Ngày Lễ Vu Lan

12/08/201700:00:00(Xem: 4127)
Ngày Lễ Vu Lan

Tác giả: Chú Chín Cali
Bài số 5190-19-31034-vb7081217

Năm Đinh Dậu 2017, theo âm lịch, là năm nhuận 2 tháng Sáu, nhưng mùa Vu Lan báo hiếu đã bắt đầu. Bài nầy được viết để nhắc nhở đóa hoa hồng màu trắng là biểu tượntg để tưởng nhớ đến người mẹ quá cố. Nhờ nhớ ra điều này, lòng hiếu thảo của đứa con trai, đã mang trở lại tình phụ tử sâu đậm tưỡng đã phôi pha trong quên lãng. Nhiều đọc giả cao niên sẽ thấy được hình ảnh của mình trong câu chuyện. Tác giả đi Mỹ năm 1973, đã về hưu từ lâu và đang định cư ở Orange County. CA. Ông đã nhận giải danh dự VVNM năm 2016 và được chọn trong danh sách chung kết năm 2017.

* * *

image001
Ông Tư sờ soạng hết mấy cái túi áo nhưng không thấy cái điện thoại mắc dịch đang reo om sòm. Sau cùng ông cũng tìm được nó, nằm sâu trong cái túi quần tây.

- Hello, ba nghe đây con.

- Con tới rồi, đậu xe ngoài cổng, ba xuống đi.

Ông Tư biết mình chậm chạp nên đã mặc sẵn quần áo, giày vớ chỉnh tề ngồi đợi từ trưa. Ông lệ mệ lần từng bước xuống cầu thang. Còn có mấy nấc nữa là đến mặt đất rồi nhưng hai đầu gối ông đã thấy mõi nhừ. Ông đứng lại để thở, miệng lầm bầm “đã biểu nó mua nhà trệt mà nó có nghe mình đâu!”. Ông vừa xoa xoa hai đầu gối vừa nghĩ lại mới thấy nực cười cho sự khó tánh vô lý của mình. “Nhà của tụi nó chứ có phải nhàcủa mình đâu mà đòi nhà trệt với nhà lầu!”

Từ khi bà Tư mất, tinh thần ông Tư xuống hẳn, lẫm cẫm hơn, sức khỏe của ông cũng giảm sút theo rất nhanh. Ông không màng nhà to cửa rộng nên đem bán hết tài sản rồi chia cho hai đứa con. Ông nghĩ với số tiền hưu khá cao, ông dư sức sống thoải mái tuổi già mà không cần nhờ đến con. Cho đến ngày nào ông không còn tự lo cho mình được nữa, ông sẽ xin vào nursing home cho xong một kiếp người. Bây giờ còn khỏe ông tạm thời sống với đứa con trai út độc thân. Nó thường ở nhà cô bạn gái, thỉnh thoảng mới về nhà nó, mang theo bạn bèbày nhậu nhẹt rần rần rồi kéo nhau đi mất để lại chiến trường ngổn ngang. Ông dọn dẹp đâu vào đó cho nó. Nhưng chứng nào tật nấy, ít lâu sau nó lại kéo bạn về quậy tiếp. Ông thấy bị phiền hànên cự nự. Thằng út không nói gì, nhưng từ đấy ít thấy nó về nhà. Ông hối hận lắm nhưng bù lại ông được sống yên tĩnh hơn trong căn nhà đẹp mà không phải lo chuyện trả bills.

Ông thong thả đi trên lối đi ngoằn ngoèo xuyên qua cái công viên nhỏ, hai bên là những dải hoa hồng thật đẹp. Cả khu công viên nầy chỉ trồng một loài hoa hồng màu trắng, một sự trùng hợp lạ lùng, vì đó là loài hoa mà ngày xưa Bà Tư rất thích nên ông Tư trồng rất nhiều trong vườn sau nhà ông.

Con trai lớn của ông là Hải đang đậu xe bên lề đường đợi ông như thường lệ. Con dâu ngồi ở ghế trước bên cạnh chồng, ló đầu ra khỏi cửa xe cười rất tươi rồi rướn cổ la to vì cô biết tai ông già nghễnh ngãng:

- Ba khỏe không ba?

Nhìn con dâu ngồi chểm chệ trong xe để ông già lọ mọ mở cửa xe, ông thấy khó chịu. Ông cố dằn sự ấm ức, thở ra thật mạnh để kiểm soát cảm xúc của mình rồi hỏi lại, có vẻ ngạc nhiên:

- Ủa, mấy đứa nhỏ đâu rồi con?

Ông vừa hỏi vừa với tay mở cánh cửa sau chiếc xe Lexus mới tinh còn thơm mùi nệm da mới.

- Tụi nó có lớp piano tối nên bận ba à. Con dâu trả lời.

Ông Tư im lặng. Một nỗi thất vọng lan tràn. “Bận học đàn mà quan trọng hơn gặp ông nội sao?” Ông tự hỏi.

Xe đậu cách lề đường khá xa nên ông không với tới cửa, phải bước xuống lề đường mới mở được, chui vào, nhưng vướng phải cái nón làm nó rơi xuống đất. Ông có thói quen đội nón khi ra đường, ngày cũng như đêm vì cái đầu hói dễ bị lạnh. Ở tuổi ông khom lên xuống để lượm vật gì dưới đất là cả một cực hình. Con dâu thấy vậy bước xuống xe lượm giùm cái nón và giúp ông chui vào xe. Ông không đội nón nữa mà vất nó xuống nệm xe. Chiều California khí trời mát lạnh nhưng trong người ông nóng bức. Xe chạy thật êm ra lộ chính, bây giờ mới nghe Hải hỏi cha trong khi mắt anh vẫn chăm chú lái xe:

- Ba muốn ăn gì hả ba?

Hải nói rất nhẹ giọng đầm ấm, nhưng không biết sao khi nghe tiếng nói của Hải cất lên, ông Tư đang bực mình bổng nổi lên cơn giận. Ông trả lời cụt ngủn.

- Cho tôi ăn gì cũng được.

Câu trả lời cộc lốc của ông làm Hải chưng hửng, không biết mình đã làm gì sai trái khiến cha giận. Anh biết tánh cha già gần đây thay đổi, hay giận hay hờn, không biết đâu mà lường. Ông lại giận rất dai, có khi không chịu ăn uống cả ngày. Anh phân bua nói giã lã:

- Thì con phải hỏi để còn chọn nhà hàng nào mà Ba thích nhất chứ.

Ông Tư nghe xong lại càng thấy bực mình hơn, không còn thấy muốn ăn uống gì nữa cả, tuy ông đã nhịn ăn từ trưa để dành bụng cho bữa tiệc chiều nay. Ông nghĩ thầm, hôm nay là ngày lễ Vu Lan báo hiếu, đáng lý nó phải chuẩn bị trước mọi chuyện trước đến đón ông, sao đợi đến bây giờ mới hỏi? Thì ra nó mời ông đi ăn cũng chỉ để “trả nợ quỉ thần” cho có lệ.

Nhưng đối với ông Tư hôm nay là một ngày vô cùng quan trọng. Sáng sớm ông đã đốt nhang đèn trên bàn thờ để báo cho bà Tư biết rằng các con sẽ đến thăm bà. Ông đã để sẵn cái lục bình không, sẵn sàng để cắm những đóa hoa tươi các con mang đến cúng mẹ. Ông mong gia đình đoàn tụ, được nhìn những gương mặt rạng rỡ của con cháu, được nghe những lời yêu thương, những cử chỉ trìu mến mà ông thấy thiếu thốn từ ngày bà Tư mất. Tiếc thay thực tế không như ý muốn nên ông vừa thấy tủi thân mình vô phước, vừa thấy giận sao các con quá vô tình. Ông tự nhủ:

“Thôi bỏ đi, mình già quá rồi, còn sống được mấy ngày bên con cháu, sao lại giận với hờn làm gì. Thây kệ chúng nó”.

Tuy nói như vậy nhưng ông không thể dằn được nỗi thất vọng khi nghĩ đến “Bận gì đến nỗi không thể đến để đốt một nén hương cho mẹ ngày lễ Vu Lan sao?!"

Ông thấy chán nản vô cùng, ngồi thừ ra, không còn muốn nói chuyện hay ăn uống gì nữa. Có cái gì đang ngăn trong cổ họng. Ông già rồi đâu có màng chuyện ăn uống. Ông chỉ thèm không khí gia đình, được gặp con cháu đông đủ để chúng có dịp chứng tỏ tấm lòng hiếu thảo đối với đấng sinh thành. Ông chỉ cần nhìn một đóa hoa hồng trên bàn thờ cho bà Tư và một lời thì thầm “mẹ ơi con yêu mẹ” của các con.

Ông nhớ hình ảnh người vợ lam lũ ngày xưa lặn lội núi rừng nuôi chồng tù tội, mua gánh bán bưng nuôi con, cam chịu cực khổ không một lời than thở. Ngày ra tù cha con ông gặp nhau, thằng Út lần đầu tiên gặp cha đã sà vào lòng ôm cổ ông vừa kêu “ba” vừa bẽn lẽn vì chưa quen mặt. Lúc đó ông bị bịnh sốt rét hành hạ nằm liệt giường mấy tháng. Một hôm ông ăn được chén cháo tôm thật ngon, hỏi ra mới biết chính Hải, lúc ấy mới 7 tuổi, đã hì hụp quần đìa bắt được con tôm nên vội chạy riếc về nhàcho má nấu cháo cho ba ăn mau hết bịnh. Nó thiếu tình cha nên nó biết quí, cũng như hôm nay ông đang thiếu tình con, ông quí lắm nhưng không biết phải làm sao để bày tỏ nỗi lòng cho con hiểu!

Ông nhớ ngày xưa, mỗi đêm khi chạy xe xích lôvề nhà, các con đợi ông ngoài đầu hẻm để được cha chở trên chiếc xích lô, mặt chúng vênh váo với đám trẻ con trong xóm. Chúng sung sướng được mút cây cà rem hay nhai nhóp nhép cái bánh ú mà ông mua cho. Tiếc thay con của ông ngày nay không còn là đứa bé để ông có thể ôm chúng vào lòng mà hôn, hay cho chúng cây cà rem, cái bánh ú như ngày xưa. Chúng cách xa vời vợi ngoài tầm với của ông già lẫm cẫm, run rẩy.

Rồi ông rưng rưng nước mắt thấy thương Bà Tư, thương cho tình nghĩa vợ chồng sâu đậm. Ước gì bà còn sống thì ông đâu có cô đơn như ngày hôm nay!

Ông chợt nhớ đến đóa hoa hồng trong túi áo mà ông đã hái lén trên đường đi lúc nảy, tuy ông dư biết rằng hái hoa ngoài công viên là điều không tốt. Ông nhè nhẹ lấy nó ra khỏi túi áo, chỉ sợ mạnh tay làm hoa hư hỏng. Nâng niu đóa hoa trong lòng bàn tay, ông vuốt ve từng cánh hoa trắng mong manh mà tưởng như đang ve vuốt bàn tay ân nghĩa của người vợ hiền. Ông hái trộm hoa nầy với ý định sẽ dâng tặng cho bà Tư. Bất chợt một ý nghĩ thoáng qua đầu, ông trao đóa hoa đang cầm trên tay cho Hải, rồi bảo:

- Ba muốn thấy con cài đóa hoa hồng nầy lên áo.

Hải tròn xoe mắt, quay đầu lại nhìn ông và bắt gặp mắt cha già lờ mờ trong ngấn lệ. Anh chợt hiểu ra. Như người say ngủ bất chợt bị đánh thức, anh thấy ngỡ ngàng, xấu hổ. Hối hận ngập lòng. Rồi như một phản xạ, anh quay đầu xe trở lại, chạy thẳng về nhà ông Tư trước sự ngơ ngác của vợ. Tay anh với lấy tờ napkin chùi vội nước mắt. Mắt anh cũng đỏ hoe.

“Hôm nay là ngày lễ Vu Lan, ngày báo hiếu”.

Tuy mắt mũi lòe nhòe, ông Tư thấy Hải tay cầm đóa hoa hồng nhìn ông với đôi mắt rưng rưng. Ngày xưa ông thấy hạnh phúc khi nhìn con tươi cười sung sướng cầm trên tay cái bánh ú, nó sung sướng vì nó thiếu ăn. Ngày nay ông nhìn con tay cầm đóa hoa hồng nhưng nó lại khóc. Nó khóc vì thiếu mẹ thì ít, nhưng sung sướng thì nhiều vì vừa ý thức được một điều mà trước đó nó không để ý, đó là nó may mắn còn có cha già ơn sâu nghĩa nặng.

Hạnh phúc tưởng đã chết từ lâu rồi trong cô đơn lại trở về sưởi ấm tim ông. Nếu ngày mai ông phải từ giã cõi đời nầy, ông không có gì luyến tiếc. Ông sẽ thanh thản ra đi với trái tim ấm áp nồng nàn với tình cha con sâu đậm.

“Cám ơn mình... cám ơn … xin cám ơn mình”.

Ông thì thầm, môi rung rung nói lời cảm tạ.

Đã lâu lắm rồi ông Tư mới khóc.

Chú Chín Cali

Ý kiến bạn đọc
18/08/201723:04:34
Khách
Thiên hạ khóc quá trời khi đọc bài nầy . Chú 9 VK thành công khi lấy nhiều nước mắt của độc giả . Bần tăng lại cười . Chắc chú 9 và độc giả của chú 9 VK nghĩ rằng bần tăng khùng ? Ừ thì khùng nhá .
Chú 9 VK chỉ còn một lằn chỉ đỏ nữa thôi là thành nhà văn . Buồn buồn cho độc giả khóc sướt mướt rồi chú 9 VK ngồi nhà che miệng cười ruồi . Tại sao bần tăng lại cười mà không chịu khóc như vua tiếu lâm Tân Ngố hay Quan ngố ? Tại vì chú 9 ép nhân vật của chú 9 quá sức . Ép già Tư , ép mấy đứa con của già Tư . Ép già Tư phải bực bội với con, với dâu và cả cháu nội nữa .
Bố cục gượng ép . Ông Tư tù cải tạo có thể sang Mỹ theo diện HO . Lớn tuổi, không có chuyên môn như chú 9 VK, già Tư làm gì , hội nhập ra sao mà hưởng SSI cao ? Có tài sản nhiều . Khi Bà Tư qua đời bán hết chia cho con . Không ai làm thế . Khi đà vô sản thì về ở với con Út rồi còn than phiền nhà không có phòng dưới đất . Già Tư than phiền càm ràm con, cháu, dâu mà không thấy ông làm gì cho con cháu ngoại trừ chia tiền cho tụi nó . Ở với thằng út free dọn dẹp chút xíu mà cằn nhằn khiến thằng út ít về nhà . Tóm lại già Tư là một người cha , người ông tồi .
Khi vợ qua đời trước là điều xui xẻo . Bần tăng vẫn nguyện Ông Trời, Chúa Phật cho bần tăng băng hà trước bà vợ , để khỏi depress, khỏi phải sống lê thê cô độc (ích kỷ há) . Già Tư xui nhưng tại sao lại bán nhà cửa rồi chia tiền cho con . Không ai làm thế . Ông Tư đã không xây dựng một mái ấm gia đình . Ông có thể giúp con ông bằng cách đưa rước cháu đi học , giữ cháu những khi cha mẹ nó bận . Ông có thể dẫn cháu đi dạo , kể chuyện đời xưa , đi ăn kem ... Tình Ông cháu sẽ nẫy nở . Ông có thể mua đồ ăn đến nhà con để ăn tối hay mời gia đình con đến nhà ăn tối , hay tổ chức nướng thịt ngoài trời . Tạo dịp gần gủi và nhắc nhở chúng nó đốt nhang bàn thờ mẹ nó . Riêng Út có thể ở vớii ông , nhà cho mướn . Những khi bạn bè tụ tập thì có thể giúp nó dọn dẹp . Vận động bao giờ cũng tốt cho người già . Cởi mở, gần gủi giúp đở con cháu sẽ tạo nên một mái ấm gia đình
Tu tại tâm , chùa tại tâm , Phật cũng tại tâm . Đâu cứ gì phải cài hoa hồng trắng mới tưởng nhớ đến mẹ mình . Chỉ là một biểu tượng mà không nghe nói già Tư đã giảng giải cho con nghe ý nghĩa hoa hồng trắng ngày lễ Vu Lan . Sự tích bông hồng cài áo là do thiền sư Thích nhất Hạnh lang thang bên Nhật . Ông ta thấy người Nhật cài bông hồng trắng ngày Mother (day) bèn đem về VN phát động Bông hồng cài áo ngày Vu Lan
Chú chín VK viết thì được nhưng tạo một cốt truyện không hợp lý , nhiều mâu thuẩn , gượng ép nên khó mà lấy nước mắt của bần tăng . Nếu cẩn thận trong việc xây dựng cốt truyện cho hợp lý thì chú 9 mới xứng đáng giựt giải 10K đô năm tới .
Đọc bài nầy bần tăng cười . Nhưng bài Thương Quá Người Dân Quê Tôi , bần tăng ứa nước mắt . Thương quá người dân Quảng Trị đà gánh quá nhiều tai ương trong cuộc chiến
13/08/201714:35:05
Khách
Đọc các mục tâm sự ở báo Mỹ hàng ngày hay vào các viện dưỡng lão thì thấy rằng tình cảnh và tâm trạng của chính những người dân bản xứ ở Mỹ cũng chẳng khá hơn, nghĩa là con cháu cũng rất ít khi đến thăm ông bà, cha mẹ- vì lý do này hay lý do nọ, và các đấng sinh thành cũng bày tỏ niềm mong nhớ hay trách móc chúng.

Thôi thì muốn có tự do, muốn được sống trong môi trường sạch, muốn được ăn thực phẩm an toàn, v..v....thì cũng phải trả bằng một cái giá nào đó !

Theo Tổ chức Di cư quốc tế (IMO) lấy từ nguồn dữ liệu của Vụ Liên hiệp quốc về vấn đề kinh tế và xã hội (UN DESA), từ năm 1990 đến năm 2015 có 2.558.678 người Việt Nam di cư ra nước ngoài. Như vậy tính trung bình trong 26 năm, mỗi năm có khoảng gần 100 nghìn người Việt di cư ra nước ngoài.
Hầu hết người Việt Nam di cư đến các nước phát triển, trong đó tập trung đông nhất là ở Mỹ (hơn 1,3 triệu người), Pháp (125,7 nghìn người), Đức (gần 113 nghìn người) .
13/08/201712:36:52
Khách
Nhìn cảnh con, cháu mình quá vất vả với cuộc sống để trang trải mọi thứ chi phí như tiền nhà, tiền xe, đủ thứ tiền bảo hiểm, tiền vay nợ trong lúc đi học, etc. của chúng mà thấy xót xa và thương.

Giới trí thức như bác sĩ y khoa hoặc giáo sư đại học về STEM phải vắt óc cho kiệt hàng phút, hàng giờ trau dồi nghề nghiệp để có miếng ăn, manh ao cho bản thân mình và gia đình. Thành phần trí thức đã vậy thì giới lao động, có lẽ, còn tệ hơn nhiều.

Viết tới đây hai hàng giọt lệ đọng nơi khóe mắt nhưng biết làm sao đây vì: "Nhập Giang Tùy Khúc, Nhập Gia Tùy Tục" để sinh tồn.

P.S: Mình có thực sự thương con mình thì đừng sinh chúng nó ra để rồi khổ cả hai bên.
13/08/201703:43:50
Khách
Đọc bài xong cháu thấy ngẩn ngơ, muốn khóc. Thấy thương ba mẹ quá. Cám ơn Chú Chín.
13/08/201702:15:59
Khách
Giống như ông Nguyễn Viết Tân, theo tôi bài viết này thật cảm động. KHÓC. Tôi rơi nước mắt theo từng đọan văn cho đến hết câu chuyện. Có thể vì luống tuổi nên khiến tôi dễ mủi lòng chăng? Hay vì nhờ tác giả đã khéo chọn bố cảnh, cẩn thận sắp xếp chi tiết hợp lý và rất thực? Phải chăng vì Chú Chín Cali đã ngộ ra tình gia đình thiêng liêng nên chỉ với cách viết văn giản dị cùng văn từ mộc mạc nhưng tạo nên một câu chuyện vô cùng cảm động đi thẳng vào tâm tư và trái tim một độc giả cao niên như tôi. Truyện ngắn này thật hay!

Theo tôi một khía cạnh nữa về truyền thống gia đình người Việt mà tác giả đã nhẹ nhàng mà thâm thúy nêu ra là ‘Trẻ cậy cha, già cậy con’. Sự kỳ vọng của cha mẹ đối với con cái như ca dao có ghi:
Công cha đức mẹ cao dày
Cưu mang trứng nước những ngày ngây thơ.
Nuôi con khó nhọc đến giờ
Trưởng thành con phải biết thờ song thân.

Ông Tư được tác giả minh hoạ sống trong thời đại tân tiến không hề kỳ vọng hai con kề bên để phụng dưỡng ông, dù ông đã bán nhà cho hết tiền cho chúng. Ông đã sống đã lo cho con không hề muốn làm phiền đến con. Nhưng trong tận thâm tâm ông có những kỳ vọng. Sự kỳ vọng nhỏ nhoi của ông Tư trong truyện đã làm tôi rơi nước mắt. Ông Tư kỳ vọng và khao khát những hạnh phúc quá đỗi đơn sơ ‘thèm không khí gia đình, được gặp con cháu đông đủ”. Cái kỳ vọng cái tình cảm gia đình cha mẹ và con cái mà ông ở tuổi già đã ngẫm ra, khi xưa ông bị Cộng Sản bắt tù đày cải tạo con ông ‘thiếu tình cha nên nó biết quí, cũng như hôm nay ông đang thiếu tình con, ông quí lắm”.

Đọc bài viết hôm nay làm tôi liên tưởng đến bài ‘Chim Rời Tổ Mẹ’, một truyện thật ngắn rất hay Chú Chín Cali đăng năm vào tháng 4 năm 2016, với cùng một chủ đề về tình cha mẹ và con cháu của người Việt sống tha hương. Một độc giả đã có đôi dòng tự sự như sau, ”người đọc vô cùng thấm thía khi chú lột tả cái khắc nghiệt của kiếp luân hồi vì nước mắt chảy xuôi như chim rời tổ. Cha mẹ già ở phương Tây dán mắt trông ngóng con cháu về nhà thăm viếng. Cha mẹ sống cô đơn quanh quẻ, thương yêu con cháu tràn trề và tự an ủi rằng nước mắt có chảy ngược bao giờ. Như chim kia đủ lông đủ cánh, con cháu trưởng thành xa rời tổ ám gia đình”.

Tóm lại, một bài viết thật cảm động và có duyên. Xin cảm ơn Chú Chín Cali và mong các bài viết mới của ông.
12/08/201720:04:57
Khách
KHÓC.
Nguyễn Viết Tân
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
27/05/201900:00:00(Xem: 283)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2919. Ông cho biết có cha học tập cải tạo chết trong trại Vĩnh Phú năm 1979. Qua Mỹ năm 1998, ông hiện là một kỹ sư, làm việc tại Kia-Tencor San Jose, California. Bài viết thứ hai của ông có lời ghi “Viết cho sinh nhật đầu tiên của cháu ngoại. Tựa đề được đặt lại theo nội dung: “bật mí” là âm nói lái của “bí mật.”
26/05/201900:00:00(Xem: 1388)
Bài viết cho Ngày Lễ Mẹ 12 tháng Năm 2019. Tác giả là một cây bút nữ kỳ cựu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua. Năm 2017, với bài viết “Ba Người Đàn Bà Tuổi Dậu”, bà nhận giải Vinh Danh Viết Về Nước Mỹ.
25/05/201900:00:00(Xem: 1743)
Tác giả đã nhận giải bán kết - thường được gọi đùa là giải á hậu 2001. Sách đã xuất bản: Chuyện Miền Thôn Dã. Từ nhiều năm qua, ông là một huynh trưởng Viết Về Nước Mỹ và là thành viên ban tuyển chọn chung kết của giải thưởng nhưng vẫn tiếp tục vui vẻ góp bài mới.
24/05/201900:00:00(Xem: 1443)
Chào mừng tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2019. Bà cho biết tên thật Jeanne Bùi, sinh năm 1945. Từ trước 1975, dạy học ở Saigon. Sang Pháp từ 1982, đi học lại rồi làm việc cho Mairie de Paris (Tòa Thị Chính), hiện đã nghỉ hưu. Sau 2 bài đầu không thể phổ biến vì quá dài, cám ơn tác giả kiên nhẫn góp thêm bài thứ ba sống động và duyên dáng. Mong bà tiếp tục viết. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết
23/05/201900:00:00(Xem: 1774)
Chào mừng tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2019. Bà cho biết tên thật Jeanne Bùi, sinh năm 1945. Từ trước 1975, dạy học ở Saigon. Sang Pháp từ 1982, đi học lại rồi làm việc cho Mairie de Paris (Tòa Thị Chính), hiện đã nghỉ hưu. Sau 2 bài đầu không thể phổ biến vì quá dài, cám ơn tác giả kiên nhẫn góp thêm bài thứ ba sống động và duyên dáng. Mong bà tiếp tục viết.
22/05/201900:00:00(Xem: 1892)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20. Bà tên thật Trần Ngọc Ánh sinh 1955, sau khi đi tù gần 11 năm về tội chống Cộng Sản từ đầu 1979 đến cuối 1989, đã tốt nghiệp Đại học năm 1995 ngành Quản trị kinh doanh tại VN. Sang Mỹ định cư theo diện kết hôn năm 2007, hiện đang sống tại thành phố Victorville, miền Nam California. Nghề nghiệp nội trợ. Sau đây, thêm bài viết mới của bà.
21/05/201900:00:00(Xem: 2717)
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; định cư, tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth Uni-versity. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả lại tiếp tục Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
20/05/201900:00:00(Xem: 4518)
Tác giả định cư tại Pháp nhưng thường lui tới với nước Mỹ, tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010. Họp mặt giải thưởng năm 2011, bà đã bay từ Paris sang California để nhận giải Vinh Danh Tác Giả -thường được gọi đùa là giải Á Hậu. Bài mới của Đoàn Thị viết nhân Ngày Lễ Mẹ 2019.
19/05/201900:00:00(Xem: 1525)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà là một chuyên viên xã hội, từng nhiều năm làm việc tại Trung tâm Cao niên một thành phố tại Bắc California. Bà cho biết muốn tham gia viết về nước Mỹ từ lâu, nhưng phải chờ tới khi về hưu mới thực hiện được ý nguyện. Bài viết đầu tiên của bà là "Bà Ngoại Khác Chủng Tộc". Sau đây là bài viết thứ ba của tác giả.
18/05/201900:00:00(Xem: 2166)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động chưa từng được ghi nhận. Mong tác giả sẽ tiếp tục viết. Bàà đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
31/12/201500:00:00(Xem: 8057)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo.
30/12/201500:00:00(Xem: 8761)
Tác giả từng nhận giải Vinh Danh Tác Giả Viết Về Nước Mỹ 2013. Cô định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. đầu thập niên 90, cư dân Berryhill, Tennessee, làm việc trong Artist room của một công ty Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201500:00:00(Xem: 15128)
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC của Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại tiểu bang South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College.
26/12/201500:00:00(Xem: 9644)
Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2014. Định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng,
25/12/201500:00:00(Xem: 9699)
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa, ông kể,
24/12/201500:00:00(Xem: 13006)
Tác giả vượt biên: Rạch Giá đến Mã Lai, Pháp 1979, Mỹ 1987. Tốt Nghiệp Electrical Engineering 1990 tại University of Illinois at Urbana, Champaign, Illinois
22/12/201500:00:00(Xem: 8470)
Trước Tháng Tư 1975, tại Saigon, tác giả từng cộng tác với tuần báo Tuổi Ngọc và là một trong những cây bút học trò được bạn đọc yêu mến.
21/12/201500:00:00(Xem: 11697)
Tác giả là một nhà giáo, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991, hiện là cư dân Westminster, California. Viết Về Nước Mỹ 2014, với 14 bài, trong đó có bài “Chú Lính Mỹ,” Phùng Annie Kim đã nhận giải danh dự.
20/12/201500:00:00(Xem: 5986)
Tác giả từng nhận giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA ngành giáo dục năm 2000
20/12/201500:00:00(Xem: 6426)
Tác giả từng nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm 2010. Ông là một Linh mục Dòng Truyền giáo Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago. Nhiệm sở hiện ở Alice Springs, Northern Territory,
19/12/201500:00:00(Xem: 8380)
Tác giả là một Kỹ sư Dầu Khí làm việc cho một Công ty Liên Doanh tại Việt Nam, đã tham gia khóa tu nghiệp một năm tại Chicago (2014, 2015). Là con của một sĩ quan Võ Bị Đà Lạt,
18/12/201500:00:00(Xem: 7509)
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Ông là một y sĩ thuộc hội Ái Hữu Y Khoa Huế Hải Ngoại. Tốt nghiệp Y Khoa Huế năm 1973, thời chiến tranh,
17/12/201500:00:00(Xem: 7634)
Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Từ nhiều năm qua, ông là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ có sức viết mạnh mẽ
16/12/201500:00:00(Xem: 8536)
Tác giả sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O1. vào năm 1990, hiện đã về hưu và an cư tại Westminster.
15/12/201500:00:00(Xem: 5635)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam,
16/05/200800:00:00(Xem: 231102)
Tôi được sanh ra ở đất Mỹ này khi Mẹ tôi vừa hai mươi bốn tuổi. Mẹ tôi vừa xong đại học và có việc làm vững chắc.
21/02/200800:00:00(Xem: 319342)
Tác giả Nguyễn Thi, cư dân San Jose, là một Facilitator cho những buổi học thảo nói về Hệ Thống Học Đường tại California
31/12/200700:00:00(Xem: 344123)
Với 11 bài viết trong năm, trong đó có tới 4 bài vào "top ten" về số lượng người đọc nhiều nhất trên Vietbao Online, Quân Nguyễn là tác giả đã nhận giải
30/12/200700:00:00(Xem: 342388)
Xóm nhỏ của Em hồi ở Việt Nam chỉ mỗi độc nhất một ông bác sĩ Ngôn. Nam phụ lão ấu trong vùng ít nhiều gì cũng phải đặt chân đến phòng mạch của ông một lần
28/12/200700:00:00(Xem: 319819)
Tác giả 37 tuổi, cư dân Midway City, CA, công việc: Civil Engineer, đã góp nhiều bài viết về nước Mỹ đặc biệt, trong số này có "Rằng Xưa Có Gã Làm Nail,"
28/12/200700:00:00(Xem: 364529)
Bồ Tùng Ma tên thật là Nguyễn Tân, tuổi 60, cựu sĩ quan hải quân, định cư tại thành phố Glendale, là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ
27/12/200700:00:00(Xem: 242582)
Ông hiện là cư dân Westminster, vùng Little Saigon, đã góp một số bài viết về nước Mỹ đặc biệt. Sau đây là bài viết thứ năm  của ông, với nhiều nỗi cay đắng.
27/12/200700:00:00(Xem: 387278)
Tác giả sinh năm 1972. Rời Việt Nam năm 10 tuổi. Định cư tại Mỹ. Tốt nghiệp Management Information System. Hiện là cư dân Florida
23/12/200700:00:00(Xem: 892415)
Địa chỉ nhà tôi có chữ CT (Court) sau tên đường, tức là trong vòng lẩn quẩn của mươi căn nhà, tạo thành một vòng tròn đồng tâm là cái công viên nhỏ nhỏ
22/12/200700:00:00(Xem: 874967)
Tác giả là một nhà báo, phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine ở Dallas, đã góp nhiều bài đặc biệt và nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2007
27/12/200300:00:00(Xem: 340291)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 339631)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 222009)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 204622)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 230890)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 247786)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 235544)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 285102)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 241332)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 243389)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Khoảng cuối tháng 05/2019, DJI đã tổ chức một cuộc hội thảo với sự hiện diện của những chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực hàng không như Jay Merkel của Cục Hàng không Liên bang (FAA), và Tracy Lamb từ Hiệp hội các hệ thống không người lái quốc tế (AUVSI), để thảo luận về việc trang bị tính năng AirSense trên các thiết bị bay của hãng. DJI tuyên bố từ ngày 01/01/2020, tất cả các thiết bị bay nặng hơn 250 gram của hãng sẽ được cài đặt bộ thu phát sóng ADS-B phục vụ cho tính năng AirSense.
Những sinh vật ngoài hành tinh kỳ lạ kia đến từ đâu?
Khoảng cuối tháng 05/2019, 194 thành viên trong Đại hội đồng y tế thế giới đã chính thức quyết định đưa nghiện game vào danh sách bệnh. Trong danh sách bệnh và các vấn đề sức khoẻ của WHO (ICD-11), bệnh nghiện chơi game được đặt tên là "Gaming disorder”, liệt vào một dạng bệnh tâm thần, nằm chung với nghiện cờ bạc
Khoảng cuối tháng 05/2019, một số nguồn tin cho biết, Mỹ hiện đang cân nhắc gói hỗ trợ trị giá đến 700 triệu USD giúp các nhà mạng trong nước loại bỏ thiết bị viễn thông của Huawei khỏi hạ tầng của mình. Luật mới đồng thời cũng sẽ chặn việc sử dụng thiết bị hoặc dịch vụ của Huawei lẫn ZTE trong mạng lưới 5G thế hệ mới của Mỹ.
Khoảng cuối tháng 05/2019, Apple đã nộp đơn ghi danh bằng sáng chế công nghệ lọc ồn tự động khi thực hiện cuộc gọi trên iPhone. Theo trang Apple Insider, công nghệ mới sẽ cho phép người dùng kích hoạt tính năng chống ồn cho microphone đàm thoại khi cảm thấy đầu bên kia bị lẫn quá nhiều tạp âm, bằng cách ra lệnh cho trợ lí ảo 'Hey Siri, hãy lọc ồn cho cuộc gọi tôi đang nghe'. Sau đó, tín hiệu sẽ được gửi qua iPhone của người còn lại và chạy thuật toán lọc ồn phù hợp.
Khoảng cuối tháng 05/2019, sau nhiều lần trì hoãn, cuối cùng dự án Starlink, dự án bao phủ Internet băng thông rộng trên toàn thế giới qua vệ tinh, của Elon Musk sẽ bắt đầu bằng việc phóng tàu SpaceX chở 60 vệ tinh lên vũ trụ vào ngày 23/05/2019.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========