Hôm nay,  

Bayou Bão Lụt: Trời Vẫn Chưa Sáng

14/09/200500:00:00(Xem: 99780)
Người viết: YEN NGUYEN
Bài số 826-1416-253-vb5091505

Đây là bút ký về một thành phố nhỏ bị bão lụt tàn phá và rồi bị bỏ quên. Ở đó, có hơn 3000 người Việt. Bài được chuyển tới bằng email. Theo nội dung, tác giả là một nữ thiện nguyện viên tham dự buổi cứu trợ đầu tiên tại đây và nghe người đồng hương than “Cô ơi, chúng tôi đã mất hết. Chưa biết những ngày tới làm sao...
*

Tôi trở lại Bayou La Batre vào một buổi chiều Chúa Nhật đầu tháng 9 năm 2005.
Hôm nay, vùng Đông Bắc Hoa Kỳ đang tưởng niệm, tiếc thương những nạn nhân 11/9. Mới đây mà đã 4 năm. Bây giờ, vùng Đông Nam Hoa Kỳ đang đối diện với những hậu quả của cơn bão Katrina.
Bayou thuộc tiểu bang Alabama là một thành phố nhỏ: đây cũng là lý do Bayou bị bỏ quên sau thảm họa Katrina.
Theo lời Ông Ba Và ng-Chủ Tịch Cộng Đồng thì ở đó có chừng 250 gia đình với khoảng 3.000 người Việt sinh sống. Katrina đã đến thăm Bayou và ra đi vội vã nhưng tổn thất và tổn thương để lại có thể dài lâu. Dù không hấp hối như New Orleans, không đổ nát kinh hoàng như Biloxi, không tiêu điều như Gulfport nhưng Bayou Labatre thật sự tan tác, hoang tàn. Tuy không có người chết nhưng thiệt hại về vật chất không thể nói là nhỏ: 80% nhà cửa đã bị nhận chìm trong nước. Đến nỗi khi nước hết ngập thì toàn bộ đồ đạc trong nhà người ta chỉ còn một cách là phải mau mau bỏ đi để khỏi hít thêm mùi hôi thối.
Đa số dân Bayou sống nhờ vào biển: đàn ông đi tàu, ghe đánh cá. Đàn bà ở nhà chăm con hoặc đi làm ghẹ, đập sò. Vì sau cơn bo người đi biển không được phép đi. Phụ nữ không còn sò, ghẹ để làm. Người người thất nghiệp. Nhà nhà khủng hoảng: lấy gì để sống qua ngày"
Năm ngày, mười ngày trôi qua trong đợi chờ và nước mắt - chờ sự lắng dịu của thiên tai – dân Bayou đi lánh nạn ở những vùng lân cận lại lục tục kéo nhau về. Về để nhìn lại căn nhà cũ, những tàu, bè, xe cộ hư hại nằm la liệt đó đây. ..


Sau những ngày mưa bão, các địa danh như: Gulfport, New Orleans, Biloxi, được các phương tiện truyền thông, truyền tin nhắc đến mỗi ngày. Và tình thương dàn trải qua công tác cứu trợ không giới hạn. Riêng Bayou,chiều nay, nhờ Đài Tiếng Nói Việt Nam Hải Ngoại chuyển đến 3000 Mỹ kim của đồng bào vùng Hoa Thịnh Đốn giúp đỡ, với sự cộng tác của Mục Sư Trần Nguyên Bảo - Quản Nhiệm Hội Thánh Báp Tít Vâng Phục – Hollinger’s Island Baptist Church – tại Mobile, Alabama, một nhóm tín hữu cùng Ông Chủ Tịch Cộng Đồng tại Bayou và các thiện nguyện viên: hơn 2 giờ đồng hồ phát quà cứu trợ đã được thực hiện . Số người xếp hàng đợi còn nhiều nhưng 400 bao gạo, 500 thùng mì, nước mắm, nước uống và các thứ nhu yếu phẩm khác … đã hết.
Nhìn cảnh những người già cả, yếu mệt, thất vọng vì đợi mà đến lượt mình không còn gì, tôi nghe lòng xót xa quá. Một bà đứng cạnh tôi nói qua hai hàng nước mắt:
- Chúng tôi đã bỏ chạy để trốn cảnh nô dịch ở quê hương mình tưởng yên thân. Làm sao biết được còn có cảnh khổ đau nầy ở quê người. Cô ơi, chúng tôi mất hết. Mất hết rồi!
Một ông già khác nói thêm:
- Nước ngập, nhà hư, điện gas không có quá lâu. Ngày 9 và 10 vừa qua ở đây có phát cơm. Mỗi người một ít nhưng chúng tôi ấm bụng, ấm lòng. Hôm nay nhận gạo, sẽ sống tạm ít lâu. Chưa biết những ngày tới làm sao nữa. Nhà tôi đông lắm. Già trẻ , bé lớn quen sống cùng một mái gia đình tới 15 người. Nay không còn chỗ ở, việc làm…Khổ quá!
Ai đã một lần đứng trước cảnh bể dâu mà không thấy lòng bồi hồi rung động." Ai đã một lần thấy tận mắt, nghe tận tai nỗi cơ cực của đồng bào mà không chút xốn xang" Thực trạng của đồng bào Việt Nam tại Bayou La Batre là như thế. Nhu cầu thì nhiều nhưng phương cách giúp đỡ còn tuỳ lòng yêu thương của mỗi chúng ta. Tôi không quên tiếng than từ phía sau lưng của người nào đó:
- Bữa nay là lần phát gạo đầu tiên, biết có còn nữa hay không"
Dân Việt chúng ta vốn có bản chất cần cù, chịu khó. Nào ai muốn cảnh ăn không, ngồi rồi. Nhưng biết nói làm sao- đối với thiên nhiên- con người yếu đuối và bé nhỏ.
Xin hãy hướng về Bayou, xin hãy làm một điều lành cho đồng bào Việt Nam nơi đất khách. Xin đừng lặng im, xin đừng để người lâm nạn cất tiếng than: Sau cơn mưa trời chưa sáng…
Bayou La Batre chiều 11thág 9 năm 2005.

YẾN NGUYỄN

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 844,329,388
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ đầu năm 2018. Ông tên thật là Chu Văn Huy, hiện là cư dân San Jose, cựu tù, vượt biển, đã nghỉ hưu sau 37 năm làm việc cho các hãng điện tử tại Silicon Valley - Thung lũng Hoa Vàng, California. Sau đây là bài viết thứ hai. Mong tác giả sẽ tiếp tục viết. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả là cư dân Miami, Florida, đã góp nhiều bài viết tinh tế, cho thấy tấm lòng của ông với quê hương, con người, và nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2015. Sau đây là bài mới của ông.
Với bài đầu tiên “Hôm nay tôi Đi Xe Đạp”, tác giả được trao giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2017. Ông hiện sống và làm contractor (hợp đồng) ngành hàng không ở Vail, Arizona cho quân đội Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
Thụy Nhã, sinh năm 1980, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, khi vừa học vừa làm “full time job” tại trạm kiểm soát hành khách trong phi trường Salt Lake City. Năm 2001, khủng bố cướp phi cơ tấn công nước Mỹ, cô viết “Check Point, Những Ngày Ta Mất Nhau” và nhận giải bán kết Vinh Danh Tác Phẩm. Bẩy năm sau, cô nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2008, với bài “Chuyện của Cây Vông”. Tác giả tốt nghiêp cử nhân ngành tâm lý học và đã hoàn tất chương trình thạc sĩ (master) ngành điều dưỡng, chuyên về AGNP, hiện làm việc tại một bệnh viện và là cư dân Nam California. Bài sau đây, chuyện từ một dòng suối trên cao nguyên miền Nam tới Bolsa Chica, trích từ báo xuân Việt Báo Tết Mậu Tuất.
Mai Hồng Thu là tên Việt của tác giả Donna Nguyễn/Donna Nguyen. Với ba bút danh này, cô đã từng góp nhiều bài Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Sanh tại Sài Gòn, sang Mỹ năm 1985, hiện là cư dân San Jose, California, tác giả đã dịch thuật và xuất bản 3 tập truyện ngụ ngôn dành cho thiếu nhi của Thornton W. Burgess dưới bút danh Nguyễn Nhã Đan Na (Nguyễn Donna). Sau đây là bài viết mới nhất của cô.
Capvanto là một bút hiệu khác của Philato, có lẽ do lối viết cách điệu từ Tô Văn Cấp, tên thật tác giả. Ông sinh năm 194, từng là một đại đội trưởng thuộc TĐ2/TQLC, đơn vị có biệt danh Trâu Điên. Với nhiều bài viết giá trị, ông đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Sau đây thêm một bài viết mới.
Nguyệt Mị là bút hiệu lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Mười ba năm trước, sau khi kết hôn với một nhạc sĩ Mỹ, cô theo chồng về Sonoma County, vùng đất nổi tiếng với vượu vang của Napa Valley. Hiện nay, gia đình đã dọn về San Diego. Bài trước đây là chuyện về công việc cô đang làm: thông dịch viên chính thức của Tòa Án Liên Bang. Sau đây là bài tiếp.
Tác giả hiện là cư dân Arkansas, đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Bà tên thật Trịnh Thị Đông, sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Với bút hiệu Dong Trinh, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016, và luôn cho thấy sức viết mạnh mẽ và cách viết đơn giản mà chân thành, xúc động. Sau đây, thêm một bài mới viết mới, về chương trình Hospice cung cấp cho người bệnh trong tình trạng chờ mãn phần, không phân biệt tuổi tác, tình trạng gia đình hay lợi tức.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951tại miền Bắc VN, di cư vào miền Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975. Vượt biển và định cư tại Mỹ năm 1980, làm thư ký văn phòng chính ngạch tại City of San Jose từ 1988-2006. Về hưu vào tuổi 55, hiện ở nhà chăm nom các cháu nội ngoại. Sau đây là bài viết thứ ba của bà.
Tác giả là một nhà thơ, sĩ quan hải quân, từng tu nghiệp tại Mỹ. Sau năm 1975, ông trở thành người tù chính trị và định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. Ông tiếp tục làm thơ và góp nhiều bài tham dự Viết Về Nước Mỹ ngay từ những năm đầu tiên.
Nhạc sĩ Cung Tiến