Thư Gửi Mẹ Mùa Vu Lan

30/09/200900:00:00(Xem: 99628)

Thư Gửi Mẹ Mùa Vu Lan

Tác giả: Thanh Võ
Bài số 2741-16208812- vb493009

Tác giả là một dược sĩ, đến Mỹ theo diện bảo lãnh, hiện là cư dân Westminster. Bài viết về vước Mỹ đầu tiên của cô là tâm sự về sự vô tâm đối với Mẹ hơn 30 năm qua, với lời hẹn sẽ bay về thăm Mẹ, cùng đi chùa với Mẹ. Mong Thanh Võ sẽ tiếp tục viết.

***

Mẹ ơi!
Hôm nay là lần đầu tiên con ngồi viết thư cho Mẹ. Thật lúng túng, con không biết phải bắt đầu làm sao. Hơn 30 năm ở gần bên Mẹ, con chưa một lần cảm nhận được hết ý nghĩa của tiếng "Mẹ" thân thương. Vẫn còn chưa muộn để con viết những dòng này gửi Mẹ, phải không Mẹ"
Trở về theo ký ức, con vẫn còn nhớ khi con còn là cô bé tí xíu chập chững vào lớp học, Mẹ là người đã mua cho con chiếc giỏ đựng bình mực khi con đậu kỳ thi tuyển vào lớp một trường Lê Quý Đôn. Chiều nào con cũng là đứa bé cuối cùng ngồi trước cổng trường chờ Mẹ đến đón. Nói sao hết nỗi vui mừng của con khi thoáng thấy tà áo dài của mẹ từ mãi tít xa. Vừa lên xe xích lô là con líu ho khoe với Mẹ "thành tích" của con trong lớp. Mỗi tháng con đều được lãnh bằng khen, thế là con đòi Mẹ thưởng khi thì cây thước, khi thì hộp bút chì màu, đôi lúc là cây cà lem hay 1 món đồ chơi mà con mơ ước.
Ai cũng bảo con giống Mẹ ở cái dáng thấp thấp, và bà con còn nói, con thừa hưởng nơi Mẹ cái tính siêng năng, hiếu học. Nhưng tâm tính thì con lại ngược hẳn Mẹ. Mẹ từ tốn, chập châïm bao nhiêu thì con lại hiếu động, nhanh nhẹn bấy nhiêu. Mẹ nhẫn nhịn, chịu đựng còn con lại nóng nẩy, bốc đồng. Và con biết cái nóng nảy, lì  lợm của con đã rất nhiều lần làm đau lòng Mẹ, phải không Mẹ"
Khi con vào lớp sáu, con chuyển về học trường Bùi Hữu Nghĩa, gần trường Mẹ dạy. Mỗi chiều tan học, con thả bộ đến trường Gia Long đợi Mẹ. Lúc này đã là sau 75, tình hình tài chính nhà mình bắt đầu sa sút, nên Mẹ đã ốm đi nhiều và xanh hơn lúc trước. Vậy mà con vẫn còn vô tư lắm, ngoài việc học và chơi, con chưa biết làm được gì phụ giúp Mẹ cả. Thậm chí với tính hiếu động, con luôn cãi lời đôi lúc còn để trêu tức Mẹ nữa… Mẹ có còn giận ghét đứa con ngỗ nghịch này không, hở Mẹ"
Năm tháng tiếp tục trôi, con trưởng thành dần theo những nếp nhăn trên trán Mẹ. Gia đình mình lúc đó cực kỳ nghèo túng, chiếc nhẫn cưới trên tay Mẹ đã không còn nữa. chiều nào đi học về, vừa mệt vừa đói, khi giở lồng bàn chỉ thấy mỗi một món rau muống, tự dưng con gắt lên với Mẹ. Có cả những lúc con làm nư không thèm ăn cơm, và lần nào Mẹ cũng nhẹ giọng "năn nỉ" con ăn để có sức ngày mai đi học. Sao mà con có thể vô tình và nhẫn tâm với Mẹ đến vậy, hở đứa con bất hiếu của Mẹ…"
Rồi con tốt nghiệp lớp 12. Trước ngưỡng cửa Đại Học con cảm thấy phân vân nao núng. Nhà mình không phải diện "tiêu chuẩn" nên thi vào trường nào cũng khó. Ở ngã ba đường, người cố vấn cho con vẫn không còn ai ngoài Mẹ. Mẹ khuyên con học nghành Dược. Vốn tính hiếu động, con "chê" nghành đó nghèo, chán, cứ làm lì một chỗ không được đi đây đi đó… con nêu đủ lý do để chất vấn Mẹ. Mẹ thì luôn một mực dịu dàng bảo con "Con gái theo ngành Dược hợp hơn. Là Dược Sĩ, con sẽ trực tiếp giúp được nhiều người bệnh. Một ngày kia con sẽ thấy lời Mẹ là đúng…" Và có lẽ đó là lần đầu tiên mà con nghe theo lời Mẹ.
Năm năm con theo Đại học là khoảng thời gian mà Mẹ một mình chạy vạy từng miếng cơm cho gia đình khi trong nhà không còn gì có thể bán được. Đồng lương giáo sư của Mẹ chưa đủ lo buổi ăn sáng của mấy chị em con. Vậy mà- con vẫn vô tình đến độ thản nhiên- chỉ biết chúi đầu vào sách vở chứ không biết làm một việc gì khác có thể phụ kiếm tiền giúp Mẹ. Con vô tâm quá, phải không Mẹ" Ngày con tốt nghiệp Dược Sĩ với chức thủ khoa, nhà trường gửi giấy mời Mẹ đến dự. Con còn nhớ hôm đó Mẹ ngã bệnh nên không đi được. Con chỉ nhắc Mẹ uống thuốc rồi cùng nhỏ bạn đạp xe đến trường sợ trễ, thậm chí không nấu được cho Mẹ nồi cháo. Mẹ có trách đứa con bất hiếu này không, hở Mẹ"
Lần lãnh lương đầu tiên, con háo hức dẫn bè bạn đi "khao", chứ không hề mua được cho Mẹ một xấp vải hay cái áo. Thời gian đó Mẹ đã xin nghỉ dạy vì nhà mình nộp đơn xin đi Mỹ theo diện bảo lãnh. Cho đến giờ phút này, con vẫn không sao hiểu được là những năm tháng khắc nghiệt đó, Mẹ đào đâu ra tiền mà nuôi sống năm bảy miệng ăn cả nhà mình hở Mẹ"
Con may mắn có được chỗ làm tốt. Đồng lương dược sĩ của con lúc đó cũng khá, vậy mà chưa một lần nào con mua được một món quà gì tặng Mẹ. Với tư thế của người làm ra tiền, con dần dần đâm ra "lờn" Mẹ, thậm chí nhiều lần cáu gắt, hỗn và cãi lại Mẹ, có cả những lần con cố tình nói những câu mà con biết sẽ làm Mẹ đau  nhất. Mỗi lần chở Mẹ đi đâu, con cứ luôn cằn nhằn Mẹ chậm chạp, đâu biết rằng lưng Mẹ ngày một thêm oằn vì chị em con…
Rồi khi sang xứ người, Mẹ ngày một già thêm, lưng Mẹ ngày thêm còng xuống. Mẹ lại càng ít nói hẳn đi, dường như Mẹ muốn thu mình lại trong cái vỏ ốc tuổi già của mình, và thật ra các con quá bận rộn cũng không còn thời giờ dành cho Mẹ. Rồi Mẹ đi chùa, Mẹ quy y, Mẹ lại tiếp tục khuyên con làm lành lánh dữ. Con bon chen, tranh đấu với đời, Mẹ khuyên con phải biết dừng chân ngơi nghỉ. Con vấp ngã chán chường, Mẹ luôn bên cạnh nâng đỡ tinh thần con. Đôi lúc con hận đời, hận người tìm cách trả đũa, Mẹ bảo con nên xóa bỏ thù hằn. Lòng Mẹ không chỉ bao la với các con mà còn nhân ái với tất cả mọi người…
Có ở xa Mẹ rồi, con mới thấy được là mình vẫn còn nhỏ bé lắm. Chiều đi làm về, con không còn được nghe câu nói quen thuộc của Mẹ ngày nào "Ăn cơm đi con, bữa nay mẹ nấu món canh chua mà con thích…" Đi ăn biết bao nhà hàng, vẫn không nơi nào có món rau muống xào tương ngon như ngày nào Mẹ nấu mà con từng chê lên chê xuống. Có đi xa mới thấy Mẹ thật gần, và thật cần thiết cho đời sống của con.
Chiều nay nơi bệnh viện con làm, con được mời lên làm thông dịch cho một bệnh nhân không hiểu tiếng Anh. Người phụ nữ đó cũng trạc tuổi Mẹ, cũng cái dáng thấp thấp, nhẫn nại, chậm chạp như Mẹ. Vừa trông thấy con, bác ấy níu chặt lấy tay áo con và nói: "Cô ơi, cô nói dùm bác sĩ cho tui về nhà, chứ ở nhà thương tui cô độc quá cô ơi…" Lòng đau thắt lại, con hỏi "Bác có còn con cháu gì ở nhà không"" bác ấy ứa nước mắt "Hai đứa con tui đi làm xa, tui bịnh tụi nó cũng không về nữa cô ơi. Tui ở nhà thui thủi một mình hà, nhưng sao ở nhà thương tui thấy tủi thân quá cô ơi…" con se lòng nghĩ đến Mẹ.
Ba mươi mấy tuổi đời, con đã làm được gì để Mẹ vui" Một mai khi Mẹ bệnh, liệu con sẽ có về kịp không" Mẹ ơi, Mẹ có biết là giờ đây con đã hiểu thế nào là niềm hạnh phúc khi con trực tiếp giúp được một điều gì đó cho một bệnh  nhân. Chính nhờ nghe theo lời Mẹ, mà ngày nay con có được cái nhìn khác hơn, nhân ái hơn, về cuộc sống, về con người… Cám ơn Mẹ, Mẹ kính yêu của con!
Ngày mới ra trường, con đã từng hãnh diện cho rằng những gì mình đạt được là do mồ hôi và sự phấn đấu của bản thân. Nhưng giờ phút này, có trải qua không biết bao nhiêu thăng trầm trong cuộc sống, con mới hiểu được rằng nếu không có tình thương của Mẹ, thì con đã không thể trưởng thành, và nhất định đã không có được ngày hôm nay.
Đã bao nhiêu mùa Vu Lan rồi, con cứ viện lý do bận rộn công việc mà chưa lần nào đi chùa với Mẹ. Mùa lễ năm nay, con sẽ bay về bên Mẹ. Mẹ con mình sẽ đi chùa nhé Mẹ, và con sẽ hãnh diện vui mừng khi mình còn được cài hoa hồng đỏ. Đứa con cứng đầu nhất nhà của Mẹ đã trở về tạ lỗi cùng Mẹ. Vẫn còn chưa muộn, phải không Mẹ" Món quà tặng Mẹ mùa Vu Lan năm  nay, con không mua bằng tiền, mà bằng tất cả tấm lòng biết ơn và thương yêu của con hướng về Mẹ. Tấm thiệp với một cành hồng, và hàng chữ rất nắn nót của con gửi Mẹ:
“... Chuyện cổ tích của người ta là "ngày xưa có một công chúa" Hay "ngày xưa có một ông vua"
Chuyện cổ tích của con là NGÀY XƯA CÓ MẸ….
Con thương Mẹ nhất trên đời, Mẹ ơi.”
Thanh Võ

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 806,709,441
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.