Mùa Xuân Và Bài Thơ Tặng Bé

31/03/200900:00:00(Xem: 267029)

Mùa Xuân và Bài Thơ Tặng Bé

Tác giả: Sao Nam Trần Ngọc Bình
Bài số 2574-16208651- vb333109

Tác giả đã dự viết về nước Mỹ từ 2002 với nhiều bài viết  đặc biệt. Ông là cựu sĩ quan VNCH, cựu tù chính trị, đến Mỹ theo diện HO, từng sông ở Nam California và sau cùng chọn nơi định cư tại Greenville SC. Bài viết mới của ông là những cảm nhận về một buổi sáng mùa xuân hạnh phúc. Bài viết được tác giả ghi thêm: “Tặng Mimi và các bé Việt Nam sanh ở Mỹ.”

***

Bây giờ, mùa Xuân đã trở lại, mới tờ mờ sáng đã thấy phía Đông ửng hồng, mặt trời tuy đã lấp ló hiện ra nhưng hình như vẫn còn say với giấc ngủ mùa Đông nên vẫn chưa chịu ló ra hẳn nhưng sức sống hình như đãlàm vạn vật thay đổi.                                                                          
Những con chim sẻ không biết tránh mùa Đông ở đâu nay đã thấy xuất hiện ríu rít, hối hả gọi nhau đi tìm mồi, hết sà xuống chỗ này một chút lại vù bay lên đậu trên cây cổ thụ gần đo,  rồi lại ríu rít sà xuống chỗ khác để kiếm mồi.                                                                                                              
Chỉ có con chim chích chòe thì hình như thích đi một mình,bay đến chỗ này “nói” chích một tiếng rồi lại vụt bay đến chỗ kia” ca lên” chòe một tiếng rồi lại vụt bay mất tiêu.                                                                                
Thỉnh thoảng một vài con sáo từ đâu bay tới, xà  xuống đám cỏ xanh non vừa cúi xuống mổ vừa nháo nhác quay đi quay lại rồi lại vụt bay đi.   
Những “cô bạch tuyết “ uất kim cương (mà ở bên Mỹ này ta vẫn quen gọi là hoa tulip) qua giấc đông miên trong lòng đất lạnh đã vươn “vai” chỗi dậy mang theo những cánh hoa muôn màu sặc sỡ cùng nhau khoe sắc thắm đón mùa Xuân tới.                                                                                    
Cây đào trước nhà đã khoe những nụ hồng tươi thắm cùng nhau chào đón mùa Xuân trở lại nhưng những nụ hoa hồng của cây bông hồng gần đó vẫn còn e thẹn  chưa muốn hé nụ cười chào đón Xuân sang.                             
Những con ong mật hình như quên cảnh đất trời đang tưng bừng đón mùa Xuân mà vẫn bay từ bông này sang bông khác  cặm cụi hút nhụy hoa vừa mang về làm mật vừa làm hoa kết trái để mang lại đời sống cho con người và vạn vật.                                                                                               
Thế nhưng, những bụi hoa đỗ quyên(azalea) tuy đã bị tỉa cho bớt xum xuê cũng không  chịu  thua kém những cây bông bạn đã đón mùa Xuân tới bằng cách khoác cho mình những chiếc áo phủ đầy những nụ hoa màu hồng nho nhỏ tươi mát, chứ không chịu cảnh: Hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh  (Kiều)                                                                                    
Ai đó đã nói quả không sai rằng có khổ mới biết sự sung sướng, thật vậy bạn ơi,  bạn phải trải qua mùa Đông thì bạn mới khoan khoái ngắm cảnh tươi mát của đất trời mỗi  khi Xuân trở lại.                                              
Mùa Đông với những cơn gió lạnh buốt quất vào mặt, làm giá băng hai cái tai, với những cơn mưa xả xuống những làn nước buốt giá.                            
Có những ngày tuyết đổ tiếp theo là mặt trời ló ra sau đám mây xám đục  nhưng chỉ làm thời tiết càng lạnh hơn và phần thưởng đặc biệt mà thiên nhiên dành cho con người cơ cực vì phải đi kiếm sống trong khí  hậu lạnh giá: đó là mặt đường đóng băng trơn trượt khiến khi bạn lái xe, gập chỗ đóng băng là bạn tưởng như mình được khiêu vũ với tử thần và nếu không khéo thì Diêm Vương đã ấn vào tay bạn thơ mời xuống Âm Phủ để làm bạn với Ngài rồi vì có lẽ với phận sự được giao thì Ngài quả là người cô đơn nhất Âm Phủ.                                                                                        
Đấy là tôi mới nói về mùa Đông ở Greenville, South Carolina, nơi mà thỉnh thoảng mới có tuyết về mùa Đông trong một hay hai ngày thôi,  còn thường thì chỉ có lạnh và mưa buốt giá!
Thôi thì nhắc đến mùa Đông mà làm gì bạn nhỉ vì hiện tại đang là mùa Xuân cơ mà. Vậy thì thưa các bạn cảnh vật mà tôi thưa cùng quý bạn chỉ là ở chung quanh căn nhà nơi tôi hiện ngụ cư thôi chứ còn đi xa hơn một tí nữa, bạn sẽ phải dùng hai chữ  “kỳ tú”  hoặc ”gấm vóc” thì mới diễn tả được cảnh đẹp ở nơi cao nguyên này.  Chữ mà giáo sư Phan xuân Hòa đã đặt tên cho một cuốn sách mà ông đã viết cách đây hơn  45 nặm, về cảnh đẹp ở Việt Nam ta, cuốn “Non Sông Gấm Vóc,”  nếu tôi nhớ không lầm.
Ngắm cảnh đã thấy đủ, tôi trở vào nhà, mở PC và check mail thì anh bạn ở San Jose cho biết sẽ tổ chức lễ mừng sinh nhật cho bé gái 6 tuổi. Vội vàng tôi gởi email chúc mừng nhưng vẫn cảm thấy hình như thiêu thiếu một cái gì vừa nhìn lại đồng hồ thì thấy cũng đã đến giờ đi làm, tôi  kiểm tra lại bữa cơm nhẹ mang theo và khởi hành.                                                     
Trên đường tới hãng, chợt một ý thơ thoáng hiện trong ý tưởng, v ội vã tôi bám lấy, ý này liên tục đến ý kia.                                                                
Thế nhưng những cảnh đẹp hai bên đường cứ làm cho ý thơ bị đứt quãng hoài, khi thì một cây bông trắng xóa hiện ra trên nền trời xanh thẳm, khi thì một bụi mai vàng ẩn trong đám lá xanh, khi thì một cây bông lá đỏ rực rỡ lúc thì lại thoáng thấy xuất hiện những cây như những cây phượng vỹ ở Việt Nam ta, thế nhưng, cây lại cho ra những chùm hoa màu tím làm “tím” cả vùng không gian gần đó.      
Hồi còn sinh tiền, ông thân sinh của tôi mỗi khi  đi dạo, cứ thấy cây bông này là ông cụ thích thú vô cùng.  Cụ cứ tấm tắc tán tụng vẻ đẹp quý phái của “nàng” (vì không biết tên của cây bông này là gì,cụ đã tự đặt tên cho câylà cây “phượng tím”)   nên luôn luôn buột miệng kêu lên: ”Cây phượng tím, con coi kìa,  có phải nó đẹp không thua gì cây phượng vỹ ở Việt Nam mình không”.
Tới nơi nhận bàn giao công việc xong, mọi việc đã đâu vào đấy, tiếng máy chạy rầm rì, tiếng chuông báo mỗi khi một cuộn gòn được cắt. Thỉnh thoảng lại có người  chạy tới hỏi cứ làm ngắt quãng ý thơ đang dào dạt mà tôi cố nhẩm cho thuộc nhưng khi được rảnh tay trở lại, tôi trở lại  đoạn thơ trước thì lại quên mất đoạn sau.                                                                      
Thấy không ổn và để khỏi quên, tôi vội vàng kiếm mảnh giấy ghi vội bài thơ tặng cháu:

Năm nay, em 6  tuổi
Bố, Mẹ thương em nhiều
Mẹ em vẫn thường dạy:
“Công cha như  núi Thái Sơn
Nghĩa Mẹ như nước
trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ Mẹ kính Cha
Cho tròn chữ Hiếu
mới là đạo con”
Công Cha em đền đáp
Nghĩa Mẹ em nào quên
Tuy em là người Mỹ
Nhưng gốc là Việt Nam
Em vẫn hằng trân trọng
Những gì rất “Việt Nam”
Do tổ tiên truyền lại
Vì em là Việt Nam
Mãi mãi là Việt Nam

Đến lúc tan sở, chạy vội về, tôi mở PC, tâm hồn hân hoan gởi bài thơ cho anh bạn để kịp mừng sinh nhật cháu. Thế là đủ vui rồi.
 
Sao Nam Trần ngọc Bình

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 807,257,913
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.