Hôm nay,  

Món Quà Giáng Sinh Bất Ngờ

22/12/201400:00:00(Xem: 18444)

Tác giả: Nguyên Phương
Bài số 4418-14-29818vb2122214

Tác giả là một viên chức hành chánh, sau nhiều năm làm việc tại miền Đông, đã chọn Little Saigon để hưu trí. Với nhiều bài viết đặc biệt, bà cũng đã nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm trước.

* * *

Sau buổi tập dưỡng sinh, tôi để xe lại nơi tập và đi cùng với bạn, khi quay trở lại để lấy xe, vừa bước chân xuống khỏi xe của người bạn, bất chợt tôi nghe một tiếng nói từ trong một chiếc xe đậu gần đó:

- Bà làm ơn cho tôi hỏi thăm.

Phản ứng tự nhiên tôi ngừng lại và lại gần chiếc xe của một người đàn ông, ông ta quay kính xe xuống và chờ tôi lại, về sau tôi mới thấy là mình đã bất cẩn không nhớ đến những điện thư của các bạn gửi tới để cảnh cáo những vụ hỏi thăm, nhiều điều nguy hiểm có thể xẩy ra mà mình không lường trước được.

Tôi lại gần, người đàn ông trông thật hiền lành hỏi thăm để mua một cuốn video tập Dưỡng Sinh Thức Pháp.

May cho ông ta vì đó chính là môn dưỡng sinh mà mỗi sáng tôi đều thức dậy sớm để đi tập, môn tập mà tôi cảm thấy người thật khỏe khoắn sau mỗi buổi tập, và đã quen thuộc đến độ khó có thể nghỉ tập nếu không có lý do xứng đáng. Một chị bạn đã nói chị phải đi tập dù mưa hay nắng và không nghỉ buổi tập nào từ ngày chị đi tập.

Không hiểu người đàn ông đã nghe đâu để tìm đến đây mua cuộn video, nhưng ông đến muộn lớp tập đã tan, tôi cho ông biết ông có thể trở lại vào tuần tới trong những giờ tập từ thứ ba đến thứ sáu từ 7:00 đến 8:00 sáng và vào cuối tuần từ 7:00 đến 8:30 sáng.

Chắc có lẽ ông đã được đọc những bài báo viết về ngày kỷ niệm đệ ngũ chu niên tuần trước đó, buổi lễ diễn ra thật đông và vui. Trong buổi lễ đó tôi đã được nghe kể lại về những ngày đầu được thành lập do sáng lập viên ông Trần Quang Đạt và ông Tạ Đức Trí. Lúc đầu chỉ có sáu học viên nhưng hai ông Đạt và Trí vẫn kiên trì tiếp tục, và ngày nay lên tới khỏang bốn chục học viên, có những lúc học viên phải đứng chen chúc nhau. Được hỏi nếu sự phát triển tăng lên quá số luợng người có thể chứa được trong cái club house này, ông Trí đã trả lời có thể phải kiếm một chỗ khác và cũng khó nếu phải đi thuê và vẫn duy trì chủ trương hòan tòan miễn phí như hiện tại.

Hai ông sáng lập viên là hai võ sư đầy nhiệt huyết và rất là tận tình với những học viên, ông Tạ Đức Trí dù đã làm thị trưởng nhưng cũng vẫn bỏ thì giờ cùng võ sư Trần Quang Đạt lo lắng cho lớp học.

Gần đây ông Đạt đã cho phát hành ba cuốn DVD để giúp cho những người không có thì giờ đến tham dự những buổi tập, tôi đã mua và gửi tặng chị tôi, chị tôi rất là thích, nhưng không biết chị có kiên trì tập không, vì dù sao đến lớp tập vẫn có kết quả nhiều hơn, nhất là những ngày cuối tuần có thầy Đạt hướng dẫn và sửa những thế tập nào không theo đúng, trong khi đứng ở phía trên hướng dẫn nhưng cặp mắt của thầy luôn luôn luớt đi khắp phòng và dừng lại nơi nào thì thể nào học viên đó cũng được thầy sửa lại cho tốt hơn.

Trong buổi lễ có những học viên lên phát biểu vừa để cảm tạ, vừa để kể lại những thành quả mà họ đã đạt được, có những kết quả thật không ngờ, có lẽ nhờ vậy mà người đàn ông đã đến đây để tìm mua cuốn video.

- Bà có thể chỉ cho tôi chỗ nào có thể mua được cuốn video Dưỡng Sinh Thức Pháp

- Ông có thể trở lại vào những giờ có lớp tập.

Ông ta nhìn tôi với một ánh mắt tha thiết:

- Bà có thể mua giúp tôi được không? Tôi không thể trở lại được

-???

- Tôi đi lại khá khó khăn vì bị bệnh.

Trong trí tôi thóang nghĩ đến những người học viên sống trong khu này, nhưng tiếc thay tôi chỉ nói chuyện vài câu trước giờ tập và không hề xin địa chỉ hay số phone.

- Hay bà có thể mua hộ tôi, mong bà giúp tôi.

Tôi còn đang ngại ngần, thì ông mở ví ra đưa tiền cho tôi, con gái tôi đã thường nói với tôi rằng “con giống mẹ rất khó nói tiếng không (từ chối)”. Tôi không thể từ chối, nhất là nhìn vẻ thất vọng của ông khi không biết chỗ mua, và tấm lòng tha thiết của ông mong có cuộn video để tập hầu chữa bệnh. Tôi cầm tiền, ông ta lịch sự đưa thêm cả tiền cước phí.

Cầm tiền của ông tôi nghĩ đến ngày đi tập sẽ hỏi chị LT, nếu chị không có thì giờ đi gửi thì tôi sẽ đem đến nhà cho ông ta, vì mùa lễ này mang ra bưu điện đứng xếp hàng thì thà đem thẳng lại nhà có lẽ mau hơn. Sợ ông phải chờ lâu vì qua một ngày nghỉ của lớp tôi email cho chị LT nhờ chị đi gửi cuốn băng cho ông ta.

Đến ngày đi tập buồn thay chị LT lại vắng mặt và tôi chưa nhận được email trả lời của chị LT, tôi quay qua hỏi chị giữ nhiệm vụ giao băng cho những người đã đóng tiền, được biết số băng đã bán hết, phải chờ in thêm. Cầm tiền của người đàn ông, tôi áy náy vô cùng vì không làm đựơc điều ông ta nhờ, không biết ông có nghĩ là mình lấy tiền của ông ta không, nhưng đành thôi không làm gì được cả.

Về nhà thật ngạc nhiên khi mở email, nhận được email của chị LT và của ông Đạt, chị LT đi vắng và đã nhờ ông Đạt lo vụ này và ông Đạt đã sốt sắng hứa rằng sẽ mang đến tận nhà cho người đàn ông và đồng thời sẽ trả lại tiền cho ông ta, xem như là một món quà tặng ông.

Ông Đạt đã đến và không gặp được người đàn ông, ông Đạt đã tiếc không được giao tận tay cho ông ta để được hướng dẫn thêm chi tiết cho việc tập có kết quả hơn. Môn tập này kèm theo cả việc hít thở cho thích hợp âm dương trong từng thế tập. Mỗi thế tập có thể trị được một số bệnh nếu hít thở và vận dụng tay chân đúng cách.

Vô tình đó lại là ngày 24 tháng 12, món quà giáng sinh thật tuyệt vời và bất ngờ cho người đàn ông, tôi có thể tưởng tượng ra nỗi vui mừng của người đàn ông khi nhận được món quà vào đúng một ngày trước Giáng Sinh.

Hành động đáng quý là của thầy Đạt. Trong những buổi học thầy luôn luôn lo lắng cho những học viên, thầy thay đổi những thế tập nào có thể không tốt cho người già, trong cuốn băng thầy hướng dẫn cách tập cả trong thế đứng và trong thế ngồi để dậy cho những người không tập đứng được. tôi đã thường cảm phục thầy trong lớp học nay lại thấy thầy sốt sắng trao tận tay người muốn mua để được hướng dẫn thêm cho người muốn học. Ông đã không ngần ngại bỏ thì giờ trong hai buổi sáng cuối tuần để đến lớp và hướng dẫn cặn kẽ cho từng người để môn tập thêm hiệu quả cho từng học viên.

Có nhiều môn phái dậy về dưỡng sinh, nhưng với tôi, tôi thấy Dưỡng Sinh Thức Pháp rất thích hợp, thời gian tập còn mới, kết quả chưa có gì rõ ràng lắm nhưng sau mỗi buổi sáng đi tập về là tôi được một ngày tâm hồn thơ thới.

Mong rằng chí hướng của hai vị sáng lập viên được thành công và tạo ra nhiều hiệu quả tốt cho học viên.

Nguyên Phương

Ý kiến bạn đọc
25/01/201504:04:21
Khách
Quí vị ở xa muốn có DVD Duỡng SInh Thức Pháp xin liên lạc với trung tâm DSTP ở địa chỉ email:
[email protected]
Xin cám ơn
20/01/201505:20:20
Khách
Xin kính chào bà Đức Hạnh
xin mời bà xem trong youtube,
https://www.youtube.com/watch?v=J7YljrbIkII
nếu bà vẫn muốn mua DVD thì xin liên lạc
714-839-2718 (Cô Đằng) họăc
714-531-8693 (Cô Loan)
14/01/201506:51:33
Khách
Chúng tôi ,một nhóm bạn trong hội người cao tuổi , xin nhờ tác giả Nguyên Phương chỉ dùm cách mua DVD về dưỡng sinh thuc pháp ..
Xin cám ơn nhiều.
11/01/201519:57:16
Khách
Kính chào ông Duơng
Xin lỗi đã chậm trả lời ông
Xin ông vào email để cho địa chỉ, thầy Đạt sẽ gửi DVD đến ông.
Cám ơn ông đã đọc bài viết và muốn mua DVD
Kinh chúc ông một năm mới an vui và mọi swụ như ý.
Nguyên Phương
01/01/201523:10:46
Khách
Kính mong bà Nguyên Phưong vui lòng chỉ cách thức cho tôi mua được DVD dướng sinh này. Nơi tôi đang sống có quá ít người Việt.
Kính chúc bà luôn vui .

Hoangduy Duong
Naperville-IL
Email: [email protected]
27/12/201417:42:26
Khách
Xin xem email để cho địa chỉ, thầy Đạt sẽ gửi DVD đến bạn.
Cám ơn bạn đã đọc bài viết.
22/12/201417:34:02
Khách
Xin Bác Nguyển Phương cho con biết cách thức mua cuốn băng dưỡng sinh mà Bác đã đề cập bài viết trên.
Email của con: [email protected]
Con thành thật cám ơn Bác Phương nhiều.
Tín thất Tôn
Atlanta, GA
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 844,334,575
Với bài "Hành Trình Văn Hóa Việt tại UC Irvine", tác giả đã nhận Giải Việt bút Trùng Quang 2016 và vừa nhận thểm Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Ông tốt nghiệp cử nhân về Ngôn Ngữ Học tiếng Tây-Ban-Nha tại UC Irvine. Sau 5 năm rời trường để theo học tại UCLA, tốt nghiệp với hai bằng cao học và tiến sĩ về ngành Ngôn Ngữ Học các thứ tiếng gốc La-Tinh, ông trở lại trường cũ và trở thành người đầu tiên giảng dạy chương trình tiếng Việt, văn hoá Việt tại UC Irvine từ năm 2000 cho tới nay. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Lý Tuyết Mai, cư dân Pomona, CA. làm việc tại Bộ Xã Hội. Đến Mỹ khi còn tuổi học trò, cô thuộc "thế hệ gạch nối" của người Việt tại Mỹ. Với bài viết về chính sách của Bộ Xã Hội Mỹ đối với trường hợp một cô bé gốc Việt 16 tuổi mang bầu, Bảo Trân đã nhận giải Vinh Danh Tác Phẩm - thường gọi đùa là giải á hậu - Viết Về Nước Mỹ 2009. Sau đây là bài viết mới của cô.
Tác giả là một cựu tù cộng sản, hiện sống ở Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, và từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông. Sau giải Đặc Biệt năm 2017, với bài viết của một dân sự gốc Việt từ căn cứ Mỹ tại Afganistan, ông được trao thêm giải Danh Dự VVNM 2018. Sau đây là bài viết mới của ông, từ Cameroon, một nước ở miền trung Phi châu.
Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20 trân trọng chào mừng thêm một người viết mới. Theo bài viết, từ 1978, Ngọc Ánh đã là tác giả những trang nhật ký của một nữ sinh viên viết từ Sài Gòn, được đăng trên bán nguyệt san Việt Nam Hải Ngoại tại San Diego. Và từ 1979 thì cả nhà người viết đi tù. Người chồng bị kết án tử hình. Cháu bé mới sinh một tuổi theo mẹ vô nhà tù. Nhưng hơn 10 năm tù đày cộng sản không làm bà gục ngã. Và rồi, tình yêu đến... Thư kèm bài, bà viết “Tôi tên thật là Trần Ngọc Ánh, hiện đang sống tại thành phố Victorville, CA. Lần đầu tiên tôi viết bài tham dự "Viết về nước Mỹ" và hy vọng sẽ có nhiều bài viết về chủ đề này gởi đến Việt Báo trong năm nay...” Khi thêm bài mới, mong tác giả bổ túc ít dòng tiểu sử và địa chỉ liên lạc.
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice—A Journey of Hope” tác giả Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, một tác giả từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009. Cô sinh năm 1970 ở Đà Nẵng. Năm 15 tuổi vượt biên cùng một người anh, tới Mỹ năm 1986 và thành công dân Mỹ với tên Crystal H. Vo. Cô hiện là cư dân San Gabriel, CA. và làm việc tại Sở Xã Hội Quận Hạt. Trong những năm ngừng viết về nước My,õ cô kết hôn, thành con dâu một gia đình Mỹ và đã dành trọn thì giờ để học sống và viết bằng Anh ngữ. Sau đây là bài viết mới nhất của cô sau họp mặt Viết Về Nước Mỹ năm thứ 19.
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Với bút hiệu Dong Trinh, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016. Với sức viết mạnh mẽ, tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, bà có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây, là bài viết mới nhất, khi tác giả bay từ Arkansas về họp mặt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX. Và...
Chỉ với bài viết đầu tiên, tới vào tháng cuối, Tác giả đã nhận giải Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX. Thư kèm bài, tác giả viết “Tôi tên Tố Nguyễn, đang làm tax accountant ở Los Angeles, thường xuyên theo dõi mục Viết Về Nước Mỹ. Tôi rất xúc động khi đọc những câu chuyện đời của người Việt trên xứ Mỹ, giờ tôi xin góp câu chuyện thật của tôi...” Sau bài đầu tiên, bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả đang tiếp tục cho thấy sức viết ngày càng mạnh mẽ hơn. Sau đây là bài viết của cô về lần đầu họp mặt Viết Về Nước Mỹ.
Tác giả sinh năm 1953, tốt nghiệp Sư Phạm Sài Gòn khóa 12. Vượt biên sang Mỹ 1982, và từ đó tới nay định cư tại San Jose; Nghề nghiệp: Mechanical Designer, về hưu tuổi 65. Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của ông là chuyện vui về nhóm bạn trường Sư Phạm Sài Gòn, khóa cuối cùng, ra trường năm 1975, kèm lời ghi của tác giả: “Thân tặng các bạn lớp Nhất 9/Nhị 15, khóa 12 (1973-75) Sư Phạm Sài Gòn.”
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016. Với “Viên Đá Kỳ Diệu,” một trong bốn bài viết về nước Mỹ của ông, Thảo Lan đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ 19.
Tháng Bảy, mùa Vu Lan, xin mời đọc bài viết về Mẹ của Minh Nguyệt Graves. Tác giả cùng hai con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy năm 2001 theo diện đoàn tụ. Mười sáu năm sau, bà là chủ tiệm Nails ở Texas và kết hôn với một người Mỹ. Với sức viết giản dị mà mạnh mẽ, tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải Danh Dự năm thứ mười chín, 2018.
Nhạc sĩ Cung Tiến