Kẻ Đào Tẩu

25/07/201400:00:00(Xem: 7427)

Tác giả: Long Châu
Bài số 4285-14-29685vb6072514

Tác giả tên thật Phan Kỳ Long, vượt biển sang Mỹ năm 1990, hiện sống và làm công việc của một kỹ sư điện toán tại tiểu bang Oregon. Với bút hiệu mới là Long Châu, ông từng nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2006. Bài viết gần đây nhất của ông là “Liễn Buồn Nha Trang” từ 2009. Sau mấy năm vắng tin, bài mới của Long Châu là một chuyện tuy ngắn nhưng cách kể linh hoạt, sống động. Mong ông tiếp tục viết.

* * *

Trưa nay, đang đi công chuyện, tình cờ chạy xe ngang nhà, nhớ quên ít đồ, ghé về, chợt thấy chiếc xe bà cô 80 tuổi đậu trước garage, một chiếc xe Mỹ đậu sát ngay sau. Em Mỹ vừa thấy tui xuống xe, liền xông tới, vẻ mặt bực bội.

- Bà này là ai của mày?

- Ơ, cô của vợ tao, có gì không?

- Bà này ở đây?

- Không, ở chỗ khác, sao có chuyện gì?

- Bả tông hai chiếc xe, rồi cố tình chạy trốn, người bị đụng đã gọi 911, cảnh sát sẽ đến đây ngay bây giờ, tao là người làm chứng, chạy theo bả, để bả không trốn được.

Tui hết hồn.

- Cái gì? Chắc có sự hiểu lầm. Tui cố gắng giải thích.

Quay ra hỏi bà cô:

- Tại sao cô đụng người ta, lại bỏ chạy, tụi cảnh sát sẽ bắt mình vì tội "hit and run" đó. Thôi, cô vào nhà nghỉ đi, để con tìm cách giải quyết.

- Đâu có, cô đâu có đụng ai, thôi cô vô nhà, chóng mặt quá.

Tui nhìn xe bà cô, thấy xe bị đụng bể nát đèn, bung nắp hood phía bên trái, lẩm bẩm "trời ạ, đụng cỡ này, mà bà cô nói không có đụng ai"

Cùng lúc đó, ba chàng cảnh sát, mặt đằng đằng sát khí, ập đến. Một chàng móc cái còng số 8 ra.

- Yêu cầu dẫn người đụng xe chạy trốn ra. She is under arrest....

Tui cố gắng giải thích:

- Bà cô tao già rồi, mắt kém, lỡ đụng xe, chắc bả sợ, chứ không cố ý chạy trốn đâu.

Chàng cảnh sát trẻ cao cỡ 6.2f, lừ lừ bước đến trước mặt tui, gằn giọng.

- Đừng nói nhiều, yêu cầu dẫn người đụng xe ra.

Thấy bà cô đang ngồi run lập cập trong nhà, tội nghiệp quá, trời thì đang mưa, tui vòng trở ra, nói với tụi cảnh sát.

- Mày có thể vô trong nhà, gặp bà cô tao được không?

Chàng cảnh sát thứ 2 lớn tiếng, vừa mở bao, móc súng ra.

- Không được, yêu cầu người đó bước ra đây ngay lập tức (chắc hắn sợ vô nhà, bị bà già tấn công!)

Tui hoảng hồn chạy vội vô nhà, dìu bà già, đang run lẫy bẫy, lụm khụm đi ra, cố ý cho tụi cảnh sát thấy, bà già không có gì đe dọa tụi nó.

Chàng cảnh sát thứ ba trờ đến, có vẻ là người chỉ huy hai anh cảnh sát trẻ. Hắn chợt nhìn tui đăm đăm.

- Hình như tao gặp mày ở đâu rồi?

Tui cũng thấy hắn quen quen, trong tình hình dầu sôi lửa bỏng, rất muốn "thấy người sang bắt quàng làm họ" để giải cứu bà cô, nhưng kẹt nỗi, không nhớ ra gặp hắn ở đâu.

Hắn hỏi.

- Mày có làm cho một salon tên Poshe nằm trên đường Cornelius Pass?

Mừng quá, tui nói nhanh.

- Dạ đúng rồi, mày đến đó cắt tóc?

Chàng cảnh sát chỉ huy, cười to.

- À, tao nhớ ra rồi, mày và tao có lần nói chuyện, lúc tao đang chờ cắt tóc, mày là chồng Lily, Lily là người cắt tóc cho tao hơn mười năm nay.

Lúc đó tui mới nhận ra đó là Ken, bình thường Ken vào tiệm, mặc quần áo thường, nay mặc đồ cảnh sát, nên nhìn không ra.

Thế là xong, hắn quay sang nói hai chàng cảnh sát.

- Tao quen thằng này, let me handle the case.

Ken nói với tui.

- Bà cô mày may mắn lắm đó, tụi nó định bắt bả, tịch thu bằng lái luôn, thôi, mày dặn bả lái xe cẩn thận. Tụi tao để tùy gia đình quyết định, vấn đề có cho bả tiếp tục lái xe nữa hay không. Rồi hắn đưa tui incident report, để báo cáo cho bảo hiểm xe của bà cô, bồi thường cho hai chiếc xe kia. Ken hỏi thêm:

- Bà cô mày có số phone để liên lạc?

Tui quay sang hỏi bà cô, tội nghiệp bà già vẫn chưa hết hoàn hồn.

- Có có, 503-....

Hú hồn cho bà cô, trời mưa to, tui hỏi bà cô chạy đi đâu giờ này, quờ quạng quất hạ gục luôn hai chiếc xe Mỹ.

- Cô đi kiếm nhà thờ mới, trời mưa lớn quá...

Con chiên gắng đi tìm nhà Chúa gặp nạn tai, chắc Chúa thương, sui khiến cho người cảnh sát tên Ken xuất hiện cứu giúp cho chăng? Tôi nghĩ thầm, buổi trưa nay, nếu không ghé về nhà bất ngờ và không gặp người cảnh sát tên Ken, bà cô chắc phải ngủ ở khách sạn nhà nước tối nay, chờ thằng con trai bão lãnh ra sáng mai!

Nhóm cảnh sát vừa lên xe rời khỏi nhà, bà cô chợt hốt hoảng thều thào.

- Chết rồi con ơi, run quá, cô cho cảnh sát số phone sai rồi, area code của cô là 971 chứ không phải 503!

Trời ạ, kẻ đào tẩu, nay thêm cái tội lừa gạt nhân viên công lực nữa.

Long Châu

Ý kiến bạn đọc
29/07/201400:01:01
Khách
Cảm ơn các bạn đã cho ý kiến, đây là câu chuyện thật 100% mới xảy ra tuần trước, còn thiếu 1 chi tiết may mắn cho nhân vật chính, viên cảnh sát tên Ken còn tha cho bà cô một cái ticket cũng khá $$$, chỉ vì là khách quen của bà xã.
28/07/201414:26:21
Khách
Thank you for giving you a very lovely family story. Even MC NN Ngan would have admired your sense of humor.
28/07/201403:45:08
Khách
Sự sợ hãi là nguyên nhân gây phạm tội! (Dù là tín đồ). Cám ơn Long Châu đã ghi lại một trạng thái thật về tâm lý nhân vật. Dù câu chuyện có thể là hư cấu.
Hồng Đức.
25/07/201415:54:17
Khách
Đúng là già lão thì lẩm cẩm..tai điếc mắt mờ, đấu óc lãng đãng, anh Châu nhỉ? Sống lâu thì phải chịu vậy thôi. Chết trẻ thì được tai mắt trí óc nhạy bén. Luật bù trừ. Đâu có gì là perfect ở cõi đời này.
25/07/201415:11:42
Khách
Truyện hay và vui quá! Xin cảm ơn tác giả Long Châu.
Mímoa Phương Vinh
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 810,298,008
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.