Nhà Giàu

13/10/201601:13:00(Xem: 6539)

Tác giả: Doãn Khánh
Bài số 4939-18-30639-vb5101316

Tác giả là cư dân Huntington Beach. Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của cô là “Chuyện Vui Sầu” ký bút hiệu Khánh Doãn đã được phổ biết từ tháng Tư 2011. Sau đây là bài viết mới.

* * *

Tôi có người em rể viết bài hát vần U cho con gái đầu lòng học đọc. Tôi còn nhớ hai câu trong đó:

“Nhà giàu lái xe vù vù
Nhà nghèo kí cóp từng xu.”

Từ ngày định cư ở Mỹ, tôi vẫn thường ngẫm nghĩ đến hình ảnh nhà giàu, nhà nghèo này. Ngày tôi vất vả lấy được bằng lái xe, rồi mua được chiếc xe cũ, tôi cười tủm tỉm, tự thấy mình vừa “lái xe vù vù”, vừa “kí cóp từng xu”. Thế mới là Mỹ!

Một buổi tối mùa đông, trời vừa mưa vừa gió, tôi lái xe đi học. Khi đi còn chút ánh sáng le lói, khi về trời tối mịt. Thầy dạy xong rồi, tôi nhấp nhổm, nghĩ tới đoạn lái xe về. Vậy mà các bạn còn níu thầy lại, hỏi thêm điều này điều nọ. Câu chuyện dường như không dứt được vì thầy hứng khởi trước sự ham học của các trò, đang thao thao bất tuyệt. Cuối cùng tôi dứt khoát đứng dậy: “Thưa thầy, con xin phép về trước.” Thầy cho phép, các bạn ngạc nhiên “ủa, sao về sớm vậy?”. Khi tôi vội vã bước ra khỏi lớp, còn nghe chị bạn nói với theo “Lái xe cẩn thận nghe!”.

Vừa bước ra ngoài, tôi khựng lại vì bị gió tát vào mặt và không khí lạnh thấu xương. Tôi bật mở dù, rảo bước ra xe, nhưng gió mạnh quá, làm bẻ quặt dù. Loay hoay mãi mới tới được xe, mở cửa xe và ngồi phịch vào xe. Tôi mở máy, cho máy chạy một phút, vặn nút để sưởi kính trước, kính sau. Nhớ lại cách đó chỉ một tháng tôi không biết làm động tác này khi trời mưa nên đã gần như bịt mắt lái xe! Giờ thì khôn hơn …

Tôi bắt đầu di chuyển xe, thường ngày vận tốc cho phép ở quãng này là 45, hôm nay, theo bài bản trời mưa, tôi chỉ đi 40. Tôi ôn lại đường đi, quẹo phải ở ngã tư đầu tiên, đi một đoạn rồi quẹo phải vào đường Magnolia, từ đó lấy lane trái thẳng hoài tới chỗ quen thuộc gần nhà. Trời vẫn mưa gió, tôi quẹo phải, chạy một lúc rồi giật nẩy mình. Không biết mình đã quẹo phải lần hai chưa? Mình đang ở đường nào đây? May quá đèn vừa đỏ, tôi dừng lại và liếc nhìn lên bảng tên đường. Chết rồi, mình vừa tới ngã tư Magnolia, lẽ ra phải quẹo phải nhưng mình lại đang nằm ở lane trái. Làm sao đây? Tôi nhìn vào kính chiếu hậu thấy đàng sau không có xe. Lùi xuống một chút, chuyển sang lane kế bên phải, nhưng vẫn chưa quẹo phải được. Phải lùi tiếp, tìm cách sang lane tiếp! Kịp không? Không kịp. Nhưng lỡ lùi rồi, sao đây? Vừa lúc ấy tôi cảm nhận xe tôi đụng phải một cái gì đó, hình như nghe tiếng “RẦM”! Tôi hoảng hồn dừng xe lại. Thôi thì đâu ở yên đó, chút nữa cứ đi thẳng, tới đường kế quẹo trái rồi U-turn cũng được. Nhưng vừa lúc đó tôi nghe tiếng bóp còi inh ỏi, giận dữ.

Tôi bối rối tận cùng. Có lẽ xe sau bực mình vì tôi đang đậu “chàng hãng” giữa hai lanes. Tai vẫn nghe tiếng còi mắng mỏ, mắt tôi van lơn nhìn lên đèn, thầm nài nỉ: “làm ơn xanh đi, xanh liền đi”. Rồi đèn cũng xanh, tôi cố gắng bình tĩnh chạy vào trong lane. Tới ngã tư kế, tôi quẹo trái như đã dự tính. Vừa queo xong, đang lấy lại tốc độ thì bỗng dưng có một chiếc xe chạy vù vù qua mặt tôi từ bên phải, rồi sang lane và đứng lại lù lù trước xe tôi. Tôi cố nhìn về phía trước, thấy không có đèn đỏ, cũng không có tai nạn. Tại sao cái xe kia lại ngừng ngang xương? Thôi thì mình sang lane chạy tiếp vậy. Vừa lúc ấy, cửa xe dằng trước bật mở. Một người con gái từ xe bước ra, hùng hổ tiến về phía xe tôi. Cô ấy nói gì tôi không nghe. Cô ấy ra hiệu cho tôi xuống kính xe, tôi bấm nút. Một loạt âm thanh giận dữ tràn ngập tai tôi:

- Cô có biết là cô đụng xe tôi rồi bỏ chạy không? Tại sao nghe tôi bấm còi mà không ngừng? Tôi chạy theo cô nãy giờ, bây giờ mới bắt được. Tôi sẽ kêu cảnh sát bắt cô vì tội hit and run. Cô lái xe ngay sang bên lề cho tôi nói chuyện v…v…”

Tôi như bị trời giáng. Đầu óc tối đen, tôi chỉ biết luýnh quýnh xin lỗi:

- Tôi không hề biết đã đụng xe cô, cứ tưởng đụng phải con lươn.

Khi cả hai xe đã đậu sang chỗ đậu khẩn cấp bên lề phải thì người con gái tiếp tục bài ca “hit and run” và đòi tôi đưa giấy tờ xe và bảo hiểm. Tôi vừa lấy giấy tờ vừa ngẫm nghĩ sao cô này hay thiệt, trời tối mịt mà vẫn nhận ra tôi là người Việt giống cô ấy. Tôi đưa giấy tờ, nhắc lại lời xin lỗi và giải thích rằng tôi mới lấy bằng lái và không có kinh nghiệm. Tôi cũng cam đoan sẽ đền tiền nếu xe bị hư hao.

Thấy tôi không có ý chạy tội, hoặc gây gổ lại, người con gái có phần dịu giọng. Cô cầm giấy tờ, nói:

- Cô vào xe cháu ngồi cho đỡ lạnh.

Trời đã ngớt mưa. Một thanh niên trên một chiếc xe khác – có lẽ người nhà của cô gái- cũng đậu xe theo và lặng lẽ lên xe cùng chúng tôi. Trong xe, cô xem xét kỹ lưỡng và ghi xuống tên và địa chỉ của tôi. Cô hỏi thêm số điện thoại rồi nói:

- May mà cháu cuối cùng bắt được cô; cháu đã tính kêu cảnh sát rồi. Cô nói sao kỳ vậy, đụng xe người khác mà không biết hả? … Giấy bảo hiểm của cô sao không thấy số đâu hết vậy?

Cô đưa tờ giấy cho người thanh niên coi. Anh này coi rồi nói nhỏ điều gì đó. Người con gái nói:

- Thôi được. Xe cô hiệu Toyota, phải không? Đời nào?

- Đời 94.

Tội nghiệp “cụ” xe của tôi, già rồi mà không được yên thân! Tôi buột miệng hỏi:

- Xe của em hiệu gì?

- Mercedes. Đời 2010.

Thì ra thế. Tên Mercedes và số 2010 được dằn từng tiếng và bắn ra như hai viên đạn chết người. Người đã xưng “cháu” với tôi, nhưng khi bắn hai phát đạn này ra thì giọng vẫn lạnh lùng và ngạo mạn. Tôi im lặng suy gẫm. Đạn bắn trúng tôi nhưng không thể gây thương tích nặng được vì xưa nay, từ Việt Nam qua Mỹ, tôi chưa bao giờ bị mấy chiếc xe đời mới hớp hồn.

Cô gái cũng im lặng chờ đợi phản ứng của tôi. Không thấy tôi nói gì, cô nói tiếp:

- Bây giờ mình ra coi cái xe của cháu.

Ba người lại ra khỏi xe, cùng đứng ngắm nghía đầu, càng, bảng số của chiếc Mercedes đời 2010. Dưới ánh đèn đường, tôi thấy không có gì bất thường. Cô gái vẫn không yên tâm:

- Đèn mờ quá, có vết trầy cũng không thấy được. Nhà cháu cách đây không xa, cô lái tới đó để mình coi lại, được không?

Tôi đột nhiên ngán đến tận cổ tai nạn này nên nài nỉ:

- Tôi mệt lắm rồi. Trời mưa gió, lại khuya khoắt, tôi cảm thấy bất an lắm. Em cứ để tôi về. Có số điện thoại của tôi, em có thể gọi nếu sáng mai em thấy xe bị sao đó.

Người con gái cười nhẹ, giọng thông cảm:

- Cô bất an hả.? Tội nghiệp. Thôi cô về đi, có gì ngày mai cháu gọi.

Tôi thở phào, lên xe đi tiếp. Một chốc sau, tôi mới nhận ra là mình quên quay ngược đầu xe và đang đi ngược hướng nhà!

Về đến nhà, thì anh bạn thân thiết của tôi đang ngồi đợi, sốt ruột vì tôi về trễ. Tôi kể cho anh nghe mọi chuyện. Anh lấy đèn pin ra soi cái đuôi xe của tôi. Không có vết trầy nào hết. Anh nói:

- Toyota 1994 mà không trầy thì Mercedes 2010 ắt vô sự.

Suốt buổi sáng hôm sau, chúng tôi cùng hồi hộp đợi điện thoại. Cuối buổi vẫn không có điện thoại. Anh nói sau tiếng “hừ”:

- Đúng là nhà giàu đứt tay…

Doãn Khánh

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 804,455,713
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.