Buổi Trưa Trong Tiệm Nail

05/01/200700:00:00(Xem: 122083)

Buổi Trưa Trong Tiệm Nail

 

Tác giả: Năm Loan Sira

Bài số 1167-1779-487-vb4030107

 

Tác giả tên thật làTrương Kim Loan, hiện là Giám Khảo ngành thẩm mỹ, làm việc cho Board of Barbering & Cosmetology, Nha Khảo Thí Glendale, California. Đây là bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà.

 

*

 

Bữa nay làm có nửa ngày… Về sớm nhìn qua đồng hồ thấy chưa tới 1 giờ, dòm xuống bàn tay móng ngắn, móng dài xấu ình, thôi thì tắp vô tiệm neo coi sao

Bước vô tiệm liếc sơ một vòng hổng thấy người khách nào đợi. Ông chủ ngồi đọc báo, bà chủ coi Video Thúy Nga.

-Chào ông chủ khoẻ hông"

-Trời lâu quá hổng gặp chị, chị khỏe hông"

-Cũng bình bình… có mấy móng thôi mà cứ tháo ra, gắn vô rồi lại tháo ra…tới ngày fill thì lại bận nên sút móng hết… coi nè giống bàn tay cùi hông"

-Để tui…để tui biến thành bàn tay tiênnn….bà… Hề hề hề, đừng giận nghe chị, tui nói chơi cho vui.

-Nói thiệt mà giận gì ông.

Ông chủ cầm bàn tay tui xoay qua lật lại.

-Dài nhiêu"

-Ngắn thôi ông, dài quá đánh máy hổng được, đeo bông thì cứ rớt lên rớt xuống.

-Trời ơi dễ quá mà, mượn.. ảnh đeo dùm cho tình.

-Tình gì… tình già hả, con mắt ảnh còn leo nheo hơn mấy cái móng tay tui... nhè lỗ tay hổng xỏ mà xỏ vô thịt tui thì chít cha tui.

-Chị lúc này trẻ ra hé.

-Trẻ gì ông…làm bà Nội rồi.

-Hay vậy, thiệt chơi chị…vậy thì chị hay hơn tụi tui rồi.

-Hay là tụi nhỏ hay chớ đâu phải tui…

Ông chủ xoay qua réo bà xã:

-Chỉ có cháu Nội rồi nè….

Bà xã nói:

-Sướng quá…

Ông chủ cắt cắt, dũa dũa, đắp đắp đâu được 15 phút. Nói tiếp:

-Hai đứa con dâu của tui chưa đứa nào chịu sanh hết… má nó năn nĩ hoài…thèm cháu Nội muốn chết…

-Thôi kệ đi ông…chừng nào nó muốn thì mình có… đâu ép được…mà có cháu thấy thương lắm ông ơi…nhất là nghe nó kêu "Nôĩ..Nôĩ"

-Bởi vậy tức mình hai thằng quỷ sống con tui hổng nghe lời cha mẹ... Đợi tụi tui già rồi làm sao coi chừng nổi…nó cứ nói đợi rồi.. đợi…đợi xong chuyện naỳ rồi thì có chuyện kia…hổng biết đợi tới chừng nào…Phát buồn!

-Thôi buồn gì ông, trước sau gì cũng có thôi…Bây giờ hai ông bà đi chơi du lịch đây đó, chứ có cháu rồi nó cứ đem qua gởi thì hết đi đâu được…lúc đó thì chắc ông biểu tụi nó đừng đẻ nữa…

Nói qua nói lại ổng làm một cái rẹt vô da tui:

-Ui da, tui sợ caí máy dũa này lắm nghe ông…coi chừng móng tui mỏng lắm rồi đó….

-Xin lỗi xin lỗi nghe chị, nhiều lúc tui tức mấy đứa con tui lắm…

Tui sợ ổng tức quá lại gây thương tích cho tui lần nữa nên nhớ lại lúc trước có nghe ổng nói ở tù cải tạo tui liền đổi qua hướng tác xạ khác, tui hỏi:

-Hồi trước ông trong binh chủng nào vậy"

-Biệt Kích chị ơi, đi mút mùa bỏ bả ở nhà một mình…(Ổng liếc qua bả, tui thấy bả cười mím chi)….đi riết thành ra quen rồi, qua đây tui cũng đi liên miên…Từ Texas qua Chicago…rồi N. Carolina cuối cùng về Cali…bây giờ lớn tuổi rồi hết muốn đi đâu..

-Ủa có ở N.Carolina hả mà chỗ nào vậy" Tui cũng ở bển qua nè…Tui ở Monroe, sau đó theo ổng ra Charlotte, ở đó gần tám năm, bây giờ người mình ở đó đông lắm…hồi tui ở chỉ có vài gia đình VN thôi nên có tình thân lắm… Cuối tuần nào cũng tập họp, nấu nướng, ca hát thiệt là vui…cũng tại chỗ đó mà tui gặp ông xã tui đó…

-Sao chị dọn về đây vậy"

-Công ăn, việc làm…với lại ở đâu ấm áp thì tụ về…mà ở đâu bằng Cali ông…Cái gì cũng có hết.

Nhìn sơ thấy cũng gần xong, dòm đồng hồ thấy gần tiếng mà còn hai, ba khách mới vô mà chỉ muốn đợi ông chủ nên tui nói:

-Có khách đợi kìa ông chủ, thôi sơ sơ thôi ông, xịt air brush dùm tui cho nó lẹ.

-Ừ, air brush coi dễ thương lắm để tui tặng cho chị cái "hột xàn nho nhỏ"

Xịt air brush xong ổng kéo cái túi plastic ra, cầm cây nhíp lên lấy cái "hột xàn nho nhỏ màu ĐEN" định gắn lên.

-Thôi ông ơi "hột xàn" thì phải màu trắng mới giống thứ thiệt chớ…

-Kệ mà, màu Đen cho nổi….

Thôi kệ, để ổng gắn. Hột trắng để dành kỳ sau.

. . .

Vài tuần sau...

Đi bác sĩ ra nhìn đồng hồ thấy còn sớm chán. Giờ này mà về thẳng nhà thì uổng quá đi…. để tui suy nghĩ coi cần làm kí…gì…thôi để ghé tiệm neo vừa làm đẹp, vừa nói dóc chơi, mấy đứa trong tiệm nói chừng nào chị có "gảnh" chạy ra tụi em chơi, em khoái nghe chị kể chuyện quá.

Xe tà tà chạy ngang …. nail salon ngó vô coi có khách hông. Hỏng có mạng nào… khoảng giờ này 1 tới 2 giờ tiệm nào cũng vắng như chùa Bà Đanh. Tui xách bóp bước vô nhìn quanh…tiệm này gắn kiếng hết hai bên tường cho nên chu vi nhỏ mà lại thấy rộng ra.

-A chào chị, khỏe hông chị"

-Bữa nay mới khỏe chút chút. Đi làm nửa ngày về ghé thăm ông bác sĩ, xong sớm sẵn tiện đường ghé đây luôn…ủa ổng đâu rồi"

Bà chủ vừa coi TV, tay cầm cây dũa kéo tới kéo lui nói:

-Ổng thức sáng đêm chị ơi, hôm qua hỏng biết ăn cái giống gì mà ổng bị "Tào Tháo" rượt chạy suốt đêm…ổng đang ở văn phòng bác sĩ đó…chị cần fill hả" Em có khách hẹn…., bả đang trên đường tới, để con Phương Oanh làm cho chị…

-Ưà, ai làm cũng được mà.

Xoay qua bàn phía trong bà chủ nói:

-Phương Oanh ơi fill cho chỉ nè.

Phương Oanh đang làm gì đó ngước đầu lên nhìn tôi cười tươi:

-Lựa màu đi cô.

Bước tới tủ kiếng chứa nước sơn tui đứng lựa màu. Chưa biết nên chọn màu gì.

-Cô ơi con làm luôn chân cho cô nghe….

Tui nghe có tiếng hỏi mà có thấy mặt ai đâu cà … nghe văng vẵng từ phía trong buồng "facial"… chắc phòng này có cái lỗ hay sao ta"

Nhìn xuống chân mình thấy cũng chưa cần phải làm mà nhìn chung quanh thấy vắng hoe thôi thì thây kệ:

-Ừ làm luôn cho cô.

Vừa nói xong là thấy cô nàng hiện diện liền, tay bưng cái thau nước ấm có lót bao nylong đàng hoàng, tui thích làm chân kiểu này vì nó vệ sinh hơn cách khác….khỏi sợ bị nhiễm trùng.

Để thau nước xuống cô nhỏ nói liền:

-Lâu quá hổng gặp, khỏe hông cô"....lúc này cô đẹp quá…em thích màu tóc của cô… làm như cô ốm hơn trước hả cô"

Vừa nghe nó nói xong tui nhìn lại… tui vô kiếng liền….

-Nghe nói mà mừng… ốm gì mà ốm, lúc này ít đi tập thể dục…cô lên 6,7 pao lận.

-Thôi cô ơi, cô vậy là đẹp "gồi"… bỏ chân vô đi cô…em vẽ bông luôn nhe cô….để em dời cái bóp của cô.

Con nhỏ này nó nói mà hỏng đợi tui trả lời.

-Ừ, muốn thì làm luôn đi em…, đừng làm nhiều quá cô hỏng đủ tiền trả nghe…chưa đi nhà băng.

-Hỏng sao đâu cô, kỳ sau trả luôn cũng được mà…Sơn màu gì cô, bữa nay có vô màu đỏ mới này đẹp lắm để con lấy cho cô nhe.

-Ừa, màu gì cũng được miễn đẹp thôi.

Đang giũa nửa chừng có cô khách Mễ bước vô, con nhỏ xoay qua liền:

-Mây ai héo du"

-I need a nail fix.

-Only oanh neo".

-Yes, 1 nail only.

-Ô kê quây (wait).

Xoay qua tui nó nói:

-Cô chờ con nghe cô, để con làm cho "con này" đi cho "gồi".

Nó để chân tui ngâm trong nước, chạy qua bàn kế bên…10 phút sau chạy lại.

-Em xin lỗi cô nghe, bắt cô chờ, "con này" nó ưa bị gãy móng quá đi, sơn rồi mà nó cứ coi tới coi lui làm mất thì giờ, con làm lẹ cho nó đi cho "gồi"…

Tui cười khà:

-Thôi kệ em, nó làm gãy móng thì nó tốn tiền chứ gì…mình được lợi…

Bây giờ Bà Chủ vọt miệng nói:

-Nãy giờ em cứ suy nghĩ hoài…hổng nhớ tên chị…bây giờ nghe tiếng chị cười thì nhớ ra rồi…lần trước ông xã em làm cho chị phải hông" Phải chị là chị Loan ở N.C hông"...Nghe chị với ông xã em nói chuyện vui quá chừng…vừa làm cho khách mà em vừa lắng tai nghe…ké …..em đâu biết gì về lính tráng đâu mà nói…với lại em với ổng ít nói chuyện lắm….Chắc chút xíu nữa ổng gọi vô bây giờ.

Nhìn xuống thấy tay, chân mình thấy cũng gần xong, cô thợ nhỏ đang vẽ bông vẽ hoa lên ngón chân…bự…Bàn chân xấu xí sau nửa tiếng trở thành đẹp như Tiênnn…Bà.

Điện thoại reng Bà Chủ nhấc lên:

-Hello………nail Salon. May I help you"

-………..

-Ủa sao đợi lâu vậy"

-………..

-Kỳ rồi tao đâu có đợi lâu vậy.

-………..

-Thì mày phải nói với người ta là thức suốt đêm, chạy vô cầu tiêu mấy chục lần thì người ta cho mày vô liền chứ gì.

-………..

-Thôi mày khỏi ra tiệm, về thẳng nhà nghỉ đi… nếu tiện đường ghé tiệm mua tô cháo nóng về ăn…

Thì ra Bà Chủ mới vừa nói chuyện với Ông Chủ.

(Hai Ông Bà chủ ngày xưa ở Chợ Lớn… chắc người Hoa")

Ra khỏi tiệm tay chân sạch sẽ, đẹp đẽ. Trong lòng thấy lâng lâng… khoẻ khoắn và tui cũng quên tuốt hỏi tên cô nhỏ làm chân tên gì, nhưng, thiệt là không uổng phí chút nào một nửa ngày hổng biết làm ký gì./.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 807,260,143
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.