Bỏ Mứa!

01/05/201800:00:00(Xem: 4215)
Bỏ Mứa!
Tác Giả: Dong Trinh

Bài số 5376-19-31217-vb3050118

 
Tác giả hiện là cư dân Arkansas, đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Bà  tên thật Trịnh Thị Đông, sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Với bút hiệu Dong Trinh, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016, và luôn cho thấy sức viết mạnh mẽ và cách viết đơn giản mà chân thành, xúc động. Sau đây, thêm một bài mới viết mới.
 

***
 

Tôi có thói quen, mỗi lần ăn cơm hay bất cứ món gì, tôi luôn liệu coi mình ăn bao nhiêu để múc vừa phải và ăn hết sạch, một hột cơm, một cọng bún cũng không bỏ sót.

Những năm đói khổ phải ăn độn, gạo mục, hôi mốc lại thêm khoai khô, ăn mà hai mắt muốn trợn trắng, tôi cũng cố nuốt cho hết. Thỉnh thoảng về nhà chồng ở tận làng quê Bạc Liêu. Nơi đó, ngoài ruộng đồng và dòng sông chảy ngang qua với hàng dừa nước xanh rì, rợp bóng, không một cọng rau nào có thể trồng được.

-Quê hương anh nước mặn đồng chua

Làng tôi nghèo, đất cày lên sỏi đá...

(Bản nhạc Tình nước

của  Vũ Hoà Thanh)

Đúng vậy ! Làng quê bên chồng tôi, nước quý như vàng. Nhà nào cũng có hàng lu dọc bên hiên nhà. Những tháng hạn, xe nước ngoài tỉnh vô, bà con lối xóm lật đật ra để đổi nước có dùng hàng ngày. Nửa đêm dù một ,hai giờ khuya đang ngon giấc, dù bốn giờ sáng phải ngồi dậy nấm cơm ra đồng cày sâu, cuốc bẩm...mọi người vừa nghe sấm chớp, mưa đổ hột rào rào trên mái là cả nhà kêu nhau ơi ới, chạy hết ra ngoài, kê thau, kê thùng để hứng lấy dòng nước ngọt trời cho. Hứng, đổ vô lu, vô thùng phuy...mưa càng lâu, càng lớn càng mừng...Hôm sau, má chồng tôi vội vã cắp  thúng ra chợ mua bí đao. Để chi? Má chồng tôi cũng như hàng xóm, đem bí còn nguyên trái, lẫn vỏ , rửa sạch sẽ thả vô lu nước. Đến khi trái bí mục rữa ra, lúc bấy giờ lược lại sạch sẽ, nấu chín uống, ôi ngọt ngào gì đâu!

Nhà ai cũng có cái đìa, người ta thả cá lóc, nước đục màu phèn. Mỗi ngày, tắm, giặt, rửa rau, rửa chén...chỉ cái đìa đó thôi. Riết rồi quần áo đen ngã màu bạc thết, áo trắng có thể đem so với tô cháo lòng. Còn da người nào người nấy thì mốc trắng!

Tết đến, cũng tại cái đìa đó, ba chồng và các em xắn quần tận gối, cùng nhau tát nước lên bờ, càng gần tới đáy, nước càng đục, những đứa trẻ đứng quanh đó la hét, reo hò, chỉ chỏ...ôi thôi, cá lóc đầy nghẹt, chúng tôi chuyền những cái thùng, thau xuống và đón trở lại những cái thùng nặng trĩu. Má chồng tôi vui lắm. Bà đã tính toán sẵn trong đầu. Một mớ cho bà con chòm xóm, một mớ kho ăn, một mớ xẻ khô, phần còn lại làm mắm.

Tuy  đời sống dân quê rất nhọc nhằn nhựng trời thương, trong thời buổi củi quế gạo châu, mọi người ăn đói, ăn độn thì nơi này, nhà nào cũng bồ lúa đầy ấp, cơm ngày ba bữa no nê, tôm tép, cá thịt ê hề. Lũ heo gà mèo chó cũng có phần, cũng cơm, cũng gạo như người. Khuya nào cũng vậy, thằng em chồng chỉ mới bảy tám tuổi, người ốm trơ xương không phải vì thiếu ăn mà vì thiếu ngủ và thiếu tuổi thơ trong cuộc sống. Đúng một giờ khuya, em tôi ngồi dậy, đốt lò trấu, bắt nồi cơm thiệt bự, cho người lẫn gia súc. Đêm khuya, gió chướng tháng mười buốt xương, bên bếp lửa hồng, em tôi ngồi co ro phùng mang, trợn má đưa ống tre lên thổi để giữ ngọn lửa cháy đều. Lửa ấm không ấm nổi đứa em trai vô phước từ khi mới lọt lòng do những mê tín dị đoan, vì em có một cái bớt đen như miếng da trâu trên vai. Sanh em không bao lâu, ba chồng tôi bị thuyên chuyển đi một tỉnh xa tận ngoài Trung. Má chồng tôi cho rằng thằng bé mang xui xẻo đến nên bà ghét cay ghét đắng nó, mới học lớp một, chưa kịp đánh vần được hai chữ ‘bất công’  thì em đã bị bắt nghỉ học, ở nhà chăn heo, gà, vịt. Trong khi các anh chị em khác thì được ăn no, ngủ kỹ, cắp sách đến trường.Ở cái tuổi ăn chưa biết no, mà em lại phải lo toan đủ chuyện trong nhà. Khuya nào cũng vậy, đang ngủ ngon, thấy ánh lửa bập bùng, tiếng ‘phù ..phù..’ nho nhỏ là tôi biết em đang nấu cơm cho mấy anh sáng dở ra đồng. Tôi lập tức ngồi dậy, đến bên em, giúp những việc lặt vặt. Em hay nói:

-Chị Hai ngủ đi, còn sớm mà!

Tôi ôm em không nói gì, lòng thương mến  dạt dào...tội tình gì mà em phải chịu cảnh nhọc nhắn khi tuổi đời còn quá non nớt vậy em?

Tới giờ cơm, ngồi quay quần bên bàn ăn, tất cả mọi người hướng mắt về phía ông ngoại chồng tôi. Ông ngồi ngay ngắn, đưa chén cơm có gác ngang đôi đũa lên trán, miệng lẩm bẩm, rồi xá ba cái. Tôi nhìn mà không hiểu ông khấn cái gì, tôi nghĩ có lẽ ông theo một tôn giáo nào như bên Tin Lành hoặc Công giáo, đọc kinh cảm ơn Chúa đã cho được bữa cơm no.

Ăn xong, ông cũng làm động tác như lúc đầu, chỉ là chén cơm đã cạn sạch sẽ, không còn hột nào. Thấy tôi nhìn ông với vẻ thắc mắc, ba chồng tôi nói :

-Mình làm ruộng, được bữa cơm no đủ thì phải biết ơn của người nông dân, chân lắm tay bùn. Họ dầm mưa dãi nắng, để đem cho mình chén cơm ngon. Trước và sau mỗi bữa ăn,  nhà nào cũng thành kính cảm ơn ông thần nông đã cho lúa trúng mùa, đời sống ấm no, và cũng vì vậy mà mình phải biết trân quý từng hạt gạo, hạt thóc.

À, giờ đây thì tôi đã hiểu. Tôi nhớ, hồi nhỏ, khi đi ra nhà sách Nam Cường, thấy có quyển truyện tựa là ‘ Hạt ngọc ‘. Tôi vốn mê chuyện cổ tích thần tiên, thấy hấp dẫn quá, rán dành giụm tiền để mua cho bằng được . Về nhà, hí ha, hí hững đọc liền. Dè đâu, càng đọc, càng chán! Tiên thánh đâu không  thấy, ngọc ngà châu báu cũng không. Toàn là nói đến ruộng đồng, nói đến bác nông dân nghèo nàn và những nỗi nhọc nhằn của người làng quê khi đem được hột gạo về nhà!

Rồi tôi quăng quyển sách vô xó tủ, không ngó ngàng đến, trong lòng tiếc nhẫn tiếc ngơ mấy đồng nhịn ăn bánh để mua một cuốn sách dở ẹt!

Mãi cho đến sau ngày nhà tan cửa nát, ăn uống đói khổ, tôi bắt đầu đi lục áo quần cũ bán, sách vỡ thì đem cân kí lô để đỗi lấy miếng ăn. Chợt quyển Hạt Ngọc nằm ngay mắt tôi. Mở từng trang, từng trang một....nước mắt tôi nhoà lên trang giấy đã ngã màu...bây giờ, tôi đã thắm thía hai chữ Hạt ngọc của trời ban...tôi đã phải bán đi tất cả kỷ niệm xưa trong đời để đỗi lấy từng hạt ngọc , những hạt ngọc ẩm ướt pha lẫn bông cỏ dại, đá sạn, hôi mốc mà chúng tôi không có đường chọn lựa, không có quyền chê bai.

Cũng trong thời gian này, ba tôi vì mất vì buồn nhà cửa bị tịch thu, tài sản tiêu tan. Ba là cây cột chánh trong gia đinh, khi người mất đi, anh chị em chúng tôi kẻ ra chợ phụ buôn bán, người làm việc với đồng lương chết đói. Một hôm, má tôi đi chùa, đến giờ ăn, tôi định đi nấu cơm...mở nắp khạp gạo ra...không còn một hột! Trưa đó, đứa cháu gái bảy tuổi, ngồi bên tôi, khóc tỉ tê:

-Dì ơi, con đói quá...

Thằng con ba tuổi, ngó tôi:

-Mẹ ơi, con muốn ăn cơm...

Ruột tôi thì cồn cào...tôi cắn răng chịu đựng, nước mắt chảy dài, bất lực trước cái đói của hai đứa nhỏ!

Về bên chồng, tôi càng biết trân quý những hạt gạo trắng ngần khi nhìn cảnh những người nông dân ra đồng, chân không mang giày dép, mười ngón chân vừa đi vừa bấu xuống mặt đất cho bước đi vững vàng vì phải kéo lê cái cày nặng trĩu bờ vai. Riết rồi, khỏi cần phải cắt, móng chân cũng không mọc nổi. Các cô thiếu nữ tuổi xuân thì, đôi gót sen đầy nứt nẻ vì nước phèn bám quanh năm.

Qua Mỹ, cho dù giờ đây không phải nhọc nhằn lắm với miếng cơm manh áo, tôi vẫn có thói quen dạy các con ăn không được bỏ mứa. Hồi con tôi còn nhỏ, mỗi khi cháu bú sửa không hết là tôi đổ ra ly uống phần dư, sửa không còn lạnh, lại trong bình kín, nghe chẳng ngon chút nào nhưng tôi vẫn không đổ bỏ. Khi các cháu lớn lên biết ăn, tôi bắt buộc phải vét cho sạch chén. Có lần, một người bạn đến chơi, thấy vậy liền nói:

-Người Lào có tục lệ là ăn phải chừa lại một ,hai muỗng ( người Lào ăn xôi, không ăn cơm) chứ không được ăn hết. Họ nói như vậy thì mói giàu!

Tôi cãi lại:

-Ăn vậy thì nghèo đói và mang tội chứ giàu nỗi gì? Tự nhiên phải chừa rồi đem đổ thùng rác!

Côn chị Tư tôi, mỗi khi thấy ai ăn mà còn sót lại vài hột cơm, chị hay nói:

-Ăn thêm mấy hột đó nữa đâu làm cho no thêm mà sao không rán ăn, bỏ chi cho mang tội!

Tôi có đưa cháu trai, lúc nhỏ mỗi ngày tôi đưa rước nó đi học. Thằng bé đã tám , chín tuổi mà ốm nhom, thấp nhỏ hơn những đứa đồng tuổi vì làm biếng ăn lắm. Đến nổi, có lần, cháu nói:

-Không biết người ta có làm loại xe nào mà người thầp lùn có thể đạp được chân ga không bà? Con sợ khi con đủ tuổi lái xe, con không chạy được . Tôi nói:

-Muốn vậy thì mỗi ngày con phải uống sửa, ăn cho nhiều thì sẽ cao lớn ngư người ta, chứ ao ước chi chuyện xe cho người lùn?

Bắt đầu từ hôm đó, suốt cả năm trời , mỗi sáng đưa cháu đến trường, tôi theo luôn vô phòng ăn, ngồi cạnh  thằng nhỏ, ép nó phải ăn cho hết. Lúc đó, nó rất bực tôi  mặt mày cứ nhăn nhó nhưng tôi quyết tâm phải ngồi một bên canh chừng cho đến hết mâm thức ăn. Nhìn xung quanh, nhiều đứa trẻ lên sắp hàng lãnh thức ăn, trên mâm nào cereal, sửa( chocolate hoặc sửa trắng) bánh mì, sausage, trái cây, bánh ngot...sau khi bưng  mâm về chỗ ngồi, tôi quan sát thấy rất nhiều đứa nhìn mâm thức ăn, đưa mủi xuống hửi hửi như mèo xong bưng lên đổ ập vô thùng rác! Vậy thì chắc chắn là cái thằng cháu tôi cũng y chang mấy đứa này rồi!

Thấy học trò bỏ thức ăn mà sao mấy cô giáo không nói gì hết. Tôi nhìn thấy mà phát tức, giá tôi là cô giáo, tôi sẽ phạt mấy đứa hoang phí này mới được.

Một điều tôi rất vui là thằng cháu nhỏ xíu ngày nào của tôi lo sợ lớn lên không lái xe được, nay cháu đã là một sinh viên năm thứ ba đại học với chiều cao gần một thước tám. Cháu chơi wresting rất giỏi, đoạt được nhiều huy chương. Vậy mà cũng còn thua anh nó vài phân đó.

Tôi nghĩ đến trẽ con Việt Nam, nhiều đứa phải moi đồ ăn trong thùng rác để kiếm từng miếng bánh mì dư hầu đỡ đói.Rồi tôi chợt nhớ đến lúc còn ở Việt Nam, có lần, tôi cùng người bạn trai vô một tiệm ăn ở Sài gòn. Trưa nóng quá, tôi chỉ muốn gọi món có nước để ăn cho lẹ. Tô phở nghi ngút khói, nước lèo béo ngậy với màng mỡ vàng trên mặt, thịt đầy tô, ngon gì đâu. Ăn xong, tôi vừa buông đũa, trong tô còn nước và chút ít rau giá. Bỗng một người đàn ông từ ngoài bước vô đứng cạnh tôi, bưng lấy tô phở dư thiệt lẹ, húp lấy, húp để. Hình ảnh đó làm tôi thật bất nhẫn và cho đến giờ vẫn còn trong trí tôi.

Có một năm, gia đình chúng tôi đi đến ngôi chùa của người Thái Lan để cúng. Sau nghi thức tụng niệm là đến giờ ăn trưa. Các thầy ngồi xếp bằng thành hàng dài trên một bộ ván, trên mình mỗi thầy có một bình bát. Phật tử tuần tự mang thức ăn để vô trong bát cho thầy. Nào xôi, cá, rau, cà ri, mì xào, cơm chiên...tóm lại, cứ mỗi món một chút bỏ chung hết vô bát. Tôi ngồi dưới này nhìn và thắc mắc trong lòng: làm sao các thầy ăn được? Vậy mà, sau khi xong phần sớt bát, các thầy bắt đầu cho bữa ngọ, bữa ăn duy nhất trong ngày. Người Lào, Thái không dùng muỗng đũa mà bốc tay. Các thầy từ từ cho tay vô bát nắm từng nắm thức ăn cho vô miệng, thật điềm đạm, nét mặt thản nhiên cho đến hết sạch trong bát. Trong khi đó, dưới bàn của các Phật tử thì thức ăn được để riêng rẻ, món nào ra món đó, ai thích gì thì ăn nấy, có quyền lựa chọn chứ không phải như các thầy.

Năm 2006,tôi bị ung thư xương, lúc đó tình trạng không nặng lắm nên Bác sĩ chỉ cho tôi uống thuốc (  một tháng uống ba tuần ngưng một tuần, uống trong vòng một  năm)chứ không phải làm chemotherapy.Nghe nói vậy, tôi mừng quá vì sẽ không bị rụng tóc. Dè đâu, uống thuốc được một tuần là tôi bắt đầu bị hành dữ dội, cứ ăn vô ói ra, lười thì lạt nhách. Chị Tư tôi thấy vậy cũng nóng ruột cho tôi. Chị dặn tuần nào mà không phải uống thuốc thì cho chị hay để chị dẫn tôi đi ra ngoài ăn một bữa.

Hôm đó, hai chị em tôi đi ăn ở CC Pizza. Đây là tiệm pizza buffet. Bước vô trong, mùi thơm của bánh nướng làm tôi nghe đói bụng  vì sau ba tuần không ăn uống do thuốc hành. Tới hàng bánh, tôi thích quá. Nào pizza rau cải, saussage, pepperoni, ...rồi các loại pizza ngọt có mứt thơm, dâu...ơi sao mà loại nào cũng thiệt là hấp dẫn quá chừng đi thôi. Nói vậy chứ con mắt to hơn cái bụng. Thấy thì ham chứ làm sao mà ăn đủ loại cho nổi. Tôi chọn hai miếng mặn, một ngọt, mang về bàn, nhâm nhi từng chút...ngon quá ngon... trước mặt tôi, một bà Mỹ với dĩa pizza đầy ấp. Bà ta cứ cắn hai cái thì bỏ qua một bên, lấy tiếp miếng khác ăn. Rồi mấy đứa nhỏ cùng bàn với bà cũng vậy. Chúng cứ ăn nửa, bỏ nửa thật là phung phí. Tôi nhìn mà bực bội và cứ tiếc thầm trong bụng!

Thỉnh thoảng đi ăn buffet Tàu cũng vậy. Tôi thích chọn mỗi món một chút, nếu thấy ngon thì lấy thêm còn dở thì rán nuốt cho xong. Nhiều người lấy dĩa nào dĩa nấy cao ngất ngưỡng, ăn không hết, bỏ đó đi lấy dĩa khác.  Cô waitress dọn bàn với nét mặt không vui vì khách ăn uống thật là phí phạm nhưng không thể nói gì với khách vì đây là tiệm all you can eat mà! Họ là những người may mắn, sinh ra và lớn lên ở một nước giàu mạnh, có cuộc sống dư thừa. Họ  không biết rằng trên thế giới này có biết bao người chết vì đói sao?

Tôi thường đưa  cho mấy đứa cháu trong nhà coi hình ảnh những trẻ em Phi Châu, ốm trơ xương, nằm là liệt trên mặt đất như những cái xác còn thôi thóp, ruồi bu , kiến đậu các em cũng không đủ sức để phủi. Tôi muốn để cho các cháu tôi thấy rằng cho dù đây không phải là quê hương của mình nhưng mình đã may mắn hơn hàng vạn người khác! Dù không giàu sang phú quý những vẫn đầy đủ cơm ăn áo mặc!

Mấy lần đi Canada, tôi hay ghé nhà người bạn, cùng dùng chung bữa ăn chiều. Rất nhiều lần, tôi để ý thấy chị ấy ăn xong, luôn luôn trong chén còn ít nhất là hai muỗng cơm. Một hôm, tôi làm bộ nói giỡn:

-Sao em thấy lần nào  ăn chị cũng phải chừa một chút cơm rồi bỏ vậy?

Chị cười:

-Thì no quá, bỏ chứ sao?

Tôi chỉ là khách được mời, nghe câu trả lời vô lý quá nhưng không dám có ý kiến vì sợ chị giận. Thật ra, chị là con nhà giàu có từ nhỏ, quen sung sướng. Ngay  cả cái thời ăn độn, chị cũng chưa hề nếm mùi khoai khô ra sao nên chị không hiểu được cái đói khổ của người nghèo, chị chưa bao giờ về quê để thấy cái cực nhọc của nông dân  nên không hiểu được cái giá trị của hạt gạo!

Thành phố nơi tôi ở bây giờ, những chợ bán thức ăn cứ đúng sáng thứ tư là đổi rau, trái cây cũ. Nhiều chợ lấy  chuối đã chín có dấu chấm nâu cho vô bịt giấy và bán với giá rất rẻ để thay chuối mới. Có chợ thì lấy những đồ hộp sắp hết hạn, rau, trái cây  bắt đầu chín nhiều đem cho Sebastian Army để phân phát cho những người vô gia cư.

Tôi ghét nhất là chợ Walmart. Thỉnh thoảng, họ đem đổ vô thùng rác nào bắp cải, măng Tây, chuối, bôm, nho... nhiều món còn tươi tốt lắm. Nhiều người Mỹ rất nghèo, họ canh ngày, giờ chợ bỏ đồ ăn, khi những món này vừa được quăng vô thùng rác, lập tức mấy người kia nhào tới lượm ra. Tuy nghèo, phải đi lượm thức ăn bỏ đi nhưng họ cũng rất đùm bọc nhau. Sau khi đem ra ngoài, những người đó chia đều ra, ai cũng có phần đầy đủ! Tôi nghĩ họ sợ bán rẻhoặc cho hội từ thiện, lỡ thức ăn cũ gây ngộ độc thì họ phải chịu trách nhiệm nên đem bỏ, ai lượm ăn, có gì thì rán chịu. Xứ Mỹ là xứ thưa kiện mà!

Tôi có  đọc một bài viết nói về đời sống của những người dân nghèo ở vài nước trên thế giới.

Nếu có ai từng đến Philippines, họ sẽ phải thốt lên những lời khen tấm tắc cho ẩm thực nơi đây; nhiều món ăn đường phố của Philippines đã thực sự vang tầm thế giới và được đánh giá rất cao. Tuy nhiên, có một món ăn nổi tiếng mà không phải ai cũng dám thử. Chẳng phải balut - món trứng vịt lộn trứ danh, hay nem cuốn Lumpia.

Nó có tên là "Pagpag". Hiểu nôm na, đó là món ăn được chế biến từ những thực phẩm thừa. Thịt gà thừa từ đĩa ăn của ai đó trong các cửa hàng đồ ăn nhanh? Những tưởng bãi rác là điểm cuối của cuộc hành trình rồi nhưng không, nó sẽ tiếp tục được "tái chế" và thành món ăn cho người nghèo tại vùng đô thị Manila.

Thứ thịt pagpag kia sẽ được lóc xương, rửa sạch, chế biến tẩm ướp với gia vị để bớt đi những thứ mùi, thứ màu "kinh khủng". Chế biến xong, nhìn nó lại như một món ăn đẳng cấp nhà hàng, mà chỉ có giá vài nghìn đồng/đĩa

Trên thực tế, trong tiếng Tagalog, "pagpag" có nghĩa là bụi giũ ra từ quần áo hay thảm. Nhưng với những người nghèo, "pagpag" là thứ thịt thừa từ thùng rác.

Sáng sớm, lối bốn, năm giờ. Từ những bãi rác công cộng, có những nhóm người âm thầm, im lặng. Họ lầm lũi đi bươi trong đống rác tánh tưởi đó để tìm những miếng thịt dư thừa. Sau đó, họ mang về nhà, rửa sạch sẽ rồi đem đến một tiệm thức ăn chuyên chế biến các món ăn dư từ trong bãi rác  để bán lại cho những người nghèo với giá thật rẽ. Những người dân nghèo không có sự lựa chọn nào khác! Thật là xót xa!

                              

*

Hằng ngày, tôi coi chừng mấy đứa cháu nhỏ, tới giờ ăn, tôi giao trước, ăn xong, phải đưa chén cho tôi coi, khi nào thấy trong chén đã hết sạch thì tôi mới cho qua phòng khách chơi. Một hôm, ba cháu ghé nhà nhằm giờ cơm.  Mấy đứa nhỏ vừa ăn vừa nói chuyện tíu tít. Lát sau, bé Huỳnh ăn xong, bưng chén lại đưa tôi coi. Thành, ba của mấy đứa nhỏ, lấy làm lạ, hỏi tôi:

-Ủa, sao nó phải bưng cái chén không cho dì coi chi vậy?

Tôi cười, giải thích:

-Tụi nó chỉ trông ăn cho lẹ đặng chơi nên bữa nào cũng bỏ mứa. Khi dọn rửa, mấy lần dì thấy nên sau đó, dì bắt tụi nó ăn xong phải cho dì coi cái chén đã vét sạch chưa, chừa một hột cơm cũng không được.

Thành nghe xong cười thiệt lớn:

-Ha..ha..Hèn gì, má con nói ở nhà mỗi lần  ăn xong tụi nó cũng bưng chén đưa cho má con coi, mà má con hỏng hiểu tại sao! Ha ha...cám ơn dì đã dạy tụi nó biết ăn uống đàng hoàng, không bỏ mứa!

Fort Smith , Jan 3rd 2018

Dong Trinh

Ý kiến bạn đọc
02/05/201806:53:01
Khách
Tôi rất hiểu, nhiều khi con mắt lớn hơn cái bụng, tuy nhiên. Thường là khi ăn không hết do không khoẻ trong người, tôi đem để dĩa cơm vô tủ lạnh, chừng một tiếng sau, hâm microwave lên ăn tiếp. Không ngon lành gì hết nhưng cũng phải ăn còn mấy đứa nhỏ đôi khi nó quậy tùm lum rồi không ăn được. Tôi đem rãi ra sân, một lát chim bay từng đàn đến ăn thấy thương lắm. Nếu các bạn ở xứ lạnh, mùa đông, tuyết ngập cả sân, những đàn chim từ phương Bắc bay về, chúng cố bưởi tuyết lên để kiếm những hạt cơm thừa còn vương vải trên sân. Những lúc đó. Con gái tôi hay bới một chén cơm nóng ra rãi lên mặt tuyết, đàn chim lúc đầu sợ bay đi nhưng chỉ vài phút sau là chúng quay lại ăn sạch,
02/05/201806:43:48
Khách
Chị Trinh ơi! Em cũng dạy con không nên ăn bỏ mứa vì nghĩ đến những người nghèo đói không có gì để ăn, và một phần bị ám ảnh chuyện Mục Liên Thanh Đề ăn cơm dư bỏ đi sẽ ... thành những con giòi khi mình chết sẽ bị phạt ăn.
Nhưng bây giờ có tuổi, mặc dầu cũng liệu bụng mà bới cơm và thức ăn đi làm nhưng có khi cũng nửa chừng thấy no, em phải đem đổ chứ không ráng ăn cho hết đâu, vì nghĩ rằng nếu mình không đổ bỏ mà ráng ăn hết “rác” vào bụng sẽ không tốt cho sức khỏe.
02/05/201806:24:40
Khách
Bây giờ thỉnh thoảng tôi ăn bỏ mứa. Cảm giác tội lỗi khiến tim tôi không an, tôi phải chấp tay lạy Phật xin Ngài hãy tha lỗi cho tôi và dù vậy tôi vẫn cảm thấy mình rất tệ. Cảm ơn tác giả.
02/05/201805:33:57
Khách
Việc tác giả dạy dỗ con cháu không nên phí phạm thức ăn rất đáng khen ngợi.

Cách đây khoảng mười năm, ở mục Trả Lời Bạn Đọc Bốn Phương trong một tờ báo Mỹ cũng đã có người than phiền về cách ăn uống phí phạm của một số người trong các tiêm ăn all you can eat. Họ lấy đầy ắp thức ăn vào đĩa mang về bàn, nhưng ăn chỉ vài miếng rồi bỏ dở không ăn nữa.

Thường thì những người quan tâm đến việc phí phạm thức ăn, đồ uống là những người đã từng bị trải qua những lúc khốn khó thiếu ăn. Tôi là một trong những người này, đã từng phải sống qua những ngày không có đồ ăn nước uống trong chuyến vượt biển tìm tự do.

Tương tợ, " đoan trường ai có qua cầu mới hay" , ở Mỹ, một số những người làm thiện nguyện mời công chúng gia nhập với họ sống thử kiếp sống không nhà để có thể cảm thông với những người homeless nghèo khổ không nơi nương tợ.
02/05/201800:40:48
Khách
... Ăn xong, tôi vừa buông đũa, trong tô còn nước và chút ít rau giá. Bỗng một người đàn ông từ ngoài bước vô đứng cạnh tôi, bưng lấy tô phở dư thiệt lẹ, húp lấy, húp để. Hình ảnh đó làm tôi thật bất nhẫn và cho đến giờ vẫn còn trong trí tôi.
---------------------------------------------------------------------------------
Cám ơn tác giả đã có bài viết đem đến cho nhà cháu nhiều cảm xúc Nhà cháu lúc nhỏ ở miền Trung, sau "giải phóng" cũng từng ăn cơm độn khoai lang, khoai mì nên đọc bài này gợi nhớ đến kỷ niệm xưa.
Riêng với chi tiết trích lại bên trên, nếu là nhà cháu thì đã mời người hành khất đấy một tô rồi hay ít ra cũng giúp cho ít tiền. Làm được như thế thì trong lòng mình sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều. Nhiều người trong những tình huống như vậy dù trong lòng cũng rất muốn giúp kẻ khốn khó nhưng vì sự việc bất ngờ nên không biết cư xử ra sao, phần nữa là cảm giác e ngại giữa chốn đông người. Đấy là kinh nghiệm ứng xử mà nhà cháu cũng phải trải qua vài lần mới có thể "vượt qua chính mình." Chúc tác giả có nhiều niềm vui trong nghiệp bút nghiên!
01/05/201819:49:21
Khách
Chào anh Chín Cali,thật vui nhận được comment khuyến khích của tiền bối. Tôi nhớ lắm giờ phút đầu tiên vừa đến bàn là được anh đến chào , tôi nhìn lên bảng tên và thấy để là Chú Chín Cali.
À thì ra đây là chú Chín mà tôi đã đọc rất nhiều bài viết trong mục VVNM . Càng vui hơn khi được tin anh thắng giải nhì. Thật là hân hạnh cho tôi.
Hy vọng tháng tám năm nay sẽ có dịp gặp lại anh và bạn hữu. Thân ái chúc anh luôn khỏe mạnh, viết nhiều nữa nha!
01/05/201819:42:55
Khách
Xin lỗi bạn anh chinam, tôi viết sai rồi. Xin được đính chánh, đó là Salvatian Army, một hội từ thiện chuyên giúp người nghèo, không nhà, hoặc có lợi tức thấp.
Rất cảm ơn bạn đã đọc bài viết. Thân mến chúc bạn luôn vui, khỏe nhé.
01/05/201818:52:02
Khách
"..đem cho Sebastian Army.."

có nghe nói đến The Salvation Army, đang tìm hiểu thêm về Sebastian Army
01/05/201813:51:15
Khách
Tôi được hân hạnh biết TG trong cuộc trao giải thưởng VVNM năm 2017. Với văn phong dân dã mộc mạc nhưng súc tích và chân tinh , những bài viết của tác giả làm tôi ngưỡng mộ. Hôm nay được đọc thêm một bài bài hay. Mong TG viết thêm nhiều.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
25/09/201800:00:00(Xem: 192)
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey.
24/09/201800:00:00(Xem: 1332)
Với bài viết đầu tiên từ tháng Sáu 2017, tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX. Thư kèm bài, cô cho biết đang làm tax accountant ở Los Angeles, thường xuyên theo dõi và xúc động khi đọc những câu chuyện đời của người Việt trên xứ Mỹ. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả đang tiếp tục cho thấy sức viết ngày càng mạnh mẽ hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
23/09/201800:00:00(Xem: 1817)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ, ông tên thật Trần Vinh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Mong ông tiếp tục viết.
22/09/201800:00:00(Xem: 2346)
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và vừa chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
21/09/201800:00:00(Xem: 1596)
Nguyễn Cao Thăng là tên thật của tác giả, 52 tuổi, dân gốc Kinh 5 Rạch Giá, một cựu thuyền nhân, hiện là kỹ sư cơ khí của hãng máy bay Beechcraft tại Wichita, Kansas. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên ông là “Một Vòng 5,000 Miles” ký bút hiệu Thăng Nguyễn. Tiếp theo, 2014, là bài “Đưa Cha Mẹ Già Qua Mỹ”. Thêm một bài mới, Sau bốn năm ngừng viết, Họp Mặt Cựu HS Tân Hiệp. Kiên Giang Tại Georgia.
20/09/201800:00:00(Xem: 3317)
Tác giả cùng hai con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy năm 2001 theo diện đoàn tụ. Mười sáu năm sau, bà là chủ tiệm Nails ở Texas và kết hôn với một người Mỹ. Với sức viết giản dị mà mạnh mẽ, tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải Danh Dự năm thứ mười chín, 2018. Bài đăng hai kỳ.
18/09/201800:00:00(Xem: 2165)
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2018. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida, vùng đất rất quen với bão lụt. Bài viết mới của ông là chuyện cập nhật mùa bão, xin phổ biến kịp thời.
17/09/201800:00:00(Xem: 2490)
Tác giả tên thật Quách Ngọc Ánh, sinh năm 1954, hiện là cư dân Garden Grove, CA. Trước 75 học Sư phạm Sai gon, một thời dạy học tại miền Trung Việt Nam, định cư tại Hoa kỳ theo diện H.O. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà từ Tháng Sáu 2013 là một hồi ức xúc động về việc đi tìm người thân chết khi vượt biển. Bài viết thứ ba của bà được viết nhân khai trường, để Kính tặng các Thầy Cô cuả Trường SPSG; - Thân tặng các Anh Chị cựu Giáo-sinh SPSG; Và riêng tặng các bạn SPSG/ nhất 9 nhị 15/ K.12/73-75.
16/09/201800:00:00(Xem: 4295)
Tác Giả tham dự VVNM năm 2015, đã nhận giải danh dự năm (2016) và giải “Vinh danh tác phẩm” (Á khôi) năm 2017. Tác giả về hưu từ lâu và đang định cư tại Orange County. Bài viết mới, thể hiện tâm tư và cách nhìn chủ quan của “một kẻ lưu vong bất đắc dĩ,” nói theo tác giả, và không có ý định tạo mâu thuẫn, tranh cãi với những người không cùng quan điểm.
15/09/201800:00:00(Xem: 1535)
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice—A Journey of Hope” của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, một tác giả từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009. Cô sinh năm 1970 ở Đà Nẵng, 15 tuổi vượt biên, định cư tại Mỹ năm 1986 với tên Crystal H. Vo. Kết hôn và thành con dâu một gia đình My, cô đã dành trọn thì giờ để học sống và viết bằng Anh ngữ. Sau họp mặt Viết Về Nước Mỹ 2018, cô tiếp tục viết bằng tiếng Việt và đây là bài thứ hai.
31/12/201400:00:00(Xem: 24231)
Với bài “Lính Mỹ Gốc Nail” và 5 bài khác trong năm, tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Trần Du Sinh cho biết ông là một kỹ sư hàng hải, 37 tuổi, lớn lên khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa.
30/12/201400:00:00(Xem: 8758)
Tác giả tên thật Nguyễn Vi Lam, 35 tuổi, hiện là cư dân Sacramento, cho biết ông đã theo dõi chương trình Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm nay.
29/12/201400:00:00(Xem: 9100)
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nươc Mỹ. Sau nhiều năm phụ vụ như một viên chức tại miền Đông, bà chọn Little Saigon làm nơi hưu trí và tìm thấy an bình. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201400:00:00(Xem: 11986)
Trọng tội của chàng tài tử là chuyện 25 năm xưa: hai người Việt vô can bị chàng rủa xả và hành hung thậm tệ. Tác giả bài viết đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với nhiều bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ.
27/12/201400:00:00(Xem: 11245)
“Hồ Trường” là bài thơ nổi tiếng từ đầu thế kỷ 20 của danh sĩ Quảng Nam Nguyễn Bá Trác (1881-1945), viết trên đất Tầu trong thời ông hường ứng phong trào Đông Du.
26/12/201400:00:00(Xem: 7743)
Từ một góc cà phê Starbuck, nhìn đường phố và thế giới mù sương. Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas.
25/12/201400:00:00(Xem: 17183)
Trong những ngày chờ Lễ Giáng Sinh năm nay, miền Bắc California có trận bão lớn. Mời đọc bài của Lê Nguyễn Hằng viết về người bạn thân từ thủa học trò Tuy Hoà. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014.
24/12/201400:00:00(Xem: 8091)
Như tựa đề, bài viết là một chuyện kể cảm động xẩy ra trong một chiều giáng sinh. Tác giả Phương Hoa, định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng, vừa làm nail vừa học.
22/12/201400:00:00(Xem: 8341)
Tác giả là một viên chức hành chánh, sau nhiều năm làm việc tại miền Đông, đã chọn Little Saigon để hưu trí. Với nhiều bài viết đặc biệt, bà cũng đã nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm trước.
21/12/201400:00:00(Xem: 21096)
Người Việt đầu tiên ở Quận Cam từ thời 1957 là điệp viên cộng sản Phạm Xuân Ẩn. Tác giả bài viết là người đã cấp thẻ nhà báo cho Ẩn.
20/12/201400:00:00(Xem: 8765)
Tác giả là một nữ kỹ sư hiện cư trú tại Austin, Texas. Với but hiệu Chúc Chân, cô đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ.
19/12/201400:00:00(Xem: 12746)
Tác giả là cư dân Texas. Ông giảng dạy tại đại học và là một chuyên viên hoà giải. Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của ông là “Tạ Ơn”, đã phổ biến nhân mùa Thanksgiving. Bài mới viết của tác giả là câu chuyện ý nghĩa về đời sống tại Mỹ.
18/12/201400:00:00(Xem: 10094)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bài viết cho thấy cách nhìn, cách nghĩ có nhiều nét riêng biệt. Mong Lê Minh Nguyên tiếp tục viết và bổ túc địa chỉ liên lạc cùng sơ lược tiểu sử.
17/12/201400:00:00(Xem: 5783)
Tác giả là cựu sĩ quan VNCH, giảng viên trường Sinh ngữ quân đội, cựu tù cải tạo. Ông cũng là tác giả sách "Hành Trình về Phương Đông" do "Xây Dựng" xuất bản năm 2010.
17/12/201400:00:00(Xem: 5812)
Đó là tiếng chân tưởng như của Ông Già Noel. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ XII, 2012.
31/12/200600:00:00(Xem: 393365)
Ngày bà nội tôi còn sống, nội thường kể chuyện đời xưa cho chúng tôi nghe. Ngoài những chuyện thần thoại, cổ tích với các ông tiên, bà tiên, nội tôi còn kể những câu chuyện của đời thật
30/12/200600:00:00(Xem: 340342)
Lạnh quá! Gió buốt từng cơn! Đã hơn hai giờ đồng hồ... Vẫn chưa thấy bóng dáng chiếc xe buýt. Mọi người ai nấy đều cóng lạnh, đi tới đi lui cố gắng cử động để máu huyết lưu thông tạo nhiệt
28/12/200600:00:00(Xem: 301400)
Một buổi sáng vào khoảng giữa năm 2005, tôi nhận được một phong bì vàng gởi tới bởi phòng an ninh của công ty nơi tôi đang làm việc. Mở ra, bên trong là một xấp tài liệu viết bằng Anh Ngữ
26/12/200600:00:00(Xem: 932729)
Sáng thứ bảy nhưng trời nóng sớm vì mùa hè còn nợ mấy hàng cây đang hồi xanh lá. Ong Hoàng lẩm bẩm với cây chanh ngoài sân sau, nhổ cỏ, vun gốc, tưới nước…Tánh ông, thích hay không thích
24/12/200600:00:00(Xem: 296577)
Trước khi viết bài này, tôi có nói với chị Cả của tôi: - Chị à, tui định ca cẩm về cái chuyện đi học nail, đi thi nail rồi đi làm nail để phải "chịu đời" với ba cái chuyện bực mình, nhưng sợ bị "nhàm hàng"
23/12/200600:00:00(Xem: 260744)
Người Việt Nam mình thường nói "vô phước đáo tụng đình" , có nghĩa là bất đắc dĩ mới đem nhau ra ba tòa quan lớn để phân xử. Bởi vì kiện tụng nhau rất tốn kém, có khi còn tán gia bại sản nữa là khác
21/12/200600:00:00(Xem: 301604)
Ngoài trời tuyết đang rơi, tuyết thật trắng, như những miếng bông gòn từ trên không rơi xuống, bao phủ mảnh sân nhà tôi, độ dày cả một tấc. Tôi và các bạn tôi đang tụ họp để uống cà phê
20/12/200600:00:00(Xem: 319140)
Đầu tháng Bẩy, mùa hè, từ miền Bắc, tôi bay về miền Nam California dự ngày hội ngộ của các cựu học sinh trung học Ngô Quyền. Từ phi trường LAX, tôi được hai anh chị bạn đón về vùng
19/12/200600:00:00(Xem: 222360)
Sức khỏe là một phần tối ư quan trọng trong đời sống con người. Chúng ta ai cũng hiểu biết, nhưng bạn không thể hình dung sức khỏe đã ảnh hưởng trên con người đến mức độ nào!
18/12/200600:00:00(Xem: 279055)
Trân Nguyên, mi giỏi há con… Mi ỉ làm "bác sĩ" rồi tha hồ đem hết mấy Ôn - Cha - Chú lên mổ xẻ … toang hoang cho thiên hạ hắn tròn xoe con mắt hết trơn… À há. Mi có ngon kỳ ni viết chuyện
27/12/200300:00:00(Xem: 338335)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 337836)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 220571)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 203366)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 228627)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 246424)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 234174)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 282973)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 239627)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 241723)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Hồi tháng 06/2018, macOS Mojave được giới thiệu tại sự kiện dành cho lập trình viên của Apple dưới dạng beta, và đã trải qua 11 phiên bản thử nghiệm khác nhau. Dù về cơ bản, Mojave chỉ tập trung vào nâng cấp những gì mà mắt thường không nhìn thấy được, nó vẫn bao gồm một số thay đổi lớn cho Finder của Mac cũng như vài ứng dụng lấy từ iOS.
Khoảng cuối tháng 09/2018, trong thư gửi nhân viên, CEO Google Sundar Pichai viết: “Chúng ta không thiên vị các sản phẩm của mình để ưu ái bất kỳ chương trình nghị sự chính trị nào. Niềm tin người dùng đặt vào chúng ta là tài sản quý giá nhất và chúng ta phải luôn bảo vệ nó. Nếu bất kỳ nhân viên Google nào làm xói mòn niềm tin ấy, chúng ta sẽ buộc họ chịu trách nhiệm”.
Khoảng cuối tháng 09/2018, Tân Hoa Xã cho biết Trung Quốc đóng hơn 4,000 website và tài khoản trực tuyến trong chiến dịch kéo dài 3 tháng chống lại các nội dung độc hại.
Khoảng cuối tháng 09/2018, Selena Scola, một nhân viên hợp đồng của Facebook làm việc ở vị trí mod duyệt các nội dung người dùng đăng tải, đã đệ đơn kiện lên tòa án California, cáo buộc công ty đã phớt lờ trách nhiệm.
Khoảng cuối tháng 09/2018, bộ đôi iPhone XS và XS Max mới được bán ra vài ngày nhưng Apple đã gặp không ít rắc rối. Đầu tiên là công ty đã bị lỗi hệ thống ngay trong ngày mở bán, và buộc khách hàng phải hủy đơn đặt trước. Tiếp theo là hiện tượng màn hình sọc xanh từng ám ảnh chủ nhân của iPhone X đã xuất hiện trên XS Max. Và một số người dùng tiếp tục than phiền về kết nối.
Microsoft đã có một thanh tìm kiếm thông minh, thống nhất trải dài trên toàn bộ các sản phẩm Windows, Office, Bing và nhiều hơn nữa. Nhiều năm trước, Microsoft đã nghiên cứu việc hợp nhất và cá nhân hóa trải nghiệm tìm kiếm của hãng trên Office 365. Nhưng hiện công ty đang tiến một bước xa hơn khi mang lại trải nghiệm tương tự tới Windows 10
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========