Cái Bát Mạ Vàng

30/05/200800:00:00(Xem: 217187)
Tác giả: Mai Hồng Thu
Bài số 2311-16208288-vb6300508

Donna Nguyễn, cư dân San Jose, là tác giả bài “Chống Tếch Vợ Ly” đã được phổ biến. Bài viết về nước Mỹ thứ ba là chuyện cô gái Việt từ một miền lạnh và “Cali đi dễ khó về”. Mong tác giả tiếp tục viết thêm.

Từ cái ngày qua Mỹ tới giờ, đời sống của Vân tính ra cũng thanh nhàn lắm. Vì vốn đã học Anh Văn hết những năm trung học, cho nên qua đây, ngôn ngữ nước người hông làm cho Vân khó xử mấy.

Hội nhập vào cuộc sống mới cũng dễ thôi. Vì thực ra, sống có một mình, có việc làm tương đối, Vân nghĩ cuộc sống không có gì phải lo lắng nhiều như những người đồng huơng khác. Cái thời đó, còn rất ít người Việt tỵ nạn ở trên đất Mỹ này. Cho nên, đi đâu cũng phải ú ớ, múa máy tay chân, nói sao cho người ta hiểu mình muốn gì. Những người chưa hề học Anh Văn, hay không có khiếu ngôn ngữ, thì đành phải chịu, cầu cứu các ngài thông dịch viên. Mà thông dịch viên cái thời đó, cũng hiếm như "gạo quế, củi châu " những năm kinh tế khó khăn.

Qua Mỹ, mà lại ở những vùng lạnh, nhà cửa thì rải rác. Quán xá cũng không nhiều. Cả một cái thành phố lớn, chỉ có độc một cái tiệm tạp hoá bán đồ ăn Việt-Hoa. Thế cho nên, khi ra đường, lở mà nhìn thấy người Việt nào đó, cứ xem ra mừng rỡ tay bắt mặt mừng như bắt được hủ vàng hông bằng.
Ôi thôi, cái thời xa xưa ấy, nay đả còn đâu. Cái vui được trò chuyện bằng tiếng mẹ đẻ. Cái mừng khi được nói lên những câu chuyện của quê nhà mà cái cách sống, cái phong tục tập quán và những thói quen hằng ngày khi còn ở Việt Nam, chỉ có thể giao du với người Việt, thì mới "có đất dụng võ" mà thôi

Ngày ngày Vân đi làm, rồi về nhà đối diện với bốn bức tường, cô đơn nơi xứ người. Sách tiếng Việt chỉ có vài ba cuốn, đọc đi đọc lại mãi cũng chán, Vân đành đọc sách tiếng Anh. Phim bộ Hồng Kông, dịch ra bằng tiếng Việt, mỗi tuần chỉ ra vài ba cuốn mới, thì Vân cũng chỉ phải đành coi phim Mỹ mà thôi. Cuộc sống như thế, chắc có người chịu không nổi, nhưng riết rồi mà Vân cũng đã quen như "chuyện thường tình ở trên huyện" ấy mà.

Dần dần rồi người Việt cũng nhiều hơn. Có nhiều người ghé nhà chơi lúc Vân đang coi phim Đài Loan. Những câu chuyện của Tác giả Quỳnh Dao được làm phim, thời ấy rất nổi tiếng. Coi phim bộ coi như vừa giải trí, vừa nghe tiếng Việt vanh vách, với người sống 1 mình như Vân, vậy mà hay. Vân cứ luôn cứ tưởng tượng như mình đang nghe tiếng ồn từ bên nhà hàng xóm, một cái thuở nào đó, khi còn ở Việt Nam, tự an ủi là, đời không im vắng lắm là bao.

Những người Việt hàng xóm, cứ thì thầm thủ thỉ với nhau: cái Vân nó lạ nhỉ" Cứ ở nhà hoài như thế, chả chán à"

Chán thì chán lắm chứ, nhưng Vân biết làm sao hơn.

Mỗi lần Vân muốn làm bạn với ai, thì coi như là một lần Vân thất chí. Các cô thì chưng diện đẹp lắm, nói năng thì cũng hoạt bát ra trò. Nhưng ngặt cái nổi, đi shopping thì lại táy máy trao đổi giá hàng. Họ lấy cái giá thấy của cái áo này, rồi cạy ra, dán lên cái áo đắt tiền gấp đôi. Mua về, còn khoe ầm lên là mình khôn ngoan, mua được giá rẻ. Ôi thôi, cái thời ấy, hệ thống an ninh của Mỹ còn lơ là, cho nên họ mới thoát thân. Vân thầm nghĩ, là hên chứ chả phải là khôn. Mà lỡ không hên, thì có thể người ta sẻ nói sao đây"

Cả một cái thành phố nhỏ, chỉ vỏn vẹn có vài chục gia đình người Việt. Thế mà lạ, hễ có chuyện gì không hay, cái điện thoại nó reng hết từ nhà này sang nhà khác, chả mấy chốc là tin lá cải, khỏi phải cần đăng báo cho tốn mực, vì nó đã chả còn là tin sốt dẻo nữa rồi.

Nghe những tin sốt dẻo ấy, Vân cũng biết lõm bõm đâu đấy, là có một số gia đình người Việt mình, đầu tắt mặt tối, lo đi học, lo đi làm, lo chuyện gia đình còn ở Việt Nam, chả mấy khi có dịp mà Vân có thể làm thân với họ.

Thì đấy, người ta nói, "gần mực thì đen, gần đèn thì sáng". Biết có đèn, mà chả biết làm sao để mà gần. Còn những chuyện nhan nhản quanh mình, ôi thôi, tránh sao cho khỏi.

Cái thời ấy, chả hiểu sao, người ta qua được cái thuở ban đầu khốn khó. Tiền bạc rủng rỉnh, người ta đua nhau sắm sửa. Nhà này thì sắm TV 32', vài bữa thì nhà khác lại sắm TV 40'.

Vân nghĩ, thôi để chờ tiếp....lỡ sắm hôm nay 42' vài bữa nó ra 50', chả nhẽ mình vất cái cũ vào xó để mua cái mới à.  Có ai nghĩ tới bà con gia đình còn ở Việt Nam đang còn khốn khổ gian truân cỡ nào không"

Thì người ta nói, "chén sành" so sao bằng "chén sứ". Người mình qua đây chịu khó chịu khổ, thì "nhà mát bát vàng" cũng nên chứ lỵ. Nhưng Vân không thể nào theo kịp họ được. Vân còn gia đình bên Việt Nam phải lo. Vân còn phải lo học hành cho có được cái bằng cấp để người bản xứ không ăn hiếp mình là người tỵ nạn. Hơn nữa, cái tính tằn tiện đã quen. Mắc thì không muốn mua, mà đổi giá thì Vân lại không có gan. Có bao nhiêu người Việt mình, hy sinh vì tổ quốc, có bao nhiêu người lính Cộng Hoà, bỏ mình trên chiến trận.

Bây giờ, Vân không có khả năng làm gì cho ai cả, nhưng Vân cũng không muốn là "một con sâu làm rầu" nồi canh Việt chút nào. Cho nên, cái bát của Vân, không có mạ vàng, không có kiểu cọ, mà là một cái bát bằng sành, khó mà bị sứt mẻ hay phai màu. Thôi thế vậy mà hay, dù biết rằng, đối với một số người "lương tâm không bằng lương tháng".

Thế rồi cũng có ngày trời thương, Vân nghe đâu bên Cali có nhiều người Việt lắm, tha hồ mà ăn đồ Việt Nam, tha hồ mà nói tiếng Việt, đọc sách Việt, và không biết còn bao nhiêu cái...Việt... nữa.

Vì thế cho nên, Vân đi vacation qua đó thăm người bạn, sẵn Vân cũng xin việc làm luôn. Ai ngờ, xin chơi người ta nhận thiệt. Coi như là trúng ngay cái câu người Cail hay đùa với nhau là "Cail đi dễ khó về ".

Về đâu thì về, chứ nhớ tới cái cảnh sáng dậy sớm mà phải lạnh run, ra ngoài cào tuyết đã đời rồi mới lên được xe, khốn khó trên đường sá đóng băng, mệt lả người, thì mới lết được đến chỗ làm, thì Vân chả thiết gì mà về cả. Thế là Vân ở luôn Cali "nắng ấm tình nồng"

Trời, ở đây đi làm chỗ nào cũng đụng người Việt mình hết. Mà xếp là người Việt, sẵn sàng nâng đỡ và giúp đỡ lính mới như Vân. Họ chức vụ cao, mà bình dân giản dị. Họ đâu cần óng ánh mạ vàng, mà cái tình đồng hương, cái trái tim vàng, nó lóng lánh từ tâm hồn mà ra. Mà người Việt thì khắp nơi. Coi như chén sứ chén sành gì cũng có. Cho nên Vân cứ ung dung làm chén sành mãi mãi, ai chê thì chê, Vân cứ đi kiếm chén sành mà xài.

Mà lạ, ở Mỹ, cái xứ văn minh này, chén sành mắc hơn chén sứ. Nhất là cái loại chén kiểu mạ vàng, bỏ vô microwave hay dishwasher hông được, thì ít được người ta ưa chuộng lắm.

Cũng hên, Vân "gần mực chưa đen, gần đèn chưa cháy", cứ ung dung tự tại, thế mà hay. Cái lớp mạ vàng Việt Kiều óng ánh, thôi để dành cho những người cần dùng tới. Vân dzung dzăng dzung dzẻ, làm người Việt chính cống hiệu "con rồng cháu Tiên."

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,353,298
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.