Ngỡ Ngàng

24/10/200100:00:00(Xem: 159994)
Bài tham dự số: 02-377-v871021


Năm Thoa 12, mẹ quyết định đưa Thoa và Tí đến share phòng nhà một người quen của Mẹ sau những chuỗi ngày ê chề ở với Ba.
Thoa đã đồng ý vô diều kiện với mẹ về việc "ra riêng" này.
Thoa sung sướng tưởng như mình nằm mơ vì không còn những lời chì chiết la lối của Ba everyday nữa. Mẹ lúc nào cũng nhẹ nhàng. Mỗi sáng trước giờ đi làm mẹ dặn:
-Thoa, nhắc Tí mặc áo lạnh nha con! Đồ ăn mẹ làm sẵn trong tủ lạnh, chị em ăn lót lòng rồi hẳn đi học nhen!
Mẹ nhắc nhở:
-Khóa cửa cẩn thận khi rời nhà nghe Thoa! Hỏi em thích ăn gì chiều Mẹ mua cho"
Tí thì không ý kiến ý cò gì, chỉ thinh lặng, ít nói, biếng cười. Tí nhỏ hơn Thoa 4 tuổi.
-Tí, mày có thấy cái remote của TV đâu không"
Chẳng có tiếng trả lời, chỉ nghe "kịch" của cái remote rớt đâu đó gần Thoa.
Mỗi ngày Thoa vẫn đón Tí đi học về. Hai năm sau, Thoa vào lớp 9, Tí học lớp 5.
-Mầy đi lẹ lẹ lên một chút có được không" Con trai gì mà chậm chạp quá!
Vẫn im lặng, Tí bước nhanh hơn giữa trưa nắng gắt. Tí nhớ Ba, Tí biết Ba cũng nhớ Tí. Một vài lần sau khi Mẹ dọn "ra riêng", Ba đã đến với một thái độ Tí chưa bao giờ thấy. Ba khóc từ cầu thang lên đến unit của 3 mẹ con đang ở.
-Anh xin lỗi em, tha thứ cho anh, anh hứa sẽ đưa hết tiền cho em, anh sẽ làm bất cứ cái gì em và con muốn...
Mẹ chỉ tha thiết:
-Ông à, bình tĩnh ngồi xuống đây, ông ăn gì chưa" Để tôi làm một cái gì cho ông ăn nhé"
Chỉ vài tiếng đồng hồ sau, Ba vui vẻ nói cười huyên thuyên, chỉ trích Mẹ nhà cửa bê bối. Gọi Thoa ra mắng mỏ:
-Quần áo mày thế kia à" Ai cho mày nhuộm tóc vàng tóc xanh như vậy chứ"
Thoa chống chế:
-Mặc con, con thích.
-Mày dám trả lời tao hả ranh con" Tao tát vào mặt cho bây giờ.
Chẳng bao lâu (từ lúc ông đến một cách khổ sở thế kia) nhà như đám giặc. Mẹ nhỏ nhẹ:
-Mời ông về cho, ngày mai tôi phải đi làm sớm.
Dăm ba lần, Ba đến xin đưa Tí đi chơi. Ba mua cho Tí 1 phần ăn ở "KFC" mà Tí rất thích. Về nhà Tí nghe thấy Ba hỏi Mẹ:
-Em có tiền đó không"
Mẹ hỏi lại:
-Thế ông cần bao nhiêu" Bao giờ ông mới cho mẹ con tôi được ăn cái đồng tiền của ông"
Ba cáu tiết:
Mẹ con bà rút rỉahết xương máu tôi. Lương tôi có bao nhiêu đâu mà phải child support hết là bao nhiêu rồi" Tôi cũng phải sống chứ!
-Đủ rồi, đủ rồi! Mời ông về cho! Lần sau trước khi đưa con đi nhớ nhắc tôi đưa tiền.
Quay sang Tí mẹ khẽ nói:
-Con chỉ được xài trong phần Mẹ cho thôi nhé!
Tí chẳng hiểu gì cả. Chỉ thấy càng ngày càng xa dần Ba.
Một hôm, mẹ đi làm về hốt hoảng hỏi:
-Tí, chị đâu con"
Tí mải chơi game:
-Hôm nay con không thấy chị, con về một mình.
Đêm đó, mẹ bấm phone đến nhà những người bạn mà Thoa thường giao du. Không ai biết. Mẹ gọi tùm lum. Đến nửa khuya Mẹ gọi cho cảnh sát...


Ba tháng sau, cảnh sát tìm được Thoa và trao trả về cho Mẹ.
Mẹ phải nghỉ việc, đưa đón Thoa đi học, chìu chuộng Thoa đủ điều
-Mẹ thương con vô cùng! Con dại quá!
Mẹ gọi cho bạn Mẹ ở Maryland thổn thức:
-"Me" muốn dời tụi nhỏ sang bên đó có được không" "You" giúp đỡ "me" thời gian đầu "me" không bao giờ dám quên ơn.
Bạn Mẹ chia xẻ:
-Không dám hứa, "you" phải suy nghĩ cho kỹ, khí hậu bên này khác Cali nhiều lắm. Sợ rằng mùa lạnh "you" và mấy nhỏ chịu không nổi.
Mẹ đau khổ, Mẹ bị dằn vặt bởi sự quyết định "ra riêng".
Mấy năm nay mẹ con hủ hỉ với nhau. Vui có, buồn có. Duy có một điều: Nỗi cô đơn. Nó dai dẳng bám lấy Mẹ hằng ngày hằng đêm. Không phải đến bây giờ mới có. Ngày xưa sống chung với Ba, sự trống vắng vẫn thường xuyên ngự trị Mẹ. Và khi quyết định xa Ba, Mẹ cảm thấy thật hả dạ. Mẹ có luật pháp Hoa Kỳ bảo vệï, Mẹ được 2 con ở cùng. Mẹ sẽ đi làm lo cho 2 đứa nên người, có điều gì không phải" Nếu còn sống chung với Ba, chưa chắc Thoa đã không hư hỏng" Không chừng Thoa bỏ nhà ra đi sớm hơn. Ai biết được" Thoa còn dại dột quá mà!...
Thoa cũng đau khổ không kém. Thoa muốn làm một cái gì đó để chuộc tội, Thoa thương mẹ gầymòn vì chồng vì con. Thoa từng chứng kiến cảnh Mẹ chịu đựng Ba những ngày còn sống chung. Ba nhốt Mẹ trong phòng, không cho giao thiệp với bất cứ ai. Mẹ yếu đuối hiền lành là thế! Thoa ân hận lắm.
Ngoài giờ học ở trường, Thoa phải học bù thêm buổi chiều vì mấy tháng bỏ học. Mệt đừ! Tội nghiệp Mẹ bỏ hết công ăn việc làm đưa đón Thoa. Chỉ có Mẹ, tình thương của Mẹ cảm hóa Thoa và Thoa muốn làm một cái gì đó để giúp Me ghê. Thoa đòi đi học nail, lấy bằng để đi làm cuối tuần. Lúc đầu Mẹ không chịu, nói mãi Mẹ mới bằng lòng đưa Thoa đi học nail. Vậy mà thời gian thấm thoát trôi đến nay Thoa đã vào ĐH năm thứ 2 rồi. Tiền Thoa làm được bao nhiêu đem cho Mẹ hết chẳng cần giữ 1 đồng nào cả. Thoa dạy cu Tí những kinh nghiệm mà Thoa học đuọc, Thoa để mắt đến Tí nhiều hơn.
-Mầy tưởng mầy xỏ lỗ tai như vậy là hay lắm hả" Mầy có thấy ông Bác Sĩ, Kỹ Sư nào xỏ lỗ tai như mầy không" Đồ "low class".
Mẹ ngỡ ngàng trước sự trưởng thành của các con. Tí không còn gần gũi Mẹ nữa. Tí thích riêng biệt. Vốn đã ít nói, nay lại nói ít hơn. Đôi khi, Tí có thái độ như hờn dỗi Mẹ, trách cứ Mẹ. "Nhà Ba không có gì để ăn!" Tí càu nhàu.
Aø ra thế, Tí vẫn âm thầm quan tâm đến Ba. Tí trưởng thành lúc nào mà Mẹ không hay. Tí học giỏi lại siêng làm việc. Công bằng mà nói, Tí là một đứa trẻ ngoan, nhưng"được ngày nào hay ngày ấy". Không dám chắc. Vì con nít ở cái xứ Mỹ nầy(!)
Mẹ chỉ biết cầu xin ơn trên cho con Mẹ được sáng suốt trong suy nghĩ, đúng đắn trong hành động để không xảy ra những ngỡ ngàng đáng tiếc, thế thôi!

Nguyên Hạnh

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 807,467,667
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Tác giả là một kỹ sư hồi hưu, đã sống 25 năm bên Pháp, hiện là cư dân Irvine, từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Đây là bài viết mới của Ông.
Tôi đi mình lên trong chuyến xe lửa từ Paris sang Thụy Sĩ với tâm trạng nôn nao và thoáng lo âu ngần ngại, mặc dù đây không phải là lần đầu thân gái dặm trường xuyên quốc gia như thế này
Nguyệt Mị là bút hiệu lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ, nhưng trong tháng trước tác giả đã có bài "Nước Mỹ là nhà của Mị" ký tên thật là Quynh Gibney.
Tác giả: Nguyễn Thị Thêm Bài số 5834-20-31618-vb5111419 Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2015. Bà sinh năm 1948 tại Biên Hòa, cựu học sinh Ngô Quyền. Trước 1975, dạy học. Qua Mỹ năm 1991 theo diện HO, hiện là cư dân Nam Ca Li. Bà kể, "Chồng tôi là lính VNCH. Hai con tôi nay là lính của quân đội Hoa Kỳ. Tôi hết làm vợ lính lại làm mẹ lính." Sau đây là bài viết mới của tác giả.
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ơng định cư tại Mỹ từ 1990, hiện làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi.
Tác giả tên thật Trần Năng Khiếu. Trước 1975 là Công Chức Bộ Ngoại Giao VNCH. Đến Mỹ năm 1994 theo diện HO. Đã đi làm cho đến năm 2012. Hiện là công dân hưu trí tại Westminster.
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice A Journey of Hope" của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.