiếng giày cao gót gõ lóc cóc sau lưng. Hơi thở hổn hển cùng với giọng nói ngọt ngào, êm ái cất lên.

- Quay trở lại ông An. Tôi đã điện thoại trình bày sự việc cho chủ. Ông chủ bằng lòng, nhận ông vào làm việc. Hãy theo tôi, nhanh lên.

Mừng quá, như người sắp chết vừa được sống lại, tôi quay qua Angela, chụp vội bàn tay nuột nà của nàng, ôm chặt vào lòng.

Trên mười năm, tôi làm cho hãng Pacific Device một cách cật lực. Từ một assembler tầm thường, tôi đã trở thành một operator chuyên nghiệp, sử dụng và điều khiển máy rất thông thạo. Đến năm 2006, kinh tế Mỹ xuống trầm trọng, hãng bị điêu đứng và cuối cùng: dẹp tiệm. Hãng tôi thất bại, vì không chịu cải tiến, chỉ dùng phương pháp cũ để sản xuất. Trong khi các hãng y tế khác chịu khó tìm các phương pháp mới, đưa thẳng điện tử vào thiết bị y tế, nâng cao khả năng chữa bệnh cho con người. Trên mười năm miệt mài, rốt cuộc, cũng lại bị thất nghiệp. Chỗ trống hôm nay lớn hơn chỗ trống hôm qua. Tôi mất đi đồng nghiệp dễ thương. Mất đi những chiếc máy weld thân yêu đã cùng tôi quấn quít với nhau mỗi ngày. Và đặc biệt, các ân nhân của tôi, như Angela, như cô gái tiếp viên xinh đẹp ở quầy tiếp tân...ngày nào. Biết chừng nào mới gặp lại họ? Ôi, nụ cười thiện cảm và đôi mắt long lanh thương người - bây giờ là nỗi buồn rộng lớn trong trái tim tôi.

Lêu bêu một thời gian, tôi thấy cần phải trở lại college học tiếp electronics technician. Trở về với sách vở, tôi chợt nhớ đến một câu tục ngữ Latin mà thời sinh viên tôi đã từng đọc qua " Si vis pacem, para bellum ", tạm dịch: " nếu muốn hòa bình, hãy chuẩn bị cho chiến tranh ". Có nghĩa là, chiến tranh có thể bùng nổ bất cứ thời nào, kể cả thời bình, kể cả một đất nước đang sống trong yên ổn. Nước Mỹ đang sống trong yên ổn, vẫn luôn chuẩn bị chiến tranh để bảo vệ nền hòa bình. Vậy, muốn có việc làm lâu dài, chỉ còn cách apply ở những hãng có liên quan đến quân đội, đến chiến tranh. Thế là, tôi lên online, mò đến địa chỉ của hãng General Atomic. Nhưng chỗ tôi đến, chỉ là chi nhánh của hãng GA chuyên sản xuất capacitor, như đã nói ở phần mở đầu. Lúc này, kinh tế Mỹ đang xuống dốc thê thảm. Các hãng đang đua nhau sa thải nhân viên. Chẳng có hãng nào có job để nhận thêm người làm. Hãng GA cũng vậy, họ từ chối ngay, khi tôi vừa bước chân vào quầy tiếp tân. Đuối quá, tôi đành vào ca đêm làm part-time cho hãng golf, nhận các công việc nhơ nhớp mà chẳng ai thèm làm. Cuối cùng, tôi vào làm cho Sony với một hợp đồng ngắn hạn.

Tôi biết, tình trạng kinh tế xuống dốc thê thảm, ở những hãng cầu may như thế này...sẽ có một ngày bị đuổi việc. Câu tục ngữ Latin cứ hiện ra trong đầu tôi từng giờ: "Si vis pacem, para bellum". Tôi nhất định trở lại hãng GA, xem còn có cơ hội nào không, hầu cứu vãn tình trạng cơm áo của mình?

May quá, sau quầy tiếp tân là bóng dáng của một cô gái Mỹ rất trẻ. Hình ảnh xinh đẹp và nụ cười tươi tắn của cô đã làm hy vọng của tôi bùng cháy như ngọn đuốc.

- Ông điền đơn này rồi đưa lại cho tôi. Hy vọng ông sẽ được gọi interview sớm.

- Thưa cô, cho tôi mang đơn này về. Ngày mai tôi sẽ đến nộp đơn, kèm thêm vài giấy tờ cần thiết khác.

Đúng như tôi tiên đoán, vừa về đến nhà, tôi nhận được cú điện thoại chua chát của Sony. Kể từ ngày mai, hãng chúng tôi không còn việc làm cho ông. Sorry. Vài ngày nữa, ông sẽ nhận được thơ nghỉ việc chính thức. Xin chào ông.

Trong cái xui, với tôi, vẫn còn được cái hên. Tôi nhanh chóng được hãng GA gọi vào interview. Trước mặt tôi, cũng vẫn là cô gái trẻ xinh đẹp - một manager về quản trị nhân viên, tên Khayla, nhưng là người Việt. Người Việt dễ thông cảm với nhau, lại là cô gái, nên nàng dễ mềm yếu trước lời "than mây khóc gió" của tôi. Kết cuộc, tôi được nhận vào làm một cách dễ dàng, nhưng không phải là electronic job, mà là electro-mechanic.

Bây giờ, tôi đã về hưu. Thời giờ trống một cách dư dật. Bữa nào cũng ra quán cà phê ngồi, nhìn thiên hạ đi làm qua lại tấp nập, lòng chợt nôn nao về những ngày tháng xa xưa của mình. Nước Mỹ là một nước cơ hội, nếu ta chịu đi học, chịu mở rộng đầu óc. Bằng không, người ta phải chịu chấp nhận số phần. Số phần của tôi không đến nổi tệ. Nhìn chung, tôi vươn lên được, nhờ sự tiếp sức của đàn bà. Không có sự trợ giúp của Angela, của Khayla, của những cô gái trẻ có nụ cười nhân hậu khác...chưa chắc tôi được ngồi ung dung hưởng nhàn như ngày hôm nay? Và hôm nay, khi nghĩ lại, tôi vẫn thấy có những chỗ trống trong trái tim tôi, giống như chỗ trống quanh chiếc bàn cà phê này. Mỗi ngày, mỗi lúc, mỗi vơi đi những người bạn. Họ ra đi và không bao giờ trở lại...

Phạm Hồng Ân

Ý kiến bạn đọc
11/03/201704:16:54
Khách
Cảm động quá nên viết email cứ lộn hoài anh Ân ơi.
Nhắn tin lòng tràn vui nhộn,
Viết cái e mail cứ lộn tùng phèo.
Thân chúc anh chị sẽ có nhiều kỷ niệm và những mong mọi chỗ trống sẽ chứa đầy chuyện vui.
10/03/201720:55:56
Khách
E-mail của Hương Bình[ chỉnh lại chỗ viêt nhầm
binhdalat69@comcast.net
Bên cạnh những tác phẩm độc đáo . nếu tác giả cò thì giờ tâm tình với bạn độc .cũng rât hoan nghênh cho vơi bớt'những chỗ trống
10/03/201720:46:44
Khách
Anh Phạm Hồng Ân ơi
Hương Bình và chị Phương Hoa đã trao đổi e-mail rất cởi mở .dễ thương.....
Email của Hương Bình
binhdalat69@cocast.net
09/03/201706:49:20
Khách
cám ơn bạn Lê Như Đức. Tôi đã biết cô giáo Việt Văn là ai rồi? Tôi sẽ nghe lời bạn tập uống cà phê ở nhà, đọc VB và coi email. Cũng xin cám ơn Hương Bình Phạm và Nguyễn Hưng đã đọc bài và cho ý kiến. Mến chúc các bạn luôn an vui và hạnh phúc
09/03/201705:58:42
Khách
Kính Anh,
Anh vào coi lại bài “Lòng Tin” của chị Phương Hoa, phần ý kiến bạn đọc có cái email rất qúy và rất hiếm, giúp anh khỏi phải ra quán uống cà phê mỗi ngày. Mốt năm nay là uống cà phê tại gia, đọc Việt Báo và viết email.
Chúc anh sẽ có nhiều tin vui và hạnh phúc.
08/03/201702:32:48
Khách
Anh Ân ơi, em ở bờ Đông anh thì miền viễn Tây, cách nhau ba múi giờ, nhưng cũng muốn giới thiệu anh một phụ nữ chắc chắn tin rằng sẽ làm những chỗ trống vơi dần trong đời anh. Em chưa từng gặp chị ấy bao giờ, chỉ biết năm xưa là giáo sư văn, nhưng đọc qua vài câu của chị ấy viết là biết ngay rất gần gũi với tâm tình của anh.
Xin anh cho địa chỉ quán cà phê anh ra ngồi mỗi ngày và nhớ để trên bàn một cành hoa cho chị ấy nhận biết.
07/03/201720:56:26
Khách
Thưa tác giả
Hương Bình sinh ra và lớn lên ở Nhatrang[1949] biết người anh rể'hụt' cũng là Hải quân [nguyễn Hải] ,cũng từng đi Mỹ và sau qua Cali[diện H.O.......nên cảm thấy gần gụi với tâm tình tác giả
07/03/201720:36:28
Khách
Thưa tác giả
Nội cái tên gọi Phạm Hồng Ân cũng đã thể hiện đầy đủ ân huệ [Grace] mà Thượng đế dành cho tác giả
Hương Bình tin rằng hiện tại không còn chỗ trống trong đời thường cũng như tâm hồn tác giả
07/03/201720:35:48
Khách
Việc làm ngay ở siêu cường Hoa kỳ cũng không bền vững. Đây là một bài viết rất hay thuật lại những may rủi trong đời làm việc ở Mỹ cùng cảm nghĩ cá nhân của tác giả.
07/03/201720:21:36
Khách
Lời văn thiết tha, tình tiết lớp lang theo thứ tự thời gian chứng tỏ tác giả là một người có trí nhớ hoàn hảo .Thưa tác giả ''Trời không phụ người có lòng lành'Hy vọng tuổi về hưu của tác giả sẽ đầy ắp tình người....
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 807,510,244
Tác giả lần đầu gửi bài Viết Về Nước Mỹ và cho biết tên thật là Trương Thị Anh Đào là tên thật. Năm sinh: 1962. Qua Mỹ theo diện ODP năm 2011.
Tác giả là cư dân Miami, Florida, đã góp nhiều bài viết tuy ngắn nhưng tinh tế, cho thấy tấm lòng của ông với quê hương, con người, và nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2015
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong.
Tác giả là một kỹ sư hồi hưu, đã sống 25 năm bên Pháp, hiện là cư dân Irvine, từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Bài viết mới của ông là một du ký chất chứa nhiều tâm sự tác giả.
Tác giả tên thật Đặng Thống Nhất, một nhà giáo hồi hưu sau nhiều năm dạy Song Ngữ và ESL tại Khu Học Chính Minneapolis và Việt Ngữ tại Đại Học Minnesota.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại. Một số bài viết khác của cô được ký tên Thịnh Hương.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại. Một số bài viết khác của cô được ký tên Thịnh Hương.
Tác giả dự Viết về nước Mỹ từ năm 2000, Tám năm sau, ông nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2009. Tác phẩm đã xuất bản: “Lá Số Vượt Biên”. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả đã nhận giải bán kết - thường được gọi đùa là giải á hậu 2001.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.