Chị Sui Thăm Viếng

03/07/201600:00:00(Xem: 8636)

Tác Giả: Y Châu
Bài số 3858-15-313538-vb8070316

Tác giả là cư dân Miami, đã góp nhiều bài viết, tuy ngắn, nhưng luôn cho thấy tấm lòng của ông với đất đai, quê hương, con người. Viết Về Nước Mỹ 2015, Y Châu nhận Giải Đặc Biệt. Sau đây, thêm một bài mới của tác giả.

* * *

blank
Chị sui (gia) của chúng tôi vừa một mình đến thăm Folrida và bị phạt sau khi ăn phải ra đường "joking", tiện thể nhìn ngắm những quày dừa trĩu quả, những chùm xoài đung đưa trước gió,... từ biển Tây mát rượi thổi vào.

*

Chưa hết xuân mà đà vào hạ, Miami, phượng hồng khoe sắc dưới ánh nắng chói chang, phượng vàng, phượng tím khiêm nhường dưới ánh chiều tà.

17 năm trước, lúc đó hai đứa con gái vào tuổi "teen", thường than phiền: nhà mình ít người, buồn quá; ít ra cũng như nhà của Kelin, Hữu Hạnh thiệt là đông vui. Chúng tôi giải thích là, khi cây có nhiều trái thường thì chất dinh dưỡng bị chia ra trái sẽ bị èo uột, nên nhà nông phải chiết bỏ bớt, để có những trái to lớn, hương vị thơm tho hơn. Con người cũng không khác gì, gia đình có đông con, cha mẹ đâu thể chăm sóc con cái tốt được.

Nói với các con như thế, nhưng lời lẽ của chúng cũng có phần đúng. Việt Nam năm 1975, dân số 47,6 triệu người (Theo Yahoo); hơn 40 năm dân số Việt Nam trên 90 triệu người, (không kể gần 4 triệu người sinh sống ở hải ngoại) đất hẹp người đông! Ở xứ lạ quê người, khi con cái lớn, nó sẽ lập gia đình, có cuộc sống riêng. Cha mẹ già thui thủi một mình,... Nên tôi "họp khẩn", đưa ra đề nghị: chìu theo ý kiến của hai con, ba mẹ sẽ sinh thêm một đứa nữa cho vui cửa vui nhà. Đứa con gái lớn ngạc nhiên:

- Bộ xin con nuôi hả ba, con Mỹ hay con Việt Nam?

- Con của ba mẹ, em ruột của các con, nó lại thắc mắc:

- Ba đã "kế hoạch hóa" rồi mà!

- Hai con chỉ cách nhau một tuổi, đứa tuổi dậu đứa tuổi tuất; lúc đó ba mẹ quá nghèo nên người ta nói nầy nói nọ, nên ba gạt họ, chớ đâu có "kế hoạch" gì đâu. Đứa con gái khen:

- Ba tài thiệt, gạt cả mọi người!

Nhưng ba có cái "hợp đồng" nội dung như sau:

Các con phải giúp ba mẹ chăm sóc cho em của các con, nhất là khi em con tốt nghiệp trung học (High School) bước vào Cao Đẳng, Đại Học. Ba mẹ lúc đó đã già yếu, hơn nữa tiếng Anh chỉ ở trình độ "ESL".

Mọi người đã đồng ý nội dung bản "hợp đồng".

17 năm sau.

Tháng 6, nàng Út tốt nghiệp trung học, cũng là ngày hợp đồng tiếp tục có giá trị thi hành.

Hai cô chị tức tốc bay về Miami, FLorida.

Cô ở Houston, Texas, sau khi đi làm về, ra phi trường bay thẳng về Miami Inter Airport, lúc 12 giờ đêm. Cô nhắc khéo:

- Mẹ ơi, con đói!

Bà mẹ từ sớm lui cui nấu nồi cháu gà, xé phay trộn gỏi xoài sống (xoài sống chua lét, hái từ cây xoài phái sau nhà) mà đứa con gái ưa thích. Sau khi ăn, con gái nịnh khéo:

- Tay nghề của mẹ ngày càng cao.

Phái đoàn của cô từ Los Angeles, California, phải dừng ở Chicago nên đến trễ. Chúng tôi đang làm mà bụng bồn chồn, không yên, ngóng tin cô con gái... Bỗng nhiên có một bà mở cửa bước vô, nói tiếng Việt - Anh lơ lớ, trên tay cầm một tờ giấy có ghi địa chỉ của ông YC, nhờ chỉ dùm. Nhà tôi thấy lạ, bước tới xem, bất ngờ la lớn:

- Chị sui, chị đi đâu đây, một mình ên?

Tức thì một phái đoàn của con gái, chạy ù vào, đông đủ. Tôi chạy tới bồng đứa cháu ngoại, 3 tuổi. Con bé, trắng trẻo mềm mại, như lộc non trời ban... Được một lúc, cháu nhìn kỹ mặt ông ngoại không quen, khóc la. Tôi để nó xuống, quê thiệt!

Sau khi không khí chào mừng lắng xuống, chị sui phần trần giải thích:

- Đàn con cháu đi hết, buồn quá, giờ chót mới quyết định qua đây.

- Vậy là chị sui đi vé "vớt", đương nhiên là sẽ bị phạt. Để hưỡn tôi tính coi sẽ phạt gì, cho chị phải "tâm phục khẩu phục".

Khi viếng thăm miền Nam, tiểu bang Florida mọi người thường đến các địa điểm:

- Key West: nằm ở cực Nam của nước Mỹ, chỉ cách đảo quốc Cuba 90 miles. Nơi đây có nhiều di tích lịch sử: có căn nhà kỷ niệm của nhà văn nổi tiếng Ernest Herminway, tác giả của "ngư ông và biển cả"; khách sạn điểm cực Nam của nước Mỹ,...

Đứa con tôi trong một lần viếng thăm Key West gặp người láng giềng, anh Ch. ra đó lập nghiệp. Anh gởi biếu tôi một thùng tôm hùm, do đặt lờ bắt được. Tôm hùm được chế biến thành những món ăn cao cấp, đắc tiền. Có lẽ do là dân nhà quê, miền Tây sông nước, nên tôi thích con tôm càng, tôm lóng kho tàu hơn.

- Everglades Airboat: đến vườn quốc gia, muốn đi thăm viếng phải lên thuyền bay, chạy lướt trên mặt nước để xem "alligator", cá sấu sống trong đầm lầy, thiên nhiên. Chúng ta cũng có thể xem cá sấu nuôi trong chuồng. Nếu gan dạ hơn thì thử thịt cá sấu lăn bột chiên, giống như món "chicken nuget" nổi tiếng của nhà hàng Mc Donalds.

- Tắm biển: để cho da sạm nắng, mặt mày đỏ lơ đỏ lửng.

Nhiều người bạn có hỏi về bãi biển "nude", tôi nghe nói có vài nơi, như ở Haulover Beach, South Beach,... dành cho người ta tắm nắng, để tăng thêm vitamin D.

Theo Heath+, những người thiếu vitamin D dễ bị:

Hen suyễn

Cao huyết áp

Viêm đại tràng

Cảm cúm

Tiểu đường loại 2

Sâu răng

Phiền muộn...

Theo lời khuyên của các chuyên gia, thì tắm nắng tốt nhất từ 7 đến 9 giờ sáng, thời gian không quá 15 phút. Ánh nắng chói chang của Miami giữa trưa hè sẽ làm cháy da và "cancer".

Người Việt Nam thì có thêm tiết mục viếng vườn trái cây, ở Homestead.

Riêng quí cụ từ 62 tuổi trở lên (Tân Mẹo, Nhâm Thìn, Quí Tỵ,...) khi đến viếng Florida, tuỳ theo sức khoẻ, bắt buộc phải ra bãi biển hay công viên để "joking" hay chạy bộ... giúp tăng thêm thể lực, để vui đùa cùng con cháu.

Mấy năm trước sư huynh Phan Văn, ở GA, cùng gia đình đi "cruises" ghé thăm chúng tôi. Huynh gốc KQ, cao hơn "6 feet". Theo thông lệ, tôi nói nhỏ, sáng nay mình đi chạy bộ. Huynh xin lỗi, không thể được, thấy cái vỏ tốt chớ trong ruột hư hết rồi! Anh kể:

- Khi ở trại (tù) Bình Điền, mỗi ngày phải vác cây rừng, mấy người bạn chung vai với anh bị vấp té, một mình anh phải gánh chịu, nhưng cái xương sống anh không chịu nổi... Mỗi khi trở trời, cái xương sống lại dở chứng hành hạ anh. Thường anh nằm ngủ dưới gạch, đở đau hơn trên nệm.

Tôi thèm có một anh sui để nhâm nhi, chén trà mà tưởng là chén rượu như thuở còn xuân xanh. Nhưng anh sui của tôi qua Mỹ đã lỡ thời lỡ vận, hết cày ngày rồi lại cày đêm, để nuôi vợ dại con thơ. Đùng một cái, bác sĩ cho biết anh mang bệnh "diabetes", nhưng khổ nỗi là anh không thể ăn kiêng. Bệnh trở ác hành xác và anh đã ra đi sớm!

Chị sui bận rộn suốt ngày lo chăm sóc cháu con, không có chúng thì trống vắng, buồn thiu. Khi nó đi đây đó, thông thường thì giờ chót mới quyết định đi "ké", qua Miami thì "bị phạt".

Sau khi tham khảo ý kiến của nhiều sư huynh, sư tỷ chị sui bị phạt như sau:

Sau khi ăn phải ra đường "joking"? Tiện thể nhìn ngắm những quày dừa trĩu quả, những chùm xoài đung đưa trước gió,... từ biển Tây mát rượi thổi vào. Nhà tôi, chị sui gái theo sau hộ tống, còn anh sui thì chạy mở đường.

Sau bữa ăn chiều, anh sui mang giày ra đường làm tiền sát viên, chạy trước; một lúc sau quay đầu lại không thấy ai, anh sui trở về nhà xem sao. Hai bà sui đồng thanh:

- Đi ra ngoài phải sửa soạn cho tươm tất chứ, ông làm cái gì cũng nhanh lẹ, giống như lính trận!

Y Châu

Ý kiến bạn đọc
13/07/201619:22:31
Khách
bài viết tùm lum, tùm la chẳng đâu ra đâu hết. Nói như dân ở VN, "hiểu chết liền"
04/07/201620:53:21
Khách
Bài viết lung tung, nhiều chỗ khó hiểu và sai sót. Thí dụ: "Jogging" thì lại viết là "Joking"; "Cruise" chứ không phải là "Cruises" vì chỉ có đi một chuyến, số ít chứ không phải số nhiều. Tựa bài là "Chị Sui Thăm Viếng" thì lại kể chuyện thiếu vitamin D; chuyện có người cho tôm hùm mà tác giả lại thích ăn tôm càng, tôm lóng... Nếu tác giả muốn, ông có thể viết các đề tài đó trong các bài khác, chứ tại sao lại gom chung vô một bài...
04/07/201603:40:56
Khách
Chạy bộ là "jogging" không phải "joking" (nói giởn)
04/07/201603:32:36
Khách
Chay bo la "jogging" chu khong phai "joking" (noi dua)
03/07/201613:11:15
Khách
Không hiểu ý tác giả muốn viết gì!!!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 806,705,738
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.