Lễ Tạ Ơn - Thankgiving

30/11/200200:00:00(Xem: 127215)
Người viết: NHƯỜNG TRẦN
Bài tham dự số: 364-673-vb71130

Tác giả, bà Trần Nhường, 36 tuổi, định cư tại Mỹ từ 1982, hiện cư ngụ tại Raleigh, NC. Công việc: "CAE/CAD Engineering Support cho IBM. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên được bà mô tả là “như một nhật ký để lại cho các con.” Sau đây là bài viết mới nhất của bà, về sinh hoạt đầm ấm của gia đình trong ngày lễ tạ ơn năm nay

Vừa bước vào nhà thì hai đứa bé đã nhao lên:
-Mom, mợ Alice mời gia đình mình dự tiệc Thanhsgiving đó Mom, November 28th lúc 12:00 giờ trưa.
Thoại Phương ôm chầm lấy tôi với vẻ mặt hóm hỉnh, nó đảo cặp mắt ra vẻ như đang nuốt nước miếng:
-Mommy ơi, con thích cornbread của Mợ làm lắm, I can't wait...
Tôi giả bộ giận :
-Thanksgiving năm nào Mommy cũng làm cornbread cho con hết, sao Mommy không nghe con nhắc đến, con không thích cornbread của Mommy làm phải hông"
Nó hôn vội lên má tôi và nhanh nhảu đáp:
-Con thích "pumpkin pie" của Mommy mà. It's the best, Mom.
Đan Phương cũng ráng phụ họa thêm cho tôi vui:
-And your mashed pototoes and gravy Mom.
Cởi áo khoát bên ngoài, tôi hỏi :
-Mẹ nhớ là ngày Thanksgiving đầu tiên trên nước Mỹ của người Pilgrims đâu có món khoai tây, phải không con"
Đúng rồi đó Mommy, người Pilgrims lúc bấy giờ tưởng pototoes là poisonous (bị độc) nên họ chỉ có làm pumpkin và cornbread thôi.
-Poisonous" Tôi ngây ngô.
Nó giải thích:
-Sự hiểu lầm về khoai tây bắt đầu từ thời Queen Elizabeth I. Lúc đó người Anh chưa biết gì về củ khoai tây cả, các đầu bếp bỏ củ mà chỉ dùng cọng và lá khoai, không ngờ gia đình vương giả bị ngộ độc và từ đó khoai tây bị cấm sử dụng đến hơn một thế kỷ đó Mom.
-Chắc chỉ là coincidence (trùng hợp ) thôi.
-Con cũng đoán vậy.
-Thế con có biết người Mỹ chánh thức công nhận ngày Thanksgiving như một ngày holiday của nước Mỹ vào năm nào hông" Và do ai"
-Con chỉ nhớ là do President Lincoln proclaimed (công nhận), nhưng vào năm nào thì con không nhớ.
Tôi giải thích:
-Lúc đầu là do President Washington công nhận năm 1789, nhưng lúc bấy giờ cũng còn nhiều tranh luận lắm mãi đến khi President Lincoln lên nhậâm chức thì ngày National Thanksgiving mới chánh thức tuyên bố. Ông chọn ngày thứ Năm của cuối tháng 11 làm ngày Thanksgiving của nước Mỹ. Nhưng đến thời President Roosevelt, ông cho rằng ngày này và Christmas quá kề nhau và vì vấn đề tâm lý kinh tế mà ông và Congress đã quyết định chọn ngày thứ Năm vào tuần thứ 4 của tháng 11.
Nãy giờ Thoại Phương im lặng rất lâu, nghe đến đây, cô nàng vừa cười vừa nhún vai:
-I don't see any difference, most Thanksgiving days practically fall on the 4th week of November. (Con có thấy khác gì đâu, trên thực tế hầu như ngày Thanksgivng nằm trong tuần thứ 4 của tháng 11 mà)
Đan Phương dịu dàng hơn:
-Không phải lúc nào cũng vậy đâu. Em đem lịch của vài năm trước ra xem thì sẽ thấy.
Thoại Phương cao giọng:
-I said "most", duh.. (Em nói hầu như thôi mà)
Đan Phương không chịu thua:
-You said "practically". (Em nói trên thực tế mà )
Tôi đứng lên để sửa soạn cho bữa cơm tối. Hai đứa bé cũng đi theo tôi xuống bếp mang theo đề tài Thanksgiving, có lúc lên đến sôi nổi và lôi cuốn mà tôi phải khổ sở làm trọng tài. Đan Phương thì đã bước vào lứa tuổi dậy thì (pre-teen), nó thay đổi, ít nói hơn trước, riêng biệt và có nhiều bạn bè hơn xưa. Nó không đùa giỡn nhiều như trước với đứa em kém nó những 3 tuổi.. Thoại Phương vì lẽ hụt hẫng như vậy nên càng bám tôi như sam.. .nó thích nịnh Ba Mẹ để lấy được sự chú ý nhiều hơn.
Tôi cắt ngang câu chuyện mà chúng nó đang tranh luận:
-Năm nay Mợ làm Thanksgiving vào buổi trưa, vậy tối hôm đó Mẹ sẽ tổ chức mời gia đình lại chung vui, nhưng chẳng lẽ Mẹ lại nướng Turkey và Ham nữa" Chắc Mommy phải nấu phở quá.
Thoại Phương nhanh nhảu:
-Mommy, how about Phở Turkey"
Tôi cười xòa và nhăn nhó :
-Chúa ơi, ai mà lại nấu phở Turkey bao giờ.
Nó bĩu môi nũng nịu trách:
-You told me to think out of the box, Mom (Mẹ nói con phải có đầu óc tưởng tượng mà).
-Phở là món ăn quốc hồn của Mẹ, it's unique, Mẹ không thể lấy Tây hòa lẫn với Đông trong món phở được. Uhmm.., anyway, I like that box when it comes to my national dish, understand"
Nó cười quay sang nịnh:
-Yeap, it's yummy and I love it too.
Nó hỏi tiếp:
- Việt Nam mình có ngày Thanksgiving không Mommy và bà Ngoại nấu gì"
-Lễ Tạ Ơn có trong tất cả tôn giáo nhưng họ tổ chức khác ngày và kiểu cách cũng khác. LễTạ Ơn trong Christianity (Thiên Chúa Giáo) là ngày lễ chung cho tất cả mọi tín hữu trên toàn thế giới và được đặt ra do Hội Thánh. ỞØ đây thì con được thừa kế những gì mà người Pilgrims đem đến cho sau những thắng lợi thu hoạch về mùa màng đầu tiên khi họ đặt chân đến vùng đất này trên con tàu Mayflower vì lý tưởng tự do tôn giáo. Nhưng riêng Việt Nam, vì chiến tranh và đói nghèo, chẳng có được mấy ai tổ chức cả con à. Có cơm ăn và không phải nghe tiếng súng là mừng lắm rồi. Mẹ chỉ đi nhà thờ cầu nguyện và cảm tạ Chúa thôi.
-Oh!!! But what were you thankful for Mom" ( Nhưng Mẹ đã cảm tạ những gì")
-Mẹ cảm tạ Chúa cho Mẹ gia đình của Mẹ và cầu xin cho ông bà Ngoại được sống lâu.
-I am thankful for my wonderful parents.
Đan Phương vừa bày chén bát ra bàn vừa nói:
-I am thankful for my family and friends...
Có tiếng chuông reng, Thoại Phương chạy nhào ra cửa, tôi nói với theo:
-Chắc Ba về đó con nhưng phải hỏi xem ai trước rồi mới mở cửa nha.
Tiếng Thoại Phương reo vui:
-Daddy home! ( Ba về! )
Con bé liếng thoắng kể cho Ba nghe đủ thứ chuyện. Ngồi vào bàn cơm mà nó như người làm M.C.. lúc kể lúc hỏi làm tôi quên mất nồi canh đang sôi bùng trên bếp mãi đến khi nghe tiếng nước trào ra bếp.

Nhớ đến bà chị dâu tôi mà mấy đứa bé vẫn luôn miệng gọi Mợ. Chị qua Mỹ từ lúc 9-10 tuổi nên đã được hấp thụ khá sâu đậm về những ngày lễ truyền thống ở Mỹ từ Thanksgiving, Christmas, Easter đến Halloween... với những món quà bé nhỏ chị luôn gói sẵn cho mấy đứa bé, có lúc là các món đồ chơi hoặc kẹo bánh, có khi chị đặt ra những trò chơi giải trí khác, có lúc là những câu hỏi có tính cách lịch sử để có giải thưởng cho người trúng.
Có lẽ vì là một người có tinh thần gia đình mà các đứa cháu luôn có tình cảm rất đặc biệt và thương mến chị. Hầu như năm nào cũng vậy, chị phải tự tay nấu các món ăn truyền thống, homemade và cũng rất gourmet, ngoài những món chính như Turkey, Ham thì những món khác cũng không kém phần sang trọng như Cranberry Sauce, Yams (khoai lang), Cornbread (bánh mì làm bằng bột bắp), Green Beans (đậu), Greens (rau cải), Salads, Stuffings, Gravy, bánh trái...vv... Nhờ sừ phồn thịnh của một cường quốc mà các món ăn này đã có mặt rất khéo léo trong mọi bữa lễ Thanksgiving của nước Mỹ tạo nên một sự hòa hợp khá độc đáo từ màu sắc cho đến mùi vị thơm ngon riêng biệt tùy thuộc vào sự pha chế ở từng địa phương.
ỞØ Mỹ đã hơn 20 năm, không biết tôi đã ghiền những món này từ lúc nào. Tôi chỉ còn nhớ những năm đầu đến đây tôi đã rất khó khăn tập làm quen với các món ăn Mỹ mà tâm hồn thì ở tận mãi Việt Nam, tôi nhớ da diết các món ăn đơn sơ thuần túy của Mẹ tôi... Thế rồi mãi đến bây giờ, mỗi năm khi mùa Thanksgiving đến, với khí trời se lạnh, cây cỏ ngả sang một màu đỏ vàng thật đẹp, tinh thần của mọi người như nở rộ và nhộn nhịp, nhất là trong sở làm... mọi người đều có kế hoạch riêng cho ngày lễ Tạ Ơn, có người thì có con cháu về đoàn tụ và cũng có người phải đi máy bay tử bờ Đại Tây Dương đến bờ Thái Bình Dương (from coast to coast) chỉ để đoàn tụ với gia đình trong trong những dịp lễ như Thanksgiving... Ôi, thời gian, không gian và trong tinh thần ấy, tôi biết mình sẽ không bao giờ tìm được cái cảm giác an bình đến rạo rực trong tâm hồn cảm giác " Tạ Ơn ", có khi đến chảy nước mắt, như vậy ở một nơi khác ngoài nước Mỹ, nơi đã cưu mang tôi từ những ngày cơ cực...

NHƯỜNG TRẦN

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 804,478,884
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.