Con Quạ Đen Trên Nóc Nhà Xác

19/10/201400:00:00(Xem: 8966)
Tác giả: Philato
Bài số 4364-14-29764vb8101914

Với bài viết "Sàigòn lớn nhỏ đều nhớ anh", hướng về các thương binh VNCH trong cuộc chiến, tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Ông tên thật Tô Văn Cấp, sinh năm 1941, là một cựu sĩ quan VNCH, - 13 năm lính chiến, từ 1962 tới 75-, với 5 chiến thương bội tinh. Sau đây là bài viết mới nhất của tác giả.

* * *

Những giống chim sống quanh chúng ta có hai loại đối nghịch nhau, con chim bồ câu hiền lành dễ thương bao nhiêu thì con quạ đen độc ác dễ ghét bấy nhiêu.

Cái cảnh con quạ đen đậu trên nóc nhà ám ảnh tôi mãi cho tới 70 năm sau. Khi thấy con quạ đen đứng trên nóc nhà kêu "quác-quác" thì mẹ tôi liền cầm cái chổi quơ quơ lên không, miệng la đuổi nó bay đi. Vừa khi đó thì chuông nhà thờ vang lên từng tiếng chậm rãi "boong... boong", đó là tiếng chuông báo tử cho mọi người biết là trong giáo xứ, trong làng vừa có người trút hơi thở cuối cùng. Khi nghe tiếng chuông thì mọi người làm dấu thánh giá, đọc 3 kinh kính mừng cầu xin cho linh hồn người quá cố được về nước Chúa.

Tiếng chuông còn đang boong-boong thì cậu tôi từ cổng chạy vào thở dốc nói với mẹ tôi:

- Chị xuống ngay đi, thầy vừa mất rồi.

Mẹ tôi quăng cây chổi xuống rồi lật đật chạy đi, quên cả thằng con đang sợ run lên khi biết con quạ đen mang chết chóc đến, mà người chết là ông ngoại kính yêu của nó. Từ đó mỗi khi thấy tiếng quạ kêu là tôi sợ. Không phải riêng tôi mà mọi người làng quê tôi Kiến An, Hải Phòng đều rất ghét, rất sợ quạ. Quạ là thần chết, quạ là kẻ trộm kẻ cướp, gian manh, nó đậu trên cành tre nhưng nhòm vào chuồng gà, quẹt cái mỏ nhọn qua lại rồi sà xuống quặp gà con bay đi. Dân gian có câu: "mắt cứ láo liên như quạ dòm chuồng gà".

Đó là chuyện quạ ngày xưa, nay ở hải ngoại thì có một dạng quạ khác. Tôi đọc được bài viết với tựa đề: "Những con quạ đen trên nóc nhà xác" trên tờ xyz mấy năm về trước, nay lại thấy "nghĩa cử" tương tự xuất hiện. Những quạ đen này không ngăn chặn kịp thời thì chúng sẽ gieo rắc đó đây những mầm mống làm mất đi nét đẹp của ngừơi Việt Nam

Nội dung chuyện con quạ đen tôi đọc được là thế này:

Trong đám tang của ông X tại nghĩa trang Lawn Forest CA, trước khi di quan thì có màn viếng linh cữu lần cuối và thân bằng quyến thuộc, bạn bè... ai muốn trình bày tâm sự gì với người quá cố thì lên phát biểu cảm tưởng.

Đối với người Mỹ thì đây là lúc kể những kỷ niệm vui buồn với người quá cố. Lần đầu tiên dự một đám tang một "đồng nghiệp" người Mỹ, tôi vô cùng ngạc nhiên khi bạn bè họ kể chuyện gì đó khiến mọi người cười nghiêng ngả, kể cả tang gia. Tôi tưởng anh chàng kể chuyện này mát dây, nhưng rồi những người khác lên, những tràng cười tiếp nối, không cần xin một tràng pháo tay mà không khí tang gia vui cứ như tết.

Văn hóa Việt Nam thì khác, thuở còn ở VN trước 1975, đám tang nào không có tiếng khóc thì là bất hiếu (nếu người quá cố là ông bà cha mẹ), thiếu con cháu khóc thì phải đi thuê người khóc hộ nên mới có cái nghề "khóc mướn". Các nhân viên khóc mướn càng da-diết bao nhiêu thì "típ" càng cao. Đêm khuya thanh vắng mà nghe họ khóc mướn, nghe tiếng trống bong-bong đi kèm theo tiếng kèn ò-í-e theo điệu "lâm khốc" thì buồn không thể tả được, vì thế mới có câu "buồn như nhà có đám ma". Toán khóc mứơn luân phiên khóc, toán nào rên xong thì ra ngồi ngoài "chén ông chén tôi" cười như hội chợ. Con cháu nào muốn khóc thì lại đưa tiền thuê thêm nhờ họ khóc cho một bài. Sau này tân tiến hơn, khi có cát-sét thì bài khóc đã được thâu âm trước, đưa cho họ $ là trống kèn nổi lên, rồi họ đẩy cái nút về "on" là không khí thảm sầu nổi lên ngay:

- "Ối ông ơi! Ông chết thì thiệt thân ông / Bà tôi sắp sửa lấy chồng nay mai"

- "Ối bà ôi! Bà chết thì thiệt thân bà, ông tôi sắp sửa dọn nhà rước dâu".

Ngày nay ở hải ngoại thì khác rồi, trong các đám tang, tuy không còn tiếng khóc gào thét hay thương vay khóc mướn nữa nhưng vẫn còn và mãi mãi vẫn còn những giọt nước mắt, không khí trang nghiêm, y phục chỉnh tề màu đen khăn tang trắng cho tang gia và bạn bè, nếu có y phục khác thì không hoa lá cành, sặc sỡ màu mè. Đó là phong tục Việt Nam, không có hay chưa có tiếng cười trong lúc phân ưu hay phát biểu cảm tưởng, không có ban kèn "mu-zíc" hay con gái nhẩy đít-cô như ở XHCN hiện nay.

Dẫu cho người quá cố hưởng đại thọ 90, 100 tuổi thì vẫn cần trang nghiêm, cần những lời phân ưu, chia buồn. Dẫu cho người quá cố đi theo luật thiên nhiên "sinh lão bệnh tử", đã sống đời thực vật năm này qua năm khác thì vẫn cần bầu không khí ảm đạm và đau buồn.

Bà chị ruột tôi 88 tuổi, ở Việt Nam, bị sống đời thực vật 2 năm tại nhà, làm gì có điều kiện ở nursing-home như ở Mỹ, khiến bà khổ thân xác và con cháu vất vả lao đao, nhưng khi bà ra đi, tôi gọi tele về "chúc mừng" bà chị đã trả dứt nợ trần gian, gửi tí... về giúp các cháu lo hậu sự cho chị thì bị các cháu hỏi lại: "Thế cậu không buồn khi mẹ cháu mất à?"

Trở lại buổi tang lễ của ông X ở trên, có một người cháu, trong quá khứ đã từng được người quá cố nuôi dưỡng, cho tiền vượt biển, tới Mỹ ông giúp đỡ học thành bác sĩ. Suốt trong thời gian người cậu đau yếu thì ngừơi cháu này vì bận ở phòng mạch, ở tiều bang Florida nên không về thăm ông và khám bệnh cho ông được! Vì thế khi nghe tin ông qua đời, cháu này đến viếng linh cữu lần cuối, trước khi kể lể với ngừơi chết về công ơn nuôi dưỡng cho cậu thành tài thì cậu tự giớí thiệu với "quan viên hai họ" rằng thì là:

_ "Tôi là bác sĩ Trần đến đây để viếng cậu X...lần cuối và xin phép tang gia cho tôi được tâm tình với người quá cố..."

Không khí trong phòng tang lễ đang trang nghiêm, bỗng dưng hình như ngoài hiên có nhiều tiếng xầm-xì của ai đó.

Tưởng chuyện mựơn xác người chết để quảng cáo cho mình chỉ xẩy ra một lần, nhưng không thể ngờ nó lại xảy ra lần thứ hai! Có lần thứ hai mà không "khen" thì thế nào cũng sẽ có quá tam ba, bốn, năm, sáu, bẩy, tám, chín bận nữa, sẽ làm khổ thân cho người nằm trong áo quan và tội cho những người đến tham dự tang lễ vì sẽ bị ngứa tai.

Cũng ở nhà quàng ấy, lần này người ra đi là cụ bà Tiên, hưởng đại thọ 90, đông con nhiều cháu, tất cả thành công và thành danh, hạnh phúc. Cụ bà đang mỉm cười trên Niết Bàn thì bị người em "thoọc lét". Cậu em không còn trẻ người non dạ, mà cũng chưa già đến độ lẩm cẩm mà sao phát ngôn hấp thế. Chàng lên cầm cái mi-cờ-rô gõ cọc-cọc nói vài câu tiếng Mỹ với người Hoa Kỳ gốc Việt rồi sau là nói với bà chị đang mặc áo quan:

_ Thưa chị, con em là bác sĩ, dạy tại đại học X đã khuyên em nhiều lần là nên về thăm chị, nhưng em chưa đi được thì chị ra đi trước...hu hu...

Tôi không nghe, không muốn nghe bất cứ điều gì mà chàng Hấp này nói thêm nữa vì bỗng dưng tôi chóng mặt. Cháu là BS không về tiễn chân người bác ruột, nhưng đã được bố quảng cáo tước vị và nghề nghiệp trước linh cữu của người chị ruột! Dù con ông là bác sĩ thật sự mà vỗ ngực xưng nghề không đúng chỗ thì thật là tội nghiệp cho cái danh Bác sĩ!

Ông anh cột chèo của anh rể tôi có người con thuộc dòng cậu cả con bà hai, cháu đỗ tú tài xong ghi danh học "bai-ồ-lố-gì" nên mỗi khi đi đâu, bà con họ hàng hỏi: "cháu học ngành gì" thì ông bố vội trả lời thay cho con: "cháu nó học bác sĩ". Khi bố ông "hai năm mươi", cháu nội vừa học xong 4 năm, đang nạp đơn xin học ngành y thì ông bố vẫn viết vào tờ cáo phó, phong cho con là Bác sĩ, còn những đứa con khác, dù đã tốt nghiệp đại học, có nghề nghiệp vững chắc vẫn bị bố coi như "thất nghiệp", chỉ có thằng con học y là được ông ghi trong cáo phó là BS mà thôi!

Mựơn đám tang để khoe chức tước, nghề nghiệp v.v..là điều kỳ-kỳ nếu không muốn nói là vô duyên.

Bác sĩ là một nghề cao quý, được trọng vọng, được nâng lên hàng mẹ hiền, là thần cứu mạng, vì thế, đại đa số, từ xưa tới nay, mỗi gia đình Việt Nam đều mong ước có một người theo ngành Y, mình không thực hiện được thì truyền giấc mộng lớn đó cho con cháu.

Tôi xin kể quý vị nghe chuyện xóm nghèo nhà lá của chúng tôi ở hẻm 132 đường Tô Hiến Thành, Hòa Hưng, Saigòn. Xóm có hai anh vất vả trên đường học vấn, không thực hiện được giấc mộng vàng nên đem tên nghề nghiệp mình hằng mơ ước mà đặt tên cho các con, hy vọng sau này các con sẽ biến giấc mơ của các anh thành sự thật.

Anh Min.. có 2 con, một cháu tên là Trung, cháu kia là Úy, cháu Úy tốt nghiệp quân trường nọ mang cấp bậc chuẩn úy và tình nguyện về TQLC. Anh Min mừng lắm, bản tính thật thà, anh nhờ tôi săn sóc sao cho cháu Úy mau lên trung úy, tôi gật đầu bừa cho anh an tâm chứ giải thích dài dòng làm chi cho anh nóng ruột, vì chắc chắn giấc mộng của anh đang thành sự thật, từ chuẩn úy lên trung úy cần một thời gian và nhiều trận mạc.

Chẳng bao lâu sau, cháu Úy bất ngờ được thăng cấp lớn, cháu được từ Trung Tá Tiểu Đoàn Trưởng đến tất cả sĩ quan và quân nhân các cấp trong tiểu đoàn đều phải đứng nghiêm chào cháu. Tôi báo tin cho anh rằng cháu Úy tuy chưa lên trung úy nhưng đã được mọi người chào kính, anh mừng lắm nhưng khi tôi giải thích vì cháu được mặc "áo quan" khiến anh té xỉu.

Còn anh Thang có hai cháu tên là Bác, và Sĩ nên bà con trong xóm thường nửa đùa, nửa thật gọi anh là "bác sĩ", anh mỉm cười thoải mái khi biết chúng tôi nói nửa đùa, nhưng "nửa thật" thì bà con trong xóm nể anh, quý trọng anh thật sự như là một bác sĩ chân chính tận tâm, dù anh chỉ là y công ở bệnh viện Nhi Đồng Saigòn.

Hồi xưa ở VN, ai đã từng mang con bị bệnh tới nhà thương thí thì mới thấy bác sĩ là tối quan trọng như thế nào. Hạnh phúc thay, xóm nhà lá chúng tôi có ngừơi nhà là anh Thang, anh không là BS nhưng là bố Bác, Sĩ. (bố của 2 cháu Bác và Sĩ). Bất kể sáng, trưa, chiều, tối, đêm khuya, hễ có trẻ em nào trong xóm cần cấp cứu đi bệnh viện ngay thì đến gõ cửa nhà bố Bác, Sĩ và anh Thang sẽ chở cháu ngay vào bệnh viện, thẳng tới phòng cấp cứu. Trường hợp anh Thang đang làm việc ở bệnh viện thì đem con tới cửa bệnh viện, gọi "bác sĩ" Thang ra đón là ổn ngay, nhanh hơn xe cấp cứu.

Nhất thân nhì thế là thế, trong phạm vi bệnh viện, một y công đã có thế như thế, thế thì y tá phải có thế hơn và bác sĩ là thế tột đỉnh, vì bác sĩ ban sự sống cho bệnh nhân, nói nôm na là bác sĩ đẻ bệnh nhân lần thứ hai. Cá nhân tôi đã được bác sĩ đẻ lần thứ năm, 5 chiến thương là năm lần được các bác sĩ quân y cứu sống. Cám ơn các ông thầy Nguyễn Văn Thế, Trần Mạnh Tường, Trương Minh Cường, Trần Công Hiệp, Nguyễn Văn Dõng, Phạm Vũ Bằng v.v..

Tuy bác sĩ cao quý là thế, được kính trọng là thế nhưng chính các bác sĩ "chân chính" thì lại khiêm nhường, luôn xưng danh đúng nơi đúng chỗ, bác sĩ chỉ có ở bệnh viện, chỉ có bác sĩ "chân phụ" mới vỗ ngực xưng nghề nghiệp ở nhà xác.

Một lần ngồi tiệm cafe, tôi gọi anh... là bác sĩ, anh nửa đùa nửa thật:

- Muốn hỏi về bệnh hay xin Vaira mà gọi "moi" là bác sĩ? Ở đây là tiệm cafe chỉ có bạn.

Chắc anh đã bị khám bệnh bất đắc dĩ bởi các người thích đi "khám BS" ở tiệm ăn, ở tiệc cưới, ở bất cứ đâu mà có dịp ngồi gần, anh khổ tâm mà không biết né tránh cách nào nên mựợn dịp tình bạn bè anh sửa lưng tôi. Từ đó tôi chừa cái tật hễ trông thấy anh là khai bệnh, tôi gọi anh là nhạc sĩ khi anh thổi kèn, là võ sĩ khi anh làm con chim hoàng hạc.

Hãy trả cái danh xưng bác sĩ về đúng nhiệm vụ cao quý của nó, bác sĩ chỉ có ở phòng mạch, ở bệnh viện, cứu sống con người. Đừng vỗ ngực xưng là bs ở những tờ cáo phó, phân ưu, ở nhà xác, những nơi đó bs chẳng ích gì khi con tim đã ngừng đập.

Philato

Ý kiến bạn đọc
22/10/201400:08:44
Khách
Nêu hay đăng chức vụ cũng là một niềm kêu hảnh cho sự cần cù, thông minh. Ở mỹ phải tự học mới được chức, có gì mà phải dấu che. Dược sỉ cũng có thể gọi là doctor (bác sỉ) bởi họ có bằng doctor of pharmacy, bác sỉ dược. Còn bác sỉ trị bệnh thì là doctor of medicine, bác sỉ thuốc. Chỉ tại tiếng việt mình cầu kỳ khó dịch cho đúng nghiat.
21/10/201417:29:31
Khách
Có lần tôi đọc môt phân ưu, liệt kê cha mẹ (ông bà Tướng xxx )là một cựu tướng, các con toàn là bác sĩ , dược sĩ, nha sĩ. Bỏ vài chục ra đang cái phân ưu, chẳng phải thưc lòng chia buồn mà chỉ là " dịp may " khoe các bằng cấp dễ nể của các con .
Chán quá !
21/10/201413:42:29
Khách
Đổng ý với Toi Ke. Tac gia thật vô duyên
21/10/201401:40:06
Khách
Ở mỹ này thiên hạ sính cái danh bác sĩ nên từ chàng nha sĩ, đến cô duọc sĩ, ai cũng vỗ ngực xưng tên tôi là bác sĩ nha khoa, hay BS duoc khoa.Thậm chí có cô chàng nọ, chỉ là duọc sĩ nhưng lúc nào cũng tự xưng mình là Bác sĩ cả. Dân mình trọng vọng cái bằng BS quá nên nó đuọc giá quá chứ ở âu châu thì nghề ấy chỉ làm luơng cao hon kỹ sư vài chuc nghìn thôi. Chứ o đuọc bảo hiểm trả nhiều như bên đây để rôi mot so ông bà BS nghênh ngang phách lối với nguòi đồng huơng đồng khói!
19/10/201423:54:20
Khách
Anh Cấp, cám ơn anh về bài viết nầy, em là người chứng kiến và rất khó chịu, mà thôi đó là việc thường ngày, không có mà còn khoe, thì huống gì có mà lại không khoe, thì uổng, lâu lâu có 1 dịp mà. Cám ơn anh.
19/10/201420:23:33
Khách
Nói trúng phóc. Ở Mỹ lại còn có mode xưng mình là "Bác Sĩ "khi nói chuyện với người khác. LOL.
Dân VN vốn thích phô trương tiền bạc, địa vị, nên cứ đua bằng cấp ra khoe không biết ngượng. Bill Gates có khoe bằng cấp gi đâu, mà sao cả thế giới ai cũng bái phục. Bác sĩ ở Mỹ có giá vì được trả lương cao, trong khi Ấu Cháu bác sĩ chỉ là 1 nghề như những nghề khác. Cam on tac gia.
19/10/201419:50:46
Khách
Bài viết hay.
19/10/201417:18:34
Khách
Tôi đi Wal mart lúc nào cũng thấy bầy quạ, lái xe đi đường cũng thấy bầy quạ đen hihi chỗ làm cũng thấy quạ đen.
19/10/201417:01:10
Khách
"Tôi báo tin cho anh rằng cháu Úy tuy chưa lên trung úy nhưng đã được mọi người chào kính, anh mừng lắm nhưng khi tôi giải thích vì cháu được mặc "áo quan" khiến anh té xỉu."

Viết đoạn này cho thấy tác giả mải mê chỉ trích những hành động vô duyên ở đám tang rồi mình cũng lọt vô cái ngõ tối cụt giống hao hao như cái mình đanh chỉ trích. Dù cho ông bố có suy nghĩ kịch cởm như thế nào thì người có con bị chết cần được chia buồn, cảm thông chớ không cần phải nêu lên như một thí dụ để diển tả về một ý kiến chỉ trích .... Không có sự cảm thông bới sự mất mát to lớn mất con của người khác thì máu lạnh quá.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 809,131,023
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.