Giọt Máu Loãng

08/05/201500:00:00(Xem: 7757)
Giọt Máu Loãng

Tác giả: Nguyễn Văn
Bài số 3508-16-29908vb6050815

Mỗi người lưu vong tị nạn đều có cái đầu đầy ký ức, kể cả những người trẻ tuổi. Mời đọc Nguyễn Văn, giải Vinh Danh tác giả Viết Về Nước Mỹ năm 2000, chuyện dĩ vãng của một thuyền nhân 20 tuổi.

* * *

Tôi nhận được thư nhà sau ba tháng sống ở trại tị nạn Palawan của Phillipines. Thư viết trên giấy vở học trò. Nhìn nét chữ quen thuộc ngày nào của mẹ, tim tôi như thắt lại trong lồng ngực. “Nếu biết trước, mẹ không để con đi. Biển mênh mông là sóng gió. Mẹ chỉ có mình con là con trai. Lỡ có bề gì …”

Tôi nghe mắt cay xè. Tôi muốn thét lên cho vỡ tan lồng ngực. Tôi muốn thét lên cho thấu tận trời xanh…

Tôi sinh ra ở một làng quê thuộc tỉnh Phú Yên. Gia đình tôi chỉ có hai anh em. Tôi là anh cả, sau tôi còn một đứa em gái. Ba tôi đi lính, chết trận năm 1968. Năm ấy, mẹ tôi mới hai mươi tuổi. Người không chịu đi bước nữa, ở vậy nuôi anh em tôi đến ngày khôn lớn. Ngày ba mất, tôi được hai tuổi, em gái tôi bốn tháng sau mới chào đời. Tôi không nhớ được chút hình ảnh nào về ba tôi. Trí nhớ non nớt của tôi lúc ấy chưa có chỗ để khắc ghi những kỷ niệm, những mất mát.

Ngày mỗi lớn, lối xóm ai cũng bảo tôi giống ba như hai giọt nước. Mẹ nghe, mặt tươi lên rạng rỡ. Mẹ chỉ vui mỗi lúc ấy. Có đêm chợt thức giấc, tôi thấy mẹ ngồi trầm ngâm nhìn vào tấm ảnh thờ ba tôi, khuôn mặt đầm đìa nước mắt. Mẹ sống bằng kỷ niệm. Cả tuổi xuân và mảnh nhan sắc còn lại của người cũng chỉ dành cho một bóng hình yêu thương đã quá vãng. Tôi thương mẹ, và buồn cho mình. Nào ai hiểu được nỗi buồn của một đứa trẻ mồ côi bố tròn méo ra sao?

Năm lên sáu, có ông thầy tướng số, sau một hồi nhìn tôi, nói với mẹ: “Số thằng này phải lập thân một mình nơi tha phương. Nếu để nó sống ở nhà chỉ bệnh hoạn, yểu mạng!” Tha phương là đâu? Sao lại một mình? Tôi nghe không hiểu. Kể từ hôm ấy, mẹ cứ đêm đêm đứng trước bàn thờ ba tôi khói nhang, khấn vái. Điều ấy, bao giờ cũng gây cho tôi sự huyền bí và nỗi sợ hãi khôn lường.

Ba tháng sau, mẹ gửi tôi sang ở với ông bà nội. Nhà nội tôi chẳng có nhiều người. Ông bà nội tôi đã già. Người cô Cả lên rừng theo cách mạng từ năm mười lăm tuổi, biệt tích. Bác trai kế làm xã trưởng dưới thời Ngô Đình Diệm, bị cách mạng bắt, đem xử bắn. Ba tôi thì đi lính, chết trận. Nhà chỉ còn lại cô Út.

Nhà nội tôi cất theo lối xưa. Mái lợp ngói vảy cá, chẳng biết từ đời nào, rêu mốc. Tường xây bằng gạch, quét lớp vôi trắng bên ngoài. Lớp vôi, theo thời gian đã ngả màu ố vàng, loang lổ. Giữa nhà là bàn thờ gia tiên. Gian bên trái kê chiếc giường đôi, kế bên còn mắc thêm chiếc võng. Gian phải đặt bộ ván, nước gỗ đen bóng. Phòng ngủ của cô Út nằm ở chái trong. Chái kia dùng làm nơi chứa thóc. Nhà bếp được cất riêng ở phía sau. Trước nhà có khoảnh sân nhỏ bằng xi măng. Xung quanh nhà được bao bọc bỡi hàng rào dâm bụt rậm rịt, đó đây điểm vài bông hoa trắng muốt.

Tôi nhớ ngôi nhà của mẹ, mái tôn vách đất, nằm chơ vơ trên bãi đất hoang cuối làng. Trong nhà đồ đạc chẳng có gì ngoài chiếc tủ đứng thô ráp bằng ván ép, trên đặt tấm ảnh thờ ba tôi, bên cạnh còn có bộ lư đồng sứt mẻ, cũ kỹ. Bên hông nhà kê chiếc giường đôi, chỗ ngủ cho cả ba mẹ con. Sát vách còn có cây sào tre mắc ngang, dùng để treo dăm ba bộ quần áo cũ.

Làng tôi có chừng vài chục nóc nhà, nằm ép mình lọt thỏm giữa hai dãy núi. Từ quốc lộ Một, theo con đường sỏi, đi về hướng Đông khoảng ba cây số là đến nơi. Đây là con đường độc đạo. Làng nằm ở vùng hẻo lánh. Các trận đánh giữa hai phe Quốc, Cộng diễn ra ở đây hàng tuần. Cảnh người chết vì bom đạn xảy ra như cơm bữa. Thanh niên trai tráng trong làng, nếu không cầm súng cho phía bên này thì cũng theo về phía bên kia. Trong làng chỉ còn lại ông bà già, đàn bà góa và đám con nít chúng tôi.

Người làng tôi nhìn hao hao, giống nhau đê´n lạ. Dáng người nào cũng rắn rỏi, khắc khổ, khuôn mặt khó đăm đăm. A´nh mắt ai nâ´y cu~ng mệt mỏi, cam chịu, như chất chứa tất cả sự khổ đau va` phiê`n muô?n.

Tối đến, nơi bàn thờ gia tiên nhà nội, khói nhang nghi ngút. Cô Út dắt tôi, sau mỗi lần cắm nhang lên lư hương lại giảng giải chô~ này thờ ai, chô~ kia treo hình ông bà nào. Tôi nghe mù tịt. Những khuôn mặt trong ảnh nhìn tôi xa lạ. Ông tôi ngồi uống trà nơi bộ ván, cất tiếng: “Con là giọt máu nối dõi còn lại duy nhất của nhà này. Khi lớn lên phải biết thờ cúng ông bà tổ tiên, giữ gìn hương hỏa dòng họ. Hiểu không?” Tôi no´i: “Còn cô Út?” Ông bảo: “Con gái ngoại tộc. Không tính!”

Mỗi sáng, cô Út đạp xe đưa tôi đi học. Trường nằm tận trên quốc lộ Một. Ngoài những giờ học khô khan, tôi mặc sức nô đùa cùng lũ bạn. Tôi không phải sợ ánh mắt nghiêm khắc của ông. Tôi cũng khỏi phải nghe bà, cứ chốc chốc lại kêu lên: “Cháu ăn thêm trái chuối này. Phải ăn nhiều để chóng lớn!”

Cả nhà, tôi chỉ thương cô Út. Tôi không bao giờ quên được những buổi trưa hè, cô thường đưa tôi ra chiếc võng mắc dưới hàng dừa bên hiên nhà, vừa đan áo vừa hát ru tôi ngủ. Giọng cô trong và ấm. Mẹ cũng thường hát ru tôi như vậy.

Nhưng cô Út cũng bỏ tôi mà đi. Cô bị trúng đạn lúc hai phía bắn nhau. Máu cô loang đỏ, chảy ướt cả chiếc áo cánh trắng. Cô mất không kịp trối trăn lại điều gì, mắt cứ mở trừng trừng. Ngoài đường, lính vứt súng chạy tán loạn. Cả làng gồng gánh tản cư ra đồng. Đó là vào tháng Tư, năm 1975.

Sau ngày cô Út mất, nhà nội trống trải hẳn. Tối đến, ông ngồi thẩn thờ bên ấm trà nơi bộ ván, cứ một lúc lại đứng lên thắp vài nén nhang nơi bàn thờ. Bà nằm đong đưa, thiêm thiếp trên chiếc võng. Không gian đặc quánh mùi khói nhang, huyền hoặc. Căn nhà trở nên tịch mịch và im ắng lạ thươ`ng. Tiếng võng đưa kẽo kẹt. Tiếng thạch sùng chă?t lưỡi đâu đó trên trần nhà. Tiếng chó sủa văng vẳng ngoài đầu xóm. Tất cả tạo nên một bản hợp âm buồn tẻ, uể oải giữa đêm khuya thanh vắng nơi thôn dã.

Bộ đội về đóng khắp xóm. Đám con nít tập hát râm ran từng đêm ở đầu làng. Mít tinh. Hô khẩu hiệu mỗi chiều. Giọng bắc trọ trẹ vang lên trên loa phát thanh, chữ nghĩa lạ hoắc khiến đám dân quê nửa tò mò, nửa ngơ ngác. Mẹ đưa em gái tôi về ở chung với ông bà từ đó. Để hôm sớm có nhau, bà bảo thế.

Hòa bình rồi! Từ nay không còn phải sợ cảnh bom rơi, đạn lạc. Người bỏ quê đi tha phương, lục tục kéo về. Những mái ngói đỏ au đua nhau mọc lên. Ai không có tiền cũng ráng đi vay, đi mượn để làm lại nhà mới.

Nhưng niềm vui không kéo dài được bao lâu. Đến năm 1978, nhà nước bắt đầu ban hành chính sách mới về nông nghiệp. Bao nhiêu trâu bò, đất đai canh tác đều phải đưa hết vào hợp tác xã. Tất cả đều là của chung. Đảng bảo thế. Ngày làm được tính bằng công điểm, căn cứ vào đó mà chia thóc. Cán bộ, dân quân súng ống kè kè bên mình đi vận động từng nhà. Không người nào dám hé môi phản đối. Cả làng, ai nấy nhìn nhau ngỡ ngàng. Mấy mẫu ruộng nhà nội cũng không ngoại lệ. Ông ngã bệnh từ đó. Cả xóm không tìm đâu ra được thầy thuốc. Bà cứ nấu mãi những bài thuốc nam bằng lá cây hái ở vườn cho ông uống. Bệnh tưởng không có gì, nhưng chỉ độ mười hôm thì ông mất. Lúc lâm chung, ông cứ nắm chặt tay tôi như muốn dặn điều gì nhưng lưỡi ríu lại, không nói được. Bà suy sụp hẳn, người gầy rộc, lại không chịu ăn uống. Ba tháng sau đó, bà cũng theo ông mà đi.

Tôi lớn dần lên trong căn nhà khói hương nghi ngút của nội, lớn lên bằng những bữa cơm chắt chiu, khó nhọc của mẹ và những giấc ngủ đầy mộng mị, ám ảnh về bóng dáng của người đã chết. Mười mấy tuổi đầu, tôi tập làm quen với công việc đồng áng, cũng thức khuya dậy sớm như bao người nông dân quê khác. Công việc nhà nông lúc nào cũng bận bịu. Hết cày bừa, đến gieo lúa, rồi làm cỏ, bón phân. Lúa chín thì gặt về. Xong việc dưới ruộng thì đến việc trên rẫy. Lại trồng sắn, trồng mía, tỉa bắp.

Cứ như thế, mùa nào việc nấy. Quần quật suốt năm nhưng vẫn không đủ ăn, lúc nào cũng thiếu trước hụt sau. Cái đói như bóng ma chờn vờn khắp ngõ. Mẹ khuyên: “Con là trai, phải ráng học!” Ngày tôi tốt nghiệp cấp ba xong, gửi đơn thi đại học chẳng trường nào nhận. Lý lịch gia đình tôi đầy tì vết. Trong phần xác nhận của chính quyền địa phương, ghi: “Thành phần gia đình có liên quan đến chế độ Mỹ-Thiệu” Mẹ bảo: “Hay là con cưới vợ?” Tôi nghe xong, lắc đầu. Thật ra, tôi cũng có thương một cô gái, nhà ở đầu xóm. Bố mẹ cô ấy đều là cán bộ ở xã. Họ chê tôi thuộc thành phần gia đình Ngụy. Chuyện không thành, cô ấy đi lấy chồng, một người đàn ông đã luống tuổi, nghe nói làm chức gì lớn lắm trên huyện. Mối tình này làm tôi buồn khá lâu.

Em gái tôi nghỉ học khi hết lớp chín. Mẹ nói “Con gái học nhiều làm gì!” Chuyện này khiê´n em tôi khóc mãi. Nó rất siêng năng, lại có sức vóc. Từ việc trong nhà đến việc đồng áng đều do một tay nó quán xuyến, lo lắng. Mẹ nói với tôi: “Chẳng bù với mày, lười chảy thây!” Em tôi đi lấy chồng từ năm mười bảy tuổi. Chồng nó là người cùng làng, mồ côi cả cha lẫn mẹ. Cưới bắt rể. Nhà lại thêm người làm, cũng thêm miệng ăn.

Tôi thường trốn việc, ra nằm trên vựa rơm sau hè đọc truyện. Ngày ấy tôi mê tiểu thuyết cách mạng. Mấy quyển “Chiến tranh và hòa bình” của Lev Tolstoy, “Thép đã tôi thế đấy” của Nikolai Ostrovsky, tôi đọc đi đọc lại đến nhàu nát. Tôi dấu mẹ để đọc. Trong nhà, ngoài mấy quyển Kinh Phật của ông để lại, mọi thứ sách vở khác đối với mẹ chỉ là thứ ấm ớ, không ra gì. Mẹ luôn nghĩ, chữ nghĩa trong mớ giấy lộn thời nay sẽ làm con trai bà hư hỏng. Mẹ muốn tôi bớt đọc sách để làm ruộng. Còn tôi thì lại luôn tìm cớ để lẫn tránh. Cuối cùng mẹ cũng đành chịu thua cái tật đại lãng của thằng con cầu tự. Mẹ đành để mặc tôi muốn làm gì thì làm. Thật ra, mẹ bận bịu luôn tay luôn chân, không lúc nào rảnh. Khi hết việc đồng áng, bà phải lo chăm sóc mấy con heo con gà, cho chúng ăn uống, dọn chuồng, rồi thì vun xới, tưới nước mấy luống rau sau vườn.…

Khi không còn gì để đọc, tôi lại đi lang thang trên cánh đồng hoặc nằm dài bên bờ cỏ, nhìn trời và mơ mộng. Tôi thích ngắm những đám mây với đủ thứ hình thù trên bầu trời cao rô?ng. Tôi ao ước được tự do, thung dung như mây, bay khắp nơi không vướng bận. Tôi thường nằm mơ thấy mình thành chim lượn trên trời. Tôi không biết thế giới ngoài kia có những gì. Cả tuổi thơ của tôi cũng chỉ quanh quẩn trong làng. Tôi chưa đi đâu xa hơn ngoài những rặng núi và cánh đồng quê mình. Thế giới trong ký ức tuổi thơ của tôi ngày ấy chỉ gói gọn trong một khung trời nhỏ hẹp.

Không ai hiểu được tôi. Tôi cô đơn với ngay cả mơ ước của chính mình. Cuộc sống tẻ nhạt ở quê càng lúc càng khiến tôi cảm thấy tù túng, bực bội. Ý tưởng muốn thoát ly trong tôi cứ không ngừng thôi thúc và lớn dần.

Vào một đêm, tôi bỏ nhà theo người quen, bước lên chuyến ghe đi vượt biên. Đó là năm 1986. Năm ấy tôi vừa tròn hai mươi tuổi.

Chicago, 2015

Nguyễn Văn

Ý kiến bạn đọc
09/05/201518:09:35
Khách
Xin viết tiếp. Tôi rất thích văn phong và câu chuyện của Nguyễn Vản nhưng tác giả chấm dứt bất ngờ làm người đọc cảm thấy tiếc nuối làm sao!
Mimosa Phương Vinh
08/05/201518:36:15
Khách
Câu chuyện ko có phần kết chỉ nói về thời cuộc sau 75
Của gia đình và không giup được gì cho mẹ mà không viết về thành qua của tac giả và báo hiếu cho người mẹ sau khi vượt biên.
==============
Ba ý kiến tiêu cực từ cùng 1 IP với ba tên khác nhau trong vòng thời gian ngắn? nếu là 1 người nên dùng 1 tên là đủ. Lần sau chúng tôi buộc phải xoá bỏ vì cảm thấy là spam.
VB Admin
08/05/201518:14:19
Khách
Bài viết ko nói lên nhân vật chính là sự hy sinh của người mẹ và thành quả của người con .Vượt bien luc 20 tuổi ko có gì dang nói có nhiều em di luc 12 tuổi bo vo nhưng da thanh tài nơi xu người.
==============
Ba ý kiến tiêu cực từ cùng 1 IP với ba tên khác nhau trong vòng thời gian ngắn? nếu là 1 người nên dùng 1 tên là đủ. Lần sau chúng tôi buộc phải xoá bỏ vì cảm thấy là spam.
VB Admin
08/05/201517:05:16
Khách
Viết hay nhưng chưa có phần kết cụt ngủn ko giống ai.
==============
Ba ý kiến tiêu cực từ cùng 1 IP với ba tên khác nhau trong vòng thời gian ngắn? nếu là 1 người nên dùng 1 tên là đủ. Lần sau chúng tôi buộc phải xoá bỏ vì cảm thấy là spam.
VB Admin
08/05/201516:33:48
Khách
Cám ơn anh đã chia xẻ những góc hẻm của đời mình trong dòng lốc thế gian.
08/05/201515:22:25
Khách
Cảm ơn Nguyễn Văn, đọc truyện của em tôi thấy một phần đời tôi trong đó, khổ ải truân chuyên, tương lai mù mịt. Mẹ là một quả phụ còn quá trẻ và anh chị em bơ vơ lạc lõng.

Vậy mà một thoáng bay đi, tóc bạc hết rồi, bây giờ nhìn lại, không hiểu sao mình còn sống sót. Ôm con cháu trong tay, chỉ muốn dặn dò, không bao giờ.... không bao giờ nhưng tủi nhục khổ đau tái diễn trong gia đình mình.

Nhưng buồn thay, trên quê hương mình, những chuyện tương tự nào đã chấm dứt.
08/05/201508:54:48
Khách
Bài viết hay,nhưng có lẻ cần phần tiếp theo để đáp ứng sự lôi cuốn về tương lai của nhân vật chính và người mẹ!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
04/12/201910:57:00(Xem: 1654)
Tác giả là cư dân Minnesota, đã nhận giải vinh danh tác giả Viết Về Nước Mỹ 2008. Với những bài viết thuộc nhiều thể loại đề tài, cô là một tác giả rất được bạn đọc yêu mến. Đây là bài mới nhất của cô.
02/12/201913:25:00(Xem: 2645)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975. Vượt biển và định cư tại Mỹ năm 1980, làm thư ký văn phòng chính ngạch tại City of San Jose từ 1988-2006. Về hưu vào tuổi 55, hiện ở nhà chăm nom các cháu nội ngoại. Tác giả nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm 2018. Sau đây, thêm một bài viết mới của bà.
29/11/201900:00:00(Xem: 3114)
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
26/11/201900:00:00(Xem: 4843)
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
25/11/201900:00:00(Xem: 2657)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
23/11/201900:00:00(Xem: 2658)
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
22/11/201900:00:00(Xem: 1506)
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
21/11/201900:00:00(Xem: 2039)
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
20/11/201900:00:00(Xem: 3459)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
19/11/201900:00:00(Xem: 3011)
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
31/12/201500:00:00(Xem: 9740)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo.
30/12/201500:00:00(Xem: 10730)
Tác giả từng nhận giải Vinh Danh Tác Giả Viết Về Nước Mỹ 2013. Cô định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. đầu thập niên 90, cư dân Berryhill, Tennessee, làm việc trong Artist room của một công ty Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201500:00:00(Xem: 17449)
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC của Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại tiểu bang South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College.
26/12/201500:00:00(Xem: 10815)
Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2014. Định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng,
25/12/201500:00:00(Xem: 11494)
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa, ông kể,
24/12/201500:00:00(Xem: 42550)
Tác giả vượt biên: Rạch Giá đến Mã Lai, Pháp 1979, Mỹ 1987. Tốt Nghiệp Electrical Engineering 1990 tại University of Illinois at Urbana, Champaign, Illinois
22/12/201500:00:00(Xem: 10332)
Trước Tháng Tư 1975, tại Saigon, tác giả từng cộng tác với tuần báo Tuổi Ngọc và là một trong những cây bút học trò được bạn đọc yêu mến.
21/12/201500:00:00(Xem: 13215)
Tác giả là một nhà giáo, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991, hiện là cư dân Westminster, California. Viết Về Nước Mỹ 2014, với 14 bài, trong đó có bài “Chú Lính Mỹ,” Phùng Annie Kim đã nhận giải danh dự.
20/12/201500:00:00(Xem: 6650)
Tác giả từng nhận giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA ngành giáo dục năm 2000
20/12/201500:00:00(Xem: 7730)
Tác giả từng nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm 2010. Ông là một Linh mục Dòng Truyền giáo Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago. Nhiệm sở hiện ở Alice Springs, Northern Territory,
19/12/201500:00:00(Xem: 9539)
Tác giả là một Kỹ sư Dầu Khí làm việc cho một Công ty Liên Doanh tại Việt Nam, đã tham gia khóa tu nghiệp một năm tại Chicago (2014, 2015). Là con của một sĩ quan Võ Bị Đà Lạt,
18/12/201500:00:00(Xem: 8846)
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Ông là một y sĩ thuộc hội Ái Hữu Y Khoa Huế Hải Ngoại. Tốt nghiệp Y Khoa Huế năm 1973, thời chiến tranh,
17/12/201500:00:00(Xem: 9254)
Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Từ nhiều năm qua, ông là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ có sức viết mạnh mẽ
16/12/201500:00:00(Xem: 10810)
Tác giả sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O1. vào năm 1990, hiện đã về hưu và an cư tại Westminster.
15/12/201500:00:00(Xem: 6816)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam,
16/05/200800:00:00(Xem: 260332)
Tôi được sanh ra ở đất Mỹ này khi Mẹ tôi vừa hai mươi bốn tuổi. Mẹ tôi vừa xong đại học và có việc làm vững chắc.
21/02/200800:00:00(Xem: 320087)
Tác giả Nguyễn Thi, cư dân San Jose, là một Facilitator cho những buổi học thảo nói về Hệ Thống Học Đường tại California
31/12/200700:00:00(Xem: 345527)
Với 11 bài viết trong năm, trong đó có tới 4 bài vào "top ten" về số lượng người đọc nhiều nhất trên Vietbao Online, Quân Nguyễn là tác giả đã nhận giải
30/12/200700:00:00(Xem: 370550)
Xóm nhỏ của Em hồi ở Việt Nam chỉ mỗi độc nhất một ông bác sĩ Ngôn. Nam phụ lão ấu trong vùng ít nhiều gì cũng phải đặt chân đến phòng mạch của ông một lần
28/12/200700:00:00(Xem: 320790)
Tác giả 37 tuổi, cư dân Midway City, CA, công việc: Civil Engineer, đã góp nhiều bài viết về nước Mỹ đặc biệt, trong số này có "Rằng Xưa Có Gã Làm Nail,"
28/12/200700:00:00(Xem: 392410)
Bồ Tùng Ma tên thật là Nguyễn Tân, tuổi 60, cựu sĩ quan hải quân, định cư tại thành phố Glendale, là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ
27/12/200700:00:00(Xem: 244088)
Ông hiện là cư dân Westminster, vùng Little Saigon, đã góp một số bài viết về nước Mỹ đặc biệt. Sau đây là bài viết thứ năm  của ông, với nhiều nỗi cay đắng.
27/12/200700:00:00(Xem: 388371)
Tác giả sinh năm 1972. Rời Việt Nam năm 10 tuổi. Định cư tại Mỹ. Tốt nghiệp Management Information System. Hiện là cư dân Florida
23/12/200700:00:00(Xem: 893768)
Địa chỉ nhà tôi có chữ CT (Court) sau tên đường, tức là trong vòng lẩn quẩn của mươi căn nhà, tạo thành một vòng tròn đồng tâm là cái công viên nhỏ nhỏ
22/12/200700:00:00(Xem: 875535)
Tác giả là một nhà báo, phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine ở Dallas, đã góp nhiều bài đặc biệt và nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2007
27/12/200300:00:00(Xem: 341729)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 340848)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 251288)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 205398)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 261499)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 276628)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 236467)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 286592)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 242593)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 244473)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Khoảng đầu tháng 12/2019, Mỹ cùng 14 nước Mỹ Latinh ra lệnh cấm đi lại với 29 người Venezuela, bao gồm Tổng thống Nicolas Maduro và các đồng minh của ông.
Theo trang Business Insider, một vụ kiện được đệ đơn tại tòa án California (Mỹ) với cáo buộc công ty TikTok đánh cắp dữ liệu người dùng và gửi đến các máy chủ tại Trung Quốc.
Putin cho biết Nga nhiều lần bày tỏ sự sẵn sàng cùng NATO chống "các mối đe dọa thực sự" khi liên minh đang tổ chức hội nghị thượng đỉnh.
Khoảng đầu tháng 12/2019, Ủy ban Tình báo Hạ viện Mỹ công bố báo cáo điều tra luận tội Trump, cho rằng ông đã vì lợi ích cá nhân mà gây hại an ninh quốc gia.
FBI xem bất kỳ ứng dụng di động nào được phát triển ở Nga, bao gồm FaceApp, là "mối đe dọa phản gián tiềm tàng".
ông Donald Trump cho biết hội nghị thượng đỉnh G7 năm 2020 sẽ được tổ chức tại Trại David, nơi nghỉ dưỡng của các tổng thống Mỹ và khách mời.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========