Tháng Tư...

01/04/200900:00:00(Xem: 836462)

Tháng Tư...

Tác giả: Phan 
Bài số 2575-16208652- vb440109

Thàng Tư thêm một lần trở lại. Mời đọc một đoản văn nhiều chất thơ và tâm sự lưu vong của Phan, một nhà báo, phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine ở Dallas. Tác giả đã nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2007.

***
 Tháng Tư trời thường nhiều mây và những cơn mưa bất chợt. Tháng Tư lá mới, Lễ Phục Sinh, thời tiết như tuổi trưởng thành - đẹp và đầy sức sống. Tháng Tư như sự khởi đầu của vũ trụ sau giấc ngủ đông. Thân cây già cỗi, khắc khoải qua mùa giá rét đã sinh ra chồi non trong thế giới tuần hoàn; chú bé co ro trong áo ấm thật dầy, đón xe bus học trò ngoài ngã tư đường lất phất sương đông - như lớn hẳn lên với nắng Tháng Tư - trong cái T shirt chói chang màu Texas; và con sóc con năm ngoái còn lẽo đẽo theo mẹ đến lề đường học luật giao thông, học cách qua đường sao cho đừng hoá kiếp! Chú sóc con Tháng Tư qua đường vừa ngoái lại mùa đông đã xa... hạt giẻ nuôi chú lớn chỉ còn có vỏ trong hốc cây; người mẹ già nhìn theo đứa con háo hức lên đường. - Giấc mộng đời vừa rụng khỏi thân cây, mái ấm gia đình... chú sóc con mang theo lời chúc lành của mẹ đi vào cõi mông lung.
Tháng Tư trời thường nhiều mây và những cơn mưa bất chợt. Những đám mây soi mình dưới ao cạn làm chùn chân chú bé tính xuống chơi. Tôi ngước lên trời quê tôi với tiếng thét gầm của máy bay phản lực F5 đang truy đuổi máy bay Mig 21 cố xâm nhập vùng trời Sài Gòn. Chiến tranh đã về tới vùng trời bình yên cuối cùng ở quê tôi. Trận chiến trên không làm cho người lớn hoang mang; người ít nói nhất như Phật Bà Quan Âm cũng loảng xoảng trên ban thờ... rồi rơi xuống đất, niềm tin đã lung lay! Mẹ tôi lo sắp xếp những bao bồng bột cho từng đứa con - mỗi đứa 2 bộ đồ, tờ giấy Khai sanh và Tờ khai gia đình (dĩ nhiên là bản sao). Mỗi đứa được cột vào cổ một sợi chỉ đỏ để Phật Bà Quan Âm luôn sát bên mình mà che chở cho những đứa con ham chơi của mẹ. Mẹ tôi, còn có mỗi âu lo. Lo mấy đứa nhỏ rồi đây thất lạc; mấy đứa lớn ngoài trận... không biết có nhớ ngậm Phật Bà vô miệng lúc xung phong!
Tháng Tư trời thường nhiều mây và những cơn mưa bất chợt. Chú sóc con đã qua được bên kia đường; đang tán gái. Cô bé sóc làm điệu suốt mùa đông trong hang đã quên lời mẹ dặn - thấy trai như lân thấy pháo. Chú bé tôi ném hòn sỏi xuống ao cho sóng loang đi những đám mây tạo ảo giác ao sâu, nhưng chân không bước xuống làn nước xuân mát rượi vì trên đầu tiếng gầm rú của phản lực cơ hấp dẫn hơn! Hai chiếc F chui vào những đám mây đen... mất dấu! Rồi đột nhiên lao ra khoảng da trời xanh trong với uy vũ của tốc độ chóng mặt; chiếc Mig quặt né vụng về nhưng  F ta hình như quá trớn; phải lượn một vòng thật rộng mới quay lại được để chơi tiếp trò chơi mèo vờn chuột.


Dưới đất, bạn bè tôi đã dang đôi tay bé con, chân chạy, đôi môi gầm rú... văng nước miếng lên tận mũi, tận mắt để rượt nhau - đứa nào cũng dành làm F để truy kích Mig. Thằng Đeo - con ông Chín Cấm, mới đạp đinh hai, ba hôm, chân còn xưng tù vù. Nó cò cò theo bạn, cũng dang tay làm máy bay Đầm Già đi thả trái châu, cho F thấy đường... bắn chết cha Việt cộng.
 Tháng Tư trời thường nhiều mây và những cơn mưa bất chợt. Những đám mây cổ tích không che chở nổi bầu trời tự do. Quê tôi từ đó không còn những cánh chim sắt mang tự hào dân tộc; chở ước mơ trẻ con bay tới tương lai. Chúng tôi qua tuổi bay bằng tay vào những giấc mơ Đại bàng. Chúng tôi bỏ xứ ra đi như con sóc con mới qua đường lúc nãy. Dòng sống cuốn trôi đi những giấc mơ thiên thần, thời gian xoá tan đi những bể dâu thời cuộc. Ký ức Tháng Tư chỉ còn như giấc mơ ban ngày.
Tháng Tư trời thường nhiều mây và những cơn mưa bất chợt. Chú sóc con ngồi nhìn những đám mây cổ tích, nhớ về hốc cây, những hạt giẻ no tròn từ trên cây hạt giẻ không rụng thẳng vào hang! Chú trở về con đường mà lần đó chú đã băng qua-một mình. Bên kia đường không cò là thế giới tuổi thơ. Tôi trở về nhà tôi cũng không còn là quê hương tôi nữa! Mây Tháng Tư trên trời mang bóng dáng mẹ tôi đang ngơ ngác tìm đàn con thất lạc. Tiếng gầm rú không xé toạc không gian như Tháng Tư cổ tích mà như tiếng kêu oan của những linh hồn mất nước chơi vơi...
Tháng Tư lá mới, Lễ Phục Sinh, thời tiết như tuổi trưởng thành - đẹp và đầy sức sống... đã chết theo dòng lịch sử lưu vong từ Tháng Tư năm ấy! Những Tháng Tư trôi theo dòng người hối hả khắp hành tinh. Tháng Tư dừng lại với cái chết của Đức Thánh Cha John Paul II - niềm tin cuối cùng của hoà bình thế giới đã ra đi ngày 02 Tháng Tư , năm 2005. Tháng Tư chỉ còn lại bầu trời nhiều mây và những cơn mưa bất chợt; những hốc cây thì thầm với gió đã bao đời sinh vật nhỏ bé, dễ thương, đến rồi đi. Mây Tháng Tư bay qua bầu trời mang trí tưởng trẻ con; mang hình hài quê cũ khi con không còn trẻ nên mãi mãi... Tháng Tư trời thường nhiều mây và những cơn mưa bất chợt.
Phan

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,274,701
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Tác giả là một kỹ sư hồi hưu, đã sống 25 năm bên Pháp, hiện là cư dân Irvine, từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Đây là bài viết mới của Ông.
Tôi đi mình lên trong chuyến xe lửa từ Paris sang Thụy Sĩ với tâm trạng nôn nao và thoáng lo âu ngần ngại, mặc dù đây không phải là lần đầu thân gái dặm trường xuyên quốc gia như thế này
Nguyệt Mị là bút hiệu lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ, nhưng trong tháng trước tác giả đã có bài "Nước Mỹ là nhà của Mị" ký tên thật là Quynh Gibney.
Tác giả: Nguyễn Thị Thêm Bài số 5834-20-31618-vb5111419 Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2015. Bà sinh năm 1948 tại Biên Hòa, cựu học sinh Ngô Quyền. Trước 1975, dạy học. Qua Mỹ năm 1991 theo diện HO, hiện là cư dân Nam Ca Li. Bà kể, "Chồng tôi là lính VNCH. Hai con tôi nay là lính của quân đội Hoa Kỳ. Tôi hết làm vợ lính lại làm mẹ lính." Sau đây là bài viết mới của tác giả.
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ơng định cư tại Mỹ từ 1990, hiện làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi.
Tác giả tên thật Trần Năng Khiếu. Trước 1975 là Công Chức Bộ Ngoại Giao VNCH. Đến Mỹ năm 1994 theo diện HO. Đã đi làm cho đến năm 2012. Hiện là công dân hưu trí tại Westminster.
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice A Journey of Hope" của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.