Anh Đã Lầm Đưa Em Sang Đây

01/11/200400:00:00(Xem: 114958)
Người viết: BRUCE NGUYEN
Bài số 641-1182-vb6291004

Tác giả Bruce Nguyen cho biết ông 30 tuổi, qua Mỹ diện HO năm 1994, hiện làm cho một hãng điện tử ở San Jose. Bài viết đầu tiên của ông là một truyện ngắn.
*

Huy mở vòi nước pha cho vừa mát rôì ngâm mình vào.Một ngày lao động cực nhọc đã qua,bây giờ chàng đang tận hưởng cái giây phút thoải mái của làn nước mát mẻ như để xoa dịu bớt cơn nóng bức như lửa đốt ở ngoài trời.Huy với tay lấy cục xà bong xoa đều khắp người,dưạ lưng vào vách cà cà cho đở ngứa và thầm nghĩ : “Kể từ ngày mai sẽ có người kỳ lưng cho mình khỏi phải làm như vầy nữa”,nghĩ tới đây chàng mĩm cười sung sướng .

Đã gần 12 giờ đêm rồi mà chàng vẫn chưa ngủ được,ngày mai chàng sẽ ra phi trường đón Vân từ Việt Nam sang.Không biết nàng có thông cảm cho cuộc sống hiện tại của mình không"Hay là nàng sẽ bị shock khi phải lấy anh chàng cắt cỏ làm chồng .Những suy nghĩ đó làm chàng trăn trở không yên,rồi chàng thiếp đi lúc nào không hay.
Huy qua Mỹ theo diện HO cùng với gia đình và các em nhỏ.Vì không có tiền để làm giấy tờ nên gia đình trì hoãn cho HO29 mới làm xong giấy tờ.Qua Mỹ vì cha mẹ già,các em còn nhỏ chưa đi làm nên chàng phãi hy sinh cày 2 job hy vọng có tiền để các em ăn học.Không có tay nghề và vốn tiếng Anh của chàng thật ít ỏi nên không thể kiếm được việc làm tốt nhẹ nhàng.Chàng đi theo phụ bác Hai đi cắt cỏ,tỉa cây, đổ rác và làm vườn.Công việc tuy nặng nhọc nhưng chàng rất thích,dù sao cũng sướng hơn làm ruộng rẫy trên kinh tế mới khi còn ở Việt Nam.
Nhìn đám cỏ xanh rì vừa cắt xong,chàng ước rằng mai này khi các em đã ăn học xong,mình sẽ dành dụm mua một căn nhà nhỏ,cưới vợ,rồi sanh con đẽ cái…
-Chiều rồi, đi về Huy ơi .Tiếng bác Hai réo gọi cắt đứt dòng suy nghĩ của chàng.
-Dạ, để con hốt cho xong mấy đống cỏ này rồi về luôn.Chàng trả lời.
-Thôi để đó đi,mai làm tiếp.Mày có làm cũng không kịp đâu,trời sắp mưa rồi.Sao hôm nay mày siêng quá vậy" Tao mà có con gái tao gả cho mày liền.Vừa nói bác Hai vừa móc điếu thuốc bỏ vào miệng châm lửa hút.
- À Huy nè,mầy chịu con nhỏ cháu tao ở Việt Nam không" tao làm mai cho.
- Thôi bác chọc con hoài , không nghề nghiệp như con ai mà thương.Huy mĩm cười.
- Mày về Việt Nam ai mà không thích,vả lại con cháu tao nó hiền lành và dể thương lắm.
Cuối cùng mọi thủ tục giấy tờ bảo lãnh chàng đã làm xong,từ giấy chứng nhận độc thân đến giấy khám sức khỏe ,bảo trợ tài chánh…v.v. Thôi thì phải xuôi theo số mệnh thôi,ai biết được sau này ra sao,biết bao người bây giờ về VN lãnh vợ đó có sao đâu.Chàng tự an ủi mình.
Chuyến máy bay của Japan Airline đã đáp xuống phi trường quốc tế San Francisco từ lâu mà chàng chẳng thấy bóng dáng Vân đâu ,không biết có bị trục trặc gì không "Cầm bó hoa trên tay đi qua đi lại rồi lại dòm lên Tivi,khuôn mặt chàng vốn đã sạm đen vì sương nắng bây giờ lại còn đen hơn vì lo lắng.
Từng dòng người lũ luợt đẩy những chiếc xe chở hành lý lần lượt đi ra.A kia Vân kia rồi,nàng mặc một chiếc áo khoác màu kem,chiếc váy ngắn,và mang giầy cao gót.Trông nàng chẳng giống người ở VN mới qua cả.
Chàng lách người qua đám đông chạy lại trao bó hoa cho Vân rồi nói:
- Em có mệt không" Đưa đây anh đẩy cho.
- Mệt chứ,ngồi trên máy bay lâu quá nhưng bây giờ gặp anh thì hết mệt rồi. Nàng nũng nịu.
Chàng vòng tay qua vai nàng kéo lại đặt một nụ hôn lên môi nàng.Nàng mắc cở, đỏ mặt đẩy ra.
- Người ta nhìn kìa.
- Kệ người ta,ai lại không cho anh hôn vợ anh chứ" Chàng mĩm cười.
Trên đường đẩy hành lý ra xe , nàng nhìn hết xe này rồi đến xe khác.Rồi nàng kêu lên:
- Anh ơi,mai mốt em biết lái xe,anh mua cho em chiếc xe gio áng như chiếc kia vậy nghen anh.Vừa nói nàng vừa chỉ tay về chiếc BMW màu bạc đậu ở đàng xa.


- Em thích nó nhỏ gọn,chắc là nó chạy nhanh lắm hả anh"
- Ừa,nhanh lắm, nhưng những loại xe thể thao đó mua Insurance mắc lắm. Chàng vừa trả lời vừa đưa tay lên trán gạt mồ hôi.
- Insurance là gì vậy anh"
- À, là bảo hiểm đó em, ở Mỹ luật bắt buộc chạy xe là phải có bảo hiểm.
Xe chạy bon bon trên free way 101 South hướng về San Jose, nàng ngã người ra sau quan sát hai bên đường.
- Đường bên này rộng quá, xe hơi nhiều ghê,em nghe nói ở bên này mua xe hơi dễ như ở Việt Nam mình mua xe đạp phải không anh "
- Cái đó còn tuỳ em à .
- Tùy gì hả anh "Nàng tròn xoe mắt.
- Tùy vào xe cũ hay mới,hang sản xuất và thu nhập của mổi người nữa đó em.
Chàng cho xe chạy vào Exit Capitol Express Way rồi dừng lại trước một khu nhà lớn có cổng và hàng rào bao quanh .
- Anh ở nhà bự như vậy à,lại có lầu nữa chứ .Nàng không dấu được sự ngạc nhiên.
- Không, đây là khu Apartment,hay còn gọi là chung cư, anh chỉ mướn một phòng ở trong này thôi. Thôi lên nhà đi, tắm rửa, nghỉ ngơi rồi anh chở đi ăn tối. Vừa nói chàng vừa kéo tay nàng đi.
Những ngày sau đó,chàng xin nghỉ nhiều ngày để đưa nàng đi làm những giấy tờ cần thiết, đi khám bệnh, làm răng, lên DMV ghi tên học lái xe ……rồi Shopping mua sắm quần áo và những thứ cần thiết cho nàng. Đi đến đâu nàng cũng trầm trồ khen ngợi, đồ đẹp quá,thơm quá .v.v..
- Thôi ngồi nghỉ mệt chút em ơi, đi với em cả buổi rồi, anh mỏi chân quá.Vừa nói chàng vừa đặt hai túi đồ nặng trỉu xuống đất.
- Em không thấy mệt,anh đàn ông gì mà đi mới có một chút mà đã than mệt rồi.
- Thì em để anh mua ly nước uống đã chứ.
- À mua cho em một ly sinh tố nhé. À mà anh ơi,hồi sáng tới giờ,em để ý thấy anh mua đồ mà không trả tiền, chỉ đưa cái thẻ gì đó là xong.
- À, đó là thẻ Visa đó em, mình không tiện mang tiền mặt trong người nhiều, cần thanh toán gì chỉ cần móc thẻ ra thanh toán là xong,cuối tháng họ gởi bill về mình ký check trả lại cho họ.
- Ồ tiện quá anh há, mai mốt anh làm cho em một cái, để sau này đi shopping anh khỏi đi theo cho mỏi chân anh há.
- Ừ để mai mốt anh làm cho.
Rồi những ngày tháng sau đó chàng lao vào đi làm nhiều hơn,tối về đi học thêm lớp construction hy vọng kiếm cái bằng để sau này ra làm riêng, chứ làm cho bác Hai hoài làm sao khá nổi.
Hôm nay nhức đầu chàng đi về sớm, đẩy cửa bước vào nhà chàng cất tiếng gọi:
- Em ơi anh về rồi nè,có nấu cái gì cho anh ăn không"
Không có tiếng trả lời, chàng chạy vô phòng ngủ thấy quần áo trống trơn,l inh tính điều chẳng lành chàng chạy ra phòng khách, trên bàn có một lá thơ liền cầm lên đọc:
“Anh Huy à, khi đọc lá thơ này em biết anh giận em lắm nhưng mong anh tha lổi cho em. Em rất cám ơn anh trong thời gian qua đã chăm sóc lo lắng và yêu thương em, em lấy anh chỉ để qua Mỹ thôi, như anh cũng biết đó tiền không đem lại hạnh phúc gia đình, nhưng thiếu nó thì cũng khó mà có hạnh phúc trọn vẹn được. Trong thời gian vừa qua em có quen một người đàn ông tuy không trẻ trung khỏe mạnh bằng anh, nhưng ông ta rất giàu có và làm chủ nhiều cây xăng ở Texas, em sẽ qua đó sống và hy vọng sẽ có nhiều tiền gởi về VN giúp gia đình. Trong hộc bàn có ít tiền, anh giữ nó mà trả tiển bill em đi shopping trong thời gian qua. Chúc anh tìm được người đàn bà khác tốt hơn em.
Vân”
Chàng buông lá thư ngồi phịch xuống ghế sô pha, vô tình ngôì lên cái remote control của mát hát. Một giọng hát não nùng của Nguyễn Hưng vang lên: “Anh đã lầm …đưa em sang đây …”.
Chàng bực tức ném cái remote control đi, miệng lẩm bẩm “Người ta nói trên đời có bốn cái ngu,làm mai, lãnh nợ, gác cu ,cầm chầu là sai,mà phải nói như vầy. Làm mai, lãnh vợ, gác cu cầm chầu mới đúng”.

Bruce Nguyen

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 809,341,359
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.