Thất Nghiệp Làm Nghề Tay Trái

20/01/201000:00:00(Xem: 170241)

Thất Nghiệp Làm Nghề Tay Trái

Tác giả: Trần Đông Thành
Bài số 2842-1628912- vb412010

 Tác giả là cư dân San Jose, công  việc: Income Tax Services. Ông góp nhiều bài viết và đã nhận giải thưởng đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2007, với bài  "Từ Vùng Kinh Tế Mới Tới Nước Mỹ". Bài viết mới của ông là chuyện thời suy thoái, mất việc.

***

Một mình ngồi một bàn cú rủ trong một góc tiệm bánh vắng vẻ, tôi ngồi trong quán HO lơ đảng nhìn qua kiếng bóng dáng người qua lại cho vui mắt, trôi qua ngày tháng diệu vợi, nhâm nhi gần cạn ly cà phé đang khép ghế vào trong bàn nước định dứng dậy ra về bổng thấy Hàn đẩy cửa bước vào tiệm kêu ly cà phê đen, giọng sật sừ:
-Ông bà chủ cho ly cà phê đen pha đặt uống chơi.
 -Bỏ đường không"
-Không!
Tôi đột liền:
-Uống đen để nghiền ngẫm cuộc đời đáng cay.  À, ông trời đánh này uống chơi thì đừng bán cho ông ấy phí xác cà-phê nghen ông chủ.
Hàn hậm hực quay lưng qua phía tôi muốn gây gổ nhưng nhận ra tôi hắn liền mắt tỏa hào quang sáng rở, cơn giận dử nhường cho hòa khí:
Tôi vổ tay ủnh hộ thời cuộc:   
-Kéo ông chủ theo phe thằng khỉ đột để mà chết đói" Nghe phong phanh Mercy bankcrafcy vậy thì trên trái đất vạn sự bất an này có có thêm đồng chí thất nghiệp nữa rồi"
Ông chủ Tàu minh hương đoạn trường thời cuộc miệng cười méo xẹo:
-Vậy là thêm nỗi lo cho Barrack Obama nữa rồi..
Một ông khách tóc bạc như cò trắng, người còi cọc lổng khổng bộ xương khô, kéo điếu thuốc tàn nhen nhúm ra khỏi miệng, phà khói thuốc đen xì uốn cong vút lên cao như con trốt, xách mé:
-Thì có biện pháp Stimulant Payment kích thích kinh tế 2009 đở đần!
Hàn sột soạt kéo ghế ngồi sát cạnh tôi chọc quê:
-Lý Thiết Quài đội lốt hết thời ra ngồi ngó trời ngó đất bao lâu rồi đây"
-Từ khi tiệm mới mở cửa.
-Rảnh nhỉ!
Hàn ví von miếng cười chế giễu:
-Mị cũng thất nghiệp chi mi rứa"
-Còn mày"
-Ngạo báng chi hả bồ!  Thì mày sao tao vậy. Ai thế nào tao thế ấy! Thiên hạ 2009 thất nghiệp dài dài tao cũng bắt chước sắp hàng theo họ đọi dài dài.
-Rồi mày có plan làm ăn gì không" Chớ lẽ ngồi chờ sung rụng.
Nó lửng lờ:
-Ăn mà không làm mới là cốt tiên chớ! Hỏi mày chớ làm gì bây giờ thời kỳ này kinh tế cả thế giới lụn bại"
    Cặp mắt bạn tôi mất thần sắc:
-Kinh tế Mỹ khủng hoãng kéo theo thằng Nhu bạn mình khũng hoãng theo phải đưa nó đi nhà thương test chứng bệnh mental.
-Sao vậy"
-Nó nói xàm nói đế cả ngày. Ở nhà sợ ma quỷ ám phải đưa nó đi nhà thương adjust bộ óc lại..  
-Quỹ ám sao lại không thỉnh thầy pháp thày bùa"
Tôi nghe bạn tôi thở hơi ra, lãng sang chuyện khác:
-Nghèo không đồng xu dính túi còn phải chi tiền cà phê mỗi sáng mới là nản cho thời cuộc chớ!
-Vài đồng thôi.
Bạn lắc đầu chán chường nghịch cảnh:
-Túi không tiền thì bắt bò lạc ngoài đường một đồng cũng quý phái!
Nhìn ra đường thấy xe cộ dập dìu, một bà Việt Nam sồn sồn lái chiếc xe cũ mèm, một bên hood méo mó đậu vào parking lot; hình ảnh đó đưa vào trí tôi lóe một tia sáng kiến:
-Hay là tụi mình hợp tác đăng báo Thằng Mõ bán xe dạo được không mậy"
-Làm nghề dealer nghiệp dư hả"
-Đúng thế! Nhưng tránh dùng chử nghiệp dư của CSVN tao không ưa!
-Nhưng tao với mày không có chút đất cậm dùi thì chỗ đâu đậu xe mà bán.
   -Lo gì. Đậu dài dài theo lề đường công cộng thiên hạ chạy ngang hợp nhãn thấy mặt đặt tên. Tài sản đất đai chi phải hàng năm đóng thuế Property Tax mệt nghỉ.
Mặt Hàn tươi tắng, đập mạnh tay thiếu điều vẹo vai tôi. Hưởng ứng:
-Hay đấy! Mày đề bạt cách làm nghề đó tao thấy chí lý, lúc nầy họ không công ăn việc làm không tiền bán xe cũ thiếu gì. Làm ăn thứ đó được đó.
Được nước ngon trớn tôi lại tiu nghỉu qua thất vọng:
 -Coi chừng cảnh sát cho ăn ticket vì đậu xe choán lề đường. Tao với mày mù tịch nghề xe cộ mà mua xe cũ hư tanh bành về ai sửa cho"
Hàn hút sâu một hơi thuốc lá rồi phà ra khói bay lên không cuồn cuộn rồi tan biến:
-Tao có thợ. Thằng Thơm, thằng Thu tụi nó tốt nghiệp Evergreen college nghề auto thay máy là đồ bõ, mày khéo lo.
-Nhưng mà tụi nó giỏi lý thuyệt còn thực hành có chiến tướng không"
Hàn tự tin qua cử chỉ bún đầu ngón tay tiếng chốc:
-Guarantee số một!
-Tao thấy nhiều shop xe làm ăn cheat khách hang quá trời, họ đẻ nhiều hư chỗ này chỗ nọ khách trả tiền mệt nghỉ.
Tôi ưu tư cách lấy khách:
-Mới ra làm ăn làm sao có khách mậy"
Hàn cười khanh khách có vẻ tự tin, ra chương trình:
-Làm ăn quan trọng ở quảng cáo tao lo chuyện ấy rồi. Tao thảo lời lẽ thế này mày coi có ngon cơm không, này nhé “Chúng tôi bán đủ các loại xe: Nhật:Toyota, Honda, Corola, Acura, Camry, ..Mỹ: Chevrolet, Automobile…Dức: Vowagon…và, đủ năm: từ 2000 đến 2010. Tất cả xe chạy tốt, good condition. Giá rẽ. Bảo đảm. Làm ăn uy tín. Lo hồ sơ check smog & DMV. Xin mời. Phone:…”
-Hay! Hay! Mày viết hay! Tao bái phục! Bái phục!.
Sau đó hai đứa tôi “Com Com” mua được một chiếc xe cũ Toyota, bán lại lời được $250 chia mỗi đưa được $125. Lúc thất nghiệp homeless như tình trạng hiện tại mà “vô” được tờ 100 Washington thì còn gì hạnh phúc bằng!
có tiền bằng cách nào không rõ. Còn riêng tôi đang lảnh tiền thất nghiệp không rộng tiền dư bao nhiêu, làm nghề buôn bán xe thì phải có tiền ít nhất cũng phải dằn túi vài ngàn để có tiền mua đi bán lại. Nói theo nghề nghiệp là “Remodel” hay “Retouch” phải trả công “Labor” cho thày thợ “Auto shop” nên tôi phải vay tiền trả phân lời.gọi là người góp công kẽ góp của, combine.
Công việc kinh doanh mua bán xe cũ làm mới lại bán cho khách hàng trôi chảy tốt đẹp best sell và công việc tiến theo hành trình:
Hai tháng qua “dealer vô danh, vô gia cư” của chúng tôi bán ra 3 chiếc Toyota Campry “flow chart” kiếm được $1400. Thị trường có hơi yếu nhưng cầm hơi có còn hơn không. Kiếm sống được. Tuy nhiên nghề nghiệp đòi hỏi công trình tu bổ gửi xe vào body shop gò lại cho xe tươi mát và detail trong ngoài sạch sẽ, dáng dấp “tiểu thơ” hấp dẫn sáng sủa, trẻ trung dễ thu hút khách hàng. “Cô dâu” mới đưa về used car muốn trở thành “hoa hậu”  phải o bế, rửa ráy, tô son điểm phấn bằng cách sơn phếch trong ngoài kỹ lưỡng, thường không tì vết chỗ này cũng thương tích chỗ nọ nào móp méo “unshape” không đầu thì đít, kiếng bể hoặc thắng hư, nệm ghế ngồi dơ, cũ. Ô hô! Dealer chúng tôi phải coi sóc chăm lo như nuôi nấng đứa con nít. Muốn có tiền thì phải nhọc nhằn như vậy, đói dầu gối phải bò!       
 Làm ăn bán xe loại “Used car” rất chạy, mòi xuôi chèo mát máy. Mua chiếc nào đẩy đi cái nấy. Hàng mua vô bán ra không hơn tuần lễ. Tiền thu hoạch ngày càng cao. Mới không đầy một năm mà hai chúng tôi mỗi đưa ăn xài rồi dư bỏ túi có hơn $20,000. Tiền kiếm khỏe re. Tôi và Hàn mỗi đưa một xe riêng giao dịch làm ăn. Tôi lái chiếc Toyota 2009 mới tinh. Hàn mới kéo xe cáu cạnh từ dealer ra chạy bon bon rất bay bướm.
 Công việc bán xe used car tính ra dễ mà khó, tôi nhiều khi phải chạy tuốt Sacramento kêu xe tow kéo xe. Khi thì Seatle. Có xe chủ kêu bán từ Los Angeles xa ngàn dậm cũng phải lặn lôi lái xe đến đó miễn là giá rẽ kiếm ăn được. Nhiều khi tới nơi rồi chủ tớ ngã giá không xong hai chúng tôi bị xệ phải về không, tốn vài trăm bạc là thường. Một vấn đề làm nhức đầu là bán xong làm giấy tờ DMV đầy đủ qua 1, 2 ngày sau ở nhà có điện thoại reo của khách hàng mua la hoảng:
-Ê! Ông bán cho tôi xe dõm máy run quá trời nổ rồi tắt, nổ rồi tắt làm sao mà chạy".
Tôi xuống nước chìu lòng:
  -Anh coi lại chân đạp ga có mạnh lắm không. Cho ga vừa thôi!
Leo lẻo tiếng người đàn ông sừng sộ trong phôn:
-Máy run mà do đạp ga gì mà kỳ cục vậy cha"
-Hay là phải adjust điều chỉnh xăng xuống thấp thì máy không còn run nửa chăng"
  Hắn sù:
  -Không nói lôi thôi gì hết. Tôi trả xe lại.
  Tôi cãi lý:
  -Nhưng DMV sang tên rồi…
  Hắn nại pháp lý:
  -Sang tên rồi không trả lại đưoc à" Nhớ là anh bán tôi xe cũ làm lại nhé!
  Còn doạ:
  -Buôn bán như anh là trốn thuế đó nhé! Coi chừng phải đi hầu toà nhe bạn!
Nghe nói hơi hám tù tôi tôi táng đởm hôn kinh làm ăn “Tiểu thương” mà bị “Đại    tộâi” thì quả là mạo hiểm có gì sẽ gặp họa lớn. Tôi giả cứng cựa:
-Có việc gì từ từ chúng ta giải quyết gì mà phải đưa nhau ra tòa.
Được thế bắt nạt khách làm tới:
-Ở Mỹ xứ luật pháp mà cách làm ăn của mấy anh không pháp luật chút nào!
Tôi và Hàn bàn thảo sôi nổi đặc tính đứa thì nhát gan sợ tù tội, đưa thì ngao ngán nhiều khi nói khô nước bọt cũng không tìm được người mua. Họ chê dủ thứ như thắng không ăn, xe nổ lớn, kiếng nứt, đèn bễ, màu sơn sơn lại “dõm”, xe salvage.
Có những chàng trai trẻ cẩn thận hỏi:
  -Có thay dây beo chưa cha"
  Không nắm vững tình trạng vì xe qua nhiều chủ, tôi ngập ngừng nhưng câu trả lời ởm ờ dầu phân bua nhưng có gây niềm tin:
  -Xe chạy tốt thì chắc chắn là có thay rồi nhưng không biết bao lâu rồi.
Khách hành mảng liệt:
-Có hay không" Yes or No"
Tôi không trả lời liền câu hỏi bị ông ta bắt chẹt ém giá:
-Thế thì tôi bớt anh 300 đồng để thay belt.
Hắn chìm giá:
Thắng trước thắng sau mòn phải làm lại.Bớt 100 đồng!
Một xe làm giấy tờ DMV người bán mất tiền registration như sau;
-Xe nầy qua hai ba đời chủ không dóng sticker mấy năm bị phạt vậy là anh phải đóng hết tiền trể hạn thì tôi mới mua.
Tôi đành lảnh trách nhiệm:
 -Tôi chịu đóng phạt điều khỏan đó!
 Tôi hỏi clerk ở window DMV:
 -Thưa ông tất cả tính bao nhiêu"
 Nhân viên nghiêm sắc mặt:
 -Gan thật! Chắc là xe đậu một chỗ. Xe không đóng tiền 4 năm từ ông Carale bán qua Hoàng, đến Hiển. Tiền phạt cả tiền registration, sticker cho năm nay tất cả 1620 đồng.
Tôi tái mặt năn nỉ:
-Xin bà cho tôi lại giấy tờ vì tôi không đem theo đủ tiền ở đây.
Thư ký sở giao thông hỏi trúng tim tôi:
-Xe nầy ông mua đi bán lại"
Tôi giả vờ không nghe trùm nón vải bít mặt như sợ thám tử theo dõi. Nghỉ thầm xe mua 3500 lại nợ 1620 renew còn gì mà ăn"
Bị kêu lại:
-Ông quên lấy giấy tờ rồi.
Vừa quay lưng lại lại có một người khách tò mò:
-Ông mua xe body shop"
Tôi ú tim:
-Không phải!
DMV trả lại giấy tờ khuyến cáo:
 -Ông phải đóng tiền sớm để khỏi bị rắc rối.
 Ra khỏi cửa DMV với dáng dấp tiêu điều của một bệnh nhân từ trong nhà thương mới ra tự nhiên mồ hôi ra ước hết áo. Tóc rũ xuống trán dài thòng qua lỗ mũi ướt mượt như mới nhún vào thao nước.
 Về sau chiếc xe đó không có người mua. Hàng ế có khác nào bánh bèo thiu, tôi và Hàn mất toi tiền mua các loại xe dạng lưu manh đó hơn 10,000 bạc. Từ đó tinh ra làm ăn được bao nhiêu ói ra trong chốc lát
 Cũng như trong trường hợp này gặp ông khách khó tánh kiểm xe vạch lá tìm sâu cầm cây đo nhớt giơ thẳng lên trời ngấm nghía “duyệt” nhớt có đen không, anh ta chun dưới lườn xe khỏ dàn sét-xi có bị rĩ sét; mục nát không, đóng cửa mở cửa ầm ầm “điều tra”  cửa có đóng kín ăn khớp không" Quả là bới lông tìm vết. Vì không muốn lôi thôi với pháp luật vì chúng tôi làm nghề bán xe chuôi không giấy phép hợp pháp nên hai đàn mua bán thương lượng với nhau mà phần lép vế nghiêng về chúng tôi ở bên bán.
Hẹn gặp nhau ở quán HO nơi hàn huyên nhiều “danh gia bất ngộ thời”.
Tôi và Hàn bàn thời sự làm ăn. Địa bàn hoạt động bế tắt. Chúng tôi quyết định bõ nghề càng sớm càng tốt. Việc kinh doanh tiểu thương xuống dốc thê thảm theo đà kinh tế Mỹ càng ngày càng sa sút nặng nề.. Ba tháng nay không bán được một chiếc xe. Xe mua vô nhiều như khách cưới. Tụi body shop vẫn giao xe tân trang mỗi tháng đều đều 2 đến 3 chiếc. Có xe giá tới bảy ngàn đồng. Vị chị bây giờ dealer chúng tôi chôn vốn gần ba chục ngàn. Không phải là chúng tôi thiếu kiên nhẩn nhưng làm ăn hết vốn, thằng Hàn bây giờ “bụi” tóc không hớt. Quần áo đôi ba ngày không thay. Ra phố với đôi chân dép Nhật lẹp xẹp. Một sáng nọ tôi tôi nhìn thấy bóng dáng thẩn thờ của Hàn trước một mụ đàn bà sang sảng giửa thành phố người qua lại đông đúc.
 Họ đứng lại nghe ngóng hai bên đối thoại:
 -“Anh liệu mà thanh toán tiền rent nhà 3 tháng nay cho tôi bằng không tôi nhờ Thừa phát lại trục xuất ra khỏi nhà thì đừng trách tui…”
 Tôi nghe một chuổi dài lời đay nghiến kinh niên của chủ nhà mà rã rời chân tay, bạn tôi đang lâm cảnh túng quẩn, con đường cùng nguy kịch”
 Về phần tôi mỗi lần gặp bà Hòa bất cứ nơi nào là một cực hình bị dằn dật nhức óc:
 -Nợ tôi chừng nào anh ba trả" Tính tháng này là 3000 rồi đó!
 Nghe đòi nợ tai tôi lùng bùng:
 “8, 9 tháng ra nghề bán xe dạo dư được khoảng $5000 lợi tức. Tính sổ hiện thời Flow chart còn neo mua 5 chiếc xe cũ tân trang cả năm nay không bán được, vị chi chôn vốn $10,000. Mỗi tháng phải chi cho bà Nghiệp 500 đô đều chi, tiền interest để làm một nghề đăng báo bán xe “illegal” ở Mỹ”.
Trần Đông Thành

Ý kiến bạn đọc
01/12/201819:35:48
Khách
I Will Provide Organic Traffic By Keyword From Google, Bing, Yahoo Daily - (Low Bounce Rate).

Why Should You Buy Organic Traffic?
SERP Improvement - Drive organic traffic/visitors is essential nowadays for Google, Yahoo & Bing to rank your website, Search Engines Ranking would improve, Very good for improving offsite SEO, More Recognition, SEO Lethal Weapon, Loved by Search Engines, Algorithm Adaptive, Increase Ranking, Worldwide Visitors
Get Revenue from CPM - 100% safe for AdSense, Publishers by setting Ads to your website.

Traffic - comes from Worldwide with 50%+ from USA & other Tier 1 Countries.
Keywords - Choose up to 3 Long or Short Tail Keywords (We suggest indexed), We only support English language.

GET NoW ==>> http://bit.ly/2Q2n7Mj


Want To Stop Getting Emails ?
Report SPAM & UNSUBSCRIBE == > http://bit.ly/Unsubscribable_Site
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 804,461,000
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.