Lương Y Như Từ Mẫu

20/08/200800:00:00(Xem: 118301)
Tác giả: Thu Bồn
Bài số 2383-16208459-vb4200808

Tác giả là một bà mẹ sinh năm 1955, hiên là cư dân Houston, nghề nghiệp manicurist. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà kể về kinh nghiệm đi khám bệnh và cuộc giải phẫu trị ung thư tử cung mà chính bà vừa trải qua. Kích chúc bà vui khoẻ và mong bà sẽ tiếp tục viết.

***

Tôi định cư ở Mỹ được năm năm rưỡi theo diện đoàn tụ gia đình.

Cũng như đa phần những người trung niên khác, khi biết còn khoảng một năm nữa được đi định cư, tôi lao vào làm việc thật nhiều để mong có chút vốn khi qua xứ người và đồng thời cho các con đi học thêm Anh văn.

Đó cũng có thể là sai lầm bước đầu, theo tôi nghĩ, vì khi qua Mỹ các con tôi hội nhập rất nhanh trong cuộc sống mới.  Trong khi ấy, vợ chồng chúng tôi khá chật vật vì Anh văn kém.  Cuộc sống ở Mỹ cũng không chậm lại để chờ mình chạy cho kịp.  Vợ chồng tôi lại lăn vào công việc mới.  Những công việc nặng nhọc mà chúng tôi chưa bao giờ biết đến từ xưa đến nay.  Vì thế, dù rất cố gắng chúng tôi cùng đành bỏ cuộc sau hai tháng học ESL.

Tuy vậy, tôi vẫn giữ thói quen đi khám bệnh hằng năm như ở Việt Nam.  Như đã nói ở trên, vì Anh văn yếu nên tôi chỉ đi bác sĩ Việt Nam cho dễ nói chuyện dù income thấp và tôi ở trong Harris County nên được "thẻ vàng" để chữa trị.  Vì thế tôi đã tiêu tốn rất nhiều tiền tiết kiệm của mình.  Cho đến một ngày tôi gặp lại người bạn cũ.  Cô ngạc nhiên khi thấy tôi tốn những khoảng tiền khá lớn cho việc đi bác sĩ của mình và khuyên tôi hãy sử dụng thẻ vàng (gold card).

Nghe lời bạn, tôi bắt đầu sử dụng thẻ vàng.  Xin cái hẹn đầu tiên bằng thẻ vàng là cả một vấn đề, ít nhất là ba tháng.  Tuy nhiên, tôi lại may mắn (!) là blood pressure khá cao (170) nên được khám ngay. 

Bác sĩ khám tôi là giáo sư đại học Baylor.  Ông nói năng nhỏ nhẹ, ân cần và tạo được ở bệnh nhân một sự an tâm.

Thế rồi cách đây nữa năm, đường kinh nguyệt của tôi rối loạn.  Bác sĩ trấn an tôi đó chỉ là triệu chứng của tiền mãn kinh, nhưng cũng lấy cho tôi một cái hẹn khám phụ khoa khoảng bốn tháng sau.

Cầm tờ giấy hẹn, tôi linh cảm quá muộn.  Vì thế, tôi quyết định quay lại gặp bác sĩ gia đình để trình bày.  Đó là ngày thứ tư của tháng 12, mưa lớn và rất lạnh.  Tôi nhớ rất rõ vì chỉ ngày thứ tư mới có vị bác sĩ nữ chuyên khám phụ khoa tại trung tâm cộng đồng tôi thường đến khám.  Năm giờ ba mươi sáng chồng tôi chở tôi đến rồi đi làm.  Tôi thấy khoảng 6, 7 người đến trước tôi.  Có hai băng ghế dài để ngồi chờ nhưng ướt sũng nước mưa.  Chỉ có hai người đàn ông ngồi, còn tất cả co ro nép vào những cột nhà lớn để bớt lạnh.  Một trong hai người ngồi trên băng ghế là một thanh niên Mỹ khá trẻ, chỉ khoảng 25 tuổi và một chân phải bị bó bột.  Tôi nép vào góc cột cho đỡ lạnh bỗng thấy người thanh niên lấy ra một xấp báo cố hất mạnh cho những vũng nước trên băng ghế bắn ra xa.  Cuối cùng, người thanh niên lót những tờ báo còn lại trên băng ghế rồi ra dấu cho tôi đến ngồi. Xin nói cho rõ là những người đứng núp mưa toàn lại Mễ hoặc Mỹ đen. Có lẽ người thanh niên thấy vóc dáng bé nhỏ của tôi và tôi đứng chắc gió thổi bay chăng.

Cuối cùng tôi lấy được số thứ tự 4. (ba người có giấy hẹn.) Mặc dầu tôi cố trình bày tình trạng sức khỏe của mình tôi vẫn không được vào khám và cũng lời giải thích "Tiền mãn kinh" và đã có giấy hẹn! Tôi quay qua xin gặp vị bác sĩ gia đình. Tôi trình bày với ông tôi không thể chờ lâu hơn nữa. Và tôi hiểu ông, không làm gì hơn được vì lượng bệnh nhân đã đăng ký hết chỗ. Tôi chỉ xin ông tôi sẽ ra ngoài khám và nếu sức khỏe tôi có vấn đề thì cho tôi chữa theo chương trình người nghèo của chính phủ vì tôi không có tiền. Ông bác sĩ đồng ý những gì tôi yêu cầu. Vậy là tôi đi khám ngoài.

Đó là ngày mồng ba Tết âm lịch. Sau khi đã  chúc tết trong gia đình, họp mặt mừng năm mới, tôi đi bác sĩ và một ngày sau tôi biết mình bị ung thư tử cung.

Tôi đem kết quả xét nghiệm vào cho bác sĩ thẻ vàng. Gần như suốt ba tiếng đồng hồ, ông phải gạt hết những bệnh nhân khác qua một bên để ngồi trực tiếp xin những cái hẹn tiếp theo tại các bệnh viện để tôi làm những test trước khi được mổ.

Cuối cùng từ ngày biết mình mang bệnh đến lúc tôi lên bàn mỗ là một tháng rưỡi.

Có tiếp cận được hệ thống y tế cộng đồng ở Mỹ mới biết chúng ta đã may mắn thế nào khi đến ở đất nước này. Mặc dầu chỉ là một hệ thống khám bệnh cộng đồng mà đa phần bệnh nhân là những người nghèo, không có bảo hiểm chúng tôi được đối xử rất là chu đáo.

Các bác sĩ luôn tươi cười, nhỏ nhẹ và vỗ về bệnh nhân. Còn các y tá thì tận tâm, chăm sóc bệnh nhân kỹ lưỡng và làm những công việc nặng nhọc, dơ bẩn mà vẫn vui vẻ nhẫn nại.

Tôi nằm trên giường bệnh và nhớ lại ngày tháng còn ở Việt Nam -khi con tôi bị bệnh phải nhập viện. Tiền phải đút lót mới được khám. Y tá thì nguýt háy và luôn xẵng giọng (dầu tiền thì bỏ túi). Còn cử chỉ của họ thì không nhẹ nhàng chút nào. Mỗi lần thấy y tá đến sắp đỡ con tôi dậy là đã vội dúi tiền vào túi để con tôi được đỡ lên nhẹ nhàng.

Khi viết bài này tôi chỉ mới mổ xong nữa tháng. Lần đi tái khám đầu tiên tôi không gặp lại được ê kíp bác sĩ mổ cho mình. Tôi không biết làm sao gặp lại để nói lên lòng tri ân của mình.

Tôi sẽ không bao giờ quên khuôn mặt dịu dàng ân cần của nữ bác sĩ - trước giờ mổ đã nắm lấy tay tôi vỗ về và hứa mọi việc sẽ tốt đẹp.

Tôi sẽ không bao giờ quên những cô y tá người Mễ, đỡ tôi dậy đi vệ sinh hằng ngày và đã chăm sóc tôi như một người mẹ lo cho đứa con nhỏ chưa biết tự nó làm vệ sinh.

Bây giờ tôi đã định nghĩa được thế nào là "lương y như từ mẫu" tại một đất nước mà chỉ mới ở cấp y tế cộng đồng đã thể hiện được.

Xin cảm ơn nước Mỹ. Đất nước đã cưu mang và làm lành không những là vết thương tâm hồn của những người Việt lưu vong mà cả những vết thương thể xác cũng được lành lặn để được sống còn cùng gia đình và con cái.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 807,357,296
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Tác giả là một kỹ sư hồi hưu, đã sống 25 năm bên Pháp, hiện là cư dân Irvine, từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Đây là bài viết mới của Ông.
Tôi đi mình lên trong chuyến xe lửa từ Paris sang Thụy Sĩ với tâm trạng nôn nao và thoáng lo âu ngần ngại, mặc dù đây không phải là lần đầu thân gái dặm trường xuyên quốc gia như thế này
Nguyệt Mị là bút hiệu lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ, nhưng trong tháng trước tác giả đã có bài "Nước Mỹ là nhà của Mị" ký tên thật là Quynh Gibney.
Tác giả: Nguyễn Thị Thêm Bài số 5834-20-31618-vb5111419 Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2015. Bà sinh năm 1948 tại Biên Hòa, cựu học sinh Ngô Quyền. Trước 1975, dạy học. Qua Mỹ năm 1991 theo diện HO, hiện là cư dân Nam Ca Li. Bà kể, "Chồng tôi là lính VNCH. Hai con tôi nay là lính của quân đội Hoa Kỳ. Tôi hết làm vợ lính lại làm mẹ lính." Sau đây là bài viết mới của tác giả.
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ơng định cư tại Mỹ từ 1990, hiện làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi.
Tác giả tên thật Trần Năng Khiếu. Trước 1975 là Công Chức Bộ Ngoại Giao VNCH. Đến Mỹ năm 1994 theo diện HO. Đã đi làm cho đến năm 2012. Hiện là công dân hưu trí tại Westminster.
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice A Journey of Hope" của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.