Người Bạn Mỹ

14/06/200400:00:00(Xem: 244170)
Người viết: VÀNH KHUYÊN
Bài số 560-1098 VB6110604

Tác giả tên thật là Trần Thị Ngọc Trâm; Sinh năm 1965 tại Sài gòn; Hiện là nhân viên xã hội tại Salem Oregon. Những bài Viết Về Nước Mỹ của cô thường ngắn gọn, viết giống như nói. Sau đây là hai bài viết mới của cô.

*
Jeff đẹp trai, cao, to, hoạt bát như một diễn viên. Từ ngày có anh ta vào sở, phụ nữ trong văn phòng mặt mày tươi tỉnh hẳn ra. Chả là anh ta “say hi” và cười thân thiện với tất cả mọi người mà.
Vài người đã khẳng định ngay Jeff mang một luồng sinh khí mới vào cái văn phòng này, cái văn phòng suốt ngày không một tiếng cười, không một âm vang của sự sống, chỉ có tiếng máy copy, tiếng xoèn xoẹt của giấy bị xé, tiếng phone reo và tiếng trả lời ngắn gọn, nghiêm túc cho khách hàng.
Đúng, Jeff thật đã thổi một luồng khí mới vào sở. Tôi từ từ nhận ra mình bắt đầu sống lại, bắt đầu cười,bắt đầu thấy xung quanh là con người thay vì chỉ có điều luật, computer và cãi nhau với khách.
Tôi là phụ nữ da màu duy nhất của nhóm Jeff vưà được bổ nhiệm tới. Ai cũng nhanh chóng thích hợp với sự nhanh nhẹn của Jeff. Tôi không sang, không đẹp, không có việc gì mà vởn vơ bên anh ta làm chi. Tôi vẫn có quan niệm ai sao thì có bạn vậy.
Ngày nhóm tổ chức cuộc họp ngoài trời. Jeff lảng vảng gần chỗ tôi ngồi mãi. Tôi hơi khó chịu. Tôi mong là anh ta đừng nói năng gì tới tôi vì tôi không thích giao thiệp, nhất là với những anh chàng đẹp trai và hoạt bát như Jeff. Bạn có thể cho tôi không còn là phụ nữ. Không, tôi thà cô độc, không thích con mắt ai nhìn tôi như ganh đua. Jeff thích giao thiệp là chuyện của anh ta, đâu phải anh ta thích là tôi phải làm theo.


Tôi “say hi” với Jeff mỗi ngày, cười mím chi đủ cho Jeff thấy tôi không phải giống da màu cục cằn, thô lỗ. Jeff cao hơn tôi cả cái đầu, có lúc đi ngang tôi, mải suy nghĩ không nhìn thấy tôi nên không đáp lại lời tôi, tôi cũng không buồn. Tôi cho đó là cái dĩ nhiên vì thước tấc tôi khiêm nhường quá.
Một ngày, một người khách nói năng kỳ thị giọng Anh không chuẩn của tôi. Tôi bực tức dộïng cái phone xuống bàn rồi ra ngoài. Ai cũng nhìn chưa biết phản ứng sao. Jeff là người đầu tiên lên tiếng.
"I support you, I can guess what they said to you to make you mad that much."
Tôi dịu xuống, còn đủ tỉnh táo để đùa "Don't report to our manager, ok."
"Sure!" Jeff hiểu ngay.
Một lần khác, tôi bị bịnh cúm hành hạ. Chưa đầy năm phút tôi đã ho đến chục lần. Sau tiếng ho của tôi là bao nhiêu tiếng ho kéo theo, cả văn phòng rộn ràng đến lạ. Nhiều lúc tiếng ho theo chuổi dài của tôi hóa ghê rợn vì nó kéo theo tất cả sinh lực tôi hiện có.
Jeff ngồi cách tôi cả một hành lang, lò dò tới, quỳ ngay xuống bên cạnh tôi, đưa một gói trà, dịu dàng nói "Hey, it is not medication, but it will help your cough, use it." Tôi không màng gói trà to hay nhỏ, sau đó tôi uống hay không.
Một điều tôi vừa mới nhận ra, Jeff là một con người theo đúng nghĩa của nó. Bề ngoài của Jeff không còn là cái tôi lấy đó để đánh giá Jeff theo quan niệm cố hữu của riêng mình.
Tiếng Anh tôi nói còn ngọng. Jeff lúc nào cũng hiểu thật rõ từng ý.
"How your son doing""
"Fine, Jeff -tôi thành thật-Your daughter better today, Jeff"”
Jeff có vẻ bối rối "Not really, but yoú re right, she will be better, Tram."
Dù màu da nào, bề ngoài ra sao, nếu bạn đã là con người đúng nghĩa, bạn luôn là vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 812,169,089
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Tác giả là một kỹ sư hồi hưu, đã sống 25 năm bên Pháp, hiện là cư dân Irvine, từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Đây là bài viết mới của Ông.
Tôi đi mình lên trong chuyến xe lửa từ Paris sang Thụy Sĩ với tâm trạng nôn nao và thoáng lo âu ngần ngại, mặc dù đây không phải là lần đầu thân gái dặm trường xuyên quốc gia như thế này
Nguyệt Mị là bút hiệu lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ, nhưng trong tháng trước tác giả đã có bài "Nước Mỹ là nhà của Mị" ký tên thật là Quynh Gibney.
Tác giả: Nguyễn Thị Thêm Bài số 5834-20-31618-vb5111419 Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2015. Bà sinh năm 1948 tại Biên Hòa, cựu học sinh Ngô Quyền. Trước 1975, dạy học. Qua Mỹ năm 1991 theo diện HO, hiện là cư dân Nam Ca Li. Bà kể, "Chồng tôi là lính VNCH. Hai con tôi nay là lính của quân đội Hoa Kỳ. Tôi hết làm vợ lính lại làm mẹ lính." Sau đây là bài viết mới của tác giả.
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ơng định cư tại Mỹ từ 1990, hiện làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi.
Tác giả tên thật Trần Năng Khiếu. Trước 1975 là Công Chức Bộ Ngoại Giao VNCH. Đến Mỹ năm 1994 theo diện HO. Đã đi làm cho đến năm 2012. Hiện là công dân hưu trí tại Westminster.
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice A Journey of Hope" của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.