Hôm nay,  

Hồi Ký của Một Cựu Crossing Guard

18/03/202413:18:00(Xem: 1226)
Tran Dinh Phuoc 03182024
Nhân Viên Hướng Dẫn Học Sinh và Bộ Hành Qua Đường

          

   

Tác giả tên thật Trần Đình Phước, Sanh năm 1947, Cựu Trung Úy Không Quân VNCH. Đến Mỹ 10-1992. Danh sách HO-13. Tác giả nhận giải đặc biệt năm 2023 Hiện đang sống tại San Jose.

(Ghi lại cuộc nói chuyện giữa một học sinh và một nhân viên Crossing Guard tại ngã tư Curtner Ave  và Booksin, Ave, thuộc Thành Phố San José trong lúc em chờ phụ huynh đến đón.)

 

***


Một học sinh trong lúc chờ phụ huynh đến đón đã tò mò lại gần một Crossing Guard (hướng dẫn học sinh và bộ hành qua đường) đang cầm bảng STOP đứng ở ngã tư đường, gần trường học và lịch sự hỏi nhân viên Crossing Guard.


- Học Sinh: Mỗi ngày đi học cháu thường gặp bác và chỉ kịp chào, sau đó cháu phải bước vô cổng trường ngay, nên không có dịp để nói chuyện với bác. Hôm nay, trong lúc chờ ba cháu đến đón. Bác cho phép cháu hỏi vài câu được không?

 

- Crossing Guard: Cháu cứ tự nhiên. Bác sẵn sàng vui vẻ trả lời.

 

- Học Sinh: Bác có thể cho cháu biết. Lúc còn ở Việt Nam bác làm nghề gì vậy? San José có rất nhiều việc làm nhẹ nhàng khác, sao bác không làm mà lại chọn công việc này? Cháu thấy bác lớn tuổi, công việc này có vẻ vất vả, phải chịu đựng mưa to, gió lớn và thời tiết lạnh lẽo vào những tháng cuối năm. Cháu thấy thương cho bác quá!


- Crossing Guard
: Khi còn ở Việt Nam bác là Thầy Giáo, nhưng khi rời Việt Nam theo diện tị nạn HO sang Mỹ thì không còn dạy học nữa! Bác không có cơ hội và thời gian trở lại trường tiếp tục học để có đủ điều kiện làm công việc mà bác đã từng làm và rất yêu thích. Bác phải đi kiếm việc ngay. Bác tìm đủ thứ công việc để mưu sinh, khi vừa đến vùng đất mới, không ỷ lại những quyền lợi, mà chính phủ trợ cấp cho diện tị nạn. Bác đã xin vào làm việc ở hai hãng điện tử: Flextronics, IBM và Bưu Điện Thành Phố San José.

 

Cuối cùng, bác chọn công việc này, dù có đôi lúc mệt mỏi tưởng chừng như bỏ cuộc. Bác cũng cho cháu biết thêm. Không chỉ có mỗi mình bác, mà còn nhiều người Việt khác cũng làm công việc này! Có lúc, người Việt chiếm gần 40% tổng số nhân viên Crossing Guard của Thành Phố San José, trong đó có cả những người đã từng một thời nắm giữ quyền cao, chức trọng ở Việt Nam. 

 

Nay, thì đã có nhiều người không thể tiếp tục được nữa vì lý do sức khoẻ, tuổi lớn và nhiều lý do khác. Riêng, bác cũng sẽ không tiếp tục khi cảm thấy khổng chịu đựng được nữa! Có lẽ chỉ hết năm học này. Sức khoẻ của bác đã không còn tốt, lái xe phản ứng không còn nhanh nhẹn. Bác sẽ làm đơn xin nghỉ. Bác rất buồn, khi phải giã từ công việc và nơi bác đã gắn bó hơn 17 năm với bao nhiêu kỷ niệm đẹp, với bao tình cảm thân yêu mà phụ huynh, học sinh và bộ hành đã ưu ái dành cho bác.


- Học Sinh: 
Cháu nhìn bác thông minh, sáng sủa, vẻ mặt hiền lành. Vậy mà sang đây Bác không được tiếp tục công việc bác đã từng làm khi còn ở quê nhàcháu cảm thấy thật tiếc cho bác.

- Crossing Guard: Cảm ơn cháu nhiều. Bác xin được trả lời cháu như sau. Bác cũng còn may mắn và an ủi, nếu đem so với một số người khác. Bác còn có sức khoẻ chịu đựng được mưa nắng, thời tiết gió bão. Có được một căn nhà nhỏ trồng nhiều cây trái, một gia đình êm ấm và hạnh phúc. Thỉnh thoảng được đi đây, đi đó gặp lại bạn bè cũ. Bất cứ hội hè, đình đám, vui chơi do địa phương tổ chức bác cũng đều có mặt. Cả gia đình bác đều tham gia đóng góp cho cộng đồng và phong trào Hướng Đạo ở San José.

 

Nhân viên Crossing Guard chỉ làm mỗi ngày 2 tiếng và được Cảnh Sát Thành Phố trả hơn $25.00 /1 giờ. Được tập thể dục và hít thở không khí ngoài trời, mà khỏi cần phải đến phòng Gym mất thời giờ và tốn tiền.

 

Trong khi đó có nhiều bác bằng tuổi bác. Họ kém may mắn hơn đang nằm trùm mền ở các Nursing Home, hay đang rên rỉ trong các bệnh viện, chưa kể một số có con cái bất hiếu làm ngơ, bỏ lấy, bỏ lất, chẳng chịu ngó ngàng, đếm xỉa tới đấng Sinh Thành, mà quỹ thời gian trước mặt không còn bao nhiêu nữa!

 

Theo bác, đó là bất hạnh nhất của tuổi già. Họ đã suốt một đời cày hơn trâu: cày sáng, cày trưa, cày mưa, cày nắng để nuôi các con ăn học thành tài, có cuộc sống tốt, mà cuối đời gặp phải hoàn cảnh bi đát.Thật đau đớn cho họ quá!

 

- Học Sinh: Xin chúc bác bình an trong công việc. Giáng Sinh và Năm Mới bác nhận được nhiều quà biếu nhé! Đừng quên chia cho cháu, nhất là Gift Certificates của Starbucks vì cháu thích uống hiệu Cà phê này.

 

- Crossing Guard: Vậy hẹn cháu sau New Year, bác sẽ đặc biệt để dành tặng cho cháu. Bây giờ cháu cười một cái cho bác vui đi!

 

- Học Sinh: Hi!Hi! Hi!

 

- Crossing Guard: Sẵn đây, bác có dư một cái còi Tu Huýt (whistle) để trong xe. Cháu chờ bác lại xe lấy để mến tặng cháu làm kỷ niệm cho buổi trò chuyện giữa cháu và bác hôm nay rất thú vị. Tất cả  nhân viên Crossing Guard đều được trang bị dùng để ra lệnh cho các tài xế chú ý. Khi nghe tiếng còi thổi lên, cùng lúc tay phải giơ cao bảng STOP, tay trái ra dấu hiệu ngừng lại. Các xe đều phải dừng lại chờ cho học sinh và bộ hành qua đường.

Bác cũng khuyên cháu hãy cố gắng chăm chỉ học hành để trở nên người hữu dụng cho xã hội, biết giúp đỡ mọi người, hiếu thảo với Cha Mẹ và chơi với bạn bè phải biết nhường nhịn lẫn nhau.

Nếu sau này, cháu may mắn học hành thành tài, đỗ đạt, được làm chức phận này, chức phận nọ, cháu cũng đừng bao giờ quên công ơn sanh thành và dưỡng dục của Cha Mẹ. Nhớ công ơn Thầy Cô Giáo đã dạy dỗ mình nên người. Không coi thường người khác và cũng đừng bao giờ khoe khoang, khoác lác với thiên hạ nhé! Phải luôn luôn kính trọng những người già cả, lớn tuổi. Con người có tài cần phải có đức đi kèm theo.

 Cho dù mình tài giỏi đến đâu, vẫn còn có nhiều người khác hơn mình.

 

Học Sinh: Xin lỗi bác. Xe Ba cháu đến đón rồi! Cháu xin tạm biệt bác. Hẹn gặp bác vào năm mới. Bác nhớ dành Coupon Starbucks cho cháu nhé!

 

 Good bye bác! Kính chúc bác và các đồng nghiệp may mắn, mọi sự tốt đẹp trong lúc làm nhiệm vụ.

 

Trần Đình Phước 

(Cựu nhân viên Crossing Guard)    

 

Ý kiến bạn đọc
19/03/202419:06:52
Khách
Đọc bài DỰ THI VIẾT VỀ NƯỚC MỸ này xong tôi nghĩ Việt Báo có vấn đề gì đó, bí mật gì đó về việc đăng bài dự thi, và vấn đề chấm bài dự thị. Không biết có "bãi đầm lầy" nào đâu đó không!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 94,547
16/04/202410:31:00
Tác giả là cư dân San Diego, đã hai lần thắng giải Viết Về Nước Mỹ. Năm 2001, với bài "Hoa Ve Chai", ông nhận giải danh dự. Ba năm sau, với bài viết "Giọt Nước Mắt," kể về Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam tại tiểu bang New Jersey do một kiến trúc sư Việt Nam vẽ kiểu, ông nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2004. Ông tiếp tục viết bài và tham gia sinh hoạt giải thưởng VVNM hàng năm. Sau vài năm nghỉ bút, tác giả gần đây trở lại với những bài bút ký đầy ý nghĩa. Đây là tùy bút mới nhất của tác giả.
12/04/202400:00:00
Từ sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975, khi đã rời quê hương để định cư ở nước ngoài thì người Việt đã xem như mất tất cả, vì họ không mang theo được gì đáng kể ngoài lòng yêu nước và di sản văn hóa, trong đó có âm nhạc được xây dựng dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa. Nếu con người cần có nhu cầu vật chất tối thiểu để tồn tại thì âm nhạc chính là nhu cầu tinh thần giúp cho đời sống của họ thêm phong phú và ý nghĩa. Những bản nhạc gợi nhớ biết bao kỷ niệm một thời của từng cá nhân với quê hương, đất nước. Âm nhạc do đó chính là nhu cầu có thể nói là bức thiết đối với người lớn tuổi ở hải ngoại. Tiếng Hạc Vàng là chủ đề của cuộc thi hát do đài truyền hình SBTN thành phố Garden Grove, California tổ chức dành cho người từ 55 tuổi trở lên, không phân biệt nam nữ và nơi cư trú.
11/04/202410:53:00
Như vậy, tính đến nay, “Vườn đào Washington” đã có tuổi đời hơn 100 năm và đã để lại cho người dân Mỹ và du khách thập phương với biết bao ấn tượng về một vườn đào rực rỡ, nồng ấm tình hữu nghị của hai đất nước Mỹ- Nhật. Và cũng từ đó, mỗi năm khi hoa anh đào nở, chính phủ Mỹ đã tổ chức nhiều chương trình văn hóa, nghệ thuật phong phú, thu hút mọi người và hình thành nên nếp văn hóa đặc sắc với sự tham gia của các vị Đệ nhất phu nhân Tổng thống Hoa Kỳ. Nếp văn hóa ấy, được gọi là “Lễ hội hoa anh đào”.
09/04/202400:09:00
Tác giả Võ Phú tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú sinh năm 1978 tại Nha Trang-Việt Nam; định cư tại Virginia-Hoa Kỳ, 1994; tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth University. Tác giả hiện làm việc và học tại Medical College of Virginia. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết về nước Mỹ từ 2019. Sau đây là bài viết mới nhất.
05/04/202400:00:00
Lúc đó chồng tôi làm việc cho casino tên Nevada Club. Bob là quản lý làm việc lâu năm tại đó nên y đã dẫn dắt nghề nghiệp cho chồng tôi, cất nhắc từ việc giữ an ninh (security) đổi qua làm thợ sửa chữa và bảo trì những cái máy kéo tiền (slot machine) Lúc đó máy kéo tiền kiểu xưa, đúng nghĩa “kéo tiền” là đút tiền cents (đồng xu) vô cái kẽ hở của máy rồi cầm cây cần kéo xuống bằng tay chớ hổng có bấm nút như bây giờ. Mỗi khi trúng, ít nhiều gì, tiếng kêu loảng xoảng của tiền xu đổ xuống nghe cũng vui tai lắm. Lấy ly mà hứng. Đầy tràn rớt ra ngoài loảng xoảng. Hễ trúng độc đắc thì tiếng loa của máy réo rầm trời đèn màu thì chớp chớp như trên sân khấu nhạc kích động vậy. Mọi người đều ngưng tay kéo, ngó coi ai là người quá may mắn mà ao ước, mà vui theo.
04/04/202407:29:00
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2017 và đã nhận giải đặc biệt năm thứ mười tám và giải Danh Dự năm 2023. Bà cho biết bút hiệu là tên thật, trước là nhà giáo tại Việt Nam, định cư tại New Jersey năm 1994 theo diện HO. Sau đây là bài viết mới nhất của tg, về việc ông bà trông giữ cháu ở Mỹ.
02/04/202419:08:00
Tác giả bắt đầu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng 11, 2018, với bài “Tình người hoa nở”. Cô tên thật là Nguyễn thị Minh Thuý sinh năm 1955. Qua Mỹ năm 1985, hiện là cư dân thành phố Hayward thuộc Bắc Cali. Tác giả nhận giải vinh danh tác giả 2023. Bài viết này MTTN viết về giọt nước mắt người Mẹ, là tác giả Phương Hoa, một cây viết đoạt giải Chung Kết VVNM được yêu mến. VVNM và Việt Báo một lần nữa xin chia buồn cùng tác giả và tang quyến.
29/03/202400:00:00
Người ta thường nói “Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn “hay “Hồn lỡ sa vào đôi mắt em” …mà nếu đôi mắt đó che bằng một cặp kính dày thì làm sao mà “thấy” được cái tâm hồn đầy thơ mộng và lãng mạn để…sa vào đôi mắt đây? …nên tôi nhất định không đeo kính cận khi đi học hay đi chơi để mong có cơ hội chớp được anh chàng nào đó lỡ dại sa vào đôi mắt mơ huyền của tôi. Tôi bắt đầu nhận ra mình bị cận thị khi học trung học vì không thấy rõ được chữ thầy cô viết trên bảng, ngay cả khi ngồi trên ghế bàn đầu trong lớp. Nhà nghèo, không có tiền đi bác sĩ để lấy toa và mua kính nên tôi thường mượn sách của bạn xem lại những thiếu sót. Và cứ như thế tôi học xong trung học, đỗ Tú tài và vào học đại học.
29/03/202400:00:00
Một thời gian ngắn sau Hiệp Định Genève tháng 7, 1954, gia đình chúng tôi rời Phủ Cam dọn vào ở trong khuôn viên trường Đồng Khánh. Măng chúng tôi dạy môn Nữ Công Gia Chánh, và có lẽ vì là một quả phụ với 6 con, nên được Bà Hiệu Trưởng Nguyễn Đình Chi, ưu ái giúp đỡ cho gia đình được sống trong 2 căn phòng trên lầu Ba (bên phải, nếu từ cổng trước nhìn vào). Cùng ở trên lầu Ba sát cạnh gia đình chúng tôi là gia đình của bà quả phụ Trần Thi, mà chúng tôi thường kêu là Dì Hoàn vì Dì là bạn của Măng tôi từ khi 2 người học chung với nhau tại trường Đồng Khánh trong thập niên 30. Gia đình Dì cũng đông không kém gia đình tôi – 7 người. Dì ít cười và có vẻ nghiêm khắc. Các nữ sinh nghỉ trưa tại trường rất sợ gặp “Bà Thi”, dễ bị Bà la rầy hay cho “kỷ luật”, nhất khi bị bắt gặp đi lang thang trong hành lang thay vì phải ở trong phòng học.
25/03/202423:04:00
Ở những thành phố tại miền Nam Cali mà tôi đã ở thì mỗi tuần một lần, xe đổ rác sẽ đến từng nhà để mang rác đi. Tại thành phố tôi đang cư ngụ, thứ tư hàng tuần là ngày đổ rác. Khoảng 7:30 sáng thì xe đổ rác xanh (cỏ, lá, vỏ trái cây) sẽ đến lấy rác đi. Khoảng giữa trưa thì đến lượt xe đổ rác tái sinh (recycle). Đến năm giờ chiều thì xe đổ rác đồ ăn và những thứ rác còn lại sẽ chạy chuyến chót. Tất cả mọi nhà trong xóm, trừ gia đình hai ông bà Mỹ già bên kia đường, đều kéo các thùng rác ra lề đường mỗi tối thứ ba để cho các xe rác đến đổ vào ngày hôm sau. Hai ông bà Mỹ già luôn đợi đến khoảng 7 giờ sáng thứ tư mới kéo thùng rác ra. Điều này làm tôi rất bực mình, nhất là vào các tháng mùa đông, vì tiếng động kéo thùng rác của hai ông bà đánh thức tôi dậy.