911 Và Sự Thật

02/02/201100:00:00(Xem: 273074)
911 Và Sự Thật

Tác giả: Nguyễn Trung Tây
Bài số 3109-28409 vb40211
(Trích báo xuân Việt Báo 2011)

Năm 2011 đánh dấu 10 năm ngày nước Mỹ bị khủng bố tấn công. Báo Xuân Việt Báo Tết Tân Mão có loạt bài đặc biệt “10 Năm 911.” Sau đây là bài của Linh mục nhà văn Nguyễn Trung Tây, giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2010. Tác giả là một Linh mục dòng Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago, đang ở Alice Springs, Northern Territory, lo cho thổ dân vùng sa mạc đất đỏ Úc Châu. Với nhiều bài viết giá trị, ông là tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm thứ mười, 2010.

*

Con số 911 đã có lần cứu tôi trên xa lộ 280 tiểu bang Cali. Sáng sớm tinh mơ hôm đó, tuyết phủ trắng xóa núi non vùng thung lũng, nhưng mê tiền, tôi hăm hở con thiêu thân làm thêm ngày thứ Bẩy.
5 giờ sáng nhọ nhem mặt người, tôi đã có mặt trên xa lộ 280 lái về hướng Milpitas. Xe đang lăn bánh bon bon, tự nhiên máy xe khục khặc, sau cùng tắt tiếng... Máy chết, xe dừng bên bờ, nằm yên như khúc gỗ. Trời lạnh căm. Muốn bật máy sưởi, nhưng không có điện. Thời đó điện thoại di động hiếm lắm. Tôi đành ngồi chờ tấm lòng từ tâm. Nhưng đợi mãi, đợi mãi... Tôi được cứu bởi có xe chạy ngang qua, tuy không dừng lại, nhưng cô gái bấm số 911 gọi cấp cứu. Con số 911, tôi tin rằng, đã từng và sẽ còn cứu hằng triệu sinh mạng dưới bầu trời nước Mỹ.
Nhưng ngày 11 tháng 9 năm 2001, tiếng Anh gọi September Eleventh, viết bằng số người ta ghi xuống: 9/11. Cũng vẫn ba con số 911, nhưng 911 của ngày hôm đó hóa ra con số bất hạnh, không cứu được ai; rất tiếc lại còn bôi xóa hơn hai ngàn sinh mạng. 9/11 giờ đã biến thành con số lịch sử, một con mốc, mỗi khi nhớ lại, nhiều người trên nước Mỹ vẫn còn rùng mình, sợ!
Khi lửa 9/11 bừng bừng cháy đỏ bầu trời phố cảng New York, tôi đang làm việc tại trường đại học phố Epworth, tiểu bang Iowa. Viện trưởng trường đại học đề nghị sau giờ ăn trưa, mọi người vô nhà nguyện đốt nến cầu nguyện. Ánh nến lung linh buổi kinh nguyện chập chờn như ẩn hiện hình ảnh trái cầu lửa nổ bùng văng tròn tung tóe tòa nhà Nam! Tôi rùng mình; tôi sợ, tôi thầm thì lời kinh cho những người vô tội vừa bỏ mình bởi biến cố 9/11.
Một tuần sau, tôi bay về Cali công tác. Từ phi trường địa phương Dubuque của Epworth tôi bay tới đại phi trường O' Hare của Chicago. Chuyến bay American Airlines từ phố nhỏ Epworth lướt gió êm ả. Tới Chicago, trong khi tôi đang chờ đợi tới phiên mình trình vé bước vào phi cơ, chuyện xảy ra! Người phụ nữ khoảng ba mươi, đứng trước tôi hơn mười người, đã vô, đã biến mất sau khung cửa sắt phi cơ, tự nhiên hốt hoảng chạy ra, xuất hiện ngay khung cửa. Mặt cô xanh lét, người mềm nhũn quặt quẹo giật giật như kinh phong. Miệng cô thều thào, "I can' t. I can' t..."
Cảnh sát chìm nổi phi trường lao tới, đông như kiến vỡ tổ. Tôi đứng ngay đó, tự nhiên sợ, nỗi sợ sau biến cố 9/11 nổi cộm, rõ như quái vật có thể nhận diện, sờ được. Sau khi trật tự vãn hồi, nghe những người chung quanh nói, tôi mới rõ chuyện.
Tưởng chi, hóa ra khi bước vào phi cơ, nhận ra hai người thanh niên quần áo chỉnh tề, râu quai nón cạo xanh mướt, cổ thắt cà vạt, khuôn mặt Trung Đông, đang ngồi ngay ghế First Class, người phụ nữ thần hồn nát thần tính, hốt hoảng lui gót, bỏ chạy ra ngoài phi cơ tựa bị ma đuổi. Khi biết chuyện, tôi cũng sợ!
Tới phiên mình bước vào phi cơ, tôi thấy liền hai người đàn ông Trung Đông ngồi ở hàng ghế đầu. Tôi, dù không muốn, nhưng trong đầu cuồn cuồn dòng tư tưởng hắc ám về hai người khách. Nhìn hai khuôn mặt thắt cà vạt, nhìn dọc ngang toàn thể khuôn mặt hành khách trên cùng chuyến bay, tôi nhận thấy ai nấy đều yên lặng, không tiếng nói, không tiếng cười, ngoại trừ khuôn mặt tươi tươi kiểu nhà nghề của nhân viên phi hành. Tôi chắc họ cũng chỉ tươi mặt, nhưng không tươi lòng, bởi cũng đang lo lắng y như chúng tôi. Ai biết, sau khi phi cơ đã vươn tới, nhấc bốc, tung cánh ở độ cao an toàn, từ trên khu First Class, loạn bắt đầu nổi lên! Phi cơ sau cùng bị hai người thắt cà vạt không tặc, dí súng ngay trán, dí dao ngay ngực, cưỡng ép bắt phải quay về lại Chicago, nhắm tòa nhà Sears Tower cao ngất trời lao tới. Trong lòng phi cơ của hãng American Airlines bay về San Francisco hôm đó, tôi đã phải vô phòng tắm rửa mặt nước lạnh! Sợ!
Biến cố 9/11 là hệ quả phức tạp của những xung đột giữa nhiều thế lực. Nhưng trong bài này, tôi chỉ nhìn biến cố 9/11 dưới lăng kính tôn giáo, bởi tôi được biết những người thanh niên Hồi giáo lái phi cơ tạo ra biến cố 9/11 tin rằng họ là người tử đạo cho Chúa (Allah). Tôi được biết những người thanh niên cảm tử, trước khi thi hành sứ mạng, họ đã cử hành nghi thức thanh tẩy, chuẩn bị thân xác và linh hồn cho đời sau.
Chi tiết tử đạo và nghi thức thanh tẩy nhắc nhở tôi thời trung cổ, đạo quân Thiên Chúa giáo có tên Thập Tự đã từng nhận phép lành của các giáo sĩ, trước khi từ Âu Châu vó ngựa thiên lý tiến vào Trung Đông, tàn sát tín hữu Hồi giáo. Cha giáo Lịch Sử Giáo Hội trong lớp có lần ngài nói, đạo quân Thập Tự, bắt được người Hồi giáo, nhanh tay rửa tội cho họ trước, rồi cũng nhanh tay chặt đầu người mới được thanh tẩy! Thời đó Thập Tự quân cũng tin rằng họ đang chiến đấu và tử đạo cho Chúa (God).
Tôi lại càng ngạc nhiên hơn, sau khi biết Chúa của Thiên Chúa giáo cũng chính là Chúa của Hồi giáo.
Lạ kỳ chưa" Tại sao lại nhân danh một Chúa, một Thượng Đế để mà giết nhau"
Sự thật nằm ở đâu"

Tôi, Công giáo, ngôn ngữ bình dân gọi đạo gốc. Chào đời được mấy ngày, tôi được mang tới nhà thờ Châu Nam đổ nước trên trán, nhận phép thanh tẩy. Sinh ra tại bệnh viện Hùng Vương, rửa tội tại Hốc Môn, trưởng thành tại chợ Ông Tạ, tôi hít sâu bầu không khí xứ đạo. Bạn bè và tôi, hồi nhỏ đánh đinh đánh đáo, miệng hay ê a câu nói chẳng biết thâm nhập vào đầu khi nào, "Bên đạo ăn gạo Đức Bà, bên lương ăn xương người chết".
Đối với tôi, ấu trĩ thời đó, chỉ có người Công giáo mới được lên thiên đàng. Nhưng lớn lên, râu bắt đầu mọc lưa thưa xanh xanh trên mép, học trung học, bạn bè trong lớp tôi phần lớn chẳng tên nào tín hữu Công giáo. Mà những người bạn học này, trai cũng như gái, tên nào cũng hiền lành và tử tế chẳng kém ai, sợ có khi còn là phần hơn. Tên bạn thân nhất của tôi thời trung học lại là một Phật tử thuần thành, con sâu cái kiến cũng không dám giết. Càng học càng đọc, tôi mới lại càng hiểu thêm là niềm tin Công giáo, theo tài liệu lịch sử, chỉ mới đặt chân tới lãnh thổ Việt Nam vào năm 1533. Hóa ra trước đó, người Việt Nam, có ai tin theo Chúa và được đổ nước trên đầu rửa tội đâu. Nếu vậy Trần Hưng Đạo, Trần Nhân Tôn, Lê Thánh Tôn, Quang Trung Đại Đế, không tin vào Chúa, không được rửa tội, vậy họ không nhận được ơn cứu rỗi hay sao"
Câu trả lời đã quá rõ ràng.
Nhìn bầu trời vũ trụ bao la, tôi nhận ra trái đất, bà mẹ dưỡng nuôi nhân loại cũng chỉ là một hòn bi be bé trong Thái Dương Hệ (Solar System). Tới phiên Thái Dương Hệ cũng chỉ là một chấm nhỏ của Thiên Hà (Milky Galaxy). Tới phiên Thiên Hà cũng chỉ là hạt bụi của một cõi vũ trụ bao la, bao la đến nỗi không khoa học gia nào biết đường biên giới nằm ở đâu.
Sự thật về tôn giáo có lẽ cũng giống như sự thật về vũ trụ, có ai có khả năng để mà biết!
Tôi rất ngạc nhiên, như đã trình bày thoáng qua ở trên, khi học và biết Chúa của người Do Thái giáo, cũng chính là Chúa của người Kitô giáo và người Hồi giáo. Chỉ là một Chúa. Trong khi người Do Thái và người Kitô gọi Chúa là Adonai là Yahweh, người Hồi gọi Ngài là Allah.
Đối với người Do Thái và người Kitô, Adonai là "Thiên Chúa [,] là Chúa chúng ta! Là Thiên Chúa duy nhất!" (Sách Đệ Nhị Luật 6:4).
Đối với người Hồi giáo, Allah, "Ngài là Thượng đế Duy nhất. Thượng đế Đấng Tự Hữu. Ngài không sinh ra ai và cũng không được ai sinh ra Ngài. Và không có ai có thể so sánh với Ngài được" (Kinh Qur'an, 112:1-4).
Người Việt Nam cũng tin vào một Thiên Chúa; và người Việt Nam gọi Ngài là Ông Trời,
Lạy Trời mưa xuống,
Lấy nước tôi uống...
Cả một vũ trụ bao la con người chưa có khả năng khám phá ra. Nếu vậy nói chi Đấng đã tạo ra cả một thế giới. Tôi nghĩ Adonai, Allah, hay Ông Trời vĩ đại lắm. Kiến thức và ngôn ngữ loài người cũng do Ngài tạo ra. Nếu vậy, kiến thức nào, ngôn ngữ nào của nhân loại trên địa cầu và trong vũ trụ sẽ có đủ khả năng để diễn tả về Ngài, dù chỉ là một phần nhỏ! Nhưng dưới lăng kiếng hạn hẹp của từng nền văn hóa xuất hiện trên mặt trái đất, Ngài đã mạc khải tới người Do Thái và người Kitô, Ngài là Adonai; tới người Hồi, Ngài là Allah; và tới người Việt Nam, Ngài là Ông Trời.
Không có tôn giáo nào, văn hóa nào có thể tuyên xưng mình là người nắm giữ sự thật về Ông Trời! Cho nên Lão Tử, dòng đầu tiên của Đạo Đức Kinh, ngài đã viết, "Đạo khả đạo, phi thường đạo".
Nhưng cái đớn đau da thịt con người là một sự thật. Con người, cũng có da, cũng có tế bào thần kinh, ai cũng có những cảm nghiệm đau đớn tương tự như nhau!
Ai mà không đớn đau khi bị chặt đầu" Cái đớn đau khi bị Thập Tự quân đưa cao gươm sắc lên, chặt mạnh xuống!
Ai mà không đớn đau khi phi cơ đâm đầu vào tòa nhà, nổ tung thân xác" Cái đớn đau khi cảm tử quân lái phi cơ dân sự đâm thẳng vào tòa nhà Thương Mại Quốc Tế!
Ngoài cái đớn đau, cái sợ cũng là một sự thật của con người.Chuyến bay từ Chicago về San Francisio ngày hôm đó, bởi sự hiện diện của hai người sinh ra với khuôn mặt Trung Đông cả hai, người phụ nữ và tôi cùng sợ, sợ xanh mặt!
Khổng Tử trong Luận Ngữ đã dạy đệ tử,
"Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân (Điều gì mình không thích thì đừng làm cho người khác).
Nếu cá nhân tôi biết đau, biết sợ thì tôi cũng không nên tạo ra cơ hội, hoàn cảnh để người khác đau và sợ.
Tôi tái định cư năm 1984 tại Thung lũng Hoa Vàng, San Jose. Sống tại Hoa Kỳ, bao nhiêu năm dài tôi quen thuộc với chu kỳ tuần hoàn Bắc Bán Cầu. Tháng Mười Hai trời lạnh. Tháng Ba trời ấm. Tháng Sáu trời nóng. Tháng Chín trời thu.
Năm 2006, tôi rời Bắc Bán Cầu sang Nam Bán Cầu công tác để nhận ra tháng Mười Hai trời nóng hầm than hầm lửa. Tốâi tháng Mười Hai năm 2006 ngơ ngác với đêm Giáng Sinh Úc Châu nóng đổ lửa như ngày Độc Lập July Fourth của Hoa Kỳ. Hóa ra tháng Mười Hai không phải là một cái mốc thời gian khẳng định trời phải lạnh căm căm, tuyết rơi rơi. Trái đất chỉ nghiêng một góc 23.5 độ, thế là thời tiết của Bắc và Nam Bán Cầu hoàn toàn ngược lại nhau.
Đúng hay không đúng cũng chỉ từ một góc nhìn chật hẹp, một lăng kiếng hạn chế. Con số 911 đã từng cứu mạng tôi trên xa lộ. Cũng ba con số 911 của biến cố 9/11 đã bôi xóa bao nhiêu sinh mạng vô tội!
Nhà văn Mai Thảo với những câu thơ trong bài thơ tựa đề "Không Hiểu" nhận xét rằng,

Thế giới có triệu điều không hiểu
Càng hiểu không ra lúc cuối đời.

Vâng, kính thưa linh hồn của cố văn sĩ Mai Thảo! Cuộc đời này, ngay cả cái biết cá nhân bác học, cũng vẫn chỉ là một cái biết hạn hẹp, nhỏ bé như hạt cát.
Biến cố 9/11 đã dạy tôi bài học bớt quá khích về tôn giáo, bởi có ai trên cõi nhân sinh biết sự thật nằm ở đâu; Hãy tôn trọng cái cá nhân và sự khác nhau. Được như thế, may ra con số 911 sẽ chỉ còn là con số để cứu giúp chứ không để tàn sát, dù chỉ là tàn sát con sâu cái kiến; bởi con sâu cái kiến cũng biết đau và biết sợ vậy thôi!
Nguyễn Trung Tây

Ý kiến bạn đọc
08/02/201103:11:51
Khách
Ha ha
Ông Cong Du viết chữ Việt còn không biết bỏ dấu, viết sai chính tả, lý luận con tườu mà bày đặt nhi nhoe đăng đàn phê bình.
Ông hãy hỏi bác Dựa Cột mà mượn cái tên của bác ấy để xài đỡ.

Không biết thì dựa cột mà nghe đi ông ơi.
Nói ra thiên hạ càng thấy là mình dốt.

Lính Dù Lên Điểm
08/02/201100:20:49
Khách
Tác giả Nguyễn Trung Tây là Linh Mục Công Giáo, nếu ngài không tin vào thượng đế thì đâu còn là LM. Nếu bạn đổi chữ Chúa thành Thượng Đế tôi nghĩ rằng bạn sẽ cảm thấy dễ chịu hơn.
Một LM Công Giáo đã có cái nhìn phóng khoáng về đạo khác đã làm cho những người khác nên có 1 cái nhìn cởi mở hơn về những đạo khác . Khi lấy thí dụ đội quân Thập Tự nhân danh God của mình để chém giết người theo đạo Hồi thì ngài đã cho chúng ta thấy sự ngay thẳng, không che dấu của ngài. Có người hỏi ngài về sự ngược lại , thật ra họ đã không hiểu được bài giảng của ngài, hãy nhổ cái gai ngay trước mắt mình trước khi trách cứ chê bai người khác.
Nếu ai từng học Biology tại Mỹ hẳn đều biết Thượng Đế chỉ có một nên không thể chứng minh có hay không vì không thể làm thí nghiệm, so sánh và chứng minh lập luận .
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 811,944,917
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.