Bàn Tay Của Harry Potter

10/08/200200:00:00(Xem: 154747)
Người viết: Nguyên Aù

Bài tham dự số: 2-610-vb80804

Tác giả Nguyên Á, cư trú tại Orange County, hiện đang là sinh viên Community College, công việc làm: Typist cleck. Bài viết đầu tiên của bạn góp phần Viết Về Nước Mỹ kể chuyện bị “cầm nhầm” sách ngay trong lớp học. Hy vọng Nguyên Á sẽ tiếp tục kể chuyện học hành, trường lớp tại Mỹ, với nhiều tình cảm và kinh nghiệm tốt đẹp khác.

Chúng ta khá quen thuộc cảnh vài người bu quanh hỏi chuyện trên đường phố, trong phút chốc lơ là hoặc sơ hở, rồi "tiền mất tật lại mang".

Đó là hình ảnh không được đẹp chúng ta cứ nghĩ chỉ xảy ra ở đầu đường hoặc xó chợ nào đó ở một nước nghèo khó, nhưng lần này nó xảy ra cho tôi ngay trong một Community College ở Mỹ.

Dù cái chuyện không biết điều ấy xảy ra khá lâu lắm rồi, nhưng tôi vẫn thấy đây là kinh nghiệm thực tế cần cảnh giác các bạn khác. Ngoài ra, tôi rất mong muốn một số College District có thể xin chính phủ funds để mua số sách cho sinh viên thuê với giá thật rẻ. Hoặc một tổ chức non-profit cũng có thể đảm nhiệm công việc này. Thực tế cũng gần giống như cho không vậy. Tôi có người bạn đi học nghề ở Adult School trong khuôn khổ chương trình WIA (Workforce Investment Act). Anh vẫn được giúp đỡ mua sách. Tóm lại, mấy nhà làm luật không nên bỏ quên bất cứ tầng lớp nào trong xã hội.

Hôm đó mọi người phải nộp bài computer final exam vào cuối giờ. Mấy "students sồn sồn" như tụi tôi thì lúc nào cũng bận rộn, nào việc nhà việc ngoài đường. Tôi cứ sốt ruột vì đúng 1 giờ pm kế tiếp lại có tiết khác (nói theo kiểu ngôn ngữ CS bây giờ). Không hiểu sao hai cô cùng lớp cứ hỏi tôi về "job" địa chỉ Agency và nhờ giới thiệu dùm việc làm. Lúc đó mình quên chú ý đến cuốn sách.

Một trong hai cô đó, người cứ lo hỏi bà giáo về next enrollement, mặc dù còn đến gần ba tháng nữa mới vào mùa Fall. Cô kia thì hỏi số phone. Hiện tượng "hỏi chuyện" kiểu này trong suốt ba mùa học chưa bao giờ xảy ra. Chúng tôi biết mặt nhau, nhưng thỉnh thoảng có trao đổi vài câu chuyện và ngồi cùng dãy bàn trong mùa này. Hôm nay cuối giờ, vì chờ chấm bài, tôi quên cất cuốn sách. Tôi lại để nó nằm phía dưới cuốn Schedule Book của mùa Fall sắp tới mà tôi vừa xin ở Front Office. Bà giáo loay hoay giải thích cho cô ấy về vụ ghi danh, đồng thời phàn nàn về bài làm của hai người có cùng mistakes. Nếu không lầm, qua student record bà cũng biết hai người có cùng địa chỉ. Bà nói: "Don't work together. I don't like this way. Do your own work. Hai cô và tôi học lớp của bà, mùa này là mùa thứ ba. Điểm làm cho nhiều người trong lớp lưu ý, hai cô quá thân thiện đến đỗi họ nghĩ rằng hai cô là lesbians. Hai cô chỉ dùng chung một cuốn sách. Tất nhiên một người phải sử dụng bản photocopy, tức là ba mùa học cũng cùng môn computer này (nó có nhiều sections) mà cô chẳng bao giờ chịu mua sách. Lý do có thể vì cô ta không thích sách có hình màu. Riêng loại sách này book store không có bán sách cũ. Có thể vì chưa có người nào bán lại, trong khi cả lớp ai cũng phải có sách. Ngay cả section cô ấy hỏi bà giáo để ghi danh cho mùa tới vẫn còn phải dùng sách của tác giả này. Tôi đứng xếp hàng chờ bà giáo chấm bài sau hai cô. Dãy bàn tôi chỉ còn có ba người mà thôi. Sau khi hai cô đi bộ chừng vài phút, tôi phát hiện cuốn sách và schedule của mình không cánh mà bay mất. Tôi vội chạy ra bãi đậu xe, gặp người bạn cùng lớp trình bày qua loa sự việc. Tôi hỏi:

- Chú có thấy hai cô ấy đi hướng nào không" Ông nhún vai lắc đầu của người nhiều kinh nghiệm "Khỏi tìm chú à".

Như thường lệ hai cô còn cà kê tán gẫu. Hôm nay dù chỉ khoảng ba hoặc bốn phút thôi, hai cô đã biến rất nhanh, nên tôi không còn biết phải hỏi ai! Tôi đành quay vào lớp báo cho bà giáo và vài người bạn biết cuốn sách mình bị ai "cầm nhầm". Về nhà hôm đó trong trạng thái bực bội, vì mình "khờ khạo" trước cái kiểu sơ ý đó, tôi sực nhớ hai cô vừa cho mình số điện thoại nhờ thông báo, nếu kiếm được Job. Tôi bèn thử gọi với hy vọng là ai đó trong hai người nếu "cầm lộn" sách của mình, thì "của thất lạc" có cơ hội trở về với khổ chủ. Hai người không có ở nhà, tôi đành nhắn lại. Bà bác tiếp điện thoại trấn an tôi: "Không sao đâu, nếu cầm nhầm, chúng nó sẽ trả lại cậu thôi". Mười giờ tối hôm đó, tiếng điện thoại reo. Người nhà tôi chuyển máy. Người bạn cùng lớp đó trả lời là không có cầm nhầm sách của tôi. Khi bắt điện thoại tôi hy vọng được nói chuyện với nhân vật sử dụng bản sao, nhưng đành thất vọng cô im hơi lặng tiếng. Đây cũng là lần đầu tiên cuốn sách của tôi "biết bay" như Harry Potter. Kể cũng lạ thật.

Tôi cố nhớ lại xem những diễn biến trước khi cuốn sách "take off". Ngoài ba người ở dãy bàn của tôi, lúc đó còn có ai không" dãy của tôi nằm sát tường mà. Dãy kế bên có một cô còn lại đang làm bài, khi ra về có lẽ muốn chia sẻ nỗi bực bội của tôi, cô này tự động đưa túi xách cho tôi xem: "Đây là sách của em. Loại sách này hơi đắt, nên anh để hở là có người rinh" cuối cùng, tôi kết luận: "Chắc bàn tay của Harry Potter có thật".

Như mọi người biết giá bán của nhiều loại sách ở college khá đắt so với sinh viên nghèo. Có nhiều người phải dùng used book để tiết kiệm tiền. Book store trường này có mua lại sách cũ của những người đã học khóa trước để bán lại cho sinh viên nghèo hiếu học. Có thể vì Staffs của trường thấu hiều hoàn cảnh đáng thương của các bạn đó. Nếu họ thấu hiểu thêm một tý nữa nhằm tạo điều kiện cho sinh viên thuê sách giáo khoa dài hạn với giá rẻ. Lúc đó tình trạng "cầm nhầm" có thể không còn xảy ra.

Nguyên Aù

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 812,168,872
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Tác giả là một kỹ sư hồi hưu, đã sống 25 năm bên Pháp, hiện là cư dân Irvine, từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Đây là bài viết mới của Ông.
Tôi đi mình lên trong chuyến xe lửa từ Paris sang Thụy Sĩ với tâm trạng nôn nao và thoáng lo âu ngần ngại, mặc dù đây không phải là lần đầu thân gái dặm trường xuyên quốc gia như thế này
Nguyệt Mị là bút hiệu lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ, nhưng trong tháng trước tác giả đã có bài "Nước Mỹ là nhà của Mị" ký tên thật là Quynh Gibney.
Tác giả: Nguyễn Thị Thêm Bài số 5834-20-31618-vb5111419 Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2015. Bà sinh năm 1948 tại Biên Hòa, cựu học sinh Ngô Quyền. Trước 1975, dạy học. Qua Mỹ năm 1991 theo diện HO, hiện là cư dân Nam Ca Li. Bà kể, "Chồng tôi là lính VNCH. Hai con tôi nay là lính của quân đội Hoa Kỳ. Tôi hết làm vợ lính lại làm mẹ lính." Sau đây là bài viết mới của tác giả.
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ơng định cư tại Mỹ từ 1990, hiện làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi.
Tác giả tên thật Trần Năng Khiếu. Trước 1975 là Công Chức Bộ Ngoại Giao VNCH. Đến Mỹ năm 1994 theo diện HO. Đã đi làm cho đến năm 2012. Hiện là công dân hưu trí tại Westminster.
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice A Journey of Hope" của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.