Hàng Xóm…

26/06/201800:00:00(Xem: 10843)
Tác giả: Anne Khánh Vân

Bài số 5421-19-31262-vb3062618

 
Anne Khánh Vân, sinh năm 1974 tại Saigon, tốt nghiệp kinh tế tại Pháp, hiện sống và làm việc tại miền Đông Hoa Kỳ. Năm 2007, cô nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ với tự truyện “Duyên Nợ Với Nước Mỹ.” Chỉ ít tuần sau đó, cô “chạy” đủ giấy tờ đón ba má từ Việt Nam dự lễ phát giải. Sau chuyến du lịch,  hồ sơ bảo lãnh gia đình được hoàn tất và từ 2011, ba má, và vợ chồng người em trai đã chính thức định cư, đoàn tụ. Hiện nay, cô là một thành viên trong ban điều hành Mount Vernon, di sản của vị Đệ nhất Tổng Thống Hoa Kỳ George Washington, tại Alexandria, Virginia.
 

***
 

Washington DC có một chợ bán đồ biển ở dọc bờ sông, đoạn đường Main Street. Chợ đồ biển này khá nổi tiếng, không chỉ với dân địa phương mà với cả khách viễn phương. Các bạn sẽ ngạc nhiên khi nhận ra không ít những người bán hàng là người Việt Nam. Nhiều người trong số họ làm việc ở đây đã từ ba bốn chục năm qua.


Mỗi lần ra đây tìm mồi đồ biển về cho tía Hai Lúa nhậu, tôi thường trò chuyện với các anh chị bán hàng.  Không phải vì đời sống của mọi người ở đây đã yên ấm, ổn định mà những người tưởng chừng chẳng còn dính dáng tới Việt Nam này – như tôi của hôm nay hay anh bán cua chẳng hạn, lại trở nên vô tâm với chuyện cá mắm, ngư dân, biển nước, đất đai, biểu tình,… tuốt ở bên nhà. 


Anh T. vừa gắp mấy chú ghẹ xanh bỏ vô bao cho tôi, vừa như nói cho chính mình nghe, vừa như chia sẻ với tôi: “… Sao không ở gần Mỹ hay Canana… lại đi ở gần cái xứ chó đẻ! Dân tình gì mà khó ưa, đi đâu ai cũng dị ứng… Tụi nó đi vòng vòng ngoài này mua cá, mua cua, không ai bán hết chị ơi, dù người phục vụ là Mỹ chứ không phải bọn em… Đâu phải cứ có tiền và huênh hoang muốn mua gì thì cũng có người bán!”

*

Mấy tuần qua, người Việt nào yêu nước, dù ở nơi đâu, cũng xốn xang với chuyện ở quê nhà.


Đọc tin tức thấy em kia ở Lăng Cha Cả - Tân Bình, sát nách khu nhà tôi ở ngày xưa, cùng chồng đi biểu tình, hòa trong đám đông, giăng biểu ngữ… Em bị công an bắt và đánh đập bầm khắp mặt mũi.  Dĩ nhiên đó chỉ là một vụ việc trong hàng trăm, hàng ngàn vụ việc... Nhưng vụ việc ấy làm tôi suy nghĩ vì người trong chuyện và nơi chốn xảy ra cứ y như xảy ra với hàng xóm mình, em út mình còn ở quê nhà.

Suy nghĩ gì ư? Giả dụ trong số các bạn học của tôi có vài bạn hiện giờ đang là công an thì sao nhỉ?  Cả lớp chúng tôi dù ngày xưa đi học thân thiện, quý mến nhau,… giờ lớn lên, mỗi người đi mỗi hướng, trở thành những thành-phần-giai-cấp khác nhau trong xã hội, có những quan điểm, lý tưởng và lập trường khác nhau.  Nếu bất đồng với ý định hiện tại của nhà nước về việc cho Trung Quốc thuê đất 99 năm, xây dựng đặc khu, hay Luật An ninh mạng, hoặc bất kỳ sự việc gì và đi biểu tình - bạn học mà có thể cũng là hàng xóm, nay là công an, mới hôm qua vẫn còn vui vẻ, gặp gỡ, ăn uống, chuyện trò với nhau; hôm nay sẽ cầm dùi cui đập vào những bạn học kia, y như em gái ở Lăng Cha Cả bị đập bầm dập khắp người? Những người đi biểu tình kia cũng có thể là thầy giáo của mình, cha mẹ của bạn bè mình, hay chính những ông bà trong xóm…

Cảnh đó loạn đến cỡ nào!?  Loạn từ trong lòng ra tới ngoài da, trên mắt, trên môi…  Tôi sẽ thắc mắc người bạn nay là công an đó, về nhà, tối ngủ, gát tay trên trán, bạn ấy sẽ nghĩ gì?


Chỉ có những kẻ không có dòng máu Việt Nam tuôn chảy trong người, mới có thể đánh đập người Việt Nam vì họ yêu nước, muốn giữ vẹn nguyên đất nước!


*


Đài BBC và CNN hôm qua vừa đăng tin, ngày 22.6.2018, phát ngôn viên chính thức của tòa Bạch Ốc - Sarah Sanders, bị “đuổi” ra khỏi nhà hàng vùng Lexington, Virginia, khi cùng gia đình đi ăn. Sau khi nhận diện người khách vào ăn chính là phát ngôn viên của tổng thống đương thời, Donald Trump, nhân viên nhà hàng đã liên lạc với người chủ nhà hàng - bà Stephanie Wilkinson, và quyết định “đuổi” người khách đó ra khỏi nhà hàng.


Khi phỏng vấn và được hỏi, người chủ nhà hàng Stephanie Wilkinson đã không ngần ngại trả lời bà sẽ làm y như thế nếu có dịp làm lại. Có nghĩa bà không hề luyến tiếc cho những gì đã làm, bởi như bà đã nói với người phát ngôn của tòa Bạch Ốc: “Nhà hàng của chúng tôi có một số các giá trị mà tôi bắt buộc phải gìn giữ như là lòng chân thật, sự đồng cảm và hợp tác, do đó chúng tôi xin phép mời bà ra khỏi nhà hàng. Người nhà của bà vẫn có thể ở lại và được phục vụ”.


Lý do bà Wilkinson và toàn nhân viên của nhà hàng Gà Mái Đỏ (Red Hen) không chấp nhận phục vụ người khách này (Sarah Sanders) vì họ tin rằng, Sarah Sanders phục vụ cho một chính phủ bất nhân và phi đạo đức, rằng Sanders đã công khai bênh vực những chính sách ác độc nhất của tổng thống đương nhiệm, và chuyện đó không thể chấp nhận được (Wilkinson believed, that Sarah Huckabee Sanders worked in the service of an “inhumane and unethical” administration. That she publicly defended the president’s cruelest policies, and that that could not stand”).

Bà Wilkinson đã nói bà chẳng thích đối nghịch với ai. Trong suốt thời gian 10 năm quản lý nhà hàng, bà Wilkinson luôn gìn giữ không để chính trị lẫn lộn vào thực đơn (“keeping politics off the menu”). Bà muốn chuyện làm ăn buôn bán thuận lợi và phát triển. Nhưng khi đến thời điểm quyết định thì phải hành động để gìn giữ đạo lý của mình.


Sarah Senders đã phản ứng rất từ tốn. Cô lịch sự trả lời người chủ nhà hàng, “Được thôi, tôi sẽ đi” và rời khỏi nhà hàng.

Vài ngày trước đó, Trời cũng đánh trúng bữa ăn của bà Kirstjen Nielsen, Bộ Trưởng bộ Nội An của chính quyền Trump. Bà Nielsen cũng buộc phải rời khỏi một nhà hàng Mexico trong Washington DC khi đang ăn vì bị nhiều người tụ họp biểu tình phía ngoài la lớn, “Xấu hổ! Xấu hổ! Xấu hổ! (Shame! Shame! Shame!).


Như quý vị đã theo dỏi tin tức những tuần qua, Mỹ đã áp dụng sắc lệnh “đuổi” những người nhập cư bất hợp pháp ra khỏi lãnh thổ Mỹ, không trừ ai, không có ngoại lệ. Sự việc này đã dẫn đến chia cắt không ít cha mẹ và con cái của họ và vì vậy chình quyền Trump bị lên án.

Không đi vào chi tiết phe này phe kia, hay ai đúng ai sai, phải làm gì hay không nên làm gì. Đây chỉ là những ví dụ cho thấy lòng tự trọng và anh dũng của người dân Mỹ. Họ tự do ngôn luận, tự do phát biểu cảm nghĩ. Chính phủ Mỹ cũng không vì thế mà tìm cách trả thù nhà hàng, hay đàn áp những người dám lên tiếng vì nước Mỹ là nước tự do dân chủ. 

Sự việc cũng cho thấy tầm quan của việc gìn giữ và bảo vệ quan điểm và giá trị đạo đức của từng con người ở một đất nước tự do. 

*

Cùng với những cuộc biểu tình phản đối chính quyền trong nước lớn nhất từ sau 1975 trong những tuần qua là Giải Túc Cầu Thế Giới. 

 

Người thì lo lắng cho vận mạng đất nước, xuống đường lên tiếng, biểu tình, phản đối và bị đánh đập, đàn áp. 

 

Kẻ thì bận cá độ và nhảy cầu tự tử vì “thua độ”!

 

Mạng xã hội lại xôn xao bình luận “Tưởng chết vì yêu nước thì đáng thương, đáng quý… Tự tử chết vì thua độ đá banh, vì đầu óc không sáng suốt, không biết quý trọng sự sống và công lao nuôi dưỡng của cha mẹ, thì cũng đáng chết!”.

 

Tin rằng số người tự tử thua độ đá banh chỉ là một phần một tỷ của dân số gần một trăm triệu của Việt Nam hiện nay. Sức mạnh của toàn dân Việt Nam vẫn còn đây, con Rồng cháu Tiên – không chỉ ở trong nước mà ở khắp năm châu.

 

*

 

Đã qua lâu rồi cái thời con người đi khai hoang, đánh dấu lãnh thổ, như khi ông Columbus khám phá Châu Mỹ từ hơn trăm năm trước. Khó mà chứng minh được Châu Mỹ thuộc về người thổ dân nếu không chứng minh được người thổ dân là những người có mặt trước tiên trên vùng đất Châu Mỹ. Biết đâu chừng người Eskimo xuống từ bắc cực để trốn lạnh mới là những người đến Châu Mỹ đầu tiên. Giả thiết khác cũng có thể người Viking mới là những người đến Châu Mỹ trước hết, trong những chuyến thám hiểm và di dân vĩ đại vượt qua eo biển Bering…

 

Công ước quốc tế đã ra đời từ lâu. Bản đồ từng lãnh thổ đã rõ ràng. Việt Nam hay bất cứ đất nước nào trên thế giới không thuộc của riêng của một vài cá nhân lãnh đạo để họ tự cho quyền quyết định những điều trái ngược với ý kiến của đại đa số người dân.

 

Tiếng hát của cô Thanh Nga trong Tiếng Trống Mê Linh lại vang lên,

“Hỡi đồng bào trăm Họ!

Giặc Đông Hán đang xéo giày đất nước

Nhục nào hơn nhục nô lệ ngoại bang

Thà chết mà đứng thẳng,

Không cam chịu sống quỳ

Đất nước Nam cẩm tú

Người dân Nam anh hùng,

Trước đền thờ Quốc Tổ,

Thề hy sinh giết giặc cứu non sông”


***

Anne Khánh Vân

6.23.2018


https://www.washingtonpost.com/news/local/wp/2018/06/23/why-a-small-town-restaurant-owner-asked-sarah-huckabee-sanders-to-leave-and-would-do-it-again/?utm_term=.be9616154d53

https://www.cnn.com/2018/06/20/politics/kirstjen-nielsen-mexican-restaurant-protest/index.html

Ý kiến bạn đọc
24/08/201903:13:23
Khách
Enalapril Viagra Paypal Accepted Usa <a href=http://mdsmeds.com>cialis 20mg for sale</a> Priligy Menarini
27/06/201812:19:11
Khách
Đúng vậy , chẳng đứng bên phe này hay phe kia , ai đúng hay sai , ....chính trị mà nay đúng mai sai . Chỉ biết phục tài tác giả , nhỏ người mà sao gì cũng biết hết vậy .
26/06/201815:43:41
Khách
Ha ha. Trong giải Túc Cầu Thế Giới, ngày hôm qua, đội tuyển Nga bị đại bại 0-3 trước đội tuyển Uruguay. Uruguay là một nước nhỏ xíu ở Nam Mỹ châu, dân số vỏn vẹn chỉ có 3.5 triệu. Dân số Nga 145 triệu. Có lẽ các cầu thủ Nga kỳ này không xài dope - sau khi năm ngoái nhiều lực sĩ Nga bị Ủy Ban Thế Vận Hội tố giác chuyên dùng dope - nên xìu xìu ển ển - tựa như gà nuốt dây thun Việt cộng bây giờ. Trước kia, hăm hở đánh Mỹ vì có Tàu và Liên xô tận tình giúp đỡ. Nay trơ trọi một mình, thôi thì quan thày Tàu cộng muốn gì, chư hầu Việt cộng xin hết lòng chiều ý.

Hic hic. Chạnh nghĩ Việt nam với dân số 92 triệu người thế mà chẳng được chen chân vô dự giải Túc Cầu Thế Giới, dù là đươc trang bị chủ nghĩa Mác xít và học theo " tư tưởng Bác Hồ ". Thôi thì, ngồi ngoài đánh cá độ với nhau rồi...tự tử !

Sống tủi làm chi đứng chật trời
Sống nhìn thế giới hổ chăng ai?
Sống mà như thế đừng nên sống
Sống tủi làm chi đứng chật trời.
( Phan Bội Châu )
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 809,210,554
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.