Chồng Tếch Vợ Ly

24/03/200800:00:00(Xem: 195988)

Tác giả: Mai Hồng Thu

Bài số 2258 -1632-35-vb2240308

Tác giả là cư dân San Jose.  Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của cô là tự truyện của một cô gái Việt tại Mỹ, sử dụng nhiều tiếng lóng vui vẻ của giới trẻ. Bài mới lần này là một truyện ngắn với nhân vật xưng tôi, một chàng từng là ông “chồng tếch”. Mong cô sẽ còn tiếp tục viết thêm và bổ túc sơ lược tiểu sử cùng địa chỉ liên lạc.


Cái hồi mới qua Mỹ, nhờ kinh tế đang lên, mới có một tháng là tui xin được việc làm Assembly ở trong hảng điện tử nhờ sự giới thiệu của một người bạn thân hồi còn bên trại tỵ nạn. Nhờ đó mà tui có tiền gởi về cho ba mẹ và các em nhỏ.

Đi làm thì nhiều overtime, về tới nhà thì mệt ngất ngư, ăn xong là tui chui lên giường ngủ, lấy sức ngày mai đi làm tiếp. Vì thế, tui chả có thời giờ và cơ hội đi học, dù chỉ là đi học lớp ESL để trao dồi Anh ngữ. Hơn nữa, trong cái khu vực làm assembly, cái nghề lắp ráp này phần đông chỉ toàn là công nhân tỵ nạn không hà, mà người Việt cũng nhiều. Ông xếp cũng người Việt luôn, nói tiếng Anh thì sợ đồng hương chửi xéo là hách dịch, cho nên cả đoàn người trong nhóm toàn là nói tiếng Việt với nhau thôi hà.

Thế cho nên, cái tương lai sáng lạng nhất của tui, chỉ có thể gọi là càng nhiều overtime thì càng tốt. Cái lương lãnh ra càng nhiều giờ thì càng nặng. Những lúc đó, tui đi gởi tiền về cho gia đình còn ở Việt Nam là những lúc tui vui nhất trên đời. Tui chả biết cái niềm vui nào khác trên đất Mỹ này nữa. Tui tưởng đời tui như vậy là huy hoàng lắm rồi.

Càng làm thêm giờ dài dài, thì chả mấy chốc, tui sẻ có tiền cưới vợ. Mà phải nói, tui có đi đâu ra ngoài đâu mà kiếm bạn gái được. Cũng hên, làm chung với người Việt mình, người bạn thân lại tận tình giúp đở từ ngày tui ở chung với anh ấy, thế là tui quen được cô gái em họ của một người làm chung hảng. Cô ấy cũng mới qua Mỹ sau tui hai năm, và cũng làm assembler ở một hảng gần đó. May sao, hảng tui đang nhận người mới và vẫn tha hồ có overtime, cho nên cô ấy cũng xin qua làm và được nhận. Thế là, tui có cơ hội đưa đón người yêu.

Ngày ngày cứ làm thêm giờ, cả hai cầm tiền đi bỏ vào nhà băng, coi như là dzung dzăng dzung dzẻ rồi đấy... Cuối tuần được nghỉ ngày Chủ Nhật, vui hơn là cùng qua nhà nàng hay ở nhả tui nấu nướng rồi cùng nhau coi phim bộ. Nghĩ ngơi rồi đi ngũ sớm để dưởng sức ngày mai đi cày tiếp. Mà phải nói, cái thời đó, hai chữ "đi cày" nó nghe hay hay làm sao. Ước gì được đi cày triền miên như vậy đó. Chả cần đi học, chả cần bằng cấp, chả cần phải ông này bà nọ làm chi cho mệt óc.

Người yêu tui nói:

-Khi nào anh lên chức được làm Technician thì mình đám cưới nhe anh"

-Vậy thì anh sẻ ráng siêng năng lên vì ông xếp cũng thích anh lắm, chỉ dẫn cho anh rất nhiều. Chắc ngày đó cũng hông xa đâu em yêu ơi.

-Vậy thì ráng lên nhe anh!-

- Ráng liền chứ em, cứ overtime kiểu này, mình có tiền down căn nhà nhỏ rồi đám cưới luôn một lần luôn em ơi.-

- Ừa hén, qua Mỹ đi cày mệt mà lãnh lương thì vui ghê anh ơi

Thế là cái ngày tui chờ đợi cũng đến. Người Technician Việt Nam đả đậu cái bằng Kỷ sư 4 năm và chuẩn bị đổi việc. Trong khi chờ đợi việc làm mới, anh ta chỉ dẫn cho tui rất tận tình. Vì cái sự nghiệp cưới vợ mà tui đã hăng say vừa làm vừa học một cách hăng máu...oop hăng say vô điều kiện. Ai sai gì tui cũng làm hết, chả có câu nệ thắc mắc làm gì. Nhờ thế, cho nên trong hãng ai ai cũng thích tui hết.

Người vợ tương lai cũng rất hãnh diện vì tui. Cái ước mơ chồng Technician vợ Assembler đả sắp thành hiện thực. Cái thời đó, tui ngồi trong cái giếng Production, Khu lắp ráp, cái phong trào các em làm Assembly lấy mấy anh Technician là đẹp đôi nhất rồi. Còn kẹt lắm thì lấy đại một anh cũng Assembly luôn, mà có nhiều overtime thì cũng chả sao. Hai cái check ít nhất là 60 giờ mỗi tuần, được trả giá phụ trội thì dù lương công nhân, nhưng mà thực ra cũng nhiều lắm chứ chả chơi à nha.

Cái ngày tui lên chức lên lương, cũng là cái ngày tui chuẩn bị mua nhà, sắm vợ. Nói sắm nghe cũng chả ngoa chút nào cả. Hồi nào tới giờ, tui chỉ cắm đầu cắm cổ đi làm. Chỉ biết đi nhà băng, đi gởi tiền cho gia đình. Cơm nước thì đả có chủ nhà với người yêu lo, tui có biết mua sắm là gì đâu. Có thời gian đâu mà sắm sửa.

Giờ mua nhà, có vợ... Ôi thôi, khối việc để mà làm. Đành phải giảm bớt làm thêm giờ ít thôi. Nghỉ "đi cày" giờ nào, là tiếc hùi hụi ngày đó. Cứ nghĩ trong lòng, tiền nhiều mà dại gì hông kiếm. Hai vợ chồng, mua nhà, mà chả có mấy khi rãnh rổi ngồi ngắm căn nhà nó ra sao. Về tới nhà là lo cơm nước, rồi lại lăn đùng ra ngủ. Chả có thời giờ và năng lực đâu mà tình tứ với tình tự, ôi cái trò đó, chả vui bằng đếm giờ trên thẻ bấm giờ, và số tiền dành dụm được trong nhà băng.

Thế rồi, cái vụ 911 xảy ra, kinh tế ngày càng suy đồi. Việc làm ngày càng ít. Người bị lay off ngày càng nhiều. Vợ tui phải nghỉ làm ở nhà. Trong thời gian thất nghiệp, nàng đi học làm nail.

Lấy được bằng rồi, nàng đi làm tối mịt mới về. Còn tui, overtime cũng chả còn, còn được đi cày là may phước lắm rồi. Chả lẻ, tương lai, cũng có ngày tui đi học nail hay sao trời. Bây giờ, ai mà chồng tech vợ ly thì coi như, "bốn mắt nhìn nhau, trào máu họng" chứ chả vừa. Cũng rất may là tụi tui cũng chưa cho ra đời cu tí em tèo nào cả. Chỉ lo cắm đầu cày overtime, sợ có em bé, hông có sức mà overtime, nhờ vậy mà bây giờ cũng đở lo.

Đáng lẽ, tui định trở lại trường học lấy cái bằng để dể xin việc. Nhưng hởi ơi, bây giờ đầu óc nó cứng đơ, tóc bạc đả bắt đầu hello chổ này chổ nọ. Tiếng Anh thì ú ớ ngu ngơ, học Anh Văn thôi thì cũng phải ít nhất một hai năm, thôi đành làm... cu li tiếp.

Mà rỏ khổ, giờ này, thân tui còn lo thất nghiệp lên thất nghiệp xuống. Mà giấy bảo lảnh cha mẹ và mấy đứa em đả hoàn tất. Coi như, cả nhả sang đây, việc làm không có, việc để xài tiền thì quá nhiều.

Phải nói, bây giờ có thời gian nhiều, nhưng lại chả có tiền để mà xài. Ngoài tiền trả mortgage và lo ăn uống xe cộ cho cả nhà. Cô vợ nhà tui, lại thêm cái tài shopping học được, cho có chị có em với người ta. Ôi thôi, ngày ngày đi làm, tui chỉ cầu trời khẩn Phật, đừng có tên tui trong cái list lay off hàng tuần. Dù tui làm việc phải siêng năng, một người làm bằng việc hai người, nhưng mà, chắc có ngày tui chưa bị lay off thì cũng bị bịnh tim vì hồi hộp thường xuyên như thế này.

Không phải chỉ cái việc sợ thất nghiệp mà làm tui căng thẳng thế đâu. Tui có tay có chân, làm gì mà chả được. Ở Mỹ này đâu có sợ chết đói đâu chứ. Nhưng mà chỉ sợ, không đua đòi được nổi với người ta mà thôi. Huống chi, bây giờ tui phải lo cho cả nhà ở bên Mỹ. Mà tui cũng mở mắt tỉnh mộng ra rồi. Tui hông muốn mấy đứa em tui phải tẩn mẩn tần mần, cái kiếp cu li, chỉ sáng lạng khi có overtime như tui hồi nào giờ.

Mà rỏ khổ, chả phải chỉ riêng tui, cô vợ làm Nail của tui, cũng tỉnh giấc mộng, đả chẳng còn Vàng như cái thuở ban đầu của hai đứa. Bây giờ nàng ngày nào cũng chưng diện như con công, đi sớm về trể. Nàng hồi nào là vua một cỏi, có một thần dân là tui đây. Bổng dưng ba mẹ tui qua ở chung, ra oai đấng sinh thành, làm nàng ức lắm, mà cũng chả hó hé lời nào. Chỉ đi miết đến tối lắm mới về. Tui cũng chả hiểu đây "là phước hay là hoạ".

Mà ôi thôi, người xưa noi "đã là hoạ, thì hông thể tránh", cho nên, một ngày nọ; Người vợ từ thuở hàn vi, đả chê cái nghề Technician hông có ngày mai của tui. Nàng lẳng lặng bỏ đi không một lời từ giã. Tui đi kiếm miết cũng mỏi chí chồn chân. Vừa định nghỉ ngơi vài bửa rồi đi kiếm tiếp, ai dè, nhận được thư ly dị và đòi bán căn nhà để chia cho nàng phân nửa. Ôi thôi, thế là tui lại đi hết từ căng thẳng này cho đến căng thẳng khác.

Căn nhà đã bán, cả gia đình gồm ba mẹ và ba đứa em và tui phải đi mướn apartment mà ở. Nhờ mấy đứa em tui cũng chịu khó học hành, cho nên tui đành phải chịu cực, mà vui. Không còn cái vui đi cày over time, mà là cái vui, tương lai, trong nhà, chỉ có một mình tui là mang kiếp cu li...

Còn cái tình cái nghĩa, chồng Tech vợ ly, coi như trở thành "xưa rồi Diễm ơi". Bây giờ, các nàng, lúc nào cũng chưng diện ỏng ẹo, để mong lọt vào mắt xanh của mấy anh chàng kỹsư nào đó. Mà chắc cả đời, kiếp này, không thể nào tui kiếm được cái bằng cấp đó. Vì lỡ dại, lúc mới qua, tui ham làm hông ham học..."

Donna Nguyen

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,350,357
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.