Gọi Mẹ Trong Nghịch Cảnh

15/05/200900:00:00(Xem: 181377)

Gọi Mẹ Trong Nghịch Cảnh

Tác giả: Kim Trần
Bài số 2614-16208691- vb651509

Sinh năm 1983, từng học ngành sư phạm tại Cal State, Kim Trần là tác giả đã hai lần nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Năm 2005, cô là người trẻ tuổi nhất trong 12 tác giả vào chung kết Viết Về Nước Mỹ 2005 với bài viết ngắn nhất, 727 chữ, "Những bài học đầu tiên về nước Mỹ". Năm 2008, cô nhận giải vinh danh tác giả với bài viết về ma tuy,ù khi kể chuyện "Người Yêu Tôi: Một Con Nghiện." Lễ Mẹ năm trước, Kim Trần viết về Mẹ bằng cách  nhìn lại chính những cư xử vô tình của chính mình, như thường thấy của đứa con đối với mẹ. Bài viết mới của cô mùa lễ mẹ năm nay mang tên “Lỗi Lầm Của Mẹ - Nước Mắt Đời Con,” viết thay lời những đứa con bất hạnh kêu mẹ. Tựa đề được đặt lại theo nội dung.

***

Mẹ là nguồn gốc của nụ cười và niềm hạnh phúc. Không gì sánh bằng tình yêu thương và công ơn dưỡng dục của mẹ. Nhưng trong cuộc sống không ai hoàn hảo - kể cả mẹ - những người đang vô tình không biết rằng ở đâu đó trong góc tối căn phòng, bên song cửa lạnh lẽo, có những giọt nước mắt và lời nói nghẹn ngào của những đứa con đang cần sự lắng nghe, chia sẻ và vòng tay âu yếm của mẹ.
Thế gian có rất nhiều nỗi đau, và thiếu vắng tình thương yêu của mẹ là một trong những nỗi đau lớn nhất mà loài người khó vượt qua được...
Có biết bao tiếng gọi “Mẹ ơi!” Nhưng đằng sau những tiếng gọi đầm ấm, hạnh phúc, biết ơn, cũng có không ít tiếng gọi mẹ của những người con côi cút, bất hạnh.
Bài viết này thay lời của những người con đang thiếu vắng tình yêu thương của mẹ.
Đứa con bị bỏ rơi,
Mẹ ơi. Con biết mình không thể có mẹ bên cạnh, nhưng con vẫn mãi ước mơ đượcï gặp mẹ một lần.
Đành rằng mẹ là mẹ của con, là người đã mang nặng đẻ đau 9 tháng 10 ngày và đưa con đến với thế giới này, nhưng mẹ ơi, cuộc sống không có mẹ con từng quá mệt mỏi. Con đã trải qua những ngày tháng mồ côi không êm đềm, hạnh phúc như những đứa bé có cha mẹ khác.
Con không biết làm gì để quên đi nỗi đau không có mẹ. Mọi người thường bảo con: ai cũng có số phận, hãy chấp nhận và ngẩng cao nhìn đời. Con đã nhiều lần trách mẹ tại sao bỏ con, lúc mới sinh ra, khi con chưa biết gì, khi đầu óc con còn chưa hình dung và khắc ghi hình ảnh mẹ. Có lúc con cố gắng học dần cách chấp nhận số mệnh mồ côi của mình và nói với bản thân rằng mẹ cũng như bao nhiêu người mẹ khác, với tình yêu thương con sâu đậm; Việc dứt bỏ con là điều mẹ chẳng bao giờ muốn nhưng vì hoàn cảnh bắt buộc.
Nhưng hoàn cảnh đó là gì hả mẹ"
Con đã cố gắng hình dung tất cả những lý do để mẹ phải bỏ con đi. Có phải người đàn ông đó đã bỏ rơi mẹ khi mẹ trót mang con" Mẹ không chịu nổi áp lực dư luận và miệng lưỡi nhân gian nên phải bỏ lại con để đi tìm cuộc sống mới. Hay vì gia cảnh quá khốn cùng mẹ không nuôi nổi con" Còn bao nhiêu câu hỏi khác con đã từng tự hỏi. Vô số lý do khác làm thành nỗi khúc mắc quá lớn mà có lẽ suốt cuộc đời này con mãi mãi không hiểu được.
Cũng đã có những lúc con nghĩ giá như mẹ đừng sinh con ra, để con phải mang mãi trong tâm trí "dấu chấm hỏi", bài hát cùng tên của thằng bé mồ côi như tâm trạng của chính con:

"Mẹ ơi, mẹ ở đâu"
Mẹ ơi, mẹ là ai"
Mưa rơi, ôi lạnh quá,
Gió buốt từng cơn,
Con nằm bơ vơ,
Nằm mơ một mái nhà,
Có mẹ và có cha.

Tại sao sinh em trong cuộc đời"
Mà sao không cho em tình người"
Tại sao em lang thang lạc loài"
Em nào có tội gì đâu! ..."

Đêm nào con cũng nghĩ đến mẹ, tự hỏi mẹ đang sống ở đâu, đang làm gì, có nghĩ đến con không"
Con lớn lên trong vòng tay của những người xa lạ, họ cũng đối xử tốt với con nhưng mẹ ơi con thèm tình yêu thương và vòng tay của mẹ. Con thầm nghĩ nếu mẹ không bỏ đi, con đã lớn lên trong cuộc sống khác, có thể sẽ cực khổ hơn cuộc sống con đã trải qua nhưng dù cho có là nước mắt hay nụ cười, con nghĩ có mẹ vẫn hơn trong đời. Con rất muốn tìm mẹ, nếu biết mẹ ở đâu dù có cực khổ đến đâu con nhất định sẽ tìm mẹ. Nhưng mẹ ơi làm sao con tìm mẹ khi con không biết chân dung hình hài của mẹ, không biết tên tuổi mẹ, và thậm chí không biết cả cái tên mẹ đặt cho con ngày sinh con ra. Con không biết làm gì lúc này, thốt gọi mẹ, òa khóc, hay im lặng và xót xa"


Dù không có mẹ bên cạnh nhưng con vẫn muốn cảm ơn mẹ đã sinh con ra. Con tự nói với bản thân rằng hạnh phúc lớn nhất đơn giản chỉ là con đã được sinh ra, để học cách sống, cách chấp nhận đau khổ và cảm nhận hạnh phúc. Máu trong người con từ mẹ mà ra, trái tim con đập, sức mạnh con có để đứng vững trong cuộc sống, tất cả những thứ đó cũng do mẹ tạo ra.
Đứa con không cùng
huyết thống,
Tuy không cùng máu mủ nhưng con thương mẹ như mẹ ruột của con. Mất đi người mẹ là nỗi đau quá lớn trong đời con, và được mẹ đây bảo bọc, con mãi không quên ơn sâu nghĩa nặng. Con không biết làm gì để đền đáp, chỉ biết cố gắng làm một người con đúng nghĩa, cho dù mẹ có xem con là người ngoài gia tộc. Nhiều lúc con rất muốn ôm mẹ vào lòng và nói con rất yêu mẹ, nhưng mẹ hình như không mong chờ điều ấy từ con.
Con thật sự mong muốn mẹ nhận ra con rất yêu mẹ và mong mẹ cũng yêu con như cách mẹ yêu các em, dù biết rằng điều ấy rất khó xảy ra. Tuy thế con biết mẹ yêu bố, vì thế mà mẹ chấp nhận gọi con bằng con của mẹ. Dù không cảm nhận được tình thương thật thụ của người mẹ dành cho con, con cũng vẫn muốn cảm ơn mẹ đã cho con cảm giác không còn là đứa trẻ mồ côi khi con được gọi mẹ bằng mẹ. Cho dù mẹ không sinh ra con nhưng con vẫn yêu mẹ như yêu người mẹ duy nhất của con. Có lúc con không cầm được nước mắt vì những câu nói vô tình của mẹ, những lần mẹ mắng và đuổi con đi, nhưng con không bao giờ trách mẹ.
Con rất hy vọng một ngày nào đó mẹ sẽ nhìn con bằng ánh mắt thiết tha như mẹ nhìn các em. Mẹ sẽ đón nhận những nụ hôn con muốn dành cho mẹ. Mẹ sẽ để con phụ mẹ trông em và giúp mẹ làm việc nhà. Mẹ sẽ để con ngủ trong vòng tay mẹ một lần... Con hy vọng .. ngày ấy sẽ không xa.
Đứa con hư hỏng,
"Hello, sao mẹ không bắt máy mẹ ơi""
"Hello, mẹ ơi. Có phải mẹ đó không" Mẹ đang nghe con phải không" Mẹ đừng tắt máy nhé. Mẹ ơi. Con biết mẹ giận và buồn con nhiều nhưng mẹ hãy nói chuyện với con đi. Con đang sợ lắm. Con biết mẹ đã quá thất vọng khi con trở nên hư hỏng thế này. Mẹ đã trông đợi quá nhiều ở con để rồi hôm nay con thành ra như thế. Mẹ bảo con "Đừng có gọi tao bằng mẹ mày nữa! Đi ra khỏi đây và đừng bao giờ trở về. Tao không có đứa con như mày." Mẹ đã mắng con và đẩy con ra khỏi cửa như thế. Con đã đứng như trời trồng. Tim con thắt lại sau câu nói ấy, và con đã bỏ đi hơn hai tuần chỉ vì những lời đay nghiến đó. Tại sao mẹ lại nỡ thốt ra những câu nói vô tình như thế" Lần đầu tiên con nếm những giọt nước mắt của mình, những giọt nước mắt mặn chát.
Những ngày con sống không có mẹ là những ngày địa ngục, lạnh lẽo và u tối. Con rất nhớ mẹ. Xin mẹ hãy tha thứ cho con. Con hứa sẽ không bao giờ phạm lỗi lầm như thế nữa. Con sẽ học ra trường, sẽ làm lại từ đầu. Con sẽ làm tất cả những gì có thể để bù đắp lại nỗi thất vọng và đau khổ của mẹ. Xin mẹ đừng ruồng bỏ con. Xin mẹ hãy cho con giữ lại đứa bé trong bụng. Mẹ ơi. Con cần mẹ. Con muốn tâm sự và kể cho mẹ nghe tất cả những gì đã xảy ra nhưng tại sao mẹ không nghe con giải thích. Mẹ đã không muốn nói chuyện với con. Mẹ à, có bao giờ mẹ (phone disconnected) hello, hello"
. . .
Mẹ ơi, là con nữa nè.
Con cần mẹ, con xin mẹ lắng nghe con một lần. Mẹ luôn muốn con nghe lời răn dạy của mẹ nhưng tại sao mẹ không bao giờ nghĩ đến cảm nhận của con. Mẹ luôn cho rằng mẹ là mẹ của con, mẹ sinh ra con nên mẹ hiểu tất cả những gì về con. Nếu mẹ hiểu con, con mong mẹ hiểu rằng giây phút này con chỉ muốn mẹ lắng nghe con.
Mẹ biết không, con tự tin mình sẽ có thể chăm sóc bản thân và đứa con trong bụng con. Con sẽ làm được, mẹ hãy cho con cơ hội chứng minh điều ấy. Mẹ ơi, con muốn được về nhà với mẹ. Xin mẹ tha thứ cho con và chấp nhận con. Không có mẹ, con sẽ chết mất mẹ à. Mẹ ơi, hãy gọi điện thoại cho con. Mẹ ơi...
. . .

Lời người viết: Chắc chắn còn nhiều lắm, tiếng kêu mẹ của những người con bất hạnh. Không thể kể hết. “Mẹ ơi!” Chỉ một tiếng kêu thôi, biết bao tình huống khác nhau. Ước mong những người mẹ, những người con cùng bỏ chút lòng hình dung thêm và nghĩ đến nhau.
Kim Trần

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 814,627,195
Từ hôm nay, Thứ Hai 1 tháng Bảy 2019, bắt đầu phổ biến các bài Viết Về Nước Mỹ năm thứ Hai Mươi Mốt (XXI). Xin mời đọc bài viết mới nhất của Lê Nguyễn Hằng, một cây bút nữ kỳ cựu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua. Năm 2017, với bài viết “Ba Người Đàn Bà Tuổi Dậu”, bà nhận giải Vinh Danh Viết Về Nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Từ hôm nay, Thứ Hai 1 tháng Bảy 2019, bắt đầu phổ biến các bài Viết Về Nước Mỹ năm thứ Hai Mươi Mốt (XXI). Xin mời đọc bài viết mới nhất của Lê Nguyễn Hằng, một cây bút nữ kỳ cựu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua. Năm 2017, với bài viết “Ba Người Đàn Bà Tuổi Dậu”, bà nhận giải Vinh Danh Viết Về Nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ.
Giải Viết Về Nước Mỹ hàng năm gồm các bài phổ biến từ ngày 1 tháng Bẩy năm trước tới 30 tháng Sáu năm sau. Hôm nay, Chủ Nhật 30 tháng Sáu 2019, ngày khóa sổ Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20, xin mời đọc bài viết vui của Ngọc Hạnh, vị tác giả niên trưởng trong năm. Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Hai 2019, khi tuổi đã kề ngưỡng cửu tuần (90. ) Với bài viết về Washington D,C. mùa lễ chiến sĩ trận vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh, trước 1975 đã là giáo sư trung học đệ nhị cấp tại Saigon. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, và hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Kính chúc Bà vui khỏe.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài mới viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79. Đi học lại gần 6 năm mới ra trường với bằng BS engineer năm 85. Hiện là cư dân ở Lafayette, Louisiana, còn vài năm nữa sẽ ... ăn tiền gìa. Bút hiệu Pha Lê, theo chú giải vui của tác giả, không phải là trong veo như Pha Lê, mà là... Pha trò và Lê la! Sau đây là bài viết thứ sáu của bà.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20. Bà tên thật Trần Ngọc Ánh sinh 1955, sau khi đi tù gần 11 năm về tội chống Cộng Sản từ đầu 1979 đến cuối 1989, đã tốt nghiệp Đại học năm 1995 ngành Quản trị kinh doanh tại VN. Sang Mỹ định cư theo diện kết hôn năm 2007, hiện đang sống tại thành phố Victorville, miền Nam California. Nghề nghiệp nội trợ. Sau đây, thêm bài viết mới của bà.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978 tại Nha Trang-Việt Nam; định cư tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth Uni-versity. Hiện làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả tiếp tục Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả là một viên chức hưu trí tại San Jose, đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm 2018. Tháng Năm 2019, trong bài “Tôi Làm Răng Implant” tác giả có viết lời cám ơn Bác sĩ Nha Khoa Nguyễn Hoàng Tuấn về sự tận tâm giảng giải và chăm sóc dành cho bà. Sau đây là bài viết mới nhất của bà, chuyện người thật việc thật. Tựa đề là một câu trong bài hát “Như Đã Dấu Yêu” của Nhạc Sĩ Đức Huy.
Tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ từ 2001 và liên tục góp bài. Sau nhiều năm tham gia ban tuyển chọn, từ 2018, Trương Ngọc Bảo Xuân là Trưởng Ban Tuyển Chọn Viết Về Nước Mỹ. Bài trích từ báo xuân Việt Báo Tết Kỷ Hợi 2019.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.