Ăn Tiệc Trên Tàu Mùa Noel

27/12/201600:00:00(Xem: 7607)

Tác giả: Nguyễn Viết Tân
Bài số 5003-18-30703-vb3122716

Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2000, đã nhận các giải thưởng chính từ năm đầu tiên, hiện là một thành viên ban tuyển chọn chung kết.

* * *

blank
Con tàu Wild Goose.

Đứa cháu kêu tôi bằng chú tên là Á Châu cứ mỗi năm nhân dịp kỷ niệm hôn nhật của chú thím thì đều có tặng một chuyến ăn chơi, nếu không thì cũng đi coi ca nhạc.

Năm ngoái cũng dịp này, chúng tôi cùng chị Ba Châu, dì Mến được đi coi ca nhạc tuốt mãi trên Pomona.

Thú thực bữa đó người Mỹ đi coi quá đông, họ vỗ tay ầm ầm, trong khi bốn cụ già nhà quê này có hiểu gì về những bản nhạc cổ điển nói về mùa Giáng Sinh đâu, nhất là những lời phi lộ, lời đối đáp của những diễn viên thì lại càng mù tịt. p\Quay qua thì thấy chị Ba thân ái của tôi đã ngáy khò khò.

Tính kéo nhau ra về thì ngại ngùng vì người Mỹ sẽ nhìn mình với ánh mắt kì cục, tại sao mấy người "hai lúa" này mới coi chừng năm ba bản nhạc mà đã ra về, nên phải ráng đợi đến breaktime mới âm thầm ra xe mà trốn mất.

Năm nay chị Châu chối từ liền cái vụ coi ca nhạc, nên cháu mới đề nghị đi ăn tiệc trên tàu, chạy vòng vòng trong vịnh Newport Beach.

Mấy ngày trước 8 người được mời đã chộn rộn lo quần áo sẽ mặc bộ nào, vì trong vé có đề là phải diện thật đẹp.

Coi trong vé thì thấy 1 phần ăn chưa tới 90usd nhưng có cái vụ chụp hình mỗi người 18$ mà 8 người thì hết 90$ nữa.

Ngoài ra, còn thêm vụ kỷ niệm hôn nhật 144$.

Năm ngoái, tôi đi qua Úc, nên dịp Noel nhà bạn trai của Lina Ý Nhi có mời mấy mẹ con ra nhà của họ chơi. O Điểm nói:

- Khu đó kẹt xe dễ sợ, cứ nhích từng chút. Mà giờ lên tàu là 7 PM nếu ra trễ, tàu nhổ neo rồi là huốc, vậy nên mình phải đi lúc 5g chiều cho chắc ăn.

Chúng tôi lên xe đúng 5 giờ y như nhời bà Bề Trên phán bảo, nên ra đến nơi lúc... 5g15.

Trời ơi, biết làm gì cho hết 2 tiếng đồng hồ?

Thế là tôi chạy dọc theo bờ biển để ngắm phố phường mùa Nô En.

Sao lạ, dân khu này toàn là nhà giàu, mà thỉnh thoảng mới có 1 nhà treo dây đèn nhỏ xíu, còn khu thương mại và đường phố thì buồn thiu, nhất là trời lại có mây vần vũ, đã lắc rắc mấy hạt mưa.

Coi 1 hồi thấy chán nên chúng tôi vô chỗ tàu đậu thì chưa có ai kể cả nhân viên hướng dẫn xuống tàu, chỉ có tấm bảng đề đúng 7PM bắt đầu Boarding.

Có chỗ đậu xe thôi mà nó cũng đè mình ra lấy 15$ cho bằng được. Có đời thuở nào đi ăn nhà hàng mà phải trả tiền parking?

Ngồi trong xe riết ai cũng chán nên bước ra ngoài thì gió biển thổi phần phật lạnh buốt, trời chuyển mua to rồi đây.

Ngồi chán chê mê mỏi mới thấy người ta rục rịch chui từ trong xe ra xếp hàng xuống tàu.

Người thợ chụp hình có danh sách sẵn nên gọi chúng tôi đứng 1 hàng ngang trước mũi tàu, bấm cho 4 tấm hình, rồi mời theo cầu phao lên tàu.

Đây là 1 con tàu khá lớn cao 3 tầng mà tầng trên cùng là nhà hàng.

Mấy cô tiếp tân trao cho mỗi người 1 ly xăm banh rồi hướng dẫn vào bàn số 15, có trải khăn xanh còn những bàn khác khăn trắng. Trên bàn này đặc biệt hơn là vì có 2 chai xăm banh trong xô đá và 8 cái ly chân cao có in tên của con tàu.

Họ bưng ra 2 "sọt" bánh mì với mấy hũ nhỏ phô mai trắng và nước sauce. Chúng tôi bảo nhau nhịn đói từ sáng, mà chưa thấy thức ăn gì nên đành ngồi nhâm nhi bánh mì cho đỡ buồn mồm.

Chị sui Hồng nói:

- Nghe ông Đỗ Thanh ca tụng trên đài rằng thức ăn con tàu này đãi nhiều và ngon lắm, chúng ta đừng ăn no bánh mì kẻo chút nữa lại hối tiếc.

Bồi bàn bưng ra 1 dĩa salad gồm chừng 10 cộng cắt ngắn khoảng 3 đốt ngón tay với dressing và 1 miếng bánh mì tỏi chiên cứng còng như viên ngói.

Anh Ao với cô bạn gái Mì- Xào kêu tiếp viên mở 1 chai xăm banh uống thử để chờ đồ ăn, thì may thay họ bưng ra rồi đây: Một dĩa to bự nhưng bên trên có mấy miếng đậu que và cà rốt luộc với 1 miếng cá salmon to bằng 3 ngón tay, nhưng khốn nỗi cả nhà tôi lại không thích mùi loại cá này.

Anh Ao an ủi:

- Lát nữa sẽ còn món thịt bò mà.

Y như rằng, mỗi người được 1 miếng thịt bò cũng to bằng 3 ngón tay. Anh Ao là tay đầu bếp nổi danh cũng phải trầm trồ:

- Bà ngoại với ông Tưng ăn thử coi, ngon y như...thịt hộp.

Quả có như thế, đâu cần dùng dao nĩa gì đâu, mới đụng vào thì nó vỡ ra như 1 đám thịt hầm nhừ.

Chị ba than thở:

- Lần này mình ngu kiểu này, sang năm mình...

Tôi tiếp lời:

- ...mình sẽ lại ngu kiểu khác.

Quái đản là đồ ăn thì chẳng ra sao mà ly với muỗng niã thì bày kín trước mặt.

Đã thấy họ bưng món bánh sô cô la ra mà sao không thấy tàu chạy, hỏi ra mới biết vì trời đang mưa to nên tàu không được phép rời bến, chỉ dập dềnh tại chỗ như vầy thôi.

Chán mớ đời.

Ông Thuyền Trưởng bước ra cầm micro chúc mừng Giáng Sinh tới các thực khách, sau đó chúc mừng bàn nọ bàn kia, đến khi ông đọc tên chúng tôi mà chính tôi cũng không biết họ đang nói về mình vì cách phát âm sai, mà mình đang ngồi bàn số 15, ổng lại nói Anniversary bàn số 13, thế nên ông nói xong chả có ai phản ứng hay vỗ tay gì cả.

Quay qua nhìn thì bàn số 13 có một cặp còn trẻ, có thể nào mà mừng hôn nhật 41 năm được?

Canopy (vòm mái che) trên tàu bị gió thổi mạnh quá, nên nước mưa lòn vào trong nhỏ từng giọt lên cổ thực khách.

Chưa đến mục nhảy đầm thì tôi đã tính bài chuồn.

Xuống tầng dưới cùng để lên bờ thì người thợ chụp hình nói ráng đợi 8 phút nữa sẽ có hình.

Họ đưa ra bốn tấm hình mà chọn được có một vì nhũng tấm kia gió thổi tóc tai mấy bà rối tung lên, phủ kín cả mặt mũi y như những hồn ma coi kinh dị quá.

Họ mời chúng tôi vào nghỉ tạm trong một phòng ngủ lớn để chờ lấy hình, nơi đây tài tử Cowboy John Wayne đã từng quay cảnh này trong một phim nào đó.

Tuy tàu dập dềnh như vậy chứ không bị sóng biển nhồi, nhưng những người hay bị say sóng cũng được dịp "Cho cá ăn mồi".

Thôi, chị ba Châu đành bỏ ý định đãi bác Toàng với chú Mốc ăn trên tàu này như đã nói trước.

Thật chả ra cái lý thú gì. Tiền mua vé, tiền service, thuế má, đậu xe các cái tốn gần một ngàn ba trăm tiền tươi cho 8 người mà chưa tính tiền...ói nữa đó.

Tuy nhiên ai cũng cám ơn cháu Á Châu năm nào cũng nhớ mà cho quà, tặng chuyến đi chơi cho cả nhà.

Nguyễn Viết Tân

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 806,704,704
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.