Tuổi 70 Nghĩ Gì, Làm Gì?

05/12/200500:00:00(Xem: 160711)
Người viết: NGUYỄN LÊ

Bài số 888-1488-215-vb3120605
*
Tác giả Nguyễn Lê là cư dân Philadelphia, PA., chủ một nhà hàng Việt trong thành phố. Ông đã góp nhiều bài viết, thường ngắn gọn, đơn giản và đã được trao tặng giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2005. Lần này bài mới của ông thêm một lần viết về tuổi “thất thập cổ lai hy”.
*
Ở tuổi 70, nhìn lại cuộc đời, thấy đời ngắn ngủi. Tôi còn nhớ mãi chú em vợ tôi nói với tôi" "Đời người ngắn ngủi" (Life is too short) khi ông anh ruột của chú thất lộc ở tuổi ngoài 50.

Mới ngày nào chú vượt biên qua Mỹ ở tuổi ngoài 20 nay chú đã bước qua tuổi 40.

Nghĩ tới những ngày tháng sắp tới, chuẩn bị mua vé 1 chiều đi La mã, không hẹn ngày trở lại. Trước hết rùng mình hối tiếc, sau đó an phận vì biết rằng thân phận con người ai cũng phải trải qua con đường 1 ngày ra đi không bao giờ trở lại.

Có những ông bạn biết thân phận mong manh, yếu đuối, tìm nguồn an ủi qua những vần thơ. Mới đây 1 ông bạn vùng Maryland gửi cho tôi 1 tập thơ in trên bìa cứng, trút lại tâm sự ngắn dài. Ông cám ơn người bạn đời đã cho ông 1 cuộc hạnh phúc với đàn con đã trưởng thành. Ông vui với cái hạnh phúc ông hiện đang có với bà vợ đầu ấp tay gối chia xẻ buồn vui với ông trong nửa thế kỷ, trải qua 2 cuộc thế chiến và cuộc chiến tranh ý thức hệ tại quê nhà kéo dài gần hết cuộc đời ông.

Ông vừa điện thoại hỏi kinh nghiệm đi Cruise vùng biển Caribbean đê kỷ niệm lễ Kim- Khánh, ngũ thập niên của ông bà.

Cụ 80 vùng King Of Prussia, Pennsylvania không được cái may mắn như ông bạn vùng Maryland. Vừa mới bắt đầu cuộc đời về hưu thì bà xã ông bị cơn stroke làm tê liệt nửa người. Bà không ăn, không nói, không viết, không đọc, không nghe ông nói nữa. Sống đó mà tâm hồn bà bay bổng về cõi vô tận. Khoa học ngày nay gọi cuộc sống của bà là cuộc sống thực vật, cuộc sống như cây cỏ. Bà sống bằng chất dinh dưỡng dẫn qua ống đưa thẳng vào bao tử. Tội nghiệp lúc sinh thời bà mê ăn uống lắm, Ngồi vào bàn tiệc, bà ăn tì tì từ đầu bữa đến cuối bữa, chẳng nói chẳng rằng. Cụ 80 đọc báo thấy có 1 người Mỹ hôn mê cả chục năm bỗng nhiên tỉnh giấc, đòi gọi điện thoại nói chuyện với con cháu trong gia đình. Từ nay cụ chỉ ao ước có một điều duy nhất là cụ bà nhờ ơn trên sẽ tỉnh lại và sẽ nói chuyện với con cháu trong cụ. Cụ theo đạo công giáo, cầu xin Chúa mỗi ngày cho cụ một ngày nào đó được cái diễm phúc như ông Mỹ vô danh trên báo chí Nhiều lúc cụ cũng tự an ủi dù sao cụ cũng còn được nhìn ngắm, săn sóc cho cụ bà mỗi ngày tại viện dưỡng lãi còn hơn là nằm trong 4 tấm gỗ chôn sâu dưới 3 thước đất.

Ông bạn 75 vùng New York con đàn cháu đống. Bà xã ông bị ung thư ngực ra đi bất ngờ đề lại cho ông 1 tài sản kếch sù do hãng bảo hiểm New York Life kính tặng. Thời gian trôi qua mau, ông lại cảm thấy sức sống mãnh liệt trong ông trỗi dậy. Lại nữa, do sự thúc đẩy của thời cuộc, nhiều ông bỏ vợ về Việt Nam cưới đào nhí. Thấy gương đó, ông lại hăm hở bước vào vòng trần ai với cô vợ trẻ ở tuổi 70. Ông sản xuất ra được 1 đấng nam nhi và ông vui vẻ babysit con ông thay vì trông nom cháu chắt ở tuổi thất thập cổ lai hi.

Ông bạn 70 vùng Arizona sinh 5 quý tử, 2 bác sĩ, 3 kỹ sư. Một trong 3 kỹ sư, sợ bị layoff bất tử, có đầu óc kinh doanh mua tiệm "Everything one dollar". Bước vào thương trường trong vòng 2 năm cậu mua được nhà mới, xe mới, mời bố mẹ về ở chung, lái xe cao cấp vi vút dạo chơi phố phường. Chưa hết, cậu mua vé du lịch cho bố mẹ đi Âu Châu, về Việt Nam, tổ chức thượng thọ linh đình cho 2 đấng sinh thành.

Hai cụ ngày ngày đi đánh Tennis, thể thao, thể dục giúp tăng tuổi thọ. Cụ ông phụ cụ bà trong hội phụ nữ sinh hoạt công tác văn hóa, xã hội trong cộng đồng địa phương. Ước ao của 2 cụ là khi về chầu Tiên Tổ, 2 cụ để lại tiếng thơm cho đời.

Cụ sấp sỉ 70 vùng Long Beach, Cali, từ ngày bước chân sang Mỹ năm 1975 dứt khoát không còn hăm hở kiếm tiền như hồi ở Việt Nam. Trước 1975, cụ hái ra tiền. Cụ là nhà thầu xây cất cho các hãng Mỹ. Tiền vào như nước, cụ sống trên nhung lụa.

Qua Mỹ ở tuổi 50, cụ tìm được chân lý cuộc đời, chỉ sống với hạnh phúc mà cụ đã may mắn có khi cụ bước vào thiên đường Mỹ Quốc. Thú vui của cụ là săn bắn nai và đi câu cá. Cụ có thể thức suốt đêm trong rừng và cả trăm con nai đã là nạn nhân của cụ. Trong nhà cụ, đầu nai thuộc, làm đồ trang trí trên tường rải rác khắp nhà. Trong tủ áo của cụ, cả chục cây súng bóng loáng ngắn dài đủ loại.

Mãi nói tới cụ ông hơi nhiều, tôi chợt nhớ tới cụ bà. Cụ bà vùng Delaware cũng 1 thời oanh liệt ở Việt Nam. Cụ lên xe xuống ngựa như các bà vương giả, quý tộc. Từ ngày qua Mỹ cụ có miệng như câm, có tai điếc hơn người điếc, có tay chân đầy đủ như què. Cụ không lái xe được. Đi đâu cũng phải nhờ cậy con cháu đưa đón. Cụ gặp Mỹ chỉ cười huề, hoặc lắp bắp 2,3 chữ, Hi, good morning. Nghe Mỹ nói bi bô, cụ không thèm hiểu như người lãng tai.

Cụ 75 bạn cụ cũng không hơn gì cụ. Cụ được người con trai hiếu đễ đưa cụ qua Mỹ sống với các cháu nội. Cụ thương con cháu lắm, nhưng chỉ được gần gũi chúng những ngày cuối tuần. Ngày thường chúng bận đi làm, đi học. Ngày qua ngày, cụ chẳng biết làm gì cho hết ngày. Hết coi phim Tàu, Đài Loan, Hàn Quốc rồi đọc kinh cầu Chúa. Chúa Nhật đi nhà thờ. Hạnh phúc ngay bên cạnh con cháu, thương con hết mực nhưng cụ vẫn cảm thấy cô đơn, nhớ quê nhà, nhớ nước. Ráng chịu đựng với con cháu được 3 năm, cụ năn nỉ xin đứa con trai yêu quý của cụ cho cụ về Việt Nam vui với bạn già, và được chết trong lòng quê hương.

Ông bạn thân nhất của tôi là một người may mắn nhất trên đời. Anh em họ hàng nội ngoại không ai được cái may mắn như ông. Hồi còn trẻ, ông sinh trường trong 1 gia đình giàu có, lúc tuổi thanh niên ông học hành đến nơi đến chốn. Qua Mỹ ông thành công vẻ vang trên thương trường vua biết mặt, Chúa biết tên. Ông lại thêm cái may mắn nữa là cưới được bà vợ trẻ với 4 đức tính: công dung ngôn hạnh. Bà vợ ông được giáo dục gia đình do ông bà cụ thân sinh đã tặng cho bà thêm 4 đức tính nữa là: hy sinh, hãm mình, chịu khó, bằng lòng. Ông được đủ cả, nhiều lúc nhàn rỗi, ông nghĩ tới chủ đề: sinh, lão, bệnh, tử.

Ở Mỹ sinh con cái là 1 gánh nặng. Sinh được 1, 2 đứa, bảo thêm nữa cho vui cửa vui nhà, ai cũng lắc đầu, lè lưỡi. Nhìn thấy đứa trẻ tung tăng, hồn nhiên, ngây thơ, trong trắng, vô tư lự, bố mẹ mới thấy hứng thú mà sinh đẻ. Khi nhìn quãng đường dài 20 năm nuôi nấng dậy dỗ, ai cũng nhận thấy phục các cụ xưa sinh đẻ con đàn cháu đống.

Vào viện dưỡng lão thấy cụ ông cụ bà yếu đuối, nét mặt u sầu, đăm chiêu, làn da nhăn nheo xếp nếp, ngày ngày ngồi trên ghế dựa lưng hứng nắng mặt trời, đôi mắt nhìn về cõi xa sôi, chờ ngày chầu chúa. Thoạt nhìn thấy thương, thấy tội rồi giật mình toát mồ hôi khi nghĩ tới mai kia, mốt nọ cũng tới lượt mình.

Được tin vài bạn bị bệnh đang điều trị trong nhà thương vào thăm thấy mặt mũi thân mình chằng chịt dây nhợ, đang nhắm mắt thiu thiu ngủ. Người nằm đó khác hẳn người bạn ngày thường mình vẫn gặp. Lại nghĩ ngày nào đó không chừng mình cũng là khách hàng của bệnh viện.

Đọc báo qua trang "Cáo Phó" hội viên hội cao niên từ từ xếp hàng kẻ trước người sau. Vào nhà đòn tiễn đưa người bạn đi chuyến tàu 1 chiều về cõi vô biên trong lòng nặng chĩu nỗi buồn thương sót cho cuộc đời sớm nở, tối tàn.

Bốn đại đề cho nhân sinh, tìm ra được chân lý thì vui, tâm hồn bình thản, không tìm được thì chán nản cho thân phận con người, bỏ mặc, buông xuôi. Đó là triết lý muôn đời, đôi lúc nhìn lại nhân sinh, thế sự ở các cụ 70. Với triết lý đó lúc ẩn, lúc hiện, các cụ nhập thế sự dưới nhiều hình ảnh muôn màu muôn sắc.

Nguyễn Lê


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,491,494
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.