Nhà Bị Trộm

28/02/201900:00:00(Xem: 5999)
Tác giả: Nguyễn Văn Tới

Bài số  5627-20-31433-vb5022819

 
Tác giả là một cựu tù cộng sản, hiện sống ở Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung. Với bài  viết  của một dân sự gốc Việt từ căn cứ  Mỹ tại Afganistan, ông nhận giải Danh Dự VVNM 2018. Sau đây là bài viết mới của ông.

 
***
 

Tôi bị đánh thức bởi m tiếng động nhẹ bên ngoài cửa sổ. Chắc lại mấy con mèo hoang! Nghĩ thế, với tay lấy cái điện thoại, tôi nhìn đồng hồ: 23:55 đêm. Trong nhà rất lạnh, có lẽ khoảng 50 F. Tôi nằm xuống cái ghế bố, ráng dỗ lại giấc ngủ. Lại một tiếng động khác, ngọn đèn bên ngoài hông nhà tự động bật sáng, và tôi nghe một tiếng ho nhẹ. Lần này tỉnh ngủ hẳn, tôi nhón gót đến cạnh cửa sổ, vén nhẹ rèm cửa nhìn ra.

Tôi thấy một cô gái, áo khoác trùm kín đầu, ngồi thu lu một góc, mấy ngón tay đang gõ trên phím điện thoại như đang liên lạc với ai. Trong nhà vẫn tối om, tôi nín thở quan sát nhưng vẫn không thấy rõ mặt cô ta vì khuất trong một góc tường.

Thưa các bạn, đây là căn nhà cho thuê của tôi mà người thuê vừa dọn ra tháng trước nên không có người ở và cũng không có máy sưởi lẫn nước nóng; nhưng là một địa điểm tuyệt vời cho những con nghiện hay dân không nhà lấy đó làm nơi qua đêm và chích choác mà không lo bị cảnh sát làm phiền. Bên kia đường là một công viên nhỏ, nơi tụ tập của bọn này để mua bán thuốc chích và bạch phiến. Từ nơi đó, họ quan sát căn nhà đã lâu mà tôi không hay biết. Một hôm tôi chở thêm vật liệu để sửa chữa căn nhà, vừa bước vào, tôi như không tin ở mắt mình: Cửa sau trông ra vườn mở toang, đặc biệt cửa kéo (patio sliding door) bị cạy; tất cả ngăn kéo tủ đều bị lục lọi, dấu vết rõ ràng của 1 vụ trộm. Tội chạy lại căn phòng nhỏ, nơi tôi để tất cả dụng cụ, đồ nghề cho việc sửa nhà. Tất cả bị dọn sạch sẽ.

Vụ trộm này làm tôi cảm thấy bất an. Tôi gọi 911. Họ nói sẽ gởi cảnh sát đến, hãy chờ và để nguyên hiện trường. Tôi chờ hơn 6 tiếng đồng hồ, không ai đến. Liên tiếp mấy ngày sau, bọn trộm lại vô nhà, hái cam sau vườn và ăn uống xả rác đầy trong nhà, để lại đồ nghề hút sách, và thậm chí cây xà beng của tôi mà chúng đã ăn trộm trước đây. Sau 3 ngày vừa gọi phone vừa chờ cảnh sát đến làm biên bản một cách vô vọng, tôi quyết định sẽ tìm công lý cho riêng mình. Tôi lên kế hoạch, tự mình qua đêm ở nhà trống không này,  để bắt quả tang những tên trộm và dạy cho chúng một bài học.

 Nhẹ nhàng xỏ chân vào đôi giày, tôi đút cây đèn pin 1000 lumens (1) vào túi quần, tay trái giữ chặt cây gậy bóng chày (baseball bat), và tay phải khẩu súng trường shotgun Mossberg, 12 gauge (2). Tôi chợt nghe có tiếng thủy tinh vỡ ở một phòng ngủ góc phía Tây. Men theo hành lang ngang qua nhà bếp, tôi khẽ khàng ghé mắt nhìn vào thì thấy mờ mờ một bóng người đàn ông ngoài cửa sổ, sau chấn song sắt bảo vệ. Hắn vừa đập vỡ kính với ý định sẽ lòn tay vô trong để mở chốt cánh của sổ. Tôi phải làm gì? Bắn hay đập bằng gậy? Không biết bọn này có mấy đứa?

 Nếu bắn thì phải đợi nó chui hết cả thân mình vào trong phòng rồi mới bắn. Phải bắn phía trước chứ không nên bắn sau lưng. Tôi đã từng đọc báo và biết nhiều chuyện chủ nhà bắn trộm mà phải vào tù vì chúng bỏ chạy và chủ nhà bắn theo sau lưng. Luật sư của tên trộm biện hộ rằng thân chủ tôi đã sợ và bỏ chạy rồi mà còn bị bắn trọng thương từ sau lưng trong khi mạng sống chủ nhà không bị đe dọa. Luật lệ xứ này thật lắm rắc rối và nhiêu khê! Thêm một câu hỏi của lương tâm: Nó có đáng bị bắn chết vì tội ăn trộm không?

Là một người Thiên Chúa giáo, tôi không được phép giết người khi mạng sống mình không bị đe dọa. Chỉ đấng Tạo Hóa mới có quyền đó. Lương tâm cho tôi biết tên trộm này không đáng bị giết chỉ vì tôi mất một ít của cải, ngược lại tôi sẽ cứu được một mạng người, dù mạng sống của hắn chỉ là thứ giẻ rác của xã hội. Nhưng trong lòng tôi thì cơn giận đang sôi lên. Tôi phải làm gì?

Tôi có thể dọa cho nó sợ mà bỏ chạy bằng cách lên đạn cây shotgun và bắn 1 phát qua cửa sổ. Nội tiếng kim khí va chạm nhau nghe cũng đủ lạnh người và tiếng nổ long trời của khẩu súng trường sẽ làm một người gan dạ thất kinh hồn vía, ướt cả quần, người yếu bóng vía có thể quỵ ngã tại chỗ không chạy nổi.

Tay cầm súng của tôi chợt lỏng ra và chùng xuống một chút. Hay tôi sẽ đợi đến khi nó chui hẳn vào trong phòng ngủ, sẽ lên đạn và bắn 1 phát ra ngoài cửa sổ để cướp tinh thần, sau đó mới tấn công bằng gậy. Nếu đánh thì đánh làm sao? Vào đầu, thân mình, hay tay chân? Tôi quyết định sẽ đánh vào mặt để má nó có nhìn cũng không ra, sau đó quất mạnh vào chân để nó không thể đứng vững và chống trả lại, rồi bồi tiếp vào thân mình, hai cánh tay để nó không còn đi ăn trộm được nữa. Nghĩ như vậy nhưng chưa biết phải làm sao.

Một ý nghĩ khác chợt đến. Tôi nhón gót đi ra phía nhà bếp và gọi 911 dù không mong họ sẽ đến, dầu sao cũng nên cho họ biết chuyện đang xảy ra, nếu tôi có bắn hay đánh tên trộm bị thương tật thì tôi sẽ chứng minh rằng đã từng gọi cảnh sát nhiều lần rôi, và đây cũng là một trong những cú phone đó. Tôi thì thầm vào điện thoại và cô nhân viên nối cuộc gọi của tôi đến cảnh sát ngay lập tức. Họ nói tôi đừng gác phone, cố gắng theo dõi diễn biến và tường trình chi tiết nhất có thể để kể mọi sự cho họ nghe. Sau khi nói địa chỉ nhà, tên tuổi, số an sinh xã hội, ngày tháng năm sinh, và số phone liên lạc. Họ muốn biết chắc tôi là người tốt và là nạn nhân thật đã từng gọi cảnh sát nhiều lần về vụ trộm này chứ không phải ai đó gọi phá rối.

Họ hỏi rất nhiều câu hỏi và liên tục không ngừng như có ai đang ở với tôi lúc này không? Bọn trôm có bao nhiêu người? Có vũ khí không? Những tên trộm đang ở hướng nào của căn nhà và đang làm gì? Họ cũng hỏi tôi có vũ khí không? Tôi nói có một khẩu shotgun và tôi có ý định sẽ bắn nếu mạng sống tôi bị đe dọa. Họ nói ông nên chắc chắn rằng trên tay của bọn trộm có vũ khí khi ông bắn hạ họ. Cảnh sát còn hỏi nhiều nữa nhưng lúc nào cũng nhắc nhở tôi đừng cúp phone.

 Chợt sân trước và sau nhà tôi sáng rực lên cộng với tiếng động cơ trực thăng phành phạch trên cao và đèn từ máy bay rọi xuống. Nhìn ra con đường trước nhà, tôi thấy khoảng 6,7 cảnh sát mặc đồng phục, súng trong tay và dẫn theo 1 con chó, đang chia nhau tiến về phía nhà tôi từ 3 phía trong khi cô cảnh sát khuyên tôi không nên mở cửa ra ngoài, đang ở đâu thì ở im tại đó. Diễn tiến xảy ra y hệt như trong phim xi nê làm tôi cũng không ngờ, tôi vội vàng đặt cây shotgun và gậy xuống.

Rồi tiếng cảnh sát đập cửa, tôi cúp phone và ra mở cửa. Họ ào vô, vẫn súng chĩa thẳng vào trong. Họ hỏi tôi cây shotgun đâu? Tôi chỉ cây súng dựa trong góc nhà bếp. Một cảnh sát viên mời tôi bước ra khỏi nhà và qua bên kia đường ngồi vào 1 băng ghế công viên. Tôi thấy nhiều nhà hàng xóm bật đèn sáng và màn cửa kéo sang một bên. Trực thăng vẫn quần thảo trên không, đèn sáng rực rọi qua lại. Theo yêu cầu của cảnh sát, tôi đưa chùm chìa khóa và họ mở khóa cổng bên hông rồi ùa ra vườn sau; ít phút sau họ dẫn cô gái bị còng tay đi ra sân trước. Tên trộm đàn ông trốn thoát một cách tài tình. Chiếc trực thăng tiếp tục rọi sáng các ngõ ngách trong khu phố nhưng vẫn không tìm thấy ai chứng tỏ hắn rành từng ngõ ngách ở đây. Tôi chợt rùng mình vì lạnh trong bộ đồ ngủ không đủ ấm hay tại mọi chuyện xảy ra quá nhanh làm tôi run? Cả hai.

Sau khi họ chở cô gái đạo chích đi, hai cảnh sát viên trả lại tôi cây súng, viết biên bản và trao cho tôi bản copy, họ chào tôi và vội vã rời đi. Họ cho tôi biết đang có một vụ khác mới xảy ra trong thành phố. Thế mới biết trộm đạo hiện đang hoành hành rất nhiều trong mùa lễ cuối năm này. Họ đi rồi tôi mới nhớ ra, họ chưa trả lại tôi xâu chìa khóa mà trong đó có cả cái VPN (3) mà tôi rất cần cho việc làm hằng ngày của tôi. Tôi lại phải gọi 911 lần nữa, khoảng 15 phút sau một xe cảnh sát trở lại và đưa tôi chùm chìa khóa với lời xin lỗi vội vàng.

Tôi trở vào nhà, ngồi xuống, ước ao có một ly cà phê nóng cho ấm lòng mà không có. Ngồi nghĩ lại diễn tiến vừa qua, mọi chuyện xảy ra quá nhanh đến nỗi mình chưa kịp làm gì thì đã kết thúc. Giả sử cảnh sát không đến thì kết cuộc sẽ ra sao? Tuy tôi giữ thế thượng phong, tôi có thể đánh trọng thương tên trộm. Hắn sẽ phải trả một giá quá đắt cho hành động của mình. Nhưng tôi có vui gì khi nhìn một con người rên la oằn oại trên nền nhà vì đau đớn? Rồi sau đó bị còng tay dẫn đi. Câu hỏi này sẽ là sự thách thức cho lương tâm của mình. Nghĩ vậy mà không biết câu trả lời.

Ngay hôm đó, đến chỗ làm tôi vào mạng và kiếm ra 3 trường hợp cạy cửa nhà có liên quan đến bắn chết người như sau, xin viết xuống đây để chia sẻ với quí vị độc gia.û

 
1. https://www.usatoday.com/story/news/nation/2014/04/29/minnesota-homeowner-kills-teens/8480047/
 

Tựa đề “1 người đàn ông lãnh án chung thân vì giết 2 thiếu niên trong 1 vụ trộm nhà”. Luật tiểu bang Minnesota cho phép công dân được quyền sát thương (deadly force) khi tự vệ với một chừng mực nào đó. Năm 2012, hai thiếu niên cạy cửa vô nhà người đàn ông và cả hai bị bắn chết tại hiện trường. Ông này đã bị mất nhiều đồ vật và súng ống trong vụ trộm trước đây. Dù vậy, quan tòa và bồi thẩm đoàn đồng ý án chung thân vì ông ta đã lên kế hoạch (premeditated plan) để giết hai thiếu niên: Ông không đậu xe trước nhà làm bộ như chủ nhà đi vắng, rồi bình thản ngồi trên 1 cái ghế trong tầng ngầm, và chờ “con thú sập bẫy”. Chủ nhà, cũng là nạn nhân vụ trộm, phải ngồi đếm lịch suốt cuộc đời còn lại của mình trong tù. Thật mỉa mai làm sao!

Tôi hơi giật mình vì nhận thấy nó giống trường hợp của mình. Tôi cũng đậu xe một chỗ xa và âm thầm vào nhà với một cây súng. Như vậy nếu cảnh sát đến trễ một chút, và nếu tôi bắn hay đánh tên trộm bị thương tích nặng nề thì có lẽ tôi cũng bị vào tù và đền bồi thuốc men bệnh viện phí cho tên trộm. Thêm nữa tôi cũng có ý, sau khi hạ tên trộm, tôi sẽ mang găng tay cao su và nhét vào tay nó cây xà beng mà tôi đã đem theo đầy đủ khi phục kích tên trộm. Nếu điều tra, sẽ không khó cho cảnh sát tin rằng đây là một kế hoạch được tính toán kỹ lưỡng trước khi hành động. Cảnh sát đến thật đúng lúc cũng là sự may mắn cho tôi và cả tên trộm vì cả hai sẽ có một kết thúc không hề vui chút nào.

 
2. https://tucson.com/news/local/crime-and-courts/
 

“Một tên trộm bị bắn chết sau khi trạm chán với chủ nhà ở Tucson, AZ”. Đầu tháng 1, 2019: Tên trộm đang cạy cửa vào thì chạm trán với chủ nhà. Hai người bắn nhau, chủ nhà bị thương, nhưng tên trộm chết trên đường đến bệnh viện. Cảnh sát vẫn đang điều tra để coi ai là người bắn trước, chưa biết ai phải trái. Trở lại trường hợp nhà tôi: Nếu tên trộm có vũ khí và chạm trán với tôi. Hắn sẽ bắn tôi chết khi có thể. Vậy tôi phải bắn nó trước hay đợi nó bắn tôi, rồi tôi mới bắn lại? Nhưng ai sẽ làm chứng cho tôi?

 Sau khi bị trộm, tôi gắn camera quan sát và tôi có được hình ảnh của 1 cặp nam nữ, đúng như sự mô tả của hàng xóm, đã đột nhập vào nhà tôi. Bức ảnh cho thấy họ đi ngang sân sau, không vô bên trong, nhưng ngừng lại và nhìn qua bức tường vào sân sau. Vài ngày sau, đang khi sửa nhà, tôi thấy chúng nắm tay nhau đi dạo trên con đường phía trước nhà và quan sát chúng tôi, chúng còn nhe răng cười với khổ chủ, mới bi hài làm sao! Xã hội gì mà chủ nhà thấy tên trộm nhà mình ngay trước sân mà không dám và cũng không thể làm gì chúng? Trong bức hình, chúng vẫn ở bên ngoài chứ không đứng bên trong sân nhà nên tôi không thể chứng minh được chúng đã xâm phạm tài sản riêng tư của tôi, cho dù hàng xóm nói có thấy chúng trong sân sau. Công lý đứng về phía tên trộm?

 
3. htps://kfor.com/2019/01/07/metro-homeowner-guns-down-armed-burglar/
 

“Chủ nhà bắn chết tên trộm có vũ khí”. Cũng đầu tháng 1, 2019 tại Oklahoma city, Oklahoma: Tên trộm với tiền sự bị bắt nhiều lần, trước đó đã trộm 1 cái bóp của con gái chủ nhà, trong bóp có địa chỉ và chìa khóa xe. Hắn tìm đến nhà cô gái lúc 2:30 sáng tính mở cửa xe để lái đi thì chủ nhà bước ra. Hai bên cãi nhau, tên trộm rút súng, chủ nhà lẹ tay hơn bắn hạ hắn với hằng loạt đạn vào ngực. Cảnh sát tới làm biên bản và chưa bắt giữ ai cả. Hàng xóm lên tiếng bênh vực chủ nhà và nói công dân có quyền tự vệ khi bị xâm phạm nhất là khi kẻ trộm có vũ khí.

Tình huống này xảy ra hoàn toàn bất ngờ. Giả dụ tôi nghe tiếng động và nhìn thấy tên trộm đang ngồi trong xe của tôi đang đậu trước nhà. Tôi giấu súng sau lưng và bước ra sân chạm trán với hắn. Khi thấy hắn có hành động như đang muốn móc vũ khí ra, để tự vệ, tôi bắn trước và giết hắn thì sự thể sẽ ra sao? Dù thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ bị mời đi tới lui để khai báo, cuộc sống của tôi sẽ bị xáo trộn nặng nề, cuộc sống sẽ không còn bình thường nữa.

Cạy cửa vô nhà ăn trộm thông thường không phải là một trọng tội (felony) và nếu tên trộm không có vũ khí thì bạn không được giết hắn. Nếu tên trộm đã ở trong nhà bạn và có vũ khí, dù chỉ là 1 cây tuốc-nơ- vít, bạn được quyền bắn vì lo sợ cho tính mạng của mình (fear for your life), và điều tối quan trọng này bạn phải nhớ, sẽ là yếu tố rất mạnh và rất thuyết phục đối với bồi thẩm đoàn khi bạn tự hoặc nhờ luật sư bảo vệ cho mình. Chớ bao giờ bắn kẻ bỏ chạy vì đạn sẽ trổ ra phía trước thì bạn sẽ bị rắc rối to.

Thưa các bạn, ở một đất nước mà luật lệ quá phức tạp như Hoa Kỳ, chúng ta nên cân nhắc thật kỹ càng trước khi phải dùng vũ khí. Tiểu bang Arizona (tôi đang sống) và Kansas là hai trong những tiểu bang của Mỹ được gọi là “Cowboy States” mà công dân có thể mang súng không cần giấy phép (concealed weapon permits). Tôi chỉ đưa ra 3 trường hợp ở 3 tiểu bang khác nhau với luật pháp cũng khác nhau, cộng với trường hợp riêng của tôi để các bạn đọc và tìm ra cho mình một quyết định chính xác nhất khi bất đắc dĩ phải dùng vũ khí sát thương vì giận quá thường mất khôn. Một lời khuyên nữa khi bạn gọi cảnh sát và nói chỉ bị mất tài sản và không ai bị thương tật gì, thì bạn sẽ đợi dài cổ.

 “To Be or not To Be”. Chúng ta không lạ gì với câu nói trên trích từ vở kịch nổi tiếng Hamlet, một tác phẩm của đại văn hào Shakespeare, cũng là nhà soạn kịch người Anh, mang ý nghĩa quyết định “Yes or No” hay “To Shoot or Not To Shoot”. Chỉ trong một tích tắc giây đồng hồ, quyết định đó có thể sẽ thay đổi cuộc đời của bạn hay đưa nó sang một ngã rẽ khác. Ông cha mình cũng có câu “bút sa thì gà chết” cũng giống như trường hợp này “đạn bay thì người chết”, không cách nào chụp viên đạn lại được hay làm cho thời gian quay ngược lại.

Đối với tôi, câu nói trên đã có thể là “To Pee or not To Pee” (Đái hay Không Đái trong quần). Như tôi đã đề cập ở trên, nếu ngón tay tôi lỡ siết cò súng hay cái bản mặt tên trộm “bay tới đụng vào cái gậy bóng chày” của tôi (nói theo ngôn ngữ của công an Việt Nam), thì giờ này tôi cũng đang “ướt trong quần” vì lo sợ không biết sẽ ngồi trong khám đường và sẽ bóc bao nhiêu cuốn lịch cuộc đời mình.

Vũ khí tự nó không giết người mà chính con người giết con người.

Nguyễn Văn Tới

 

CHÚ THÍCH:

1. Lumens: Đơn vị đo ánh sáng. 1000 lumens rất là sáng.

2. Cách coi để biết cỡ viên đạn shotgun

3. Virtual Private Network. Một dụng cụ giống như USB drive giúp Internet không bị “hack” khi bạn đi bất cứ nơi nào trên thế giới.

Ý kiến bạn đọc
28/02/201914:21:39
Khách
Càng đọc càng thấy tác giả đã có ý muốn bắn trộm. Đây là lý do tại sao tôi chống việc cho mua súng và cho người dân có quyền mang súng. Nơi đâu cũng có trộm cắp. Chúng ta không thể giải quyết trộm cắp bằng súng đạn.
Đã biết : “Vũ khí tự nó không giết người mà chính con người giết con người.” Thì tại sao lại mua vũ khí để giết nhau?
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 806,044,175
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.